遊子的年節 TẾT NGƯỜI XA XỨ

🏅青少年評審獎 Teen Choice Award

📜 TẾT NGƯỜI XA XỨ

👤 Hoài Thương

 

Ngày tôi đi, nhìn giàn mơ trước ngõ, tôi ngậm ngùi nói với ba mẹ “khi nào giàn mơ kết trái, con sẽ về thăm ba mẹ”…
Vậy mà đã 5 năm kể từ ngày đó, tôi chưa một lần về thăm nhà …
Những ngày đầu đặt chân đến Đài Loan, khó khăn nhất với tôi là cơm hộp bữa trưa, sao thấy miếng cơm khó ăn đến thế, khó ăn theo cả nghĩa thực và nghĩa bóng. Một phần vì khẩu vị khác nhau, một phần vì áp lực công việc do bất đồng ngôn ngữ. Cay đắng hơn, tôi bị công nhân người Đài ở máy bên cạnh bắt làm những công việc mà vốn họ phải làm. Biết là họ đang bắt nạt mình mà không làm gì được, sợ họ nói với chủ mình làm việc không tốt, sợ họ không dạy mình làm việc…Cầm hộp cơm mà như muốn khóc, tự dưng sao tôi thấy nhớ những bữa cơm đạm bạc mẹ nấu đến nhường nào, nhớ cà muối dầm tương, nhớ canh mồng tơi thơm ngát…nhưng rồi cũng tự nhủ cố mà ăn để lấy sức làm việc, 3 năm sau sẽ về…
Tôi đón cái Tết đầu tiên xa nhà cùng mấy anh em cùng xưởng làm. Người đi chợ, người dọn dẹp phòng, mỗi người một việc mà cũng thấy rôm rả, ấm áp và cảm nhận những làn gió xuân đang vuốt lên từng mái nhà.
Có lẽ sự tất bật chuẩn bị bữa cơm chiều 30 đã phần nào làm quên đi nỗi xa nhà.Sau những chén rượu nồng và những câu chuyện dường như không có hồi kết, bao trùm lên là một không gian tĩnh lặng, không ai nói với nói với ai một câu, rồi bỗng dưng những tiếng khóc vang lên…một người, hai người, ba người…rồi gần như tất cả đều bật khóc…tiếng khóc của những người đàn ông đang say…có lẽ trong cái men say ấy, hình ảnh những người cha mẹ già đang lủi thủi đón Tết một mình hay người vợ đang ôm con trong lời ru à ơi: “con ơi ngủ cho ngoan, tết sau ba sẽ về”, làm họ quên đi tất cả những gì đang diễn ra xung quanh mà chỉ biết vùi mình trong nỗi khắc khoải nhớ gia đình. Còn tôi, sau khi không gọi được điện về nhà trong thời khắc giao thời ấy, sao tự nhiên thấy tủi thân quá, sao tôi nhớ quá cái căn nhà nơi tôi sinh ra, nhớ giàn mơ tự tay tôi trồng, nhớ con cún nhà tôi, hay xa hơn là nhớ những buổi trưa hè cùng lũ trẻ trong thôn phơi mình dưới ánh nắng oi ả để dõi theo những cánh diều lả lướt…Giờ tôi mới thấm hiểu câu hát “khi ta ở đất chỉ là nơi ta ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”!
Rồi một cái Tết nữa lại qua đi, dù đã ít nhiều quen nhịp sống gấp gáp bên xứ Đài, nhưng cứ sau những chén rượu nồng của bữa cơm Tất niên, mỗi người một góc nhà ngồi khóc…
Thấm thoát đã hơn 2 năm kể từ ngày rời xa quê hương, tôi háo hức trong từng cuộc điện thoại khi gọi về : “Tết này nhà mình gói nhiều bánh trưng mẹ nhé, cuối năm nay hết hạn hợp đồng, con sẽ về thăm nhà”, “cha bố anh, ăn được mấy cái mà kêu mẹ gói nhiều”, những câu chuyện của hai mẹ con chỉ có thế, ấy vậy mà làm tôi xao xuyến lắm, không nói cũng biết, ba mẹ mong ngóng từng ngày để được nhìn thấy đứa con sau bao năm xa cách. Tôi chìm dần trong giấc ngủ, mường tượng về hình ảnh ba mẹ đón tôi ở phi trường, có lẽ mẹ sẽ khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc.
Tôi thường gọi về nhà những cuối tháng, hôm nay cũng vậy, sau khi nói chuyện với ba, hỏi về mẹ, ba tôi miễn cưỡng nói, “mẹ con bị mệt mấy hôm nay, nhưng không sao đâu”, “ba đưa máy cho mẹ dùm con”, tôi tiếp lời. “Mẹ không sao…mấy hôm nay thời tiết thay đổi nên thấy mệt chút thôi con”, giọng mẹ tôi bị ngắt quãng bởi nhưng cơn ho, nghe tiếng yếu ớt của mẹ , tôi thấy lòng mình đau nhói, sức khỏe của mẹ vốn không tốt do ngày trước làm việc nặng nhiều, chắc vì không muốn tôi lo lắng nên ba giấu tôi về bệnh tình của mẹ. Những lúc này tôi càng mong thời gian trôi nhanh để có thể về thăm mẹ, chăm sóc mẹ.
Nhưng trời không chiều lòng người, mấy hôm sau, công ty thông báo tạm thời dừng hoạt động, lý do vì công ty tôi làm và chủ cho thuê ý kiến bất đồng về ký tiếp hợp đồng thuê công xưởng. Người Đài Loan thì đi tìm việc khác, còn mấy anh em chúng tôi thì bơ vơ không biết thế nào, kêu môi giới chuyển chủ thì họ không chịu do chúng tôi sắp hết hạn 3 năm, họ ép chúng tôi về trước thời hạn. Trước nay môi giới đối với chúng tôi cũng chẳng ra gì, phí phục vụ hàng tháng đóng không thiếu một đồng, nhưng trừ phi vi phạm vì điều gì thì họ đến cảnh cáo, còn không thì không bao giờ thấy bóng dáng họ đâu, ngay cả lúc ốm đau, họ cũng kêu tự đi đến phòng khám…Vậy làm sao chúng tôi có thể hy vọng nhận được sự giúp đỡ từ họ. Tôi thật sự rất hoang mang, khoản nợ vay ngân hàng ngày trước để tôi sang đây làm việc vừa trả xong, nếu giờ về thì coi như trắng tay, mẹ tôi còn nằm đó, chi phí thuốc thang ai lo, rồi về sẽ làm gì, nếu đi tiếp thì tiền đâu ra…tôi như bị quay cuồng trong những suy nghĩ đó mà dường như không nối thoát. “Hay là trốn ra ngoài !”, một ý nghĩ lóe trong đầu tôi. Tối hôm đó, tôi gọi điện về nhà.
“ Mẹ con nhập viện rồi”, tiếng ba tôi cất lên, “bác sỹ nói sao hả ba ? mẹ bệnh nặng lắm hả ba ? nhập viện hôm nào?” tôi hỏi dồn, “bệnh cũ mẹ con tái phát cả tuần nay rồi, bác sỹ nói phải nằm viện mấy ngày để theo dõi”, “sao không cho mẹ đi khám sớm hả ba ”, “mẹ con tiếc tiền khám nên chỉ mua thuốc về uống, nhưng tối qua đau quá, ba mới đưa đi bệnh viện, con đừng lo lắng quá, bác sĩ bảo mấy hôm nữa mẹ xuất viện”. Viện phí bao nhiêu hả ba ?”, “ba bán một con heo đi rồi, cũng đủ tiền thuốc thang cho mẹ, con đừng lo lắng quá!” Sau cuộc điện thoại ngắn ngủi ấy, tôi thu mình trong bóng đêm tĩnh lặng, rồi… âm thầm thu xếp hành lý! Đêm hôm đó, tôi lặng lẽ bước đi dưới cơn mưa phùn trong cái se lạnh đầu mùa, “Tết này con không về được, và cũng không biết bao giờ về mới được nữa, con xin lỗi ba mẹ…”, gạt nước mắt, tôi bước vào ngã rẽ mới của cuộc đời. Những hạt mưa lất phất tiễn tôi đi như điềm báo trước về một tương lai xa mờ phía trước…Tôi bước đi với CÁI NHÌN VÔ ĐỊNH VỀ MỘT TƯƠNG LAI BẤT ĐỊNH.
Tôi tìm đến một công trường xây dựng để xin vào làm, ở đây họ không xét kỹ giấy tờ và trả lương theo ngày. Tôi dần nếm trải cay đắng cuộc đời trong những ngày tháng phiêu bạt ngoài vòng pháp luật. Lúc nào cũng lo sợ , có những đêm bừng tỉnh, người vã đầy mồ hôi vì ác mộng bị cảnh sát bắt. Rồi những lần đau yếu mà không dám đi khám vì sợ bị phát hiện, hay những lần chủ nợ lương mà lòng không khỏi lo lắng vì nghe nhiều những câu chuyện chủ sử dụng không trả lương khi biết mình là lao động bất hợp pháp…sống trong sợ hãi, lo âu, nhiều khi là sự liều lĩnh, bất cần…đó cảm giác chung của những dân lưu vong chúng tôi.
Một cái Tết nữa lại đến. Không như hồi còn làm trong công ty, đêm giao thừa tôi chỉ gọi điện về nhà hỏi thăm rồi ngồi co ro trong bóng đêm trong những lều bạt dựng tạm nơi công trường. Tôi sợ cái cảm giác cô đơn ấy và tôi lại khóc, khóc thương cho số phận chính mình.
Cuộc đời là trò chơi của Tạo hóa. Một lần nữa lại đúng với tôi!
Một ngày làm việc trên dàn giáo như mọi ngày, bỗng “rầm” một tiếng, tôi như mất thăng bằng, rất nhanh, một cảm giác đau nhói khôn tả, bầu trời đen kịt trước mắt mình, tôi dần thấy thân mình không còn cảm giác, chỉ nghe tiếng xe cứu thương và tiếng nói của vài người xung quanh, tôi lịm dần…
Tôi bị rơi từ trên cao xuống khi dàn giáo đổ, tôi thấy mình nằm lênh láng trên vũng máu, rồi những tiếng dao kéo loảng xoảng trong phòng mổ, những găng tay đẫm máu, những hơi thở dồn dập…rồi tiếng bác sỹ vọng lên: “Tim ngừng đập rồi” Người ta thấy một cái xác bất động nằm đó mà những giọt nước mắt vẫn rơi, “con xin lỗi ba mẹ, con là đứa con bất hiếu, con chưa báo hiếu được ba mẹ ngày nào đã để mái đầu bạc tiễn mái đầu xanh.”
“ 你醒了嗎 (tỉnh dậy chưa em)?” Tôi bừng tỉnh sau tiếng gọi của cô ý tá…tôi thấy mọi thứ xung quanh, tôi nghe được tiếng thở của mình, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, vậy là tôi chưa chết. Nghe cô ý tá nói tôi mới biết mình bất tỉnh sau khi phẫu thuật cả tuần nay, rất may điều kỳ diệu đã xảy ra! Tôi thầm cảm ơn ông trời cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời. Nằm trên giường bệnh với một tay bị còng số 8, mà sao thấy vẫn vui. Ngoài trời phảng phất những hạt mưa phùn báo hiệu một mùa xuân nữa sắp về,..
“Tết tết tết đến rồi, tết đến trong mọi nhà…”

Hoài Thương


Tên đầy đủ của mình là Dương Vương Hồng, bạn bè hay gọi mình là Leo. Mình là một người con đất Cảng-thành phố Hải Phòng, nơi vẫn được gọi với cái tên trừu mến là thành phố Cảng hay thành phố Hoa Phượng đỏ, bởi mỗi mùa hè tới những con đường thành phố luôn ngập tràn màu đỏ của những chùm Phượng vĩ.

Năm 20 tuổi với ước mơ được khám phá những miền đất mới, những nền văn hóa mới, mình đã quyết định du học Đài Loan. Mình còn nhớ những bỡ ngỡ, lạ lẫm ngày đầu đặt chân tới hòn đảo này, tất cả như mới chỉ là ngày hôm qua, vậy mà đã 10 năm trôi qua kể từ ngày đó. Học tiếng Hoa hơn 1 năm ở “文化大學-語言中心”, được sự ủng hộ của gia đình mình quyết định học lên đại học, ngày đó mình cũng lo lắm, bởi như các anh chị em qua đây trước mình, họ chỉ học hết 3 năm tiếng rồi về nước vì họ nói đại học ở đây khó lắm, lại không có thời gian đi làm thêm nữa. Nhắc đến công việc làm thêm, một thực tế là hầu hết các sinh viên qua đây chủ yếu dành nhiều thời gian đi làm hơn đi học, vì gánh nặng học phí và sinh hoạt hàng ngày. Nhưng mình lại nghĩ khác, cái mình cần là kiến thức cho những dự định tương lai, chính vì vậy mình nhiều thời gian cho việc học hơn, mục tiêu của mình là dành học học bổng để tri trả cho chi phí cuộc sống bên này. Với thành tích tốt trong quá trình học ở “文化大學-語言中心”, mình may mắn được cả 4 trường đại học nhận vào học, gồm 國立台灣大學, 國立文化大學, 國立台北科技大學, 國立台灣科技大學, cuối cùng mình trọn trường國立台北科技大學vì ấn tượng với sự thân thiện của các nhân viên văn phòng nơi đây và các anh chị học trước.

Đại học năm thứ nhất quả thật rất vất vả, sáng 8 giờ đi học, chiều về đi thư viện tìm tài liệu để học những kiến thức…cơ bản của môn học, tối đến đem sách vở để hỏi bạn cùng phòng…Bạn có thể tưởng tượng áp lực trong những giờ lên lớp khi mà các sinh viên Đài loan đã học những môn học đó từ 3 năm trung học, còn sinh viên ngoại quốc như mình đều phải bắt đầu từ con số 0. Cuộc sống hàng ngày cứ lập đi lập lại như vậy, áp lực đèn sách thực sự làm mình cảm thấy ngột ngạt, nhiều lúc muốn từ bỏ…Nhưng thực sự mình rất cảm ơn sự quan tâm, động viên từ các thầy cô, bạn bè người bản địa, họ cho mình động lực để tiếp tục vươn lên. Kết thúc kỳ học đầu của năm thứ nhất, kết quả học tập của mình là đứng thứ 43, tức là thứ 2 từ …dưới lên. Nhưng bắt đầu từ kỳ học thứ 2, một phần đã có kiến thức cơ bản, một phần trương trình học có những môn học mới cho tất cả các sinh viên chứ không phải các môn mà họ đã học qua từ 3 năm trước, mình không còn phải học đuổi như trước nữa, kết quả học tập cũng tốt lên. Và từ đó đến hết 4 năm đại học, mình luôn giữ được vị trí trong top 10 của lớp.

Sau khi tốt nghiệp đại học, mình quyết định học thêm 2 năm Thạc sỹ, mình thích kinh doanh nên quyết định theo đuổi chuyên ngành Marketing. Trong thời gian này, nhận thấy tiếng Anh rất cần thiết cho việc học cũng như công việc sau này, mình tạm bảo lưu kết quả học 1 năm và qua Úc học ngoại ngữ, sau đó quay về Đài loan hoàn thành học vị Thạc sỹ. Hai năm thạc sỹ ngắn hơn 4 năm đại học, nhưng thực sự làm mình thay đổi nhiều trong tư tưởng và cách nhìn nhận vấn đề.

Tốt nghiệp xong mình làm chuyên viên marketing kiêm kỹ thuật viên về máy cơ khí cho công ty Taiwan Ching Feng Machinery Co., Ltd cho đến nay, công việc chính của mình là mở rộng thị trường ở quê hương Việt nam, hỗ trợ và khắc phục cho khách hàng về các vấn đề kỹ thuật.

Mình quen bà xã mình từ năm đại học thứ 3, được sự đồng ý của 2 gia đình, bọn mình quyết định kết hôn sau 5 năm yêu nhau. Ấn tượng nhất của mình về cô ấy là sự trong sáng, chân thành và thân thiện.

Trong thời gian học đại học, mình làm thêm công việc phiên dịch cho một công ty Xuất khẩu lao động nước ngoài. Tại đây mình có cơ hội tiếp xúc với nhiều mảnh đời xa quê hương tới Đài loan làm việc. Đó là nguồn cảm hứng mình viết về câu chuyện tham gia dự thi ở cuộc thi này. Thông qua cuộc đời của nhân vật chính, mình muốn gởi gắm một lời nhắn nhủ tới các anh chị em đang ngày đêm vất vả mưu sinh nơi đất khách quê người rằng cuộc sống lưu vong luôn đầy rẫy những cạm bẫy, nguy hiểm, nếu được hãy đừng chọn con đường như nhân vật chính trong truyện bởi cuộc đời không như một trò chơi có thể bắt đầu lại sau khi kết thúc!

Mình thực rất vui khi đạt giải trong cuộc thi này. Hy vọng rằng, các bạn độc giả Đài loan phần nào hiểu thêm được cuộc sống cơ cực về cả tâm hồn và thể xác của những người lao động nước ngoài, hãy đừng chỉ nhìn họ bằng sự phủ định. Ước mơ ngay khi biết tin đoạt giải của mình là hy vọng sẽ có một tác phẩm điện ảnh nói về những mảnh đời phiêu dạt của các anh chị em lao động ở Đài Loan, để cộng đồng có cái nhìn đồng cảm hơn về họ.

Leo Vương,

Bút danh Hoài Thương.


📜 遊子的年節

👤 懷疼

 

離開那天,看著前院的杏樹,我悶沉地跟父母說:「杏樹結果時,我會回來看爸爸、媽媽」但至今已過五載,我未曾返家…。

初到台灣,對我而言最難捱是中餐的飯盒,不知為什麼,那口飯如此難嚥,無論真實和影射的意涵皆是。一方面是口味不同,另一方面是因為語言不通造成的工作壓力。更苦澀的是,我被隔壁機台的台灣工人要求做原本屬於他們的工作。知道被人欺負但什麼都做不了,怕他們跟老闆投訴沒做好份內工作,怕他們不教我工作。一個人捧著飯盒卻只想哭,突然間我無盡想念媽媽的粗茶淡飯,想念醃茄子拌醬,想念香味芬芳的蟳菜湯。最後,還是跟自己說,要吃才有體力工作,三年後就回去…。

我和廠內幾位兄弟,一起迎接第一個在他鄉的年節。有的人去買菜、有的人打掃房間,各自忙碌但仍感到興奮與溫馨,也感覺到,春天的風輕撫著家家戶戶的屋頂。

忙碌的準備年三十的年夜飯,讓我暫忘離家的感覺。酒香和沒有結局的話題之後,寂靜籠罩著我們,誰也沒和誰多說上一句話,取而代之的是突然響起的哭聲。一個、兩個、三個…幾乎大家都哭了起來,酒醉後響起男人們的哭聲,也許在那醺醉的感覺裡,讓我們想起年邁父母迎新年的孤獨身影,或抱孩子的太太身影哄唱著搖籃曲:「孩子乖乖睡,弦歌年節爸爸就回來」的身影,這些讓他們忘卻正在身旁上演的事實,將自己埋想家的忐忑心情。而我,在那個打電話回家,卻通不了年夜,讓我更思念自己所出生的房子,想念親手種下的杏樹,想念我家的小狗,也想念夏日正午時,和村子裡的孩子們在烈日下放著風箏的往日時光。現在我才深切體會這句歌詞:「當我身在土地只是居住處,當我離開土地已成心上家」!

又過了一個年節,雖然多少已對台灣緊湊的生活步調感到習慣,但每在年夜飯後的酒會,我們仍然各占據屋子的一角獨自哭泣。

轉眼間我離開家鄉已兩年,每回打電話回家都我格外興奮:「這個年節我們家要包很多粽子喔媽媽,年底我的合約就期滿,我會回家探望。」「你這小子,吃得了多少,叫我包多一點?」母子倆的話題僅僅於此,但仍讓我感到抑鬱,不提也知道,爸、媽每天等待見到離別多年的兒子。想到這,我漸漸進入夢鄉,想像爸媽在幾場接我,媽媽應該會哭,落下幸福的眼淚。

但,天不順人意,幾天之後公司通知將暫停營運,因為工廠老闆和房東的廠房租賃簽約意見不合。台灣人另找工作,我們幾兄弟則彷徨失措,不知該如何應對,要仲介轉雇主卻被拒絕,因為我們將結束第三年的合約,他們逼我們提前回國。一直以來,仲介對我們很差,每個月的服務費沒少繳一塊錢,但除非犯錯他們會來工廠警告,否則都不見人影,即便身體病痛,他們也叫我們自己去診所看病,我們怎麼能夠期待他們的協助我真的很慌張,才剛還清跟銀行貸款,現在回國等於白手而歸,更何況媽媽躺在那裡,醫藥費誰來負責?回去要做什麼?若再出國哪來的錢?我陷入那混亂、沒有出路的思緒。「還是跑出去!」腦海裡出現這個想法,當晚,我打電話回家。

「你媽媽住院了」爸爸的聲音響起。
「醫生怎麼說呢爸爸?哪時候住院的啊?」我急忙地問。
「舊病復發一個禮拜了,醫生說要住院幾天觀察。」
「爸爸為什麼不早一點讓媽媽去看病?」
「媽媽捨不得花看病的錢,所以只賣藥回來吃而已,但昨天晚上太痛了,爸爸就送媽媽去醫院,你不要太擔心,醫生說過幾天媽媽就出院。」
「住院費多少錢啊爸爸?」
「爸爸賣了一頭豬,夠媽媽的醫藥費,你不要太擔心!」

那通簡短的電話結束後,我縮身在靜謐的夜裡,然後默默收拾行李。那天晚上,我靜悄地在季節之初的細雨中離去,「這個年節我回不了,也不知道什麼時候才能回去,爸媽我對不起你們…」擦了眼淚,我拐進人生的彎道。細細雨點的送行,似乎預告前方模糊不清的未來,我帶著無定的想法,走向一個不定的未來。

又過了一個年節。不像還在公司的時候,除夕夜我只打了通電話回家,然後縮起身子,坐在工地隨便搭建的帳篷裡。我害怕那孤獨的感覺,所以我哭了,為自己的命運感傷而哭。

我到一個工地找工作,在這裡,他們不細看證件、按日計酬。在法外飄盪的那些日子,我慢慢品嚐人生的苦澀。隨時都擔心,有夜晚驚醒,全身發汗只因為做著被警察捉拿的噩夢。幾次生病,卻因為怕被發現而不敢看醫生,或被雇主欠薪水而忐忑不安,因為常聽說雇主知道自己是非法勞工之後就會不給薪水…。在驚慌、擔憂中過日子,那不顧一切生存的感覺,也是我們流亡者的共同感受。

人生是一場造化的遊戲。這件事再次於我身上得到驗證。

某天如往常般,我在鷹架上工作,突然間「砰」了一聲,我感覺自己失去平衡,很快地,無法言的刺痛感傳來,眼前的天空暗黑,我慢慢失去感覺,只聽見救護車的聲音,和周圍幾個人的聲音,我慢慢昏了過去。鷹架倒塌,我從高處跌落,我看到自己躺在血灘上,聽見手術裡的剪刀、手術刀擦撞聲。濺紅了血的手套,快速的呼吸聲,接著傳來醫生的聲音:「心跳停止了」。人們看見一具靜躺不動的屍體,即使是屍體,他的眼角仍落下淚水。「爸、媽對不起,我是不孝的孩子,還沒盡一天的孝道,就讓白髮人送黑髮人。」

「你醒了嗎?」護士的聲音叫醒了我。我逐漸看到週遭的景物,我聽到自己的呼吸聲,幸福的淚水在臉頰上滾落,我沒有死去。聽護士說,我才知道手術後,我昏迷了一整週,很幸運地,奇發生了!我暗自感謝上天讓我有機會重來。躺在病床上,一手銬著手銬,但仍然感到很開心。天空飄落毛毛細雨,預告再一個春節即將到來。

 「年節、年節、年節到,來到每戶人家…」(歌詞)


我完整的名字是楊王鴻,朋友常稱我為Leo我是港都的孩子 –海防市,那個被人們以親切的港都紅鳳凰花都稱之,因為,每到夏天,城市的街道佈滿著鳳凰花鮮亮的紅色。

20歲,抱著向新地區、新文化的探索夢,我決定來台灣遊學。我尤記初到這島國時的徬徨、陌生感覺,一切猶如昨日,卻已過了十年。在文化大學語言中心學了一年華語,得到家人的鼓勵,我決定繼續升大學,當時我也很擔心,因為像學長姐們,一般在完成三年的語言課程之後便回國,因為在這裡讀大學很困難,又沒有時間打工。提到打工的事,必須談到一個事實,由於肩負學費及生活費自理的重擔,多數來台灣讀書的學生主要把時間用在打工而不是上學。但我卻有不同的想法,我需要的是未來規劃所需要的知識,因此我把時間主要放在課業上,目標為爭取獎學金以支付在台灣的生活費。在文化大學語言中心獲得優異成績,我很幸運申請到了四所學校,包括國立台灣大學、私立中國文化大學、國立台北科技大學、國立台灣科技大學,最後我選擇國立台北科技大學,因為這裡的行政人員及學長姐們的親切讓我留下深刻的印象。

大學第一年真的很辛苦,早上八點上課,下午要到圖書館收集課程的基本資料來補足,晚上要向室友請教。你可以想像上課時候的壓力,學習那些台灣本地生在高中三年已經學過的內容,但對於像我這樣的外籍學生就是從頭開始。生活就這樣日復日地過,功課的壓力實在讓我喘不過氣,好幾次想放棄但,我真的很感謝老師、本地同學們的鼓勵,他們讓我有動力繼續往前走。第一個學期結束我排名全班第43名,就是倒數第二名。但,從第二學期,一部分是有了基本知識,一部分因為課程有了新內容,我不需要像之前一樣趕著學習,學習成績也進步了。從那時候到大學四年結束,我一直保持在班上的前十名。

大學畢業後,我決定再讀兩年碩士,我喜歡經營所以決定唸行銷專科。這段時間,覺得英文對於學業和日後工作是很重要,我保留學籍到澳洲學英文,之後回台灣完成碩士學位。碩士兩年比大學四年來得短,但那兩年才真正是讓我思想和看事情方式有所改變的過程。

畢業之後,我在慶峰機械有限公司擔任行銷專員及機械工程師職務至今,我主要的工作是開發越南的市場,協助客戶克服技術方面的問題。我在大學三年級和現任太太交往,獲得栓訪家庭的准許,我們決定在交往五年之後結婚。她留給我的印象是一個天真、真誠且友善的人。

讀大學時,我在一家仲介公司當翻譯。在這裏,我有機會接觸到許多流落他鄉到台灣工作的人們。那是我參加本屆移民移工文學獎的寫作靈感來源。透過主角的人生故事,我想與正在他鄉日夜辛苦奮鬥謀生的同胞們說,流亡的生活充滿著陷阱、危機,若能夠選擇,請不要做出像故事中男主角的選擇,因為人生不是一場遊戲,在結束之後還能夠重來。

我很開心能獲得這屆文學獎的獎項。希望台灣的讀者能夠更認識外籍勞工的辛勞,軀體或靈魂皆是。請不要只用否定的態度去看他們。得獎之後,我的第一個夢想是,希望能夠有一部電影,內容是與在台灣工作的外籍勞工朋友們相關,讓社會對他們的觀點能夠更具同理心。

Leo Vuong

筆名:懷疼


入圍評語Comment_1:

Bài viết là những dòng tâm sự rất thật về cuộc sống đầy vất vả và khó khăn của một nam di công. Anh sang Đài Loan làm việc mang theo gánh nặng nợ nần của gia đình và nỗi lo về bệnh tật của mẹ mình. Tưởng chừng như mọi việc sẽ tốt đẹp nhưng ngờ đâu biến cố ập xuống đưa đẩy anh thành một người lao động bất hợp pháp. Ấy vậy mà tai họa vẫn cứ đeo đuổi lấy cuộc đời anh. Bài viết hay, nêu bật được chủ đề. Đặc biệt là hình ảnh của hai lần đón Tết xa quê tuy khác nhau về hoàn cảnh, sự kiện nhưng đều nêu bật nỗi nhớ nhà, sự cô đơn của những người di công nơi đất khách.
這是一位男性移工艱辛生活的寫實訴說。他到台灣工作,帶著家庭的債務和母親病情的擔憂。以為一切都會好轉,瞬間的變故將他推進不法勞工的道路。而災難仍持續對他的人生窮追不捨。很好的文章,點亮了主題。特別是兩次在他鄉迎新年的景像,雖然事件、環境都不同,但皆能突出想念家鄉的心情,以及在他鄉移工們的孤寂心情。

入圍評語Comment_2:
Thông qua việc diễn tả tâm trạng của một lao động người Việt xa xứ đón giao thừa tại Đài Loan qua nhiều năm, và sau cùng đẩy câu truyện lên tới kịch tích cao nhất, tác giả muốn nói lên cảnh ngộ của rất nhiều lao động Việt Nam tại Đài Loan, qua đó cũng giúp mọi người có thể thấy được và hiểu hơn về những khó khăn trong cuộc sống và nội tâm đầy trăn trở mà những lao động nước ngoài bỏ trốn phải đối mặt.
筆者藉由描繪一位離鄉背景跨海來台工作的越南勞工在每年除夕的心境,以及最後把故事推到最緊張的劇情,來述說許多越南朋友來台灣工作的處境,藉此也讓大家可以看到與了解逃跑外勞在生活與內心所面臨的問題。

2 thoughts on “遊子的年節 TẾT NGƯỜI XA XỨ

  1. Tôi thật sự đã khóc khi đọc bài viết. Cũng là một người xa quê đi tìm tương lai nơi xứ người, mỗi lần tết đến là một lần nhớ nhà đến khắc khoải. Dù ở đâu cũng thế, Úc, Mĩ, Đài Loan, Nhật Bản…sau những đồng tiền lương là bao nhiêu nước mắt, tủi nhục. Bài viết đã lột tả chân thực cuộc sống của những người lao động nước ngoài.

  2. 正在學越文中,雖然不是完全懂內容,但還是很感動~很棒的文章~

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *