輪椅 Chiếc Xe Lăn

 2017 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 輪椅 Chiếc Xe Lăn 

👤 Vi Thị Tuyết

螢幕快照 2017-06-26 下午11.40.42

螢幕快照 2017-06-26 下午11.40.51


📜 輪椅 Chiếc Xe Lăn 

👤 Vi Thị Tuyết

藍天中一片綠葉
碧海上一片綠葉
臺灣美麗且纖細
在汪洋之中閃爍

小徑上遙遠之處
輪椅默默轉動著
轉……轉……圓圈……

生命中相遇
互相依偎的兩人
在艱苦人生續步
我是艱辛生活中的越南人
越千海里來照顧台灣老翁
來陌生的臺灣之初
我心中滿是擔憂
慈祥老翁一句安慰著
「為好人處處皆是福。」

老翁教導我銘記
週日盡細心照顧
周到的一口飯、一片藥
變天時寸步不離
夜過了夜,疼痛退去時
老翁趕緊關心著:
「孩子,你為何不眠?」
我無眠雙眼剎那盈眶
淚水因人情而溫暖。

輪椅不休地轉動……
在燦爛黎明之光
在越國遠鄉已築起房舍
遮雨擋風讓稚子放心上學
饜足父母期望的心思。

風溫柔吹拂
陽光暖照耀
母心憂已止
但!雙眸仍時時期盼他鄉的孩子……

輪椅轉動……轉……轉動……
時間似已緩步
老翁瘦削身軀和疼痛的疾病對抗
心疼老翁我疲痹雙手
也無法幫助老翁
將疼痛從容闡緩。

我責備自己沒用處
無力看著輪椅靜止
讓天堂門迎老翁遠去
我失神站空輪椅旁
任由心中吶喊「父親呀!」

面對父親遺照,孩兒淚眼朦朧
低頭向父親永別,我回越國去
願在天堂父親明瞭
遙遠的越國
有個孩子銘記父之恩……


📝Lời bình của Ban giám khảo|阮氏青河 Nguyễn Thị Thanh Hà

Một bài thơ hay, hay không chỉ vì nó là bài thơ, mà nó là nỗi lòng của một người Việt Nam đến Đài Loan chăm sóc một cụ già xa lạ và rồi họ coi nhau như người thân trong gia đình. Một bài thơ ngắn nhưng thắm đượm tình người.

 

 

 

 

發佈留言

發佈留言必須填寫的電子郵件地址不會公開。 必填欄位標示為 *