母親 Mẹ ơi!

 2017 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 母親 Mẹ ơi!

👤 Gió mùa hạ

À…á…à..ơi…à…á…à…ời…
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một long thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
À…á…à..ơi…à…á…à…ời…
Đêm nay mưa lạnh quá, mưa rào rào đập vào khung cửa sổ, mưa nặng trĩu như lòng người chất chứa bao nỗi niềm. Bồng con thơ trên tay câu hát ru à…ơi…, con mới thấu hiểu hết nỗi lòng của mẹ cha. Công cha, nghĩa mẹ như Thái Sơn vời vợi, như biển hồ lai láng con nào dám quên. Lòng lại con thổn thức khôn nguôi khi nghĩ về đời mẹ qua từng lời bà kể, qua những năm tháng tuổi thơ con…
Nhà ông bà ngoại nghèo lắm, lại sinh thêm mẹ vào giữa những năm 68-69, thời điểm giặc Mỹ điên cuồng giải bom chống phá lại cuộc tổng tiến công Mậu Thân lịch sử. Ngày đó, bà đã ngoài bốn mươi mới sinh mẹ, mẹ là út trong gia đình có sáu anh chị em. Bà kể, nuôi mẹ mày vất vả lắm, hồi còn đỏ hỏn, có người họ hàng đến thăm, g ặp ph ải vía dữ, bị bật máu rốn dần dà bị ghẻ, con ghẻ ăn hết cả người chỉ còn lại hai con mắt. Có người ác miệng còn nói: nhìn như trâu đằm rồi, không nuôi nổi nữa đâu. Vậy mà mẹ mạng lớn vẫn qua khỏi. Tuổi thơ mẹ là tháng ngày nhọc nhằn, vất vả trôi qua cùng những bữa đói, bữa no. Rồi mẹ đến tuổi cập kê, nghe bà nói thời đó mẹ đẹp có tiếng ở làng, nên có nhiều anh ngấp nghé muốn làm quen. Về sau mẹ cũng ưng được một đám tử tế, đã tính chuyện cưới hỏi. Nhưng đâu có ai ngờ trời sao khéo thử lòng người, mẹ lại bị một trận sốt thương hàn thập tử nhất sinh. Những ngày nằm viện, tóc mẹ rụng gần hết, người yêu của mẹ nghe đâu lên thăm được có một lần thấy vậy cũng bỏ mẹ luôn.
Bố mẹ quen nhau trong đám cưới của người bạn. Bố là bạn của chú rể những ngày còn đóng quân trên đất Campuchia. Bố thích mẹ từ cái nhìn đầu tiên, nhưng bây giờ nhiều khi ôn lại chuyện xưa bố hay đùa: tại ngày xưa bố đẹp trai nên mẹ mày mới theo. Mẹ lại nguýt bố một cái thật dài nhưng trong ánh mắt lại chất đầy yêu thương. Con nhìn bố mẹ chỉ thấy lòng xót xa, còn đâu nữa nét đẹp hồn nhiên của cô thiếu nữ thôn quê, còn đâu vẻ đẹp trai, nắng gió phong sương của anh lính trẻ. Con chỉ thấy nhưng vết chân chim chạy dài bên khóe mắt, những nếp gấp thời gian xô đầy trên khuôn mặt khắc khổ theo từng năm tháng ngược xuôi nuôi đàn con thơ khôn lớn nên người.
Số mẹ khổ nên đi làm dâu cũng phải chịu bao đắng cay, tủi hờn. Bà nội lại càng không ưng mẹ, nên từng nết ăn, nết ở của mẹ đều bị nhà chồng xét nét. Khi ra ở riêng, chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng, bố mẹ vay vàng mua lại ngôi nhà cũ, tuy lụp xụp nhưng đầy ắp tiếng cười trẻ thơ, niềm hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ. Ôi, những ngày vui ấy qua nhanh khi đến ngày trả lãi xuất, lãi mẹ đẻ lãi con, mẹ lại oằn mình chạy chợ để lo tiền trả người ta. Nợ chưa hết nhưng nhà thì ngày càng dột nát qua mỗi mùa mưa bão. Con còn nhớ mãi năm con lên sáu, mẹ sinh em út, bão lại về như muốn hất tung mái ngói đã không còn đủ sức chịu đựng. Ngói vỡ, ngói nát làm mưa dột khắp nơi, mẹ ôm em ngồi co ro trong góc nhà. Rồi những lần thấy mẹ làm việc quá sức đến chảy máu cam, là những hôm đi làm đồng về mẹ mệt quá tụt huyết áp như muốn ngất đi. Là khi chưa đến mùa mà gạo đã hết, mẹ lại phải cầm bì lên nhà anh trai vay thóc, bác trai định vào lấy thì bác dâu giật lại ném ra ngoài sân, mẹ lại lầm lũi ra về. Là đợt bố bị đau ruột thừa phải đi cấp cứu, mẹ vừa lo chăm bố, vừa chạy ngược chạy xuôi vay tiền. Mẹ hốc hác, xanh xao, con tưởng rằng chỉ cần cơn gió thoảng qua cũng đủ quật ngã mẹ. Nhưng không, chẳng gì có thể làm mẹ gục ngã, mẹ vẫn vững vàng trước mọi giông tố cuộc đời. Mỗi lần nhớ lại lòng con lại thổn thức thương mẹ vô cùng.
Nhà mình như muốn đổ tới nơi, từng mảng tường vôi bong tróc, rơi lả tả. Bố mẹ lo quá, vội đi mua lại lò gạch cũ để đóng gạch xây nhà. Từ ngày nhà mình có lò gạch, dáng mẹ lại càng tiều tụy hơn. Nhà xây xong, chúng con sung sướng vì không còn phải sợ mỗi mùa mưa về, nhưng mẹ thì có thêm những chủ nợ mới. Thế rồi, xã tuyên truyền chương trình đi giúp việc tại Đài Loan, mẹ như người chết đuối vớ được cọc. Mẹ bàn với bố phen này quyết tâm ra đi tìm đường cứu nước, mẹ nói đùa thế nhưng thực sự phải đi để cứu cả nhà vì nhà mình sắp vỡ nợ mất rồi.
Ngày mẹ đi, là ghi thêm một món nợ ngân hàng chưa hẹn ngày trả, là mang theo hi vọng cho ngày mai tươi sáng, là ánh mắt của đàn con thơ, đôi mắt u buồn của bố nhìn theo dáng mẹ. Mẹ không khóc, nhưng con biết nước mắt mẹ đang chảy ngược vào trong. Những ngày không có mẹ ở bên sao mà nhà mình khổ thế. Em út lúc đó vừa mới lên năm, bố thì đi làm từ sớm tinh mơ tới chiều tối, mọi việc trong nhà dồn hết lên con từ phụ bố việc đồng áng đến nội trợ, trông em và đi học. Có hôm, nhà chẳng có đồng nào đi chợ, con phải ra đồng hái rau dại về nấu canh. Chính vì thế mà con càng quyết tâm học hành, học để thoát nghèo. Rồi mẹ cũng viết thư về, những lá thư mẹ gửi chứa đầy nước mắt. Mẹ nhớ nhà, nhớ bố và các con. Mẹ nói chủ của mẹ rất tốt nên ở nhà đừng lo, lần nào mẹ cũng dặn các con phải cố gắng học cho nên người, để sau này không phải khổ như mẹ nữa. Nhưng nào ai biết được, cho đến mãi sau này khi con sang Đài Loan, mẹ mới kể con nghe sự ngược đãi, tệ bạc của nhà chủ. Họ bắt mẹ ăn cơm thừa canh cặn, ăn dưa hấu xong còn bắt mẹ gặm lại vỏ, mẹ không ăn bị thì họ bóp cổ, mẹ không dám cãi lời vì sợ bị đuổi về. Nhà người ta nuôi gần bốn chục con chó, ngày nào họ cũng bắt mẹ phải dậy từ bốn rưỡi sáng vào trường học gần đó xách trộm nước về tắm cho từng ấy con, đạp xe đến các quán ăn xin xương về cho chó, dọn dẹp nhà cửa đến tận đêm khuya mới được ngủ bất kể ngày nắng, ngày mưa. Mùa hè nóng bức, ngột ngạt mà mẹ không một lần được dùng quạt điện. Mẹ nói họ sống không có tình người, quý con chó còn hơn thân ô sin, con ở như mẹ. Ngày nào cũng nước mắt chan với cơm, mẹ chỉ muốn bỏ lại tất cả để về với mấy bố con nhưng nợ vẫn còn đấy, còn cả câu nói cay nghiệt của chị chồng: mợ đi mà không kiếm được tiền thì đừng có vác mặt về. Vì những điều đó mà mẹ đã nhẫn nhục bao năm nơi xứ người. Con nghe mà chỉ biết lặng người khóc thầm. Mẹ ơi, sao mà đời mẹ khổ quá, chúng con nào biết bao năm qua những đồng tiền mẹ gửi về là những đồng tiền xương máu. Ngay cả khi ông bà ngoại ốm và qua đời, chủ không cho mẹ về, mẹ chỉ còn biết khóc ngất qua điện thoại, con đau lòng quá, một mình mẹ nơi xa xôi ấy lấy ai bên cạnh lúc này để cho mẹ dựa vào đây.
Ngày con đỗ đại học, mọi người ai cũng mừng cho con, nhưng kết quả này là con dành cho mẹ vì mẹ con mới có ngày hôm nay. Những năm tháng con học đại học lại thêm áp lực cho mẹ, nào tiền học phí, tiền sinh hoạt nơi thủ đô đắt đỏ. Con cố gắng đi làm gia sư kiếm thêm tiền để cho bố mẹ đỡ vất vả. Con mong ngày thành danh để mẹ khỏi phải bôn ba nơi xứ người nữa. Nhưng đó chỉ là ước mơ màu hồng của cô sinh viên nghèo, vì trường đời thì đầy bão táp, phong ba chứ ko bình lặng như trường học mẹ ơi. Con ra trường, lận đận mãi mới kiếm được việc làm, lương ba cọc ba đồng nuôi thân không nổi thì làm sao giúp được gia đình đây.
May mắn được mấy anh chị sinh viên du học bên Đài Loan, vì biết ơn mẹ đã giúp đỡ tìm việc làm thêm nên đã bảo con cách xin học bổng thạc sĩ bên này. Ngày con sang, mẹ con gặp nhau mừng mừng tủi tủi, con không đếm nổi có bao nếp nhăn trên khuôn mặt đầy sương gió, đôi mắt mẹ sụm xuống, mẹ không còn trẻ nữa… Mẹ ơi, cũng ngót chục cái tết rồi mẹ chưa được sum họp cùng gia đình, dành trọn gần hết cả tuổi xuân bên này, bao nỗi tủi nhục mẹ dấu hết vào trong, nhường hạnh phúc và tương lai cho đàn con. Bữa cơm con ăn cùng mẹ sau bao năm xa cách là bát dưa cà, là lọ muối lạc mẹ tự giã và mười đồng cơm trắng mẹ mua. Con đưa miếng cơm lên miệng nghẹn lòng mà không dám khóc, ôi đảo ngọc là đây sao, giấc mơ trời tây của bao nhiêu người. Chắc bố và các em ở nhà chẳng bao giờ biết được mẹ bên này đã sống ra sao để chắt chiu từng đồng gửi về.
Con đi làm thêm ngay buổi đầu nhập học, buổi chiều cuối tuần con đạp xe đến chỗ mẹ, phụ mẹ đổ rác cho mọi người ở khu phố và nhặt phế liệu bán. Nếu là ngày xưa chắc sẽ con ngại và xấu hổ lắm nhưng bây giờ khi đã lớn khôn, hiểu được mẹ đã phải sống như nào, con vui vẻ làm cùng mẹ, con ngẩng cao đầu tự hào và hãnh diện về mẹ. Mẹ xin cho con làm thêm ở một quán ăn mà mẹ quen. Những ngày đầu ngôn ngữ bất đồng con gặp muôn vàn khó khăn, con tự nghĩ không biết mẹ đã phải xoay sở ra sao trong những năm đầu sang đây. Con chăm chỉ, con cố gắng để khỏi mất việc. Bác chủ quán là người tốt, chưa bao giờ quát mắng con. Có đôi lần bác ngỏ ý muốn giới thiệu con trai bác cho con, con chỉ cười mà không nói gì. Chuyện lấy chồng tây với con nghe sao xa vời.
Ở đời con luôn tin vào một chữ duyên. Nếu không có duyên làm sao con được là con gái mẹ, nếu không có duyên sao dòng đời lại đưa đẩy con sang đây, và có ai ngờ con lại lấy chồng Đài. Khi biết được quyết định này, người phản đối nhất lại là mẹ. Chính vì bao năm mẹ ở bên này nên cũng đã nghe được không ít câu chuyện buồn của những cô dâu xứ Đài, mẹ sợ con rồi cũng sẽ lại khổ như họ, như mẹ, mẹ sợ mất con. Mẹ khóc hết nước mắt, một tuần trời suy nghĩ mẹ gầy đi trông thấy, mẹ nói vất vả nuôi con khôn lớn, cũng chỉ mong con được hạnh phúc, sau này về già, những lúc trái gió trở trời có con gái bên cạnh quan tâm, chăm sóc. Ông nội thì giận lắm, bảo con là đồ bất hiếu, ông nói sẽ từ mặt con. Lúc đó, tình cảm lấn át lý trí nên con ương bướng bỏ ngoài tai tất cả, con quyết một lần đánh cược với số phận xem sao. Cũng may nhờ phúc của mẹ, tuy nhà chồng con nghèo, nhưng con được chồng thương yêu, mẹ chồng coi con như con đẻ. Giờ đây khi cũng đã làm mẹ rồi, con mới thấy lời ông nội nói không sai. Mang tiếng lấy chồng Đài, nhưng gần ba năm qua, con chưa bao giờ mua tặng mẹ nổi một món quà, chưa một lần gửi tiền về biếu bố. Cuộc sống cơm áo gạo tiền cuốn con đi như dòng lũ, con tự dối lòng khi nào có điều kiện sẽ báo đáp bố mẹ sau. Nhưng bố mẹ chẳng thể sống mãi ở đời để đợi con được, khi nào mới thực sự là lúc có điều kiện đây, khi nào?…
Nếu ai hỏi con có bao giờ hối hận khi lấy chồng Đài không? Có chứ, con đã từng hối hận, nhưng đây là sự lựa chọn của con, là số phận của con nên con phải tự mình bước tiếp. Đêm nay nước mắt con lại rơi, con buồn, con nhớ những ngày ấu thơ, nhà mình nghèo thật đấy nhưng ấm cúng, hạnh phúc biết bao. Con sợ phận gái lấy chồng xa xứ, liệu đếm được nổi bao lần nữa con về thăm nhà đây, những lúc mẹ ốm đau con biết làm sao. Mẹ ơi! Con nợ mẹ ngàn lời xin lỗi, xin lỗi mẹ đã bao lần phiền lòng vì con. Con nợ mẹ vạn lời cảm ơn chưa bao giờ nói, cảm ơn mẹ đã cho con hình hài này, đã nuôi dạy con khôn lớn thành người. Con nợ mẹ cả tuổi xuân, cả cuộc đời mẹ, mẹ ơi!


📜 母親 Mẹ ơi!

👤 Gió mùa hạ

啊……啊……啊……噢……啊……啊……啊……噢……
父之恩如泰山
母之義如活水源流
一心奉母敬父
圓孝字方是子之道
啊……啊……啊……噢……啊……啊……啊……噢……

今夜的雨頗冷,雨水不斷拍打著窗戶,沈重如人而憂鬱的心。手上抱著孩子,唱著啊……噢……搖籃曲,我才明瞭父母親的心思。父恩、母情如泰山崴嵬、如汪洋大海,孩子怎能忘記。想起兒時外婆話語中母親的人生,我的心又不停地悲咽……

外公外婆家很窮,又在68-69年間生下母親,那是美軍瘋狂撒炸彈,對抗歷史性戊申大進攻的時期。當時,外婆在四十歲出頭生下母親,母親是家裡六兄弟姐妹中的么女。外婆說:「養妳媽媽很辛苦,還紅通通的時候,有位親戚來探望,沖到八字重的人,媽媽肚臍就流血然後生疥瘡,細菌感染了全身,只剩下兩隻眼睛。有人毒舌還說:『看起來像是淹泥坑了,養不起了啦』。」但母親命大已痊癒。

母親的童年是艱辛、勞苦,伴隨的是有一餐沒一餐的日子。到了青春期,聽外婆說,母親當時是村裡嬋娟,許多男孩窺測想認識。後來母親也答應了戶一好人家,準備嫁娶的事。殊不知上天愛愚弄人心,母親又患了九死一生的傷寒。住院的日子,母親的頭髮幾近全落,聽說母親當時的愛人只來探望一次,見狀也離開了母親。

我的父母親在父親友人的婚宴相識。父親是新郎在柬埔寨紮營時的隊友,父親對母親一見鍾情,但現在提起往事,父親常打諢說笑:「因為那時候爸爸長得帥,妳媽媽才跟啊。」母親又給父親一個白眼,但那之後是滿滿愛意的眼神。我看著父母親只感到心疼,鄉村女孩的純潔美貌已不再,年輕軍人的帥氣、風采已逝去。我只看到眼角長長的魚尾紋,皺摺隨著為養育孩子而奔波的時日,堆積在辛苦的臉龐。

母親命苦,當媳婦也要忍受無數辛酸和委屈。奶奶不喜歡母親,所以夫家對母親的舉止、儀態也一一挑剔。搬出夫家時,父母親只有兩雙白手,需貸借黃金買間舊屋,卑庳簡陋但滿是孩童的笑聲,也是年輕夫妻的幸福。啊,那些快樂的日子飛逝地過,當還利息的期限到來,累計的利息壓著母親奔波,做買賣賺錢還債。債未還完,屋子卻在每場風災之後更加破陋。

我猶記六歲那年,母親生最小的弟弟,風災又來,幾乎要將那破舊的瓦頂掀起。破瓦、碎瓦使得屋裡到處漏水,母親抱著弟弟捲縮在屋角。好幾次看到母親因為過勞而流鼻血,也有幾次從田裡回家後因為血壓突降而幾近昏厥。

收穫的季節還沒到,家裡米缸卻已見底,母親又得攜著袋子去伯伯家借稻穀,伯伯打算去拿,伯母又搶過袋子扔去門外,母親只好踽踽離去。還有父親盲腸炎要急救時,母親邊照顧,邊想方設法借錢。母親消瘦、蒼白,我以為只要一陣微風拂過就能將母親推倒。但,沒有什麼能催倒母親,面對生活的風波,母親依然堅忍不拔。每每想起,我又感到心疼不已。

我們的屋子似是快倒塌,石灰漆的牆壁斑剝掉滿地。父母親擔心,趕緊買間舊磚窯廠來打磚重建屋子。有了磚窯廠之後,母親的身影更顯清瘦,屋子建好,孩子們歡樂地不再怕風災季節,母親卻又多了幾位債主。後來,社區裡宣傳去臺灣做工的訊息,母親像溺水的人抓到桿子,和父親商量後,決定要為了救國而出走,是這樣說笑著,但實際上出國工作是為了挽救家裡的環境,我們家已經快倒債了。

母親離開時,家裡又跟銀行多簽了一筆不知道償還期限的債務,帶著嚮往燦爛未來的希望、孩子們天真的眼神、以及父親追逐母親身影的憂愁視線。母親不哭,但我知道母親的眼淚正往心內流。母親不在的日子,是我們家更辛苦的時候。小弟弟當時才五歲,父親從清早工作到夜晚,家事全堆到我身上,要幫父親作農、照顧弟弟和上學。有時候,家用竭盡,我要去田裡摘野菜回家煮湯。正因此,我更下定決心要讀書,為了脫貧而讀書。

後來,我們也收到母親的家書,信紙裡滿是淚水。母親想家、想父親和孩子們。母親說雇主很好,家裡不用擔心,每次都叮嚀孩子們要努力讀書以能成才,日後不像母親這般辛苦。直到後來當我到了台灣,母親才告訴我雇主對母親的苛薄。他們要母親吃剩飯剩菜,他們吃了西瓜後要母親啃瓜皮,不吃會被掐脖子,母親不敢反抗因為怕被遣返回國。他們家養將近四十條狗,每天要母親清晨四點半起床到附近的學校偷偷打水回家幫狗洗澡,踩腳踏車到餐館要大骨回來餵牠們,做家務事到深夜才能休息,無論是晴天還是雨天。炎熱、溼悶的夏天,但母親未曾被允許使用電扇。母親說,他們活著但沒有人情,狗兒還比幫傭珍貴。

每天淚水澆飯,母親只想拋去一切回家,但債務還未還清,而大姑刻薄的話也一直提醒著母親:「妳出去賺不了錢就不要帶妳的臉回家。」因此,母親多年來忍辱留在他鄉。我聽了也只能默默地哭。母親呀,為何您的一生如此艱辛,當孩子的我們,怎知這些年來您寄回家的是血汗錢。連外公、外婆生病、過世,雇主不給您回家,您也只能在電話另一頭痛哭,我好心疼,母親隻身在遙遠的地方,當下有誰能夠讓您依靠。

我考上大學那天,人人都祝賀我,但這是我留給母親的成就,因為您我才有今日。我讀大學的日子,學費、在首都地區昂貴的生活費,也加重了母親的壓力。我努力去當家教賺錢以減輕父母的負擔。我期待成名的日子,讓母親不用再奔波他鄉。但那只是一個窮學生的粉色夢想,因為人生劇場滿是狂風、暴雨,哪像校園生活般寧靜。我畢業輾轉許久才找到工作,微薄的薪水連自己也養不起,遑論幫助家庭。

幸運地,我遇到在臺灣留學的學長姊,因感激母親幫忙找打工機會,教我申請這邊的碩士獎學金。我來到這邊時,母女倆見面卻悲喜參和,我數不盡母親風霜臉龐上的皺紋,您的雙眼下垂,已不再年輕……母親呀,已經快十個年節您未能和家庭團圓,將所有的青春年華留在此處,所有委屈藏在心內,讓給孩子們幸福和未來。和母親一起吃著相隔多年的一頓飯,是您自製的醃菜、自搗的芝麻鹽,和您自己買的十塊錢白飯。我將那口飯送到嘴邊,心中糾結卻不敢落淚。噢,這就是寶島嗎,是人們的外國之夢乎?

開學第一天我就去打工,週末下午踩腳踏車到母親住處,幫您替社區的居民倒垃圾和撿回收去賣。如果是以前,我一定會感到不好意思和丟臉,但現在,當我已經長大懂事,明白母親是如何過生活,我開心地和您一起做,我可以因為有您而自豪地抬頭。母親幫我找到在一家熟識餐廳的打工機會。起初因語言的隔閡,我遇到不少困難,心想不知道母親在初來乍到時是如何應付。我勤勞、努力,希望能保住工作。老闆娘是很好的人,從未對我大小聲,屢次提議介紹她的兒子給我認識,我只是笑笑。嫁外國人於我而言聽起來好遙遠。

我相信人生的緣分。如果無緣我怎能當您的女兒,如果不是緣分我怎會被推到這塊土地,也沒人想到我會嫁給臺灣人。知道這個決定時,母親最反對。正因為多年在此地居留,您也聽過不少越南配偶的傷心故事,母親擔心我最後也會像她們、像您一樣辛苦,母親害怕失去我。母親哭乾了眼淚,一整週的思索讓您明顯地消瘦,您說辛苦地將我養大,只是希望我能夠幸福,年邁時、氣候變化時有女兒在身旁關心、照料。爺爺很生氣,說我是不孝的東西,說要與我斷絕關係。當時,情感已蒙蔽了理智,所以我頑固地將一切拋諸腦後,決定就那麼一次和自己的命運下賭注。

托母親的福,雖然夫家不富裕,但先生很疼愛我,婆婆也待我如親生女兒。如今當我也成為人母,才明瞭爺爺說的話沒錯。說是嫁臺灣人,但將近三年來,我從未買得起一份禮物送母親,從未曾一次寄錢回家孝敬父親。生活的柴米油鹽如洪水般捲著我走,我一直欺騙自己,有條件時再報答父母。但父母無法永遠等待,何時才是我真正的有條件的時候呢。何時?……

如果有人問我是否曾經後悔嫁台灣人?有啊,我曾經感到後悔,但這是我的選擇、是我的命運,所以我得繼續自己走下去。今夜,我的淚水又落下,我難過,想起年幼的日子,我們家很窮但多麼溫馨、幸福。

我害怕遠嫁女子的命運,還能數得幾次回家探望的機會,母親生病時我該如何是好。母親呀!孩子欠您成千個道歉,抱歉已無數次讓您為我煩心。孩子欠您上萬句從未說出口的感恩,謝謝您給了我這個形骸,養育教導我長大成人。我虧欠您所有的青春和您的一生,母親呀!


📝Lời bình của Ban giám khảo|阮氏青河 Nguyễn Thị Thanh Hà

Tôi đã khóc khi đọc bài viết này. Một sự hi sinh cao cả của người mẹ dành cho gia đình và con cái, chỉ khi nào sống trong hoàn cảnh đó mới thấy sức ảnh hưởng của mẹ thật to lớn thế nào.

讀這篇文章時我已哭泣。一位母親為家庭和孩子作出偉大的犧牲,只有身處其中才能夠感受到母親的影響是有多麼龐大。

 

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *