Duyên Phận

Tháng Năm / Duyên Phận / Không / lao động quốc tịch nước ngoài 

Nó khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc, mọi sự kìm nén từ hơn hai mươi năm vỡ òa theo từng giọt nước mắt! Hơn hai mươi năm kể từ ngày nó biết người mà nó thường gọi là cha lại không phải là người sinh ra nó, ngày hôm đó trời đổ mưa, nó đã phóng xe trong mưa cùng những lời nói văng vẳng của bà chị họ
” Chị sẽ đưa em đi nhận người anh trai mà trước khi bố đẻ em qua đời đã trăng trối lại bảo anh ấy đi tìm em
Anh ấy là giám đốc, nhà rất giàu…! ”
Nước mưa hòa cùng nước mắt, nó đã hiểu lời giải thích của mẹ về tờ giấy khai sinh của nó bị cháy chỉ còn một nửa
” vì bố ghen, nói con không phải con của bố nên đốt tờ giấy khai sinh, mẹ vội nhặt ra nhưng vẫn bị cháy… ”
Nó cũng hiểu vì sao mẹ hay trút tức giận lên người nó với những nốt đòn roi vô cớ
Nó đâu có lỗi cơ chứ!
Cũng kể từ ngày hôm đó, những đứa con của những bà chị họ gọi bố nó là cậu không gọi nó là dì như trước mà đổi thành gọi nó bằng chị
Nó buồn nhưng không dám hỏi mẹ, nó hỏi bố, bố không trả lời nhưng sự lúng túng của bố lại chính là câu trả lời cho sự phũ phàng…
Nó trở nên khép mình và luôn mang trong lòng sự ấm ức vô cớ, nó cũng từ chối đi nhận lại danh phận với những lời trăn trối của người cha sinh ra nó còn dang dở!
Nỗi buồn theo đuổi một mình nó, nó không biết nói cùng ai và nó đã đem theo bí mật đến đài loan với những niềm riêng dài theo năm tháng
Cũng không hiểu vì sao chiều nay nó lại trải lòng cùng bà chủ người đài loan, nó chỉ nghĩ đơn giản, bà không quen với ai trong gia đình nó, câu chuyện của nó sẽ nằm khuất ở nơi xa xứ này nhưng nó không thể kìm nén được sự ấm ức trong bao năm qua! Nhưng hơn cả là bà là người có thể hiểu được lòng nó, là người mà ngày ngày cùng nó chia sẻ mọi buồn vui! Bà chủ ngồi yên lặng nhìn nó khóc, lâu lâu bà mới nắm tay nó an ủi
” Cháu đừng trách mẹ và cha đẻ của cháu, bởi mỗi người đến với trần gian đều có duyên phận khác nhau, có người đến để trả nợ, cũng có người đến để báo ân, hãy trân trọng những gì mình đã có, hãy yêu thương những người xung quanh mình để cuộc sống nhẹ nhàng hơn ”
Nó đã viết lá thư dài về cho bố với câu kết “cho dù bố không phải người sinh ra con nhưng trong lòng con bố luôn là người cha vĩ đại nhất của con! Những lúc bố công kênh con trên vai rồi những lúc con sợ sâu róm, bố bế con dỗ dành, cả lần bố đèo con bằng xe đạp, con bị xe quyệt vào chân chảy máu, bố nghỉ cả việc để ở nhà chăm con! Đó là những hình ảnh luôn luôn được con nâng niu trong tâm khảm! ”
Bố đã viết thư sang đài loan động viên an ủi nó, đó cũng là những dòng chữ cuối cùng nó nhận được từ bố…! Ngày bố về thế giới bên kia, nó chạy vào nhà vệ sinh khóc lặng bởi sợ nhà chủ biết vì nó có người bạn khi chủ biết nhà có tang, họ đã không mượn nữa vì sợ xui xẻo! Nhưng đôi mắt đỏ hoe của nó không dấu được nhà chủ, bà chủ tìm cách liên lạc để mua vé cho nó về nước
Nó không thể về bởi có về cũng không về kịp nhìn bố trước giờ mai táng..!
Nó thơ thẩn cả tuần lễ! Buồn đến héo lòng và cũng chính là bà chủ lại vực nó dạy bằng tấm lòng cảm thông giữa người với người!
Nó đã vượt qua mọi gian khổ ở xứ người nhờ tấm chân tình của bà chủ, từ bao giờ Đài bắc đã như quê hương của nó, từ bao giờ những thành viên của gia đình bà chủ đã trở thành những người không thể thiếu trong cuộc đời của nó! Cách sống của nó cũng thay đổi, nó đại lượng và bao dung hơn nhưng cũng đúng lúc cuộc đời đang mỉm cười với nó thì bà cụ nó chăm qua đời, chân nó khuỵ xuống vì đau đớn! Nó trách bà sao nỡ bỏ nó ra đi và nó lại khóc ròng…!
Trong nỗi buồn khôn cùng ấy chính bà chủ lại vực nó đứng lên cho nó hiểu hơn về hai từ duyên phận
Bà cụ mất đã hơn một năm , nó đã thay đổi công việc, nỗi nhớ bà cũng đã dần lắng xuống nhưng tình cảm của nó với gia đình bà chủ vẫn thắm thiết như ngày nào! Những lúc đi cùng nhà bà chủ nó vẫn cảm nhận được sự ấm áp vô bờ bến
Nó muốn nói rất nhiều nhưng rồi cũng chỉ nói được với bà chủ lời cảm ơn không bao giờ hết và cũng vẫn như thuở nào, bà chủ vẫn nói
“Chúng ta gắn bó với nhau bởi duyên phận ”
Phải ! Mọi ơn nghĩa, ơn nghĩa với những người sinh và nuôi dưỡng nó, ơn nghĩa với những người dân ở nơi xứ Đài này đều được tạo bởi hai từ duyên phận!
Duyên phận đã cho nó gặp những người Đài loan để nó học hỏi và cứng cáp hoàn thiện hơn với đời !

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *