夜裡的日記 DÒNG NHẬT KÝ TRONG ĐÊM

優選 Choice Award

📜 夜裡的日記 DÒNG NHẬT KÝ TRONG ĐÊM

👤 詩的女孩Nàng Thơ

 

Ba ơi! Tiếng chuông đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm Đài Loan rồi, không biết nơi quê nhà ba đã ngủ ngon chưa? Hay ba vẫn còn đang phải chống chọi những vết thương mà bấy lâu nay nó vẫn hành hạ ba hay…hay ba còn đang lo lắng cho con gái yêu của ba đang phải tha hương cầu thực nơi đất khách xứ người. Ba biết không nơi phương trời xa lạ này, khi mọi người đã nồng say giấc mộng thì con gái ba lại ngồi gom những suy tư, nỗi nhớ, niềm thương, công việc thường vào DÒNG NHẬT KÝ TRONG ĐÊM. Ba ơi con còn nhớ lắm, nhớ chiều đông năm ấy vì hoàn cảnh gia đình,tương lai con trẻ nên con đành phải dứt tình mẫu tử, nghĩa phu thê để đến miền đất hứa Đài Loan này. Hành trang con mang theo là chiếc va ly chứa đầy lệ sầu, lời dặn dò của ba mẹ và chữ “NỢ ” còn đè lên đôi vai nhỏ bé của con. 

Ngày con ra đi nhìn dáng ba mẹ già tựa cửa trông theo,lòng con đau thắt nhìn cảnh những giọt nước mắt chia ly. Ngắm nhìn hai đứa con thơ của con còn nhỏ nên chẳng biết chi, chúng cứ ríu rít nói cười vô tư nắm tà áo mẹ dặn: Mẹ…mẹ ơi mẹ đi nhanh về mua nhiều đồ chơi kẹo bánh cho chúng con mẹ nhé! Trời ơi…các con..các con ơi…ôm hôn các con lần nữa rồi con vội giấu dòng nước mắt tuôn rơi chạy vội lên xe giục người lái xe phóng thật nhanh mà không dám ngoảnh đầu quay lại. Bọn trẻ thì chạy theo xe gọi mẹ…mẹ ơi mẹ đi nhanh về mua quà cho chúng con mẹ nhé……chúng cứ ngỡ như thường ngày mẹ đi chợ chốc lát sẽ về, nào ngờ đâu mẹ đi biền biệt bao năm tháng mà vẫn chưa được về thăm. Nhưng biết làm sao được ba ơi vì con còn phải kiếm tiền phụng dưỡng ba mẹ già, nuôi chị gái tàn tật, trả nợ ngân hàng vay ăn học và đóng tiền môi giới sang đây và vì tương lai con trẻ nên con đành phải dối lòng con trẻ để ra đi.

Nào ngờ đâu con mới đến Đài Loan mới chỉ tròn tám tháng, chữ hiếu chưa tròn thì nghe tin mẹ mất, gia đình thương con sợ con gục ngã nơi đất khách xứ người không người thân chăm sóc nên gia đình đã giấu không cho con biết rồi con nghe tin qua chị bạn. Ba ơi, lúc đó con như nghe tiếng sét đánh ngang tai trời đất quay cuồng sụp đổ dưới chân con, con choáng váng khụy ngã gọi mẹ…mẹ… mẹ sao mẹ nỡ bỏ con mẹ đi…sao mẹ không cho con biết, giờ con tìm mẹ ở đâu cho được? Mẹ…mẹ ơi! Ngày con đi có mẹ đưa mẹ tiễn, ngày con về chẳng có mẹ đón con…Ba ơi, con sợ…sợ lắm ba ơi! Con đến nơi đây bao thăng trầm cay đắng oan nghiệt luôn đổ vào đầu con Ba biết không cái đêm ba điện đến cho con nói là ba linh tính như đang có chuyện gì không hay xảy ra với con, con cố gạt nước mắt dối ba rằng con vẫn khỏe, công việc bình thường, ông bà chủ tốt với con lắm để ba yên tâm, không phải lo lắng cho con. Nhưng ba ơi chính lúc đó con đang bị bà chủ đuổi ra ngoài giữa đêm đông mưa thâm gió bấc vì bà chủ nghi cho con ăn cắp chiếc đồng hồ của bà,trời ơi từ nhỏ tới giờ con có ăn cắp đồ của ai đâu, sao con oan ức thế này,lời dặn của ba ngày nào vẫn còn văng vẳng bên tai con: “Đói cho sạch rách cho thơm mà “. Lúc đó con chỉ biết cúp vội điện thoại của ba để ba không phải nghe con khóc, rồi con lại nghẹn ngào trong tiếng nấc ba ơi.
Sau đó con lại lần đến gọi cửa xin bà chủ cho con vào nhà, nhưng bà chủ vẫn cương quyết có trả đồng hồ cho bà thì bà mới cho vào, ba ơi con biết lấy đâu ra đồng hồ để trả cho bà bây giờ hả ba? Ba ơi…ba ơi….

Phải đứng lâu ngoài trời ướt hết người con run lập cập, con đành liều chạy sang gọi cửa bác hàng xóm rồi con trình bày sơ qua chuyện chiếc đồng hồ cho bác nghe, bác giận ông bà chủ lắm, bác thương con rét bác lấy chiếc áo ấm cho con mặc và dẫn con về nhà gọi cửa, gọi mãi…gọi mãi bà chủ mới dậy mở cửa cho bác cháu vào. Bác hàng xóm nói với ông bà chủ không được đối xử với con như vậy, nếu không bác sẽ báo lên Bộ lao động, và bác còn dặn con nếu ông bà không cho vào ngủ hãy sang nhà bác ngủ, con gật gật đầu cám ơn bác và thầm hứa con sẽ ghi ơn bác suốt đời. Khi bác về ông bà chủ vẫn không cho con vào phòng ngủ, con phải nằm ở chiếc ghế gỗ ngoài phòng khách, đắp chiếc áo ấm bác hàng xóm cho cầu mong cho trời nhanh sáng để tìm đồng hồ cho bà, minh oan cho con. Con miên man với những dòng suy nghĩ, người mê mết sốt và hơi ấm tỏa ra từ chiếc áo bác hàng xóm cho nên con thiếp vào giấc ngủ khi nào mà không hay biết. Chợt con giật mình khi thấy bàn tay ai đặt lên trán con. Con choàng tỉnh nắm lấy bàn tay ấy thì ra là tay bà chủ đang nhẹ nhàng xoa dầu cho con, thấy con sốt bà vội đi pha sữa nóng và lấy thuốc sốt giục con uống rồi bà dìu con vào phòng đắp chăn ấm cho con và bà nói hãy ngủ ngon đừng suy nghĩ nhé. Khi đó con buồn vui lẫn lộn ba à, buồn vì con chưa được minh oan, vui vì tình yêu thương của bà chủ dành cho con như mẹ hiền ngày nào con ốm vẫn chăm sóc, nâng niu và chiều chuộng như thế mà. Con vui sao những giọt lệ cảm động cứ tuôn hoài…tuôn mãi vậy ba?

Sáng ra trời quang mây tạnh, tiếng chim ríu rít gọi bầy,con định nói với bà chủ cho con đổi đi làm nơi khác vì công việc vất vả thế nào con đều chịu được,chứ oan ức nhục nhã con không chịu nổi đâu ba.Bỗng con nghe tiếng bà reo :A! Đồng hồ…đồng hồ đây rồi,bà chạy lại khoe với con ríu rít,và bà nói với con lời xin lỗi, con nói không sao miễn bà vui là con vui rồi,Bà nói tối qua bà tắm bà tháo đồng hồ bỏ vào túi áo bà quên.Ba biết con vui đến nhường nào không ba ?Con vui vì con đã được minh oan…con đã được mình oan rồi ba ơi.

Con nhìn chiếc đồng hồ bà đang nắm chặt trong tay đã cũ..cũ lắm rồi, từ màu vàng giờ đã ngã sang màu bạc trắng nhưng bà nói đây là kỷ vật của con trai tặng bà đã mười mấy năm nay, trước cái đêm căn bênh tim cấp đã cướp anh đi vĩnh viễn khi anh mới đầy bốn ba tuổi không kịp để lại lời chăng chối cho ba mẹ già,vợ trẻ và ba đứa con thơ.Giờ thì con đã hiểu…hiểu vì sao mà bà nâng niu,yêu quý chiếc đồng hồ cũ đến thế vì đó là hình bóng con trai bà mà.Nhìn bà ngồi bất động mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm đó như đang chờ đợi,trông ngóng hy vọng điều gì mặc cho hai hàng nước mắt vẫn lã chã rơi trên khuôn mặt gầy nua của bà bao tháng ngày không ngớt,Nhìn bà con thương bà vô cùng, con vội lấy khăn lau nước mắt cho bà, vỗ về an ủi và diù bà vào phòng nghỉ.Bà xiết chặt tay con nói “Cháu đừng bỏ bà đi nhé “Rồi bà đứng dậy đi tìm chiếc khăn len quàng vào cổ cho con bà bảo bà biết con rất sợ rét mà.

Ba yên tâm ba nhé, giờ ông bà chủ hiểu con thật thà,chăm ngoan nên thương con như con gái họ,có đồ ăn ngon bà đều nhường con, bà còn đưa con đi dạo phố mua sắm đồ mới cho con. Bà thường dạy con hát tiếng Đài đó ba. Con thật hạnh phúc khi con có thêm người mẹ Đài thứ hai ba nhỉ?

Ba ơi, lại bao đêm nay con không sao ngủ được,khi nghe ba bị ngã liệt toàn thân, mẹ đã ra đi không người nâng giấc cho ba, giờ gánh nặng lại dồn lên vai chị gái tàn tật khi chị đi lại còn khó khăn giờ chị lại phải chăm sóc ba.Trời ơi, sao bất công đến thế,con định vứt bỏ tất cả để về phụng dưỡng ba, nhưng bạn bè đều khuyên con hãy bình tâm nhẫn nại gắng làm để kiếm tiền thuốc thang chạy chữa cho ba. Ba ơi, lòng con rối như tơ vò, con phải làm sao đây ba? Con sợ…sợ lại có một ngày ba sẽ theo mẹ ra đi mà ba lại không cho con biết.Không…sẽ không bao giờ có có ngày đó ba nhỉ? Ba hãy gắng đợi con về…gắng đợi con về ba nhé.

À ! Ba ơi,ba gắng ngồi dậy nghe con báo tín vui cho ba nghe nè: Con gái ba đã nhiều lần đoạt giải quán quân, giải xuất sắc thơ văn do Bộ lao động, trường Đại học Đông Hải Đài Loan và Công ty Quốc Tế Khang Lâm tổ chức ba à, quà con gửi về tặng ba là những tấm bằng khen nhé ba, chắc mẹ nơi suối vàng nghe tin này cũng vui..vui nhiều lắm ba nhỉ? Nhưng ba ơi, tiền thưởng con ngỡ dành tặng cho ba mua quần áo đẹp, mua đồ ăn thức uống tẩm bổ tuổi già, ai ngờ ba lại để dành mua xe lăn, ba ơi con đau lòng lắm, con đang khóc nhiều..nhiều lắm khi nghĩ đến cảnh ba phải ngồi xe lăn ba biết không ba…ba ơi. Con cám ơn ba luôn là người thầy thuốc của nhân dân, là người cha mẫu mực, và là người thầy giáo của riêng con vì từ lúc ấu thơ con đã luôn được ba uốn nắn từng lời hay ý đẹp, từng nét chữ hoa văn nên con mới có thể đem vinh dự về cho bản thân, gia đình, quê hương, đất nước Việt thân yêu. Đêm đã khuya rồi con chúc ba ngủ ngon,chóng lành bệnh,đợi con về….đợi con về ba nhé.Con yêu thương ba nhiều lắm ba biết không? Nhật ký bạn hiền của mình ơi. Cám ơn bạn đã luôn đồng hành sẻ chia tâm sự tâm buồn vui với mình gần ngàn lẻ một đêm trên đất khách xứ người. Hôm nay mình muốn gửi dòng lưu bút này đến cuộc thi văn do Sở Di Dân và Sở Di Công tổ chức để bạn đọc bốn phương sẻ chia một quãng đường của mình nơi Đảo Ngọc Đài Loan xinh đẹp này nghe nhật ký. Vì hàng đêm bạn đã cùng mình viết lên tâm sự nên mình muốn lấy nhan đề tác phẩm dự thi là: “DÒNG NHẬT KÝ TRONG ĐÊM”.


 


優選 Choice Award

📜 夜裡的日記 DÒNG NHẬT KÝ TRONG ĐÊM

👤 詩的女孩Nàng Thơ

 

爸爸!鐘聲已響起,台灣時間已是午夜十二點,不知道家裡的爸爸是否已熟睡?還是仍在和您的舊傷搏鬥?或者 ……或者您仍為身在他鄉求生的女兒擔心。爸爸知道嗎?在這麼遙遠又陌生的地方,當人們已進入夢鄉,您的女兒又坐在這裡,將所有的思緒、想念、日常工作,集入夜裡的日記。爸爸,我還記得那一年的冬日午後,因為家庭狀況,為了孩子的將來,我只能拋夫棄子來到台灣這片希望的樂土。我的行囊是裝滿憂愁淚水的行李箱、父母的叮嚀,和重大的「債」字,扛在我瘦小肩上。

離別時,我看著母親倚在門邊目送,看著離別的淚水,我心如刀割。兩個年幼不懂事的孩子,拉著母親的衣襬開心地說:「媽媽,您去了快點回來,買很多玩具和糖果餅乾給我們喔!」天啊,我的孩子們,再次擁抱親吻他們,我藏起落下淚水趕緊上車,催促車夫趕緊出發,不敢回頭再看一眼。孩子們則一直跟在後面喊著媽媽,「您趕快回來買糖果餅乾給我們喔」,他們以為媽媽像平常一樣地去市場,過一會就會回家,怎知母親一走就是數年,這麼久都未能回家看他們。但還能夠如何呢?爸爸,因為我要賺錢奉養年邁的父母,照顧殘疾的姊姊,償清出國工作向銀行借貸的債務,也為了孩子們的未來,我只能違背自己的心而離開。

怎知才到台灣八個月,孝字未圓卻得知母親已過世,家裡擔心我在他鄉重受打擊,病倒卻無人照顧而不通知,我最後是從朋友那裡得知。爸爸啊,當時我感到如雷擊耳邊,天旋地轉近乎塌下來,我暈眩倒下喊著媽媽……媽媽……您怎麼忍心離我而去……您為何不讓我知道,現在我要去哪裡找您?媽媽……媽媽啊!我離開時有媽媽送別,回家時缺少了母親的迎接……爸爸啊,我很害怕……很害怕呢,爸爸!我來到這裡,多少的艱難辛苦落在身上。爸爸可知道,您打電話給我說感覺似乎將有不測之時發生在我身上,我只能擦去眼淚騙您一切都好,說僱主對我很好讓爸爸不用為我擔心。但爸爸啊,就是那個起風下雨的晚上,我被老闆娘趕出家門,因為她懷疑我偷走了她的手錶,天啊,從小到大我何曾偷竊別人的東西?我怎麼這麼委屈?爸爸曾幾何時的叮嚀仍在我耳邊響起:「窮要窮得乾淨,餓要餓得有尊嚴。」那時候我只能匆促地掛了電話,不讓爸爸聽到我哭泣的聲音,然而我又哽咽著呀,爸爸。

接著我又走到門口,請老闆娘讓我進屋裡,但她仍堅決要我歸還手錶才讓我進去,爸爸啊,我要去哪裡找手錶歸還給她?爸爸 ……爸爸啊……

站在外頭太久,我已淋濕且冷的一直發抖,我厚著臉皮跑到鄰居家說明手錶的事,鄰居對僱主非常生氣,見我冷得發抖,她心疼地拿保暖衣物給我,再帶我回家叫門,叫了很久……很久,老闆娘才起來開門讓我們進屋子裡。鄰居跟僱主說不可以這樣對待我,否則她將打電話給勞工局投訴,她還叮嚀如果僱主不讓我睡覺就到她家裡睡,我點頭道謝,也默默的告訴自己,她的恩情我將永遠銘記于心。她離開了,僱主仍然不讓我回房間休息,我只好在客廳的木頭長椅上睡著,蓋著鄰居給的外套,求天快亮好讓我找出老闆娘的手錶,為自己伸冤。我思緒不停地打轉,我已經開始發燒,加上鄰居的外套相當溫暖,我不知不覺睡著了。突然感到有一隻手放在額頭,我睜開眼睛,是老闆娘在幫我擦油,見我發燒,她匆忙地為我沖杯熱牛奶,拿退燒藥要我趕快吃,她扶著我回到房間,幫我蓋上被子,叫我好好睡什麼都別想。當時我心中歡憂參雜,難過是因為我仍未能伸冤,開心是因為老闆娘對我的關心、疼愛,就像母親在我生病時的照顧與呵護。我開心,但為何感動的淚水卻一直落下……落下呢,爸爸。

天亮之後是個晴天,鳥兒鳴唱找同伴,我打算和老闆娘說讓我換雇主,因為再辛苦的工作我都能忍受,但無法承受被人冤枉侮辱。突然間我聽到老闆娘開心的歡呼:「啊!手錶……手錶在這裡」,她跑到我面前高興地說著,她向我道歉,我告訴她沒關係,只要她開心我就會開心,她說昨晚洗澡時,將手錶摘下放在口袋卻給忘了。爸爸可知道我多麼地開心?我開心是因為得以伸冤……我已經得以伸冤了,爸爸呀。

看著老闆娘緊握在手裡的那塊錶,已經很舊…很舊了,錶框的金色已褪去轉為銀色,但她說這是兒子送她的紀念品,已經十幾年了,就在心肌梗塞帶走了她兒子的前一晚,當時他才四十三歲,還來不及跟年邁的母親、年輕的妻子和年幼的孩子說聲再見。現在我已經明白……明白為何她如此珍惜那塊舊錶,因為那有他兒子的身影呀。看著她呆坐望向遠方,讓淚水肆意地流在消瘦的臉上,似乎在等待、盼望著什麼。看著她我無比地心疼,趕緊拿毛巾幫她擦拭淚水,安慰著她,並將她帶入房間休息。她緊握著我的手說:「妳不要離開我好嗎?」然而她起身去找圍巾為我繫上,她說她知道我很怕冷。

爸爸請放心,現在老闆夫婦都知道我很老實、努力,所以待我如他們的女兒,有好吃的東西她都留給我,還帶我去逛街,為我添購新物品。她還常常教我唱台語歌呢,爸爸。有了第二位在台灣的母親,我很幸運對不對啊,爸爸?

爸爸啊,自從知道您跌倒而全身癱瘓,母親過世無人照顧您,我已過了很多個失眠的夜晚,現在重擔又落在身體殘疾的姐姐身上,行動不便還要負責照顧爸爸。老天爺為何如此偏心,我想拋下一切回家照顧爸爸,但朋友都勸我要冷靜,努力工作賺錢為爸爸醫治。爸爸啊,我的心千頭萬緒混亂打結,我該怎麼辦呢爸爸?我害怕……害怕有一天爸爸將隨著媽媽離開卻也不讓我知道。不……將永遠不會有那一天的,對不對啊爸爸?爸爸請等我回家……請堅持等我。對了!爸爸,您努力起身聽我的喜訊,我已經多次在勞動部、台灣東海大學以及康林國際公司舉辦的詩文比賽中獲得冠軍或優獎,寄給爸爸的禮物是我所得到的獎狀,好不好呢爸爸?媽媽在黃泉若聞此訊應該也很開心……很開心呢,對不對啊爸爸?但爸爸啊,我以為能夠為您添購新衣、補品的獎金,如今卻是用以購買輪椅,爸爸啊,我多麼的心痛,每當想到您坐著輪椅的畫面,我就一直哭……不斷地哭泣,爸爸……爸爸您可知道?謝謝您一直都是人民的良醫,是個模範的父親,也是我的私人教師,因從小您就教導我許多美言佳句,教導我寫出工整的字跡,我才能夠為自己、家庭、家鄉和親愛的越南土地帶回榮耀。夜已深,祝爸爸好眠,早日康復等我回家……等我回家哦!爸爸。我對您的愛多麼深刻,您可知道?我親愛的日記朋友,謝謝你陪我度過在他鄉一千有餘的夜晚,和我分享悲傷歡樂。今天我將你寄到移民署舉辦的文學獎活動,與四方讀者一同分享我的一段經驗,好嗎日記?因為你已經在每個夜晚陪伴著我,道出我的心聲,所以這篇參賽文章,我將命名為〈夜裡的日記〉。


 

決選評審 _顧玉玲:關於同樣被誣賴偷竊的情節,我會比較想選這篇,她後來還會轉過來體諒跟同理雇主,它讓人的樣子比較立體,不會完全只是被壓迫。由於我看得很多,包括宗㔁什麼的,都不陌生也不反感,也看過很多悲慘故事的㔀事,所以不會特別吸引我,我反而喜歡看到人怎麼從悲慘裡面找到力量出來。另外,她前後都有些呼應,包括她寫爸爸,本來是希望給爸爸添購新衣,後來是用來買輪椅,這篇篇幅不長,但其實情緒是最複雜的。

決選評審 _駱以軍:很像 30 年代左翼小說,日記體有一種哭喊的力量。不只描述而已,還出現一種對不人道處境的詩的意識。有點像對爸爸的一篇禱文。

得獎感言 _黎翠灣 要說什麼呢,當我知道自己進入文學獎決賽,心裡充滿愉悅,淚水盈眶,我哭了,哭了很久,即使那樣的愉悅感每年都能感受到,因每年參加勞動部、東海大學和康林國際、報章雜誌、RTI 電台舉辦的詩文創作比賽,我都能得獎。

但是這一次,得獎的感覺和之前都不同,我的參賽作品名稱是〈夜裡的日記〉,寫出我在寶島的生活,而每個晚上,當我的工作已完成,我都會留時間來寫關於爸爸的日記,那位人民的良醫、我們姊妹的私人老師,正躺在病床上。我等待回家的時候,輕聲朗讀寫那些日記給爸爸聽,但那些日記仍未寫完,爸爸已經離開我,也就是我將〈夜裡的日記〉寄出當參賽作品時,我爸爸已經永遠離開。

這次的獎項是我要留給父母的「沒人賣也買不得的無價之禮」。在黃泉的父母若聽聞此訊應也感到無比開心,因我已為自己、為家庭、為家鄉和親愛的越國帶回榮耀。

在如此榮耀的氛圍,除了向主辦單位、向各位評審道謝之餘,我已不知道該說什麼,謝謝您們為我們、這些離鄉的孩子建立一個有益的知識平台,給我們機會和鄰國朋友互相交流、學習與切磋才能。也感謝各位朋友、讀者一直與我同在,為我鼓勵以越過比賽中的沉浮起落,讓我能獲得這項榮譽。最後,祝主辦單位、各位評審以及讀者永遠健康、幸福、榮耀、成功,在他鄉一切平安。期待能和主辦單位以及各位評審在下次比賽中會面。

應作者要求,公開報名表之「自動收件系統」翻拍照片如下:
Công khai nội dung bài dự thi theo yêu cầu của tác giả, hình ảnh dưới đây là ảnh chụp thông tin đăng ký dự thi của thí sinh:

以下回文由「放心團志工小組」張貼:
Nội dung phản hồi dưới đây do Nhóm phục vụ tình nguyện của Ban tổ chức Giải thưởng Văn học trả lời:

主辦單位 執行小組回應:
Ban chấp hành Đơn vị tổ chức Giải thưởng Văn học trả lời:

(1) 文章修改是應作者要求,在並非重寫的情況下,允許改錯字、調整段落、局部修正等一次為限。
Việc chỉnh sửa bài viết là do tác giả yêu cầu, nhưng không được viết lại nội dung, chỉ được phép chỉnh sửa lỗi chính tả, sửa ngắt đoạn, hoặc chỉnh sửa cục bộ, mỗi bài viết chỉ được phép sửa đổi một lần.
(2) 官網公開網友投票,但投票入圍將與母語評審之初選合併進入決選,人氣與最後決選結果並無絕對相關,請相信決選評審最終將公平選擇最佳文章。
Trang web công khai để mọi người bỏ phiếu bình chọn, bài dự thi được lọt vào vòng chung kết sẽ là bài có số phiếu bình chọn cao và đồng thời được ban giám khảo (của từng ngôn ngữ) lựa chọn. Số phiếu bình chọn qua mạng không phải là nhân tố chủ yếu quyết định kết quả bình chọn của bài dự thi, mong các bạn hãy tin tưởng vào sự công bằng của Ban giám khảo ở vòng chung kết trong việc lựa chọn bài dự thi hay nhất.
(3) 請大家秉持愛與和平參加活動,願大家共同製造美好記憶。
Xin mọi người hãy dùng tình yêu và tinh thần hòa bình tham gia hoạt động, hi vọng sẽ để lại trong lòng mỗi chúng ta một hồi ức đẹp.
謝謝大家。
Xin chân thành cảm ơn執行小組 敬上
Thân kính   Ban chấp hành

 

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *