母親的遊戲 Trò chơi của mẹ

【2015年得獎作品】評審獎 Giải Bình phẩm

母親的遊戲 Trò chơi của mẹ / 范雄協 Phạm Hùng Hiệp

“Mẹ sung sướng, chơi trò đếm ngược
Mỗi khi con gọi, báo ngày về
Mười lăm năm, thoáng giấc ngủ mê
Đã ba lần, mẹ chơi đếm ngược

Còn 7 ngày 6h 35 phút nữa, mẹ sẽ lại được gặp con, vợ con và cu Tít

7 ngày 6h 34 phút …
7 ngày 6h 33 phút

7ngày 6h 32 phút
…………………………………………………15 năm 3 tháng.

15 năm 3 tháng trước.
« Con phải đi, con không đi mẹ cắn lưỡi tự tử chết ngay tại đây. Đây là cơ hội lớn, có phải ai cũng được nhà nước cho tiền đi học đâu. Con phải đi ».
Con thương mẹ ở nhà một mình, nhất quyết không đi. Mẹ phải nói cứng, vờ khóc, ép con. Rồi mẹ khóc thật. Lúc tiễn con ra sân bay. Nước mắt của tự hào. Bao nhiêu năm, con luôn học giỏi nhất.

Vèo một cái. Hai năm sau. Con về. Mẹ được chơi đếm ngược 1 tháng.
1 tháng, thời gian như ngừng trôi. Con thay đổi nhiều, cứng cáp, khoẻ mạnh, đã biết tự thổi cơm, đã biết mặc quần áo đẹp, đã biết nịnh. Mẹ lại khóc, vẫn là nước mắt tự hào.

7 năm trôi qua.
Lần ấy, mẹ chỉ chơi đếm ngược được 5 ngày. Cũng chẳng khác 1 tháng là bao. Con đã thực sự trưởng thành, dẫn theo vợ về ra mắt. Mẹ lại khóc. Vẫn là nước mắt tự hào. Dù không được tự tay sắp trầu cau đi xin hỏi vợ cho con.

4 năm sau.
Mẹ chơi đếm ngược đến ngày thứ 6 thì đột ngột con về. Bảo là sắp xếp kịp nên về sớm cho mẹ vui. Mẹ vui lắm, lần đầu được gặp cháu nội. Nước mắt tự hào của mẹ lại rơi, dù cu Tít không biết nói tiếng Việt, dạy mãi không phát âm đúng được tiếng « Bà ơi ».

15 năm con đi.
Mẹ chỉ khóc thêm 3 lần ấy. Mẹ còn nhiều việc phải làm, phải lo. Mẹ ngồi đan. Hồi trước, mẹ đan để kiếm tiền nuôi con. Giờ không phải lo chuyện miếng cơm. Mẹ vẫn đan. Có người bảo mẹ đan sự cô đơn. Mẹ không đồng ý với người ta.

Ngày mùng 8 tháng 3, con quên gọi điện về chúc mừng mẹ. Nhà không hoa. Mẹ không buồn. Ảnh con, ảnh vợ con, ảnh cu Tít. Treo khắp nhà. Mỗi bức ảnh là một bông hoa. Hoa của mẹ có hồn. Đẹp hơn những hoa vô hồn của người khác.

Con gửi tiền về xây nhà. Rộng hơn. To hơn.
Trống vắng.
Nhưng mẹ không thấy cô đơn.
Mẹ còn nhiều việc phải làm, phải lo.

Có người khuyên mẹ đi bước nữa.
Có người thương, nguyện đón mẹ về.
Mẹ không đồng ý.

Con muốn đón mẹ sang.
Vợ con cũng mong mẹ sang.
Mẹ không đồng ý.

Mẹ còn nhiều việc phải làm, phải lo….
Mẹ còn phải chờ một người….

Ơ kìa, sao tự dưng nước mắt lại rơi, Lạ thế. Mẹ muốn để dành nó đến ngày con về cơ mà…
Ừ, Mẹ sắp được gặp con rồi

còn 7 ngày 6h 1 phút.
còn 7 ngày 6h 0 phút….
còn 7 ngày 6h 59 phút…
còn….ngày….phút….”



【2015年得獎作品】評審獎 Giải Bình phẩm
母親的遊戲 Trò chơi của mẹ / 范雄協 Phạm Hùng Hiệp

 

母親快樂,玩起倒數的遊戲

每當孩子致電,通知歸家時

十五年,如睡夢一場

已三次,母親玩倒數

再七天六小時三十五分鐘,母親將再見到孩子、兒媳和阿弟

……

七天六小時三十四分鐘……

七天六小時三十三分鐘

……

七天六小時三十二分鐘

…………………………………………………十五年三個月。

十五年三個月之前。

「兒子你得去,你不去,媽媽就立刻咬舌自盡。這是個大好的機會,不是隨便一個人就能得到國家給的留學支助。你得去。」

孩子疼惜母親隻身在家,堅決不去。母親得使出強硬的手法、得裝哭、得逼迫孩子。然而母親真的哭了。送孩子到機場時。引以為傲的眼淚。多少年,孩子總是獲得最好的成績。

眨眼間。兩年過去。孩子歸來。母親有一個月可以玩倒數遊戲。

一個月,時間似乎靜止。孩子改變許多,強壯、健康、已學會自己做飯、為自己打扮,已會說討好人的話語。母親再次哭泣,依然是引以為傲的眼淚。

七年過去。

那一次,母親的倒數遊戲只能玩五天。和一個月的時間,相差不遠。孩子已真正成長,帶兒媳回家見母親。母親再次流淚。依然是引以為傲的眼淚。盡管無法親自疊荖葉排檳榔,親自為孩子提親。

四年之後。

母親的倒數遊戲才玩到第六天,孩子突然回到家。說因為時間安排妥當,早些歸家讓母親開心。母親挺開心,第一次見到孫兒。母親那引以為傲的眼淚再次落下,即使阿弟不會說越南話,怎麼教也無法清楚地叫著「奶奶」。

孩子離開十五年。

母親只再哭了那三次。母親還有許多事要做、要操心。母親坐著編織。以前,母親為賺錢養兒編織。如今不需為三餐煩惱。母親仍編織。有人說母親在編織著孤單。母親從未同意那話語。
三月八日,孩子忘記打電話回家向母親祝賀。家裡沒鮮花。母親不難過。孩子、兒媳、阿弟的相片。掛滿屋子。每張相片是一朵花。母親的花有靈魂。比別人那些無靈魂的花朵更美麗。

孩子寄錢回家蓋房子。更寬。更大。

寂寥。

但母親看不到孤單。

母親還有許多事要做、要操心。

有人勸母親再婚。

有人合意,願能和母親結髮。

母親不同意。

孩子想接母親過來。

妻子也希望母親過來。

母親不同意。

母親還有許多事要做、要操心……

母親還要等待一個人……

噢,為何眼淚突然下落。奇怪了。母親想留到孩子歸來的那天呀……

嗯,母親即將見到孩子了。

……

還有七天六小時一分。

還有七天六小時零分……

還有七天六小時五十九分……

還有……天……分……

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *