寄給我自己的信 Bức thư gửi cho chính tôi.

 2017 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 Bức thư gửi cho chính tôi.

👤 W Mỹ Na

Gửi cậu, người bạn tinh thần của tớ.

Lâu quá không viết thư cho cậu. Có lẽ do tớ không đủ can đảm để thành thật với cậu. Từ khi nào tớ trở nên nhẹ dạ và nhu nhược quá cậu nhỉ?
Ở Đài Loan hai năm, có rất nhiều việc xảy ra với tớ làm tớ thay đổi rất nhiều. Có thể là tớ đã trưởng thành hơn, cũng có thể tớ trở nên yếu đuối, nhút nhát và dễ gục ngã hơn, tớ cũng không biết bản thân mình như thế nào nữa cậu ạ. Ngày ấy, quyết định rời Việt Nam đến Đài Loan là một quyết định sai lầm. Có lẽ tớ đã quá vội vã khi đến đất khách bằng một bàn tay trắng, hành trang kiến thức giống như những món đồ xa lạ với nơi đây. Tinh thần tớ không còn ổn định giống như ngày trước nữa vì mọi áp lực đến với tớ đều vượt qua sức chịu đựng của tớ.
Có lẽ tớ vẫn còn may mắn hơn nhiều học sinh du học, vì tớ mang trong mình hai dòng máu, là một con lai chính thống và hợp pháp của cả hai quốc tịch. Tớ sống với ba và dì, ba đã lo cho tớ rất chu đáo cậu ạ. Ông làm việc cật lực mỗi ngày, chắt chiêu từng đồng cũng vì sợ tớ thua thiệt với bạn bè cùng lứa. Nhìn thấy ba vất vả và mệt mỏi, tớ sợ cảm giác phải làm ba lo lắng hơn nên tớ đã chôn chặt mọi tâm sự và áp lực trong lòng. Điều này làm tớ cảm thấy thật đau đớn và mệt mỏi cậu ạ. Tớ còn nhớ rõ ngày đầu tiên đến trường, tớ không thể nói gì ngoài từ xin chào và tên của mình. Tớ nhớ rõ nỗi sợ và sự thấp thỏm, tớ cảm thấy mình lạc lõng và yếu đuối. Có lẽ ba đã quá tin tưởng vào khả năng học của tớ nên đã cho tớ vào thẳng trường cấp 3 dù tớ chẳng biết chữ, chẳng biết nói tiếng Hoa. Đối với tớ, tinh thần tớ sụp đổ từ ngày ấy.

Tớ đến trường với một tâm trạng bất an mỗi ngày, tính cách tớ trở nên khép kín và dễ nóng hơn cậu ạ. Bạn bè đối xử với tớ rất tốt, thầy cô cũng quan tâm tớ rất nhiều, điều đó làm tớ cảm thấy được an ủi. Nhưng những người bản xứ, họ không hiểu được cảm giác xa nhà của chúng ta, họ chỉ có thể động viên tớ bằng những từ lạc quan đơn sơ như trong sách vở. Ba tháng đầu tiên, mọi thứ còn thật mới mẻ, tớ chạm vào chúng một cách nhẹ nhàng và chậm rãi, áp lực lúc ấy chỉ là một hòn đá ngầm trong lòng đại dương. Nhưng rồi tớ nhận ra rằng thời gian đang chuyển động thật nhanh và nhẹ nhàng, nó mang theo những biến hóa trong tớ. Tớ dần cảm nhận được những áp lực thi cử bóp chặt lấy cổ tớ, tớ cảm thấy thật ngột ngạt và mệt mỏi. Tớ dần bị cuốn vào vòng xoay của bài tập, thi cử và điểm số.
Hãy để tớ kể cậu nghe về con dã thú của sự tiêu cực được nuôi lớn trong tớ như thế nào nhé. Tớ dần cảm thấy bản thân bị tách rời, tớ cố gắng đẩy bản thân hòa chung vào lớp học nhưng tớ lại bị đá văng ra. Cậu biết không, tớ rất sợ cảm giác cô đơn. Những người bản xứ không hiểu được cảm giác học một chữ tiếng Hoa khó khăn đến thế nào đâu cậu ạ. Họ không tin vào áp lực tớ đang gặp phải và họ không còn lắng nghe tớ nữa. Giống như bản thân bị từ chối, tớ dần lụi đi trong vô thức và để cho con dã thú trong tớ được nuôi dưỡng. Tớ trở nên khép kín hơn, tớ không còn học được cách lắng nghe và yêu thương nữa. Tớ đẩy bản thân mình xa rời mọi thứ và ngăn bản thân tiến lại gần bạn bè. Tớ đã bắt đầu thay đổi rồi.
Cuối năm lớp 10 ở đây, tớ nhớ rõ hôm đó là một buổi chiều mát giữa tháng 3, tớ bị mất đi ý thức, cơ thể chỉ còn hoạt động trong vô thức. Cứ đến trường rồi tối về nhà, đêm đó tớ không còn kìm chế được bản thân nữa cậu à. Và điều kinh khủng nhất đã xảy ra với tớ. Sau khi về tới nhà, tớ nhốt bản thân trong phòng, bắt đầu gào thét lên như một loài thú hoang đang đói, tớ đập phá mọi thứ trong phòng. Hình như ba tớ đang đập cửa ngoài kia, nhưng tớ đâu còn nghe thấy được nữa, tớ ném tất cả mọi thứ, từ sách vở, từ những món quà kỉ niệm, từ những gì tớ từng yêu quý và trân trọng. Những mảnh thủy tinh cứa vào tay tớ, máu chảy rất nhiều nhưng sao tớ lại không thấy đau? Nước mắt tớ vẫn đang rơi nhưng sao lòng tớ không cảm thấy nhẹ? Tớ chỉ cảm thấy thật cay đắng và mệt mỏi. Tớ nhìn thấy ba đứng ở đó buồn rầu, đôi mắt ông mang theo sự chua xót và bất lực, tớ cũng chỉ có thể cười một nụ cười nhạt nhẽo. Ba là một người đàn ông chân chính, dù ông có buồn đến đâu, ông vẫn không bao giờ dạy tớ tỏ ra yếu đuối, ông cũng không biết cách thể hiện tình cảm nên ông đã quay lưng rời đi và để tớ ở lại. Khi đã mệt mỏi, trên hai cánh tay đầy máu kia mới bắt đầu cảm thấy đau rát, đau như những gì tớ đang phải chịu đựng vậy. Nhưng rồi ngày hôm đó cũng đã qua, con dã thú trong tớ cũng dần bị nhốt lại.
Trải qua một năm từ tối ngày hôm đó, tớ cũng học được cách khống chế bản thân. Tớ quyết định chủ động vui đùa với bạn bè nhiều hơn, nhưng đó cũng là lúc tớ đóng chặt trái tim mình lại. Chính vì họ không còn hiểu được tớ, vậy thì cứ để cho họ thấy những cảm xúc tích cực nửa giả nửa thật kia là được. Tuy nhiên, áp lực giống như một tảng băng trôi, cậu chỉ có thể thấy bề nổi chứ cậu không thể thấy được tảng băng ấy dày và sâu đến cỡ nào. Khi mọi thứ gần đạt tới ngưỡng, tớ cắn răng nuốt trọn vào trong và chạy khỏi nơi đông người. Tớ sợ con dã thú ấy sẽ lại nhào ra nữa, tớ có thể nghe rõ nó đang gào rống lên như muốn phá tan cái lồng sắt trong tớ. Tớ đáng sợ quá cậu nhỉ? Đôi khi tớ cảm thấy ghét và sợ hãi bản thân mình, cậu ạ. Cứ mỗi lần như thế, tớ về đến nhà lại phải tự nhốt mình trong phòng, ngậm lấy khăn và giữ chặt tay mình lại, nếu không tớ chắc sẽ tự tàn sát bản thân mất. Đó là khoảng thời gian, tinh thần tớ phải phụ thuộc vào thuốc, cậu biết không?
Nhưng rồi tớ cũng dần thay đổi, dần thích nghi với mọi thứ, đôi khi cảm thấy vui vẻ hơn. Tớ ngỡ rằng tớ đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới nơi đây với những phương pháp giải quyết áp lực từ bác sĩ tâm lý, gia đình và người bảo hộ. Tớ ngỡ rằng bản thân mình đã cải thiện và sẽ kiểm soát được cảm xúc. Tớ ngỡ rằng tớ đã vượt qua được giai đoạn này và con dã thú trong tớ đã biến mất. Nhưng tớ vẫn bị trường lớp kích động, tớ cảm thấy chán ghét nơi đó lắm rồi. Tớ thật sự không muốn đến đó nữa, tớ cảm thấy con dã thú này được nuôi dưỡng mỗi khi đến trường và tối ngày hôm đó chắc chắn sẽ xảy ra một lần nữa. Tớ muốn rời xa nơi đó trước khi tớ trở nên căm ghét tất cả mọi thứ ở nơi ngôi trường này, kể cả bạn bè, kể cả thầy cô. Tớ mệt quá cậu à… Nếu tớ không viết lá thư này, gia đình và bạn bè….họ thật sự biết bao nhiêu về tớ? Hahh…tớ chẳng còn hiểu nỗi nữa. Gia đình cũng chỉ hiểu được bề mặt của tảng băng đó mà thôi. Ai mới là người sẽ lặn xuống dòng biển lạnh lẽo để chạm vào tận cùng của tảng băng nơi vực sâu đại dương nhỉ? Chắc chỉ có mình tớ thôi cậu ạ, họ đều ở một nơi quá xa để có thể nhận ra được tảng băng đang trôi nơi vùng biển nào. Nhưng có một điều tớ chắc chắn, khi tớ vượt qua được, tớ sẽ mạnh mẽ hơn lúc này. Hãy cầu nguyện cho tớ, cậu nhé.
Na.


📜 寄給我自己的信

👤 W Mỹ Na

致你,我的心靈好友。

很久沒有寫信給你。也許是我不夠勇氣對你誠實。曾幾何時,我變得既膽小又軟弱了呢?

在台灣兩年,發生了很多事也讓我改變了許多。可能是我已更成長,也可能是我變得軟弱、膽怯和更容易崩潰,我也不知道自己是怎麼了呢。那時,決心離開越南來到台灣是一個錯誤的決定。也許我太匆促地空著雙手來台灣,知識行囊在這裡猶如陌生的物品。我的精神已不像日前那樣穩定,所有來襲的壓力都超出了我的承受範疇

也許比起許多留學生我還幸運得很,因為我體內流著兩脈血緣,是兩個國籍合法且正統的混血兒。爸爸每天辛苦地工作,節省每一分錢,只因為怕我比不上同儕。看著爸爸辛苦又疲累,我害怕讓爸爸更擔心,所以將所有心事和壓力藏在心裡。這件事讓我感到很痛苦又疲乏。我還記得很清楚,第一天到學校,除了打招呼和說自己的名字之外,我什麼都不會講。我記得很清楚那害怕和忐忑的感覺,我覺得自己很孤單和無助。也許爸爸對我的學習能力過度自信,讓我在不識漢字、不會說華語的情況下直接進入高中。於我,從那時起精神已經崩潰。

每天,我帶著不安的情緒到學校,我的性格變得封閉且容易煩躁。朋友們對我很好,師長也關心我,那讓我感到很欣慰。但本地人,他們無法理解我們離家的感覺,他們只能用像書本裡那些簡單的樂觀來鼓勵我。起初的三個月,一切都很新鮮,我輕柔、緩慢地觸碰著它們,壓力感在那時只是藏在深海裡的大石。但我體會到,時間轉動得飛快且不著痕跡,也帶來了我心理的變化。我漸漸感受到考試的壓力緊掐著自己,我感到悶懨和疲倦。我慢慢被捲入功課、考試和分數的漩渦當中。

來讓我告訴你,我心裡那頭消極的野獸是如何被飼養長大。我漸漸覺得自己被分離,我努力將自己融入班上卻又被一腳踢開。你知道嗎,我很怕孤單的感覺。本地人無法理解學習一個中文字是多麼困難。他們不相信我正在面對的壓力,他們也不再聽我傾訴。就像自己被推辭了般,我退到無意識中,讓內心的野獸得以被飼養。我越來越封閉,我再也學習不到傾聽和疼愛的辦法。我將自己遠遠推離所有事物,也阻擾自己接近朋友。我開始改變了。

高一那年,我還清楚記得那是三月中一個涼爽的午後,我失去了意識,僅剩在無意識中活動的身軀。一直是白天學校晚上家裡,那晚我已經無法抑制自己。然後,最可怕的事情發生了。回到家之後,我把自己關在房內,開始像飢餓野獸般嘶聲叫吼。爸爸好像在拍打房門,但我已經聽不見,我扔去所有東西,從書本、紀念品到那些我曾經疼愛、珍惜的東西。破碎的玻璃割傷我手、血流如注,但為什麼我感覺不到疼痛?淚水不停地落下,但為什麼我的心沒感覺到輕鬆些?我只覺得苦澀和疲累。我看見爸爸憂愁地站著,眼神流露辛酸和無力感,我也只能回他一抹淡漠的笑容。爸爸是真正的男人,即便再不開心,他也不會教我露出軟弱的一面,他也不懂得表現情感,所以轉身離去留下我自己。累了,那雙染紅了血的手才感到刺痛,痛得像我正在承受的那感覺一樣。但那一天過去,我心裡的野獸也慢慢被牽制了。

自那晚後的一年之中,我學習到控制自己的方式。我決定更主動和同學玩耍,但那也是我開始把心關閉的時候。正是因為他們已經不再瞭解我,那就讓他們只看到那些似真是假的積極態度就好。但是,壓力就像浮冰般,你只能看到浮出的冰面,卻看不到它的厚度和深度。當一切已近臨界點,我咬牙、吞噬一切並跑離人群。我害怕那頭野獸又再次衝出,我可以清楚聽見牠在我心裡的鐵籠嘶吼著,就像要破門而出般。我很可怕吧?有時候我覺得厭惡又害怕自己呢。每次這樣,回到家我又把自己關在房裡,咬著毛巾並緊固自己的雙手,否則我應該會殘害自己了。

那是我必須依靠精神藥物的一段時間,你知道嗎?

但是,慢慢地我也改變了,漸漸地適應一切,偶爾感到更開心了。在心理醫生諮詢心理壓力的解決辦法、在家人和保護人的關照之下,我以為自己已經準備好進入這裡的生活。我以為自己已經改善且能夠控制自身情緒。我以為已經越過這個階段且我體內的野獸已經消失。但我依然受學校、班級的刺激,我對那個地方感到無比厭惡。我真的不想再去那個地方,我覺得體內的野獸在每次踏進校園又被餵養了一些,到當晚肯定又再次衝出鐵籠。我想在自己對這所學校的一切,包括同學、師長感到厭惡之前離開那裡。我很累呀……如果不寫這封信,家人和朋友……他們對我真正的瞭解有多少?哈哈……我自己都不知道呢。家人也只能瞭解浮冰的浮面。誰才能潛下冰冷海底去觸碰浮冰的底面呢?應該只有我自己了呀,他們都處在太遙遠的地方,無法認出浮冰到底在哪一個海域。有一件事我很確定,當我超越後,我將比現在更強壯。請為我祈禱,好嗎。


📝Lời bình của Ban giám khảo|阮麗芝 Nguyễn Lệ Chi

bài viết chân thành về nỗi khó khăn trong việc hòa nhập vào cuộc sống mới ở Đài Loan đối với 1 đứa con lai Việt-Đài. Những bức xúc về tâm lý không được giải tỏa tạo nên ẩn ức kéo dài, tuy nhiên chỉ có người trong cuộc mới có thể tự vượt qua chính mình.

文字真誠地描述一位台越混血兒融入台灣新生活過程中的艱難。無法舒緩的心理壓力造成長期的隱形負面情緒,但只有局中人才能夠自我超越。

 

發佈留言

發佈留言必須填寫的電子郵件地址不會公開。 必填欄位標示為 *