夢寐 Mộng mị

【2015年得獎作品】青少年推薦獎 Giải Bình phẩm Thế hệ hai

夢寐 Mộng mị / 黎黃協Lê Hoàng Hiệp

Thảo mở cửa, bước vào trong phòng tối om. Cô khẽ đưa tay bật công tắc đèn rồi đá nhẹ cho đôi giày vải rơi xuống gầm giường. Như chẳng thể chờ thêm, Thảo đổ người xuống tấm nệm mỏng rồi nằm bẹp dí tưởng chừng không thể gượng dậy được nữa. Một lúc sau có tiếng chị Hương và cái Hoa cũng vừa về đến.

– Mai có đoàn kiểm tra, bốn giờ sáng phải tập trung rồi mà giờ này mới cho mình về. Thật quá đáng không chịu được. – tiếng cái Hoa càu nhàu.

– Thôi, không chịu cũng phải chịu chứ sao giờ em. – chị Hương nhỏ nhẹ. Chị Hương bao giờ cũng vậy, luôn là người hiền lành nhất, phải nói là nhẫn nhịn nhất phòng. Còn cái Hoa thì có vẻ như vẫn không chịu bỏ cái tính đanh đá, chua ngoa của nó.

Thảo vẫn nằm yên trên giường, mắt lim dim. Đã hơn mười giờ đêm rồi mọi người mới được về nghỉ. Công việc ở viện dưỡng lão ngày nào cũng như ngày nào, đầy ắp, lặp đi lặp lại, làm cho các cô đầu óc lẫn thân mình cứ quay cuồng như con thoi. Sáng mai, ba chị em Thảo được phân công tới sớm hơn thường nhật để dọn dẹp và làm công việc chuẩn bị cho buổi đón tiếp đoàn kiểm tra của sở lao động địa phương.

– Hôm nay thật là mệt quá sức tưởng tưởng, không biết mai có dậy nổi không đây? – cái Hoa có vẻ như vẫn chưa dứt cơn bực tức trong người.

– Thôi, để chị pha mì ăn cho nó… hết giận nhé, nhanh nhanh rồi mà còn đi ngủ, mai lại phải vất vả nhiều hơn đấy. – chị Hương lại dịu dàng, lẫn chút pha trò làm dịu không khí mệt mỏi trong phòng. – Ừ, cái Thảo có ăn mì không, chị pha luôn cho một tô.

– Vâng, chị làm cho em với, em cũng thấy đói mà làm biếng quá. – Thảo cười sung sướng.

Lát sau mọi người đi nghỉ. Cái Hoa tuy mắt đã nhắm lại rồi mà miệng thì vẫn còn làu bàu. Riêng chị Hương đặt lưng xuống là ngủ ngay. Hay thật! Thảo ước gì có thể được như chị ấy, coi mọi thứ khó khăn trên cuộc đời này nhẹ như không. Mà cũng có thể do cả ngày chị làm việc quá mệt nhọc đến độ đêm về không còn thời gian, hơi sức đâu mà nghĩ ngợi, lo âu.

***
Chiếc phi cơ từ từ hạ cánh xuống sân bay Đào Viên, Thảo bặm môi, lau hết những giọt nước mắt còn đang lăn dài trên má. Lúc này đây cô cảm thấy nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ quê hương vô cùng. Cũng chỉ mới có ba bốn tiếng đồng hồ trước đó thôi chứ mấy. Ấy vậy mà giờ đây Thảo đã đặt chân lên vùng đất mới, lạ nước lạ cái. Thôi, cũng đã tới nơi rồi, phải sẵn sàng đón nhận cuộc sống mới dù chưa biết nó sẽ như thế nào đây. Khi chia tay ở sân bay Nội Bài, bố Thảo, dầu trước đó là người quyết liệt cho Thảo đi xuất khẩu lao động, cũng không thể che giấu cảm xúc của mình. Ông dặn dò: “”Ba năm rồi sẽ trôi nhanh con ạ. Bao nhiêu người làm được thì mình cũng sẽ làm được thôi. Trời không phụ lòng người nên con hãy luôn cố gắng nhé.”” Mẹ Thảo mắt đỏ hoe đưa cho cô chiếc điện thoại, nói là của người chị cả lấy chồng trong nam gửi ra cho, để Thảo có thể liên lạc thường xuyên về nhà.

Thảo đi theo người nhân viên môi giới ra đến cửa sân bay, nơi đó đã có một chiếc xe chờ sẵn để đưa cô cùng một số bạn bè khác về địa điểm làm việc. Ban đầu mọi người đi chung, nhưng sau đó lại được phân về các nơi khác nhau. Riêng mình Thảo được đưa đến một viện dưỡng lão ở tận Kha Nam. Lúc tới nơi, trời đã về chiều, xung quanh là đồng lúa mênh mông cũng vừa bắt đầu vào vụ thu hoạch. Gió thổi mạnh làm từng lớp lúa vàng cứ nhấp nhô như sóng vỗ. Thảo vẫn chưa kịp hết cảm giác say xe, càng chưa kịp bật khóc vì nỗi nhớ nhà chợt trào lên khi nhìn thấy cánh đồng lúa chín mà không phải ở quê mình, thì cô đã phải nhanh chóng làm thủ tục nhận phòng kí túc, nhận quần áo, giày dép đồng phục rồi bắt tay vào làm việc ngay.

Viện dưỡng lão này có ba nhân viên là người Việt Nam: Thảo, Hoa và chị Hương. Trong đó chị Hương đã làm ở đây được bốn năm rồi, còn cái Hoa thì cũng chỉ còn một năm nữa thôi là hết hạn hợp đồng ba năm lần thứ nhất. Mấy chị em tuy mỗi người một tính nhưng lại rất yêu thương nhau, có lẽ vì cùng chung một hoàn cảnh vậy. Chị Hương là người cần cù chịu khó, mà cái sự đời xưa nay nó lạ, hễ ai càng hiền lành càng chịu khó thì lại càng bị giao nhiều việc, càng phải làm cật lực hơn những người khác. Ấy vậy mà Thảo chưa bao giờ nghe chị Hương phàn nàn một điều gì. Thảo không biết từ đâu mà chị Hương lại có được sự chịu đựng lớn lao làm vậy. Còn Hoa thì tính tình đanh đá có lẽ từ trong bụng mẹ, nhưng nó cũng  là đứa con gái rất tốt bụng. Hoa cũng làm việc nhiều và cũng chịu nhiều khổ nhục như chị Hương. Nhưng Hoa không im lặng như chị, mỗi khi bị tổ trưởng mắng, nó lại chửi đổng lên, chửi trống không vậy thôi. Con bé tổ trưởng biết Hoa chửi đấy nhưng cũng không làm được gì đành bấm bụng ấm ức lắm.

Riêng Thảo, Thảo còn trẻ lắm. Thảo không thể hiểu sự đời để mà nhẫn nhục được như chị Hương. Thảo cũng chẳng thể nào đanh đá như cái Hoa, cho dù chỉ là giả vờ đanh đá đi chăng nữa. Trong suy nghĩ của Thảo luôn ngự trị một nỗi lo lắng, sợ hãi vì không rõ tương lai của mình sẽ ra sao, cái khổ của mình sẽ kéo dài bao lâu nữa. Ba năm ư? Thảo không dám chắc. Với đồng lương đã ít lại còn hay bị trừ phạt bởi những lý do vớ vấn này kia khác nọ, Thảo xem chừng qua hai năm đầu cũng chỉ vừa đủ để bố mẹ ở nhà trả nợ ngân hàng tiền làm thủ tục xuất khẩu lao động. Nếu muốn kiếm ít vốn liếng mang về Việt Nam sinh sống, có lẽ Thảo sẽ phải như chị Hương, xin ký thêm hợp đồng ba năm, thậm chí sáu năm nữa. Càng mong đợi ngày về bao nhiêu thì Thảo lại càng thấy nó xa vời bấy nhiêu. Cô nằm im rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, để lại những giọt nước mắt nóng hổi vẫn chưa kịp lau khô.

***
Trời vẫn còn chưa sáng rõ, cả ba chị em đã lục đục dọn dẹp giường chiếu gọn gàng, chỉnh trang đầu tóc, rồi vội vàng lên tập trung cho kịp giờ. Vừa đến nơi đã nghe tiếng con bé tổ trưởng quát tháo ngoài hành lang:

– Giờ mới tới đó hả? Sao không nhanh tay vào dọn dẹp đồ đạc đi. Đoàn kiểm tra sắp tới bây giờ.

– Hứ! Đoàn kiểm tra nào tới giờ này, chưa được năm giờ sáng nữa. – Cái Hoa liếc xéo, mặt lầm lầm lì lì.

Mãi đến hơn chín giờ thì đoàn kiểm tra mới đến. Họ đi khắp các tầng lầu, vào tận từng phòng, dừng lại hỏi thăm một số các cụ già nữa. Xem ra họ cũng quan tâm lắm đấy. Con bé tổ trưởng lúc thì tươi cười hớn hở, giới thiệu cái nọ cái kia, lúc thì lăng xăng đi lại nhắc nhở nhân viên làm cái kia cái nọ. Bỗng dưng trông nó không còn mang bộ mặt cau có như thường ngày nữa. Với ai nó cũng ngon ngọt như là người thân vậy. Trong đoàn kiểm tra cũng có mấy người là đại diện bên môi giới sẵn dịp này họ tranh thủ báo cáo thêm về thành tích công ty của mình, rằng họ đã quan tâm giúp đỡ tạo điều kiện như thế nào đối với các lao động nước ngoài, rồi thì chất lượng lao động nước ngoài mới thật là tốt làm sao… Các vị quan chức bên sở lao động địa phương liên tục gật gù ra vẻ hài lòng lắm. Không khí của buổi kiểm tra thật là vui vẻ, chan hòa biết bao nhiêu. Rồi cũng chỉ có vậy, lát sau, khi đoàn kiểm tra về rồi, nhân viên công ty môi giới cũng đã về theo, thế là lại nghe cái tiếng quát tháo của con bé tổ trưởng:

– Thôi, tất cả vào làm việc đi, còn ở đó mà hóng hớt!

Tất cả ai lại vào việc nấy. Thảo hôm nay phụ trách dãy phòng tầng hai. Khi cô đang lui cui dọn dẹp thì đột nhiên có hai bóng người xuất hiện ngoài cửa. Đó chính là con bé tổ trưởng và người nhân viên của công ty môi giới. Chẳng phải là bên môi giới khi nãy đã về cùng đoàn thanh tra rồi sao? Thảo thầm nghĩ và dự cảm một chuyện chẳng lành.

– Này cô Thảo, tôi hỏi cô, có phải hôm trước cô gọi 1955 không? – người nhân viên công ty môi giới hỏi rắn.

– Thưa, tôi… – Thảo chưa kịp nói gì thì con bé tổ trưởng đã chặn ngang:

– Có phải cô muốn mách lẻo chuyện gì? Cô tố giác ai ở đây? Hả? Phòng ốc cô lau chưa sạch, chăn màn cô xếp chưa ngăn nắp, tôi còn chưa phạt cô, ấy vậy mà cô định gọi cho 1955 nữa là ý gì?

– Thưa, tôi chỉ muốn gọi thử xem có liên lạc được hay không thôi, chứ tôi chưa hề nói gì cả. – Thảo e sợ đáp, tự nhiên Thảo cảm thấy mình thật cô độc, chị Hương ơi, Hoa ơi, giờ hai người đang ở đâu, sao không ai tới giúp Thảo. Các cụ ông, cụ bà trong phòng nghe chuyện ồn ào thì quay lại, có người nhìn Thảo với những ánh mắt đầy cảm thương nhưng bất lực.

Gã nhân viên môi giới quát to làm Thảo bật khóc:

– Thôi không nói nhiều, điện thoại đâu, đưa ngay đây! Tao phải thu cái điện thoại của mày xem mày còn gọi đi đâu. Tháng này đừng có mơ được lương thưởng gì nữa nhé! Trừ lương, trừ lương, mày nghe cho rõ! Lần sau còn tái phạm thì ngay cả tiền đặt cọc thế chân cũng mất nhá! Điện thoại đâu, đưa ngay đây!

Hai kẻ ấy cứ lấn tới làm Thảo càng thêm hoảng sợ, cô nhắm mắt lao ra phía cửa, rồi cứ thế chạy, chạy mãi. Đầu óc Thảo nặng trịch, tối tăm.

***
Gió biển! Đúng rồi, chính là gió biển, những cơn gió mang trong mình hơn mặn của biển. Thảo mở mắt nhìn ra xa, ánh nắng chói chang làm cô phải nhíu mày lại. Ôi đúng là biển kia rồi, biển xanh mát một màu, từng cơn sóng bạc đầu vỗ rì rào lên bờ cát trắng mịn, loang loáng như những hạt thủy tinh. Thảo chợt nghĩ, giá mà mình có thể từ đây bơi về đến nhà được nhỉ, rồi thầm cười với cái ý tưởng điên rồ như vậy. Thảo ngồi ở đó thêm một hồi lâu rồi mới gượng dậy bước đi, cô cứ bước như vậy về phía trước mà không rõ mình đang đi về hướng nào. Gió biển làm cô thấy khỏe khoắn biết bao, dù cả mấy ngày qua cô không hề có gì vào bụng.

Đi mãi thì Thảo tới một làng chài, nhà cửa thưa thớt, con người thì không thấy bóng dáng một ai. Thôi kệ, dẫu sao nơi đây không phải là Kha Nam nữa rồi.

– Này cháu gái, cháu định đi đâu vậy?

Thảo giật mình quay sang thì thấy một bác gái đang ngồi đan lưới trên thềm nhà. Bác ấy có nước da ngăm đen, khuôn mặt đầy đặn hiền từ.

– Thưa cháu chỉ đi ngang qua đây. Không biết đây là đâu, và phía trước là nơi nào vậy ạ?

– Đây là làng chài Mục Pha, hướng đó là nghĩa trang của làng. Tôi thấy cháu đi về phía đó nên mới thấy làm lạ mà hỏi thăm. Mà nghe giọng cháu không phải là người Đài Loan, sao lại tới được đây?

– Thưa, cháu… cháu… – nói đến đây Thảo ngập ngừng không biết nên giải thích thế nào.

– À thôi, không sao, cháu cứ nghỉ chân ở đây, rồi từ từ mà tìm đường về nhà. – người phụ nữ không hỏi gì thêm, dường như bác ấy đọc được cái ngập ngừng trong mắt Thảo.

Trong thâm tâm Thảo đang rất lo lắng bởi vì cô đoán có lẽ hiện giờ đội tuần tra đã bắt đầu truy tìm mình. Nhưng với hoàn cảnh như vầy Thảo cũng chưa biết đi đâu về đầu nên đành ở nhờ lại đây theo lời đề nghị của bác gái. Cô nghĩ bụng chỉ ở một thời gian ngắn thôi rồi sau đó sẽ tìm đường đi tiếp.

Làng chài này xem ra cũng không lớn lắm, lại nằm cách biệt với thị trấn. Mọi người ở đây đa phần làm nghề biển. Ai cũng sống chan hòa và tốt bụng với nhau mặc dù cuộc sống của họ cũng bấp bênh như những con thuyền giữa đại dương bao la vậy. Bác gái ấy sống cùng người con trai út tên là Mịch Đa trong ngôi nhà từ đường của dòng họ. Những người đàn ông khác trong gia đình thì đã mãi mãi nằm lại khơi xa trong một đêm biển động mười lăm năm về trước, giờ họ chỉ còn là những cái tên khắc trên mấy tấm bia dựng bên mộ gió mà thôi. Hàng ngày, Thảo học nghề và phụ giúp bác gái đan lưới, vá lưới thuê cho dân trong làng. Qua thời gian cả ba người trở nên mến tay mến chân nhau, nhất là Mịch Đa, trong tim anh dường như đang nảy nở một điều gì kì lạ lắm, thiêng liêng lắm.

Chiều nay, biển hoàng hôn thật đẹp, thật bình yên. Thảo cùng Mịch Đa bước song đôi trên bãi cát. Cảm giác như lúc ấy cả thế gian chỉ còn lại hai người bên nhau. Những con sóng tinh nghịch cứ đùa giỡn nhau, quấn quýt lấy đôi chân của họ.

– Thích quá anh Mịch Đa ơi, mỗi khi ở bên biển em cảm thấy thật tự do biết bao!

– Nếu em ở đây thì ngày nào cũng được chơi cùng biển mà.

– Em chỉ sợ điều ấy sẽ không bao giờ thực hiện được.

– Sao em lại nói vậy?

– Bởi vì em… em đang là một kẻ đang chạy trốn.

– Chạy trốn? – Mịch Đa không giấu được sự ngạc nhiên. – Em trốn ai? Mà vì sao em phải trốn?

– Em chạy trốn… thực tại, – Thảo cười, giọng nửa đùa nửa thật làm cho Mịch Đa thêm thắc mắc – em cảm thấy không thể tự làm chủ được cuộc đời mình anh Mịch Đa ạ. Nhưng chạy trốn không phải là cách tốt phải không anh, không ai có thể trốn chạy mãi mãi được.

Im lặng một lúc, Mịch Đa mới cất tiếng, giọng anh chứa chan một nỗi buồn:

– Em biết không, nếu em đi rồi biển nơi này sẽ thành hoang vắng, còn anh, anh sẽ rất cô đơn.

Nghe đến vậy, tim Thảo đập rộn ràng nhưng lòng cô lại ngổn ngang. Cô quay sang nhìn ra hướng biển như cố ý tránh đi ánh mắt của Mịch Đa. Với Thảo, ánh mắt ấy vừa là sợi dây ân tình níu giữ lòng cô thêm gắn bó với làng chài, nhưng cũng sẽ là niềm đau khổ lúc chia xa. Họ lặng im bước đi trong ánh hoàng hôn dần buông xuống. Phía xa xa, ráng chiều giăng ngang giữa khung trời những dải vàng muộn màng hiu hắt.

Những người đại diện luật pháp cuối cùng cũng đã tìm được Thảo. Chiều nay biển động đục ngầu, từng con sóng thét gào giận dữ. Chia tay, có ai đó chẳng dám nói với ai điều gì, chỉ thấy trong đôi mắt đong đầy niềm yêu thương. Chiếc xe cảnh sát đã chạy đi một lúc rồi mà Thảo vẫn chưa tin đó là sự thật. Cô ngoái nhìn lại phía sau, bóng dáng của Mịch Đa, của làng chài cứ dần xa, dần xa rồi nhạt nhòa trong nước mắt. Nơi xa xăm, Thảo nghe như có tiếng gọi của Mịch Đa chìm vào trong tiếng sóng vỗ:

– Thảo ơi, em Thảo ơi…ơi….

***
– Thảo! Thảo ơi! Dậy đi em, sắp bốn giờ rồi đấy! Dậy nhanh mà còn chuẩn bị tập trung nữa. Thảo, Thảo…

Tiếng chị Hương làm Thảo bừng tỉnh giấc. Xung quanh đây vẫn là căn phòng kí túc xá của ba chị em. Trong lòng Thảo chợt dâng lên một nỗi buồn da diết. Ôi, khổ đau, hạnh phúc vừa mới đi qua cũng chỉ là một cơn mộng mị.



【2015年得獎作品】青少年推薦獎 Giải Bình phẩm Thế hệ hai

夢寐 Mộng mị / 黎黃協Lê Hoàng Hiệp

小草開門,踏進暗黑的房間。她伸手按電燈開關,輕輕將腳上的布鞋往床底下踢。似乎不能再等待,小草傾倒在薄床墊上,身體緊貼這床墊猶如再也起不來。過了一會兒,她聽到阿香姊和小花的聲音,她們也剛回來。

「明天有檢查團,清晨四點就要集合,可這時候才放我們走。真是過分得令人受不了。」小花叨唸著。

「算了,受不了也得受,不然還能怎麼辦呢。」阿香姊輕聲說道。阿香姊一向如此,一直都是最和善的人,可以說,她是我們寢室最能忍耐的人。小花則一直改不掉那恰北北、尖利刺人的性子。

小草安靜地躺在床上,眼睛微微闔上。已過了晚上十點,大家才能回宿舍休息。安養院的工作天天都一樣,滿滿地,也重複著,使得她們的頭腦和身體像梭子般不斷交織擺動。明天,小草姊妹仨被分工得早點到安養院打掃,並準備接待地方勞工局來檢查的團隊。

「今天真的比我想像的還要累,不曉得明天起不起得來呢?」小花心裡的憤怒似乎仍未減少。

「好啦,我泡碗麵來吃,順便…消消氣喔,趕緊些還要休息,明天又更辛苦呢。」阿香姊仍然溫柔,帶點幽默,減少房間裡的疲憊氛圍。「呃,小草要吃麵嗎,姐姐順便幫妳泡一碗。」

「好的,請姊姊幫我用一碗,我也覺得餓但好懶喔。」小草開心地笑著。

過了一會,大家都去休息。小花即使已閉上眼睛,嘴巴還是持續在碎唸。阿香姊一躺到床上就立刻睡著。真好!小草希望也能像阿香姊一樣,將這世界上的所有困難視為烏有般。但也有可能過了勞累的一天,使得她夜晚時已經沒有時間和精力去胡思亂想、去擔心。

***

飛機在桃園機場慢慢地降落,小草抿嘴,擦乾臉頰上殘留的淚痕。此時,她只覺得對爸爸、媽媽和家鄉無比地想念。也才經過三、四個小時而已啊。但現在,小草已經踏上新的土地,人生地不熟的。算了,已經來到就要準備好接受新的生活,即使對其仍未知曉。離別時分,在內牌機場,連一直堅決要小草出國工作的爸爸,也難掩心裡的感觸。爸爸叮嚀:「三年會過得很快地,孩子。那麼多人辦得到,我們也能的呀。上天不負有心人,孩子你要保持努力喔。」小草的媽媽紅著雙眼,遞給她一支手機,說是嫁到南方的大姐寄來給她,讓小草能夠時常和家人聯繫。

小草跟著仲介公司的人到機場門口,那裡已經有一部車在等這,將她和其他朋友送到工作的地方。起初,大家還一起乘在同一部車上,後來就分別被送到不同的地方。小草一個人,被送到斗南的一間養老院。到達時已經是下午時分,週圍寬闊的稻米田也開始進入收割季節。大風吹呀吹,黃色成熟的稻米如波浪般隨風飄呀飄。小草還來不及揮去暈車的感覺,看到黃色到米田時,更還來不及因未想家而啜泣,就得趕緊辦好宿舍登記、領衣服、鞋子、制服,接著就得立刻開始上工。

養老院有三位越南籍人員:小草,小花和阿香姊。三人之中,阿香姊已經在這裡工作四年,小花還有一年就結束第一次的三年合約。姊妹仨的個性截然不同,但彼此卻很相親相愛,也許是因為,大家有著相同的的際遇。阿香姊是刻苦耐勞的人,然而命運卻是個很奇怪的東西,越是善良刻苦的人,越被交代更多事情,也越要比其他人更辛勞。但小草從未聽阿香姊抱怨任何事。小草不明白,阿香姊是從何得來如此龐大的忍耐度。小花的個性,應該在母親的肚子裡頭就已經是個恰北北的胎兒,但她也是個心腸很好的女孩。小花也得做很多事,也跟阿香姊一樣得忍受許多辛勞。但小花不像阿香姊那樣默默忍受,被組長苛責時,她會罵起來,就這樣罵風罵影而已。組長小妹知道小花時在罵她,但也拿小花沒輒,只能忍氣吞聲作罷。

而小草,還是個小姑娘。小草還不懂人情世故,不能像阿香姊那樣忍辱。小草也不能像小花那樣恰北北,即便只是假裝。小草的思緒中,常被一種名為擔憂、害怕的感覺駕馭,因為不清楚自己的未來將是如何,自己的苦還要持續多久。三年嗎?小草沒有把握。領的薪資,還得因為一些枝微末節的原因被扣除不少,小草覺得,欠兩年的工作薪資,也只足夠父母償還當初為她向銀行借貸來給付的仲介費。若想存一筆錢帶回越南過生活,小草可能得像阿香姊一樣,繼續簽第二次的三年合約,甚至是六年。越是等待返鄉的日子,小草越覺得那個日子好遙遠。她安靜地躺著,不知不覺進入夢鄉,留下溫熱的淚水,還來不及擦乾。

***

天色未亮,姊妹仨已經在整理床被、梳妝整齊,爾後趕緊準時去報到。才剛到集合的地點,已聽見那組長小妹在走廊上叫囂的聲音:

「現在才到啊?還不趕緊去收拾東西。檢查團快到了。」

「呿!哪種檢察團會這時候來啊,清晨五點都還不到。」小花給她個斜視,露出不屑的表情。

九點過後,檢查團才到達。他們走遍每個樓層、進入所有房間,他們還停下來向幾位老人家探問。他們看起來也挺用心的呀。組長小妹時則露出燦爛笑容、東介紹西說明,時則忙碌地提醒員工做這做那。她平時那些不愉快的表情突然消失。對任何人都像親人般輕聲細語。檢查團裡頭也有幾位是仲介代表,也趁機報告一些關於他們公司的成績,說他們是如何如何地關心和協助外籍勞工、外籍勞工的工作品質是多麼多麼地好……地方勞動部的官員則不斷點頭,似乎很滿意。檢查的氣氛也顯得開心、融洽。但也只是這樣,過了一會,檢查團裡開之後,仲介公司的人員也走了,組長小妹的叫囂聲又再次響起。

「好啦,全部人會去工作吧,還在那裡看咧!」

大家各就各位。今天小草負責二樓的病房。當她在整理時,門口突然出現兩個人。是組長小妹和仲介公司的人。仲介公司的人剛不就跟檢查團一起離開了嗎?小草想著,隨之出現一種不祥的預感。

「小草,我問妳,妳前陣子是不是有打1995?」仲介公司的人強硬地問話。

「那個,我……」小草還來不及說話,組長小妹已經堵住:

「妳是想告什麼狀?妳想投訴這裡的什麼人?蛤?妳房間都沒擦乾淨、被子床單妳都沒摺整齊,我還沒處罰妳,妳還打1995是什麼意思?」

「我只是想試看看能不能連絡而已,我什麼話都沒說啊。」小草害怕地回覆,突然之間,小草感到無比地孤獨,阿香姊、小花呀,你們在哪裡,怎麼每人來幫小草。房間裡的爺爺奶奶聽到喧譁的聲音都回頭,有人憐憫地看著小草,但他們也無能為力。

仲介公司的那傢伙大聲喝著,讓小草哭了出來:

「別多說了,手機在哪裡,趕快交出來!我要沒收妳的手機,看妳還能打去哪裡。這個月就甭想還有什麼獎金了嘿!扣薪水,給妳扣薪水,妳給我聽清楚!下次還再犯,看妳怎麼拿回妳的押金嘿!手機在哪,快給我!」

那兩個人一直逼近,小草更是驚慌,她閉上眼睛往門口奔去,就這樣一直跑,一直跑。小草只覺得頭腦變的笨重、只感到一篇黑暗。

***

海風!真的,就是海風,那一陣陣帶著海水鹹鹹味道的風。小草張開眼睛往遠處看,燦爛的陽光讓她眉頭皺了起來。噢,真的是海呀,蔚藍涼爽的海呀,白色的浪頭輕輕地吻著沙灘,在陽光底下如水晶般閃爍著。小草想,如果自己可以從這裡游回家那有多好呀,然而又偷偷嘲笑自己那瘋狂的想法。小草在原地坐了好一會才起身踏步,她一步步踏著卻不清楚自己正往何方走。海風讓她感到清爽許多,即便過去幾天,她壓根兒沒有進食。

走著走著,小草走到一個漁村,房屋稀疏,見不著一個人影。隨便,只要這裡不是斗南就好。

「嘿丫頭,妳要去哪裡?」

小草嚇一跳,轉身看到一位坐在屋簷下補魚網的婦女。她的膚色黝黑,面容飽滿且慈祥。

「我只是經過這裡而已。不曉得這是哪裡,前面又是什麼地方呢?」

「這是牧波漁村,那個方向是往這個村的墓園。我見妳往那邊走,覺得奇怪才問一下。但聽妳的口音不像台灣人,怎麼來到這裡了呢?」

「呃,我,我……」小草突然間語塞,不知道該怎麼解釋。

「好啦,沒關係,妳就先在這裡休息,再慢慢找路回家。」那位女士不再問話,她似乎看到小草眼中的遲疑。

內心深處,小草極為擔憂,她猜測,這個時候專勤隊應該已在追緝她。但依現況,她也不知何去何從,只好聽那位婦女的話先待下來。她心想,只要待一段很短的時間,之後再找方向繼續走。

這個漁村不太大,和鎮上也隔一段距離。村裡的人都很和善,以溫情對待彼此,即便他們的生活有如汪洋大海中的船隻,隨風搖曳,大嬸和小兒子-冪榕一起生活,住在他們家族的祠堂裡。家族裡的其他男人,在十五年前的一個風浪夜已全部永沉外海,如今他們只留下刻在墓碑上、立在空墓旁的名字。每天,小草跟大嬸學藝並幫她縫補魚網,也幫村裡的其他漁民補魚網賺外快。時間過去,三個人之間也有了感情,尤其是冪榕,他心中似乎有著一種奇妙、神聖的感覺正在萌芽。

今天傍晚,黃昏的海很美、很平靜。小草和冪榕一起在海灘上漫步。感覺,當時的整個世界只剩下兩個人互相依偎。調皮的浪兒一直在玩耍,眷戀著他們的雙腳。

「好棒喔冪榕哥,每次在海邊我都覺得好自由!」

「如果妳住在這裡,天天都可以跟海玩耍喔。」

「我只怕那是永遠無法實現的事情。」

「為什麼妳這麼說?」

「因為我……我是一個逃逸中的人。」

「逃逸?」冪榕藏不住訝異的表情。「妳在逃避誰?但妳為什麼要逃?」

「我逃避……現實。」小草笑著,似是如非的口吻讓冪榕更是不解「我覺得無法主宰對自己的人生呀,冪榕哥。但逃避並不是最好的辦法對吧哥哥,沒有人能夠永遠逃避。」

沉默一會,冪榕才說道,他的聲音瀰漫著憂鬱的感覺:

「妳知道嗎,如果妳離開,這裡的海將變得荒涼,而我,我將會很孤單。」

小草聽著,心跳加速,思緒卻零亂。她轉頭望海,似乎有意避開模榕的眼神。於小草,那眼神猶如一條恩情線將她的心與村繫得更緊,但也是分離時的苦痛。他們安靜地在黃昏時分漫步。遠方,夕陽殘留的光,在天空中交織出一篇寂寥的黃色。

代表法律的人們,最終也找到了小草。今天下午,海起風浪,變得混濁且波濤洶湧。分離,有一個人不敢對另一個人說任何一句話,只見滿滿的愛意靜止於那雙眼眸之中。在遙遠的地方,小草似乎聽間冪榕的聲音,慢慢消失在浪聲中:

「小草,小草呀……呀……」

***

「小草!小草呀!起來嘍,快四點了呢!快點起來,還要準備集合啊。小草,小草……」

阿香姊的聲音讓小草驚醒。週圍的景象,仍是姊妹仨的宿舍房間。小草心中湧起無法言語的鬱悶。噢,才剛經歷的苦痛、幸福,原來不過是一場夢。

 

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *