Người con gái Việt Nam‏

黃靜凰芳Huỳnh Tịnh Hoàng Phương / Người con gái Việt Nam‏ / 澎湖縣湖西鄉湖西國小 /phối ngẫu quốc tịch nước ngoài 婚姻移民

Chủ Để : Người con gái Việt Nam
Bành Hồ mỗi khi đêm về buồn lắm. Khi ánh hoàng hôn khuất đi, xung quanh nơi đây trở nên yên lặng, thỉnh thoảng nghe văng vẳng nơi xa những tiếng cười từ trong nhà họ vọng ra, và tiếng xe máy chạy trên đường , gia đình tôi sống trong một xóm nhỏ, gần bến cảng, cứ vào mỗi buổi chiều cũng như thói quen, mình tôi bước lang thang trên con đường vắng, Tôi dừng bước và ngồi trên bật thềm của bến cảng, Đôi mắt hướng về phương xa của biển, chập chờn những ngọn đèn của các chiếc tàu đánh cá ngoài khơi, ánh trăng rọi sáng cả mặt biển, làn gió thoảng qua người se lạnh, những con sóng nhẹ nhàng vỗ bờ, rì rào xào xạc giống như lời thì thầm của mẹ, làm cho lòng tôi tràn đầy nổi nhớ, nhớ ba mẹ, nhớ đàn em thơ bé bỏng ngày nào mà nay đã khôn lớn, tôi nhớ về những kỹ niệm vui buồn của mình, lúc còn ở quê nhà.
Tôi lấy chồng Đài Loan và hiện đang sống trên Tiểu Đảo Huyện Bành Hồ đã được 15 năm, những thời gian qua đối với tôi là một đoạn đường dài đăng đẳng, vì hoàn cảnh nên phải lấy chồng xa xứ.

Chiều chiều ra đứng ngõ sau ,
Ngó về quê mẹ ruột đâu chín chiều.
Ngày rời xa quê hương, tôi mang theo những nỗi buồn nặng nề với những niềm mơ ước, tôi buồn vì mình quá ích kỹ ,tôi muốn thoát khỏi cảnh khổ gia đình, những tháng ngày mà tôi phải coi đó là số phận, tôi bỏ lại ba mẹ và các em thơ, với những lời thề non hẹn biển của một mối tình đầu tan nát cả trái tim, và tôi đã lựa chọn cho mình một cuộc hôn nhân, mà người ta gọi đó là mua bán, tôi bỏ ngoài tai những lời dư Luận, những lời chê cười, lúc đó trong thâm tâm của tôi chỉ muốn rời xa nơi đã cho tôi nhiều đau thương và cay đắng của tuổi thơ.
Ngày 3/7/2001 là ngày tôi rời xa quê hương với miềm tin và hy vọng , khi máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay Cao Hùng, tôi nhìn qua khung cửa sổ nhỏ thấy dưới chân tôi có những ánh đèn đêm rất dài, những ngôi nhà cao tầng sừng sững như những ngọn núi, trước mắt tôi như hiện ra một bức tranh khổng lồ , lần đầu tiên tôi đặt chân đến đất Đài Loan, cảm thấy mình giống như bước vào câu chuyện cổ tích , tôi khoán nghĩ là mình đang nằm mơ thôi. Tôi bước ra khỏi cửa hải quan , trước mắt tôi là người chồng xa lạ , anh vui lắm khi nhìn thấy tôi , anh khoác cho tôi chiếc áo lạnh mà anh đem theo và nói gì đó ,tuy nghe không hiểu , nhưng biết rằng anh sợ tôi lạnh, tôi cảm động và lòng tôi càng ấm áp, tôi vội vã đi theo bước chân của anh và hỏi : ” ông xã nhà mình ở gần đây không ?” Nhưng không thấy anh trả lời, có lẽ tôi nói không rành tiếng phổ Thông, nên anh cũng không hiểu tôi nói gì ? rồi tôi chỉ im lặng đi theo anh .
Qua tới sáng hôm sau tôi mới biết cuộc sống sau này của tôi là ở một hòn đảo nhỏ, anh đưa tôi ra sân bay và ngồi chuyến bay sớm nhất bay về đảo Bành Hồ .
Hôm nay tâm trạng của tôi không giống như hôm qua, thời gian trước đó tôi vẫn tràn đầy những hy vọng về một cuộc sống mới, và tôi nghĩ mình đã bị rơi xuống vực thẳm , khi biết mình phải sống trên hòn đảo nhỏ .

Đến Đảo Huyện Bành Hồ được mấy hôm bên chồng cũng đãi tiệc cưới , bà con bạn bè khách khứa rất đông , những lời chúc mừng , những tiếng pháo , rất vui và nhộn nhịp , làm tan biến trong tôi những ngày lo sợ vừa qua .
Ngày tháng trôi qua tưởng đâu êm đềm hạnh phúc, vợ chồng tôi sống chung trong một đại gia đình , có ba mẹ chồng và vợ chồng anh hai của chồng tôi, tôi phải làm mọi thứ , chăm lo cơm nước, sống giống như người giúp việc, trong tay không có tiền, tôi muốn mua gì thì phải hỏi xin chồng, anh không keo kiệt với vợ , nhưng có lẽ anh sợ tôi bỏ đi nếu tôi có nhiều tiền, vì lúc đó người đài Loan luôn cho rằng, cưới vợ người Việt Nam, hoặc những cô dâu nước khác đa số là muốn lừa gạt tiền bạc thôi, còn có người cũng cho rằng họ bỏ tiền mua cô dâu về làm vợ cho con họ, nên họ không cần tôn trọng và tin tưởng những cô dâu đó . Tôi buồn lắm nhưng không biết tâm sự cùng ai, chỉ biết gục đầu vào những góc riêng của mình, và khóc.

Mẹ ơi! Đừng gã con xa
Chim kêu vượn hú biết nhà mẹ đâu,
Chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần không lấy đi lấy chồng xa
Lỡ mai cha yếu,mẹ già
Chén cơm ai xới, khay trà ai dân.

Tôi sống ở Huyện Bành Hồ đã được một thời gian dài , nhưng tôi vẫn không quen được cuộc sống của Đài Loan, gia đình bên chồng ai cũng bận rộn lo đi làm , họ rất cần cù , chồng tôi anh ấy cũng rất siêng năng và đối xử với tôi rất tốt, Nhưng anh ấy cũng không thực sự hoàn hảo cho lắm. Anh ấy thích uống rượu, ngày nào đi làm về cũng nồng nặc mùi rượu, có khi nhậu tới nữa đêm , hoặc đánh bài tới sáng mới về nhà, làm cho tôi rất lo lắng, và buồn lắm, mỗi khi anh nhậu say là tôi bị mẹ chồng la mắng, làm vợ mà không biết khuyên chồng, mỗi khi anh đi nhậu chưa về là kêu tôi đi khắp nơi tìm kiếm. Cứ như thế, tôi giống như một con người máy vậy, sống không có tình yêu, không có tình cảm gia đình, tôi buồn và nhớ quê hương lắm, nhiều lần đi tìm nhưng không thấy chồng, là tôi cũng không giám về nhà , vì về nhà sẽ bị nghe những lời la mắng. Vào một hôm vì ngôn ngữ nói không rành rõ nên anh giận tôi , và bỏ đi từ chiều tới tối không về ăn cơm, vậy là mọi người trách tôi , hỏi tôi, “cô nói gì mà làm cho chồng cô giận” họ nghi ngờ tôi hỏi xin tiền để gởi về Việt Nam. Những câu hỏi những lời nói đắng cay, làm cho tôi bật khóc vì tôi không biết phải giải thích như thế nào , tôi chạy ra khỏi nhà, và mang theo nổi oan ức để tìm kiếm chồng, đôi mắt cay nhòe khi giọt nước mắt ướt đẫm trên đôi gò má khi tìm thấy anh, tôi đã quỳ xuống với nổi tức giận . Tôi nắm tay anh nói với anh rằng ,” ông xã làm ơn về nhà dùm tôi với và nói với cho ba mẹ biết là không phải tôi xin tiền nên anh mới giận đâu , tôi xin anh đừng để mọi người nghĩ tôi không ra gì .”họ đâu biết rằng vì khuyên anh bỏ nhậu bỏ bài bạc mà ra , anh chỉ nói là anh biết, rồi anh kêu tôi về trước đi, anh sẽ về sau, thật phũ phàn khi nghe anh nói, lần này cũng như những lần khác Tôi không dám về nhà , tôi đi lang than

h một mình giữ đêm vắng rồi dừng lại chỗ quen thuộc , nhìn dòng nước chập chờn những ánh sáng của bóng đèn, nhìn về phía xa xa có quê hương mình , tôi không ngưng được những dòng nước mắt, mẹ ơi! ba ơi! mọi người có nghe con gọi không ? Tôi buồn và thốt lên những lời trách móc cho số phận của mình , trong đầu tôi chỉ hiện ra những đau khổ , những nổi buồn khôn nguôi, tôi muốn chìm mình vào dòng nước , tôi muốn trốn tránh cuộc hôn nhân không hạnh phúc , một cuộc đời không có tương lai .
Nhưng không! Tôi không thể làm thế, vì, trong tôi vẫn còn một sinh linh, một đứa bé sắp chào đời, tôi không được yếu đuối, vì đứa con yêu của tôi, tôi phải sống tốt hơn. Tôi lau khô nước mắt, bàn tay tôi xoa vào bụng và nói xin lỗi với con mình, cũng như tự đặt niềm tin vào cuộc sống mạnh mẽ kiên cường hơn.

Những ngày tháng sau, đứa con tôi chào đời, tôi cố gắng làm tốt tất cả mọi việc, có cô con gái dễ thương nên cũng đủ làm cho tôi bận rộn cả ngày. Mỗi khi chồng tôi đi làm về tới nhà là nhảy chồm tới ôm lấy con và hôn con ngay. Anh tự hứa với tôi rằng, anh yêu vợ yêu con nên anh sẽ nghe lời tôi mà bỏ lần những thói hư làm gương cho con cái. Tôi mừng lắm, như được tiếp thêm sức mạnh để chiến đấu với cuộc sống.
Sau đó tôi sinh thêm một cô con gái thứ hai, và cũng lo lắng vì mình không có con trai, nghĩ không biết có bị trách mắng hay không? Hình như anh ấy dường như biết được sự lo lắng đó nên khẽ nói với tôi rằng;” anh thích con gái hơn, con gái dễ thương và đáng yêu hơn con trai, em đừng lo lắng vợ nhé.” Ôi! Người chồng của tôi thật đáng yêu! Anh như tiếp thêm sức sống cho tôi, giải thoát tôi khỏi lo âu bấy giờ.

Năm đứa con gái thứ hai vừa tròn một tuổi, tôi đã xin chồng cho tôi đi làm, vì không muốn sống cảnh ăn không ngồi rồi, sống dựa vào chồng nên tôi cương quyết xin được đi để làm phụ gia đình, rồi từ đó tôi theo anh với mẹ anh đi làm. Thời gian đó có trường học cạnh xóm có mở lớp học tiểu học dạy cho những cô đâu nước ngoài như tôi, tôi cũng xin chồng cho mình đi học, tuy lúc đầu chồng cũng không đồng ý vì sợ tôi theo bạn bè học hư, nhưng vì bản tính hiếu kỳ, muốn học hỏi nhiều hơn, nên đã thuyết phục được anh. Rồi từ đó, ban ngày thì đi làm, còn buổi tối tôi đi học, những bữa làm mệt mỏi nhưng tôi cũng phải ráng đến trường, vì ở trường có quen các chị em cùng nước, và học hỏi thêm rất nhiều, có các thầy cô giáo rất nhiệt tình, họ đã góp ý và chia sẻ cho chúng tôi những gì chúng tôi cần hỏi trong hôn nhân và cuộc sống.

Ngày tháng thấm thoát trôi qua, tôi đã đi làm phụ hồ gần mười năm, mười năm qua tuy công việc phụ hồ, đổ bê tông,.. rất nặng nề cực khổ, nhưng những ngày tháng đó tôi sống trong vui vẻ và cuộc sống càng ngày càng có ý nghĩa hơn, tôi làm ra đồng tiền bằng đôi bàn tay của mình, để có thể gửi về cho cha mẹ một ít để trang trải cuộc sống ở quê nhà.
Cách đây hai năm anh cảm thấy sức khỏe của tôi không tốt, vì làm những công việc nặng nhọc, và anh cũng nghĩ rằng làm công nhân không thể nào cho vợ con được cuộc sống tốt hơn, nên anh bàn với tôi , xin ba mẹ anh đóng tàu làm nghề biển , vốn là dân biển nên anh không sợ, sau những lần bàn tính tất cả đã đồng ý.

Năm 2013 anh đã có riêng cho mình một sự nghiệp, Sau khi gầy dựng riêng cho mình một sự nghiệp ổn định, chồng tôi cũng không cho tôi đi làm nữa. Từ đó anh lo việc đi biển đánh cá, câu mực,… còn tôi mỗi khi chồng đi biển về thì lo chuyện ra phiên chợ mua bán cá .

Cuộc sống hiện tại , và nhờ sự giúp đở của ba mẹ chồng đã lập cho vợ chồng tôi một căn nhà hạnh phúc, gia đình chồng đã chấp nhận và con tôi giống như là con gái của họ, với hai đứa con gái biết vâng lời , chăm chỉ học tập , nên tôi rất vui và mãn nguyện, cuộc đời của người phụ nữ là chỉ biết sống vì chồng con và gia đình, thật sự, tôi đã có được một cuộc sống mà trước kia tôi đã ước mơ. Tôi đã có điều kiện tốt để chăm lo cho gia đình bé nhỏ của tôi, cũng có thể giúp được cha mẹ tôi ở quê nhà, tôi cũng không còn lo lắng về chuyện không thể gặp gia đình khi nỗi nhớ họ hằng ngày nữa, vì đã có công nghệ liên lạc hiện đại ngày nay, tôi có thể gặp họ khi tôi nhớ đến họ. Ngày tháng về sau, tôi chỉ cầu mong cho gia đình có cuộc sống bình yên , cảm ơn trời đã ban cho tôi những gì tôi đang có, tôi là người con gái Việt Nam đã tìm thấy hạnh phúc nơi đất khách quê người.

 

One thought on “Người con gái Việt Nam‏

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *