我愛爸爸媽媽 Con thương ba má

 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 我愛爸爸媽媽 Con thương ba má

👤 范清雲 Phạm Thanh Vân

 

Ba má ơi! Ba má biết không, con gái thấy vui mừng lắm khi mà nhà mình được như ngày hôm nay. Đó cũng là nhờ vào sự chịu khó của ba, vất vả của má, cố gắng của con và đứa em gái siêng năng giỏi dắn, tại vì chúng con thương ba má.

Con cứ nhớ hoài không bao giờ quên được lúc con còn nhỏ, lúc nào chị em con cũng sướng hơn mấy đứa bạn cùng xóm. Cứ vài ngày là chúng con có bánh mì Sài Gòn và bánh bao Thủ Thiêm của ba đi Sài Gòn mua về vì lúc đó ba đi buôn bán hột điều còn má làm chủ hụi, còn các bạn chung xóm thì ba má không có đi Sài Gòn. Rồi con không biết tự bao giờ con không thấy ba đi Sài Gòn nữa, chị em con cũng không còn có bánh mì Sài Gòn và bánh bao Thủ Thiêm ăn. Lúc lớn lên mới nghe má kể, lúc đó má làm chủ hụi bị người ta giựt, còn ba bán hột điều mà nhiều mối cạnh tranh quá, không có lời nên ba không làm nữa. Má nói má phải bán hai công ruộng ông bà nội cho để trả tiền hụi. Nhà ông nội có tám người con, nếu ai cưới vợ gả chồng thì ông nội cho hai công ruộng và một công rẫy. Rồi ba má bán đi hai công ruộng, ba chuyển sang nuôi vịt đẻ, ba má không có vốn, người ta cho mượn vốn bắt vịt đẻ về nuôi, đẻ trứng lấy trứng, trừ dần dần, còn má thì nuôi heo nấu rượu. Lúc đó ba chị em con còn nhỏ chỉ có đi học thôi, má sai gì làm nấy, quét nhà rửa chén chỉ có vậy thôi. Ba không có ở nhà, lúc nào cũng ở ngoài đồng chăn vịt, con thấy sao ba vất vả quá. Có lúc mưa to rồi bão nữa, nhưng ba của con vẫn ở ngoài chòi vịt. Rồi bỗng một ngày ba đẩy chiếc xe gùi về, bên trong toàn là vịt chết. Con nghe ba nói với má là có dịch cúm vịt, vịt đẻ chết mấy chục con rồi. Con thấy nét mặt của ba buồn lắm, má cũng vậy, rồi ba má đem vịt chết chia cho bà con xóm làng ăn. Vịt chết nhiều quá, không đẻ trứng đủ để bán trả nợ. Tại vì phải mua lúa, mua còng, mua nghêu cho vịt ăn. Lúc nào cũng vậy, ăn trước trả sau, ba nói lỗ quá, không nuôi vịt nữa rồi ba chuyển sang nghề chạy xe ba gác, ai kêu gì chở nấy. Có lúc thấy ba chở tủ, bàn ghế, chở heo, chở tre chở lúa… toàn là những đồ nặng nhọc. Nhiều khi trời nắng chang chang người ta kêu là ba đi ngay. Con biết nhà mình không còn ruộng nữa, mỗi ngày phải mua gạo mua đồ ăn rồi tiền học phí cho chị em con. Con nhớ lúc đó con học hết lớp 8 rồi, mấy ngày trời mưa hoài không ai kêu ba chở đồ, nhà không có tiền mua gạo, ba kêu em Diễm xuống thím Sáu mua gạo thiếu. Thím Sáu nói với em là về nói với ba má, thím chỉ bán lần này nữa thôi nhé, thiếu mấy lần trước chưa trả, nếu mua thiếu nữa thì thím không bán. Diễm về kể lại, con thấy nhà mình ai cũng buồn, còn má tủi thân mà khóc, má nói sao mà khổ quá vậy, làm hoài không đủ ăn.

Thời gian cứ thế trôi đi, con học lên lớp 9. Có người bà con kiếm người bán đồ ăn sáng và cà phê, con nghe nói mừng lắm, xin ba má cho đi. Má nói ông bà nội biết được sẽ chửi chết, nhà mình nghèo thật nhưng ông bà nội cũng có tiếng trong xóm, ruộng đất nhiều. Nói tên ông bà Hai Ty ai cũng biết, nếu có cháu đi làm giống ở đợ thì mất mặt lắm. Nhưng con khóc nhất định đòi đi để kiếm tiền phụ ba má. Con thấy ba buồn không nói gì, rồi con xin nội, mới đầu nội không cho, thấy con khóc đòi đi quá rồi nội cũng xiêu lòng.

Người bà con đến rước con đi tới nhà để phụ bán, nhà của bác ấy bán xôi mặn, bánh mì thịt và cà phê. 4 giờ sáng là con phải dậy để chuẩn bị nấu xôi, sắp bánh mì chả thịt ra bán, tới 10 giờ vợ bác Nhẫn đi chợ về, con phải vô phụ chuẩn bị nấu cơm trưa. Nhà bác mướn hai đứa gồm con và Linh. Con bán đồ ăn sáng, Linh bán cà phê. Tụi con ăn cơm trưa xong nghỉ một chút rồi đi giặt quần áo cho cả nhà. Có lúc con thấy tủi thân lắm! Nhà bác có hai đứa con gái còn nhỏ, bé Đặng có khi hay đi tiêu trong quần, con phải giặt quần cho em. Lúc giặt con thấy tủi thân, con lại rớm nước mắt nghĩ mình giống như đi ở đợ vậy, nhưng rồi nghĩ đến ba má con lại chùi nước mắt…

Thời gian cứ thế trôi qua, con đã làm cho bác được ba năm và đúng 18 tuổi. Ở huyện Nhơn Trạch có công ty giày da đang tuyển công nhân. Má nói: “Thôi con ơi, lớn rồi đừng đi làm cho người ta nữa, về đi làm công ty đi con.” Nghe lời má con xin vô công ty làm. Con mừng lắm, lúc làm cho bác Nhẫn một tháng được 400 ngàn, mà đi làm công ty được 500-600 ngàn, không kể tiền tăng ca. Ngày nào cũng vậy, con thích tăng ca lắm, tại vì được làm vào khâu kiểm phẩm, được đi chỗ này chỗ kia, chỉ cần chỗ nào cần kiểm hàng ai không muốn tăng là con tăng. Con cứ suy nghĩ hoài thấy ba má vất vả cả ngày, con cũng vậy, lúc nào cũng cố gắng làm nhưng nhà mình không thấy khá lên. Có bữa nọ nghe má nói chuyện với mấy dì trong xóm rằng: “Ở Việt Nam sao mà khổ quá, làm hoài không thấy dư, mấy ông đàn ông hở ra là nhậu, nữa con gái tui lớn không gả cho đàn ông Việt Nam mà gả cho nước ngoài cho đỡ khổ.”

Rồi như lời má nói, lúc con 21 tuổi ở Việt Nam có phong trào gả chồng Đài Loan. Ở nhà kế bên có bà Hai, bả nói có đứa cháu ở thành phố lấy chồng Đài Loan cũng được lắm, mới gả không bao lâu mà đã xây nhà cho ba má nó, gia đình mua sắm đầy đủ. Bà Hai hỏi con muốn đi không bà làm mai cho, con nghe vậy về hỏi má, má nói ham thì ham nhưng xa xôi quá, đâu phải ai cũng như ai, có đứa cũng khổ lắm. Nhưng lúc đó sao con không sợ, cứ nghĩ chỉ cần qua tới Đài Loan là ngon rồi, là con sẽ có tiền xây nhà cho ba má. Nghĩ tới đó con cũng vui sướng lắm. Bây giờ nghĩ lại con thấy mình ngu ngơ và dũng cảm quá. Nếu bên chồng không cho thì làm gì có tiền, mình chưa đi làm thì tiền đâu ra mà nghĩ tới xây nhà. Rồi bà Hai nói đi chụp hình đi bà đưa cho cháu bà đem sang Đài Loan, chị làm mai cháu chồng của chị cho. Cháu chồng chị nhà có 3 anh em, người chị sẽ làm mai cho con là con út. Chị nói cháu chồng chị chịu rồi chuẩn bị về nước, ba má nghe được mừng và bất ngờ quá. Sao lẹ vậy! Nhưng rồi cũng phải chấp nhận chứ sao bây giờ. Ba má xuống nhà nội nói gả con đi Đài Loan, nội chửi: “Vợ chồng mày khổ lắm sao? Bây giờ định gả con hả? Xứ lạ quê người xa xôi mà gả nó đi.” Bất chợt con dòm ba, con thấy ba rớm nước mắt, còn má, má khóc. Con mới nói với nội: “Nội ơi không phải ba má con ép con đâu, đó là quyết định của con, nội cho con đi đi nội, để cho ba má con đỡ khổ, chứ ở Việt Nam con thấy ba má con khổ quá…” Rồi dần dần nội cũng Xiêu lòng.

Tháng 6 năm 2001 là ngày cưới của con, ai cũng nói “con gái chị Tư có phước quá chừng, có má chồng cậu chồng về cưới”. Chồng con hiền và ít nói, nước da ngăm. Lúc đám cưới anh ấy 25 còn con 21 tuổi. Ai cũng nói xứng lứa vừa đôi. Lúc đám cưới xong còn dư được 1 ngàn 500 đô, má mua được một chiếc xe dream Trung Quốc bảy triệu, mua nồi cơm điện, mua được bếp ga.

Cảm thấy nhà bắt đầu sung túc một chút con mới sang Đài Loan, ai nói gì con cũng không hiểu. Còn má chồng nói tiếng Phúc Kiến, mỗi lần muốn nói chuyện là lấy cuốn tập ở Việt Nam đem qua ra xem. Một thời gian sau con có thai, ăn uống không quen, ở nhà ai cũng đi làm, sáng dậy chỉ có một mình con ở nhà, dọn dẹp nhà cửa xong rồi ngồi xem tivi tới trưa đi chuẩn bị nấu cơm cho má chồng đi làm về ăn. Cứ như vậy trôi qua đến lúc thai được 4 tháng, công ty chồng nói cho chồng đi xa một tuần mới trở về một lần. Con buồn lắm, không biết nói chuyện với ai, má chồng con cũng tội nghiệp, thấy con buồn má lại động viên thứ 7 là chồng về hà. Mỗi lần nghe má nói là nước mắt con cứ chảy không nói gì.

Lúc mới sang gọi điện thoại mắc lắm, 200 tệ tiền Đài Loan gọi được 8 đến 10 phút. Con không dám gọi nhiều, thường một tháng mới dám gọi một lần. Mỗi tháng má chồng cho được 3 ngàn con không dám xài, cứ nghĩ 3 ngàn đổi ra tiền Việt Nam được 1 triệu mấy, bằng một tháng lương đi làm ở Việt Nam nên con mừng lắm, con để dành cho gia đình. Bên chồng ai cũng thương con, cứ thế ngày qua ngày cuộc sống của chúng con không cao sang nhưng cũng không thiếu sự ấm áp.

Lúc sanh bé Suka được 5 tháng, má chồng con cho vợ chồng con về thăm nhà. Về tới nơi mới biết em Tuấn bị xe đụng gãy giò nằm bệnh viện gần 1 tháng mà ở nhà không dám cho con hay, sợ con mới sanh con buồn, con khóc không tốt. Rồi con đem tiền dành dụm được cho má hết, con thấy nhà mình vẫn như xưa không có gì thay đổi, chỉ có công việc của ba má là chuyển sang nghề cho thuê mướn bàn ghế, chén dĩa. Không có nhiều vốn mà mua được 20 bộ bàn ghế, cho mướn lai rai.

Rồi 3 năm trôi qua, năm 2005 ở Việt Nam có phong trào đi Hàn Quốc, đi Nhật làm. Bé Diễm lúc đó học hết lớp 12, em học giỏi lắm, lại còn xinh nữa. Em mới nói với ba má mấy đứa bạn học chung tụi nó chuẩn bị đi Nhật nhiều lắm, nghe nói ở Nhật làm ngon lắm. Má nói nhà mình đâu có tiền nhiều, mà mình muốn đi phải nộp tiền thế chân. Hên là thời đó đất bắt đầu có giá, má mới nghĩ tới còn công đất rẫy của ông bà nội cho, đem bán đi để lấy tiền cho Diễm đi Nhật đổi đời. Rồi trong năm đó Diễm chia tay người thân, bạn bè sang đất Nhật. Sang đó công việc của em ổn định, có lúc công ty cho lãnh đồ về làm, em ham lắm, có khi làm tới 11, 12 giờ khuya. Diễm gọi điện cho con nói: “Chị hai ơi, làm ở Nhật đã quá, mỗi tháng em làm tính tiền Việt Nam hơn 20 triệu, cứ 3 tháng là em gửi cho má một lần, được 100 rưỡi má bắt đầu xây nhà lên.” Nhà má xây lớn và đẹp lắm, ở xóm ai cũng nói má có hai đứa con gái đáng quá, ngoan hiền, giỏi dắn, biết thương cha thương mẹ. Lúc làm ở Nhật, Diễm quen với Bình, người trai thành phố. Bình lớn hơn Diễm 7 tuổi, là người trí thức, có trách nhiệm. Hai em yêu nhau và nói đúng ba năm hết hợp đồng về Việt Nam cưới.

Năm 2008 Diễm ở Nhật về với niềm mong chờ và vui mừng của ba má. Rồi cuối năm ấy Diễm cũng đi lấy chồng, đám cưới của em lớn và vui lắm, lúc đó vợ chồng và các con của con cùng về. Ba má nở mặt nở mày với bà con lối xóm, còn em Tuấn thi đậu được bằng lái xe hơi, má tính cho em đi lái xe cho người ta, như vậy thì công việc cũng tốt rồi, nhưng chẳng bao lâu em bị vướng vào tệ nạn xã hội. Năm 2009 em bị công an bắt đưa đi cai nghiện, ngày nào má cũng khóc, má thương em lắm, cứ mỗi tháng là má đi thăm em một lần, mỗi lần đi tốn tiền lắm, má với ba cho mướn đồ vất vả dành dụm để thăm em. Rồi hai năm trôi qua, má cũng già đi theo thời gian chờ đợi, Tuấn được cho về với gia đình, lúc em về em ngoan và thay đổi nhiều lắm. Năm 2012 Tuấn gặp Trâm, hai em thương nhau và đã xây dựng gia đình. Cả nhà mừng lắm, giờ em đã yên bề gia thất, ba má không còn lo nữa.

Gia đình mình trải qua bao nhiêu sóng gió, chúng con đã an phận với những gì mình đã chọn, ba má đừng lo lắng nữa. Gia đình mình không nhiều tiền hay có của ăn của để như người ta, nhưng cũng không thiếu thốn, không giống như xưa, ăn gạo sáng kiếm gạo chiều. Chúng con cám ơn ba má đã cho chúng con sự nỗ lực, lòng can đảm và niềm tin, tin rằng chúng con nhất định sẽ làm được vì chúng con thương ba má vô cùng.


 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 我愛爸爸媽媽 Con thương ba má

👤 范清雲 Phạm Thanh Vân

 

親愛的爸爸媽媽!您們知道嗎,我很開心看到我們家現在又擁有的一切。這是因為有爸爸的努力、媽媽的辛勞、我的奮鬥、和能幹的妹妹而獲得,因為我們愛您們。

我一直記得小時候,我和弟弟妹妹永遠都比鄰居小朋友過得好。每過幾天,當爸爸從西貢回家,我們就有西貢的麵包和首添肉包,當時爸爸在做腰果批發,媽媽是會頭,而鄰居小孩們的爸媽都沒有去西貢。然而,不曉得從何時開始,我不再看到爸爸去西貢,我和弟弟妹妹也沒有西貢麵包和首添肉包可以吃了。長大之後才聽媽媽說,當時媽媽被倒會,而爸爸的腰果生意也出現太多競爭者,利潤不多,所以也不做了。爺爺有八個孩子,每個孩子結婚時,爺爺就給兩分田和一分山坡地。媽媽說,要賣掉爺爺給的兩分田來還會款。於是爸爸賣了兩分田,開始養鴨子。但您們沒錢,要去跟別人借,鴨子下蛋時他們就拿鴨蛋慢慢扣款,媽媽則釀酒和養豬。那時候,我和弟弟妹妹都還小,只有去上學,媽媽叫什麼就做什麼,掃地洗碗而已。爸爸不在家,終日都在田外看鴨,我覺得爸爸好辛苦。某天,爸爸突然推著裝滿死鴨子的車回家。我聽爸爸跟媽媽說有鴨瘟,鴨子死了幾十隻。我看見爸爸難過的神情,媽媽也是,之後您們就把死了的鴨子分給鄰居吃。鴨子死太多了,沒有足夠的鴨蛋來賣錢還債。因為還要買稻穀、小螃蜞、蛤蜊給鴨子吃,都是先吃再還,爸爸說太虧了,不養鴨子了。爸爸改騎人力車,客人要載什麼就去載什麼。有時候我看到爸爸載櫃子、桌椅,有時候是載豬,載竹子、稻穀……都是頗重的東西。大熱天,陽光很烈,別人一叫爸爸就出門。我知道我們家已經沒有田地了,每天都要買米、買菜,還有我和弟弟妹妹的學費。我記得那時候,我讀完八年級,好幾天都下大雨,沒人找爸爸載東西,家裡沒有錢買米,爸爸叫妹妹小艷去找阿六嬸賒帳買米。阿六嬸跟小艷說,回家告訴爸爸媽媽,她賣最後一次了,前幾次賒的帳都還沒還,再賒她就不賣了。小艷回家傳話,我看到家裡每個人都很難過,媽媽難過得一直哭,媽媽說生活怎會那麼苦,一直做都不夠吃。

時間這樣地過去,我上九年級。有位伯伯找人幫忙賣早餐和咖啡,我聽到時很開心,問爸爸媽媽可不可以讓我去。媽媽說爺爺知道會很生氣,我們家窮歸窮,但爺爺奶奶是村子裡有頭有臉的人,田地很多。提到大司夫婦,誰人都認識,如果他們孫女的工作像幫傭,他們的臉就丟光了。但我一直哭著,很堅定地要去賺錢幫助爸媽。我看到爸爸難過得說不出話來,我去找爺爺,一開始爺爺也不同意,但見我一直哭吵著要工作,最後爺爺還是答應了。

那位伯伯來到家裡,接我去他們家幫忙。伯伯賣糯米飯、法式麵包和咖啡。清晨四點,我就要起床準備煮糯米飯,排好麵包、紮肉、紅燒肉,準備做生意,上午十點,阿忍嬸從菜市場回來,我要去廚房幫忙準備中餐。伯伯家雇了兩個人來幫忙,我和阿玲。我賣早餐,阿玲賣咖啡。吃過中飯之後,我們休息一會就去洗全家人的衣服。伯伯的兩個女兒都還很小,阿鄧妹妹有時候還會拉在褲子裡,我要幫妹妹洗褲子。那時候我只覺得很委屈,眼淚都要掉下來了,只覺得自己很像個傭人。但想到爸爸媽媽,我就把眼淚擦乾……

時間一天天過去,我在伯伯家做了三年工,剛好滿十八歲。那時候,仁澤縣有家鞋廠在招募工人。媽媽說:「孩子啊,妳也長大了,別再幫人家做工了,去公司裡面工作吧。」聽媽媽的話,我申請到那間公司上班。我很開心,在阿忍伯家做工時,他一個月給我四十萬,可是在公司工作,不算加班費一個月也有五十到六十萬。每天都一樣,我很喜歡加班呢,因為我在品管部門工作,可以到處走,只要哪個產線需要檢查而沒有人想加班,我就接。我常常想,爸媽終日辛苦,我也是,我們都很努力工作,但我們家的狀況也沒見好轉。那天聽媽媽跟幾位鄰居阿姨說:「在越南好辛苦喔,怎麼做都沒有儲蓄,男人們動不動就去喝酒,我女兒長大之後不要嫁給越南男人了,嫁去國外還比較好。」

如媽媽所言,在我二十一歲時,越南興起嫁台灣人的浪潮。隔壁家的大嬸說,她在胡志明市的姪女嫁給台灣人也不錯,嫁去沒多久就給爸爸媽媽蓋新房子了,家裡的東西都買得很齊全。大嬸問我要不要嫁台灣人,她幫我作媒。我回家問媽媽,媽媽說,想是想,但是太遠了,又不是每個人都能夠一樣地幸運,有的人嫁出去也很辛苦。

但不知為何,那時候我一點都不害怕,只覺得到台灣就會好起來,就能幫爸爸媽媽蓋房子了。想著想著,我自己也覺得很開心。現在回想起來,卻覺得自己好傻又好勇敢。如果夫家不給,我怎會有錢呀!我都還沒去工作,哪來的錢去蓋房子呢!之後,大嬸叫我去拍照,她讓姪女帶去台灣,再介紹她姪女先生的姪兒給我。她先生姪兒家裡有三兄弟,要介紹給我的人是老么。她說她先生的姪兒願意了,要準備來越南了。爸爸媽媽知道都很開心,也覺得很唐突。怎麼那麼快!但也是要接受,否則還能怎麼辦。爸爸媽媽去爺爺家,說要把我嫁去台灣,爺爺罵:「你們夫妻很辛苦嗎?現在打算要嫁孩子是不是?怎會把孩子嫁去他鄉異地呢!」我望著爸爸,突然看到爸爸眼泛淚光,而媽媽在哭。我跟爺爺說:「爺爺,爸爸媽媽沒逼我,那是我的決定,爺爺讓我去好不好,讓我爸爸媽媽不再那麼辛苦,我覺得爸爸媽媽好辛苦啊……」慢慢地,爺爺也同意了。

2001年6月是我的婚禮,人人都說:「三姊的女兒好有福氣,她先生的媽媽和舅舅都回來迎娶呀!」我先生善良不多話,膚色偏黑。結婚時他二十五歲,我二十一歲。大家都說我們很登對。婚禮之後還剩下一千五百美元,媽媽用七百萬月頓買了一部中國摩托車,買電飯鍋,買了一個瓦斯爐。

家庭狀況好了一點之後,我才去台灣。人家說什麼我都聽不懂。婆婆是說福建話,每次要講話,我就拿在越南學習時的本子出來看。不久之後我懷孕,飲食不習慣。家裡人都去上班,早上起床就只有我一個人在家,打掃之後就看電視,到中午就煮飯,等婆婆回來。日子一直這樣過,我懷孕到第四個月,先生的公司說要派他去外地,一個禮拜才回家一次。我很難過,不知道要跟誰聊天,婆婆也很心疼我,看我悶悶不樂,就安慰我說,禮拜六先生就回家了。每次聽婆婆說話,我只會掉眼淚,什麼話都說不出口。

剛過來時,打電話很貴呢,兩百塊台幣只能講八到十分鐘。我不敢多打電話,通常是一個月才打一次。每個月婆婆給我三千塊,但我不敢用,一直想著這三千塊能換一百多萬越幣,相當於我在越南工作的一個月薪資。我很開心,我要存起來給家人。夫家的人都很疼我,我們的生活就這樣過著,不是大富大貴,但也不缺溫馨。

女兒出生五個月之後,婆婆讓我和先生回家探親。回到家裡才知道,阿俊弟弟出了車禍,摔斷了腳,住院快一個月,但家裡不敢讓我知道,怕我剛生產完,知道了會很難過,會哭,那對身體不好。

我將存下來的錢都拿給媽媽。我們家還是跟以前一樣,沒什麼變化,只是爸爸媽媽現在的工作換成出租桌椅和餐具。本錢不多,但也有二十套桌椅提供出租。

三年過去,2005年越南人開始到韓國、日本工作。我妹妹小艷當時也高中畢業了,她功課很好,又長得很漂亮。她跟爸爸媽媽說,很多同學準備去日本工作,聽說在日本的工作很不錯。媽媽說出國工作要繳的押金很貴,我們家沒錢。幸好那時候地價開始上漲,媽媽想到家裡還有一塊爺爺給的山坡地,就把土地賣了,籌錢給小艷去日本,希望能夠翻身。那一年,小艷跟親戚朋友道別,去了日本。妹妹在日本工作穩定,有時公司也讓她領東西回家做,她很開心,常常工作到晚上十一、二點。小艷打電話給我,說:「大姊,在日本工作好好喔,我每個月的薪資,換成越幣有超過兩千萬呢,每三個月我就寄錢回家給媽媽,存到一千五百萬了,媽媽開始蓋房子了。」媽媽蓋的房子很大很漂亮,鄰居都說媽媽的兩個女兒真的很值得,乖巧、能幹、又很疼父母。在日本工作時,小艷認識了阿平,是來自胡志明市的男孩。阿平大小艷七歲,是個有學識又有責任感的人。他們倆相愛,三年合約結束之後,就回越南結婚了。

2008年,小艷在爸爸媽媽的盼望和愉悅之中,從日本回到越南。年底,小艷結婚了,她的婚禮盛大而歡樂,當時我們夫妻和孩子們都回越南一起慶祝,爸爸媽媽覺得很體面。弟弟阿俊則考到駕照,媽媽打算讓阿俊去幫人開車,這樣子工作也穩定了。但是不久後,弟弟卻染上毒癮。2009 年弟弟被送去勒戒所,媽媽終日以淚洗面。媽媽很疼弟弟,每個月都去看他,每次的花費都不少。爸爸媽媽仍辛苦地出租桌椅,存錢去探望弟弟。兩年後阿俊回家,他變得很乖,也改變很多。2012年,阿俊遇到小簪,兩人相愛結婚。全家人都很開心,現在弟弟已經家室安穩,爸爸媽媽也不用操心了。

我們的家,不知經過多少風波。我們幾個孩子,也都很安分守己,對於自己的選擇也很滿足,爸爸媽媽別再擔心了。我們家沒有很多錢,也不像別人那樣大富大貴,但我們家也不再拮据了,不像以前吃早飯愁晚餐地過日子。我們幾個孩子很感謝爸爸媽媽,給我們奮鬥的意志、勇敢的心懷和堅定的信念,相信我們一定能夠做到,因為我們對爸爸媽媽的愛,多得無人能比。

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *