離鄉孩子的心聲

【優選】中文版
作者:阮錦垂 Nguyễn Cẩm Thùy
作品:《離鄉孩子的心聲》

「每個人只有一個故鄉
如同只有唯一的母親
不記得故鄉的人
將無法長大成人」

如果你曾聽過作家甲文石的〈故鄉〉這首歌,也會禁不住對家鄉的思念。那份情一直被藏我我的心底,同時我也將其傳達給孩子們,讓他們日後長大也能夠了解他們媽媽生長的故鄉、國家和語言。

「母親啊,故鄉是什麼
老師教導要珍惜
母親啊,故鄉是何物
誰離去都會思念」

我家有七個人:父母和我們弟姐妹五人,我是家中第二個孩子。我們在住在一艘小船,以樹葉搭建棚子,每個季節生活都過得更辛苦。我父母賣花和蔬菜維生,每天晚睡早起,勞碌奔波只為了養育孩子,我父親每天要划幾十里的船,辛苦地謀生。雖然父母工作很辛苦,我們從未聽過父母的一聲抱怨、嘆氣。父母最大的快樂上看到我們幾個孩子的平安與溫飽。日子一直這樣過,我們不敢對「未來」兩個字有任何期盼。我一直記著父母匆忙去早市送貨的日子,最小的弟弟則一直拉著母親哭喊「媽媽不要去,在家裡陪我」。每次想起那些過往的回憶,我們姐妹都禁不住流下眼淚。

時間慢慢的過去,在親戚的幫助之下,我和大姐最終也學會了維生的一技之長。我姐姐學醫,而我做縫紉。姐妹倆當時的薪水沒有多少,但也能夠和父母分擔照顧弟弟妹妹。當家庭的支出變得更多,我得到胡志明市找工作,寄宿在一位舅舅的家中,他是媽媽的遠房親戚。我每天除了在工廠的工作,還要負責舅舅家的家務事,如果他們不滿意,再多的責備、辱罵我都要承受。有時候怨嘆自己的身分和命運為何如此坎坷,又擔心父母和年幼的弟弟妹妹,也只能繼續咬緊牙關撐下去。

三年之後,我得回到家鄉和家人一起生活。那一年,越南興起嫁台灣人的浪潮,想不到,三年後,我表姐帶了一位台灣男人回來介紹給我。起初我很猶豫且想很多,因為我不想離開家鄉,不想和家人分隔,更不想離開這片生長的土地嫁去他鄉。

「妹妹為何不近嫁
卻匆忙嫁去遠方
日後父母年邁老去
誰為其遞飯奉茶?」

但回頭看著自家環境,努力了多少年,貧窮仍歸貧窮。我給自己許了對未來的希望,決定「嫁去遠方」。離開那片出生長大的土地,到他鄉當人媳婦,我心中仍帶著一絲希望,也將台灣和夫家是為自己的第二故鄉,但我對越南家鄉的思念從未停息。

「每個黃昏站在後院
望向娘家肝腸寸斷」

回到夫家之後,從一開始就因為語言和風俗習က的差異,我偶爾也遇到一些困難。我在夫家的生活,和在越南的生活相比,其實也沒有比較好:每天我都得很早起床,一天料理家人的三餐,照顧公公婆婆,但婆婆對我仍不滿意。當時,我的所有電話費和生活費都要靠先生,也沒有多餘的錢可以寄回家,不知道在家鄉,父母和弟弟妹妹的生活現在如何,他們是否安好?我和先生商量,過年時他給了我幾千塊台幣,我握著那筆錢在手中,眼淚也不禁流下。當下我心中只有一個小小的願望,希望往這筆錢能讓我的家人過個夢寐以求的充裕溫飽年節。

時間持續這樣過著、過著,那天我公公突然生重病要住院,雖然先生家裡有三個孩子都已成家,但沒人在醫院照顧、陪伴公公。當時我已經有了第一個兒子,只好請表姐幫忙照顧孩子,讓我有時間照顧公公,料理先生和婆婆的三餐。

我公公因為中風,行動變得不方便,也不能與人交談溝通。但我一直記得,公公淚眼盈眶握住我手的那一天,他似乎想說些什麼。我便跟公公說:「爸爸,我沒關係。我照顧您,因為您是我的爸爸。雖然您是我先生的爸爸,但我一直都將您當作自己的親生爸爸。」當公公聽我說著那些話,他看著我微笑,同時也留下的了眼淚,公公的淚水讓我個跟著「紅了眼眶」,但我要撐住不哭才能給繼續安慰與鼓勵公公。我跟自己說,身為孩子首先就要完成孝道,對公公婆婆亦然。

「行盡世間沒人能與母親相比
人生重擔誰人比父親更苦」

三年後,我公公過世。時間安靜地走過,我家庭又迎接一個小小可愛的天使,現在的我已經有了兩個孩子:一個兒子和一個女兒。我常聽別人說,家裡有一男一女將合成一個「好」字。總以為將來的生活會變得更好,但生活仍是充滿艱辛。女兒六個月大,我就帶她和我一起去摺檳榔葉,辛苦得不知多少次讓孩子自個兒在一旁。她肚子餓,我只能騰出一點點哺乳的時間,之後又是埋首工作,邊工作賺錢,我也沒忘記自己的責任和本分,仍努力找時間回家照顧夫家的三餐,但這一切我先生都視為當然,從未幫助過我,又是我覺得很委屈,但為了孩子,我要繼續努力。

女兒滿週歲時,我脊椎長了骨刺要入住台東醫院。看著周圍的病患都有家人探望、照顧,而我總是一個人,想家的感覺又湧上來,想著與父母、兄弟姐妹聚在一起的時光,又讓我淚水直直落下。若現在能夠在他們身旁那有多好。幾天後,我帶著失落沈悶的心情出院,也沒有人能讓我分享。這些時候,我常跑去海邊,看著拍打沙灘的海浪,大聲地喊著:「爸爸媽媽,我的家人,我很想念大家呀!」

朋友們總認為我是一個樂觀、開朗的人,但我心深處埋藏的是無法言語的憂愁,我將其鎖在心底,好讓關心、疼愛我的人不必因此而操心。我最擔心,也是讓我日夜掛心的是母親的心臟病和高血壓。仍然藏住我的擔心,只在每次想到媽媽時感到難過。

「母親如樹上熟透的芭蕉
風吹母親掉落,讓孩子成為孤兒
孤兒是多麼可憐
饑餓乾渴誰人照料?」

我每天誦經念佛,祈求父母能平安健康,家裡能溫飽幸福,我已經感到滿足。每年農曆七月的盂蘭節,我吃齋念經,報答父母的恩情。如果有人看到我的文章,我只希望父母仍然健在的人們別再傷害父母的心!

「汪洋大海量不滿母親之愛
無盡雲朵蓋不住父親之情
早晚奔波忙碌,母親將孩子養大
犧牲消瘦的身子,父親保護著孩子
人兒呀請別再讓母親哭泣
別讓母親的眼神出現悲傷!」

回到我在台灣的生活,女兒兩歲時,我的脊椎骨刺又復發,在台東醫院治療也不好,我請先生帶我到花蓮醫院,但我先生不願意,最後要請表姐幫忙帶我去住院。辦理手續時,醫生說要親人在同意書上簽名,才能夠進行手續。我慌張失措,打電話給先生但他連一句關心的話都不給,他還說:「有妳表姐就好了啊,我還去醫院幹嘛?」直到醫生叫他進醫院,他才願意出面簽字辦理手續。等待手術的那段時間,我先生從未打電話或給一封簡訊來關心。有時,我感到很難過,覺得自己很可憐,有先生卻跟沒有一樣,只能默默流淚。回到家,先生聽別人說手續花費很多,將會負擔不起,他叫我試著抓中藥來吃看看,之後再來想手術的事。我聽他的話回家吃中藥,吃了一個禮拜疼痛感已經減少,再繼續吃三個月就完全康復,但仍要持續吃藥粉且不能進行粗重的工作。身體恢復健康,我又繼續去摺檳榔賺錢維生。

女兒三歲,我發現先生有外遇。當人變了心,再怎麼做也留不住他們。他一天比一天過分,不搭理老婆孩子,一下班就去找那個女孩子,完全忘記了回家的路。有一次,幼稚園老師打電話來,說沒人去接孩子,我只好放下工作去接孩子放學。連自己的親生骨肉,他也不管。

難過的時候,我搭上往高雄的列車,去尋找一個平靜的地方。在車站門口,一台計程車來到面前,女司機看著我失落的神情關心地問:「妳想去哪裡?」我支支吾吾地回答:「請妳帶我到任何一間寺廟都可以,我想皈依佛門,我太厭煩、太累了。」她聽了只微微笑著,不過一會,她帶我到了一間莊嚴的佛寺,佛光寺。我入內上香拜佛,遇到一位師姑,我將自己的心事都跟她說。聽了事故的勸導和她說的佛理,我的心情好了很多,感到舒服且更樂觀了。

我回家,跟先生在住一段時間,再給他一次悔改的機會。但我和他似乎緣分已盡,他仍然不變。那一天,我們全家人聚在一起時,他還帶了那位女孩子回家,我就當她是先生的朋友般周到地接待。幾個月之後,他決定要離婚,我先生不會給女兒生活津貼,我不能提出分財產的要求,不能帶走家裡的任何一件東西。我認為夫妻緣分已盡,我也盡了妻子的本分。離婚之後,我先生養兒子,我帶走女兒,我們母女倆在外面,住在朋友出租的房間。

我每天都要工作賺錢,打點我們母女的生活,房租、伙食費、孩子的學費等等。有時候下班回家,還來不及煮飯又得出去工作。我平常的工作是摺檳榔葉和幫別人打掃家裡,有時候會到移民署協助同鄉姐妹辦理手續。沒有工作的時候,我就到寺廟做義工,這樣也能讓我們母女的生活更有意義。

直到一天的下午,我們正在吃飯是電話就響起,才得知我前夫已經住院。那天晚上,我停下自己的工作,帶女兒到醫院探望前夫。向醫生詢問之後才知道他是中風,幸好家人及時送醫急救,總算度過危險階段。那時候,我才能夠放下心來,我在醫院照顧他一個禮拜,直到他出院的時候。

雖然生活仍是很辛苦,但我身邊永遠有著許多朋友和親人的鼓勵、安慰。我最大的夢想是將孩子撫養成人。看著孩子漸漸長大、用功讀書是最令我開心的事,放工回家,母女一起有說有笑,生活雖不富足,但我將儘全力照顧女兒,讓女兒日後長大,多多少少也能認識母親的家鄉,對與她媽媽出生長大、將她媽媽養育成人的那片土地也有一些瞭解,讓她知道,即使遠離家鄉,但她媽媽對於家鄉的情感從未停止,而那也是她能夠疼惜與想念的一個家鄉。

母語評審 _楊玉鶯:以平靜的文字㔀述作者不平靜的生活。文中不時引用越南文詩作和歌謠,表達作者對母親、對家鄉的思念,同時也談著遠嫁女子的心聲。文章開始與結束,作者皆以「家鄉」為主題,也以對家鄉的思念心情作為㔁育孩子的奠基,讓孩子即使在台灣長大,亦能夠認識媽媽的故鄉。

決選評審 _駱以軍:我看了很動容,這篇是外遇的主題,他們處理不合理的婚姻關係,這篇在典型女性書寫裡,本來會有的籌碼與報復行動,在這裡完全都沒有。但她很完整地感受到她在這件事中,是被買來生小孩的,她自己在裡面的話語,㔀事裡一直是矛盾的,有一種做為女人的羞辱,卻沒有辦法去懲罰或是討回公道,最後老公把她休了,她帶著女兒,整個到最後還是疲憊與絕望。一個女子,怎麼可能沒有被寵愛的欲望或做為孩子母親的宣示?可是她安安靜靜的,在這結構裡徹底的什麼都沒有,連獲得最基本的幫助也沒有。明明惡的是我們這邊,可是她選擇無止盡的原諒。

決選評審 _黃錦樹:這篇更有普遍性,上帝也幫不了她,婚姻做一個交換命運的機會,然後失㓿的話,就自己去承擔到底,跟用突發狀況去快樂解決的文章,完全是兩回事。這可能比較接近生命的真實,而非戲劇化的幸福或幸運,她只能默默的忍受,對方想要的兒子就給他,自己要想辦法去討生活。滿符合我所認知的國情。很委屈。包括她生病,老公看都懶得去看一眼。

決選評審 _顧玉玲:她的情緒沒有訴苦,反而也是一種累積的力道。很多的細節都值得探究。

得獎感言 _阮錦垂:這是我現實生活的故事,其實我不想提起,但最終我也是一個女人,也會難過。因此我用文章來紓解被藏內心深處的心事,說出我的故事。在兩位移民署台東站幹部 Peter 和 Gordon 的鼓勵之下,他們引導我認識文學獎,我便聚集全身勇氣,投稿參賽,也是給自己一次嘗試的機會。能夠幸運得獎,首先要感謝的是我的父母,他們帶給我對生活的信念,培養我堅強的毅力以超越所有困難。而我也真誠地感謝主辦單位,提供我們這個機會,讓我們這些遠離家鄉的孩子能夠說出自己的心情。


 

Nỗi Lòng Người Con Xa Xứ

2014-05-17 / Nguyễn Cẩm Thùy / Nỗi Lòng Người Con Xa Xứ / Tiếng Việt / 內政部入出國民移民署台東服務站
“Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.”
Ai đã từng nghe qua bài hát “Quê hương” của tác giả Giáp Văn Thạch thì không khỏi chạnh lòng trước nỗi nhớ về quê hương đất nước. Nỗi niềm ấy luôn ấp ủ trong tận đáy lòng của tôi và tôi đã mang nỗi niềm ấy truyền đạt cho các con của tôi, để mai sau khi lớn nên người chúng còn có thể hiểu về quê hương, đất nước, tiếng nói, nơi mà mẹ chúng được sanh ra đời.
“Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều.”
Gia đình tôi gồm có bảy người: cha mẹ và năm chị em chúng tôi, tôi là con thứ hai trong gia đình. Chúng tôi sống trên một chiếc ghe nhỏ được lợp bằng lá, mỗi mùa mưa nắng cuộc sống càng trở nên vất vả. Cha mẹ tôi buôn bán hàng bông và rau cải ở ngoài chợ, hàng ngày phải thức khuya dậy sớm, tảo tần nuôi con khôn lớn, cha tôi ngày ngày phải chèo ghe hàng chục cây số để vất vả mưu sinh. Tuy cha mẹ làm lụng vất vả, ấy thế mà chưa bao giờ chúng tôi nghe thấy một lời oán trách, một tiếng than vãn từ cha mẹ. Niềm vui lớn nhất đối với cha mẹ đó chính là được trông thấy sự bình an và no ấm của chị em chúng tôi. Ngày tháng cứ như thế mà trôi qua, chúng tôi không dám trông chờ vào hai chữ “tương lai”. Tôi còn nhớ như in những ngày cha mẹ vội vã đi bỏ hàng trong phiên chợ sớm, thằng út vòi vĩnh không dứt cứ níu kéo mẹ mà khóc “Mẹ ơi, mẹ đừng đi ở nhà với con”. Mỗi khi nghĩ về kỷ niệm xa xưa ấy, chị em chúng tôi không ai cầm được nước mắt.
Và thời gian cứ thế mà trôi qua, mãi cho đến một ngày nọ, dưới sự giúp đỡ của một người bà con, tôi và chị hai cuối cùng cũng học được một cái nghề làm nền tảng để kiếm sống. Chị tôi theo ngành y, còn tôi thì làm thợ may. Đồng lương của hai chị em lúc bấy giờ tuy không là bao nhưng cũng an ủi rằng không ít thì nhiều phần nào cũng có thể đỡ đần cha mẹ chăm lo cho các em nhỏ. Sau này khi gia đình có thêm nhiều chi tiêu, tôi đành phải lên thành phố xin việc và sống nhờ nhà người cậu bà con xa của mẹ. Hằng ngày ngoài công việc ở xí nghiệp may ra, tôi còn phải giúp gia đình cậu dọn dẹp nhà cửa, lúc họ không vừa ý thì bao nhiêu mắng nhiếc, chửi rủa một mình tôi phải gánh chịu hết. Đôi khi tôi chợt nghĩ về bản thân và số phận của mình sao mà lắm nỗi sầu đau, nhưng lại lo cho gia đình cha mẹ và các em nhỏ, và thế là đành phải tiếp tục cắn răng chịu đựng.
Ba năm sau vì hoàn cảnh đẩy đưa, tôi buộc phải về quê sống cùng gia đình. Năm ấy, trào lưu lấy chồng Đài Loan trở nên tương đối phổ biến ở Việt Nam, và không ngờ… ba năm sau, người chị họ của tôi dẫn một người đàn ông Đài Loan về làm mai cho tôi. Ban đầu tôi phân vân và suy nghĩ rất nhiều, vì tôi không hề muốn rời xa quê hương, không muốn cách biệt gia đình, lại càng không muốn bỏ nơi chôn nhau cắt rốn này mà đi lấy chồng nơi xứ lạ quê người.
“Chồng gần sao em không lấy
Mà vội đi lấy chồng xa
Một mai cha yếu mẹ già
Chén cơm bát nước chén trà ai dâng?”
Nhưng khi ngoảnh nhìn hoàn cảnh gia đình mình, suốt bao năm ròng nhọc nhằn vất vả mà nghèo vẫn hoàn nghèo. Thế là tôi tự cho mình một hy vọng vào tương lai và đứt ruột quyết định “đi lấy chồng xa”. Khi rời mảnh đất gắn bó với bao kỷ niệm từ tấm bé để đến làm dâu nơi xứ lạ quê người, trong lòng tôi luôn mang một niềm hy vọng và xem Đài Loan cùng gia đình chồng như là quê hương thứ hai của mình, nhưng nỗi nhớ về quê hương Việt Nam vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai.
“Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.”
Ngay từ khi về sống cùng với gia đình chồng, do sự khác biệt về ngôn ngữ và phong tục tập quán, đôi khi cũng gặp không ít những khó khăn trở ngại. Tôi sống cùng gia đình chồng thực sự cũng không kém vất vả so với khi ở Việt Nam: ngày ngày tôi phải thức dậy từ rất sớm, ngày nấu ba bữa cơm, chăm lo cha mẹ chồng, ấy thế mà vẫn không vừa lòng mẹ chồng. Lúc bấy giờ mọi chi tiêu và sinh hoạt phí của tôi phụ thuộc vào chồng nên cũng không có dư mà gửi về cho gia đình, không biết cuộc sống của cha mẹ và các em bây giờ ra sao, họ có khỏe không? Tôi tâm sự với chồng, và rồi nhân dịp Tết Nguyên Đán, anh cho tôi được vài ngàn Đài tệ, tôi cầm số tiền trong tay mà không cầm được nước mắt, trong lòng lúc này chỉ có một ao ước nhỏ nhoi, hy vọng với số tiền này có thể giúp gia đình tôi có một cái Tết đầy đủ no ấm mà chúng tôi hằng mong ước.
Thời gian cứ thế trôi qua, trôi qua, cho đến một ngày, cha chồng tôi đột nhiên bệnh nặng phải nằm viện, mặc dầu gia đình chồng có đến ba người con trai đã lập gia đình, thế nhưng chẳng ai quan tâm và lui tới bệnh viện trông nom, săn sóc cho cha cả. Lúc bấy giờ, tôi đã có một cháu bé trai, tôi đành phải nhờ người chị họ, người làm mai cho tôi, giúp tôi trông đứa con nhỏ, để tôi còn dành thời gian săn sóc cha chồng, lo cơm nước cho chồng và mẹ chồng.
Cha chồng tôi bị tai biến, đi lại cũng khó khăn và cũng không nói chuyện giao tiếp được. Nhưng tôi nhớ như in cái ngày mà cha cầm tay tôi, rưng rưng nước mắt, dường như muốn nói với tôi điều gì đó. Tôi bèn nói với cha: “Cha ơi, con không sao đâu. Con lo cho cha vì cha là cha của con. Tuy cha là cha chồng nhưng con luôn xem cha như là cha ruột của mình.” Khi cha nghe tôi nói những lời như thế, cha nhìn tôi cười và rơi nước mắt, giọt nước mắt của cha làm tôi cũng vì thế mà “đỏ hoe đôi mắt”, thế nhưng tôi phải cố gượng và cầm lại nước mắt của mình để còn an ủi và động viên cha. Tôi tự nhủ với lòng mình, bổn phận làm con thì trước hết hãy làm tròn chữ hiếu, mặc nhiên kể cả đối với cha mẹ chồng.
“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.”
Cha chồng tôi sống được ba năm thì qua đời. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, gia đình tôi lại đón thêm một thiên thần bé nhỏ rất dễ thương, thế là giờ đây tôi đã là một người mẹ hai con: một bé trai và một bé gái. Tôi thường nghe người ta bảo rằng gia đình có con trai và con gái hợp thành một chữ “hảo”. Ngỡ rằng cuộc sống mai này sẽ khá hơn, nhưng ngờ đâu cuộc đời vẫn lắm nỗi gian truân. Khi con gái tôi vừa tròn sáu tháng tuổi, tôi phải dắt con bé cùng đi sắp lá trầu với mẹ, rất vất vả, nhiều lần còn bỏ con cù bất cù bơ. Khi con đói tôi chỉ nhín được một chút thời gian cho con bú rồi lại tranh thủ với công việc của mình, vừa kiếm sống nhưng vẫn không hề quên trách nhiệm và bổn phận của mình, tôi vẫn tranh thủ thời gian về nhà lo việc cơm nước cho gia đình chồng, ấy thế mà chồng tôi vẫn mảy may vô sự, không một sự đỡ đần, nhiều lúc tôi thấy rất tủi thân, nhưng vì con mà cố gắng tiếp tục nỗ lực.
Khi bé gái tròn một tuổi, tôi bị gai cột sống và phải nằm viện ở bệnh viện Đài Đông. Nhìn mọi người xung quanh ai ai cũng có người thân thăm nom, săn sóc, mà tôi thì chỉ một mình lủi thủi trong bệnh viện, thì nỗi nhớ về gia đình lại trào dâng trong lòng, nhớ cảnh quây quần sum họp với cha mẹ vớichị em, không tránh làm tôi rơi lệ. Giá như bây giờ có thể được bên cạnh họ thì hay biết mấy. Vài ngày sau tôi xuất viện với một tâm trạng bần thần và buồn bã, lại không một ai có thể cùng tôi san sẻ nỗi lòng. Những lúc như thế, tôi thường ra biển ngắm nhìn những cơn sóng vỗ và hét to rằng: “Cha mẹ ơi, gia đình ơi, con nhớ mọi người lắm!”
Bạn bè luôn nghĩ tôi là một người lạc quan, vui vẻ, nhưng sâu thẳm trong tận đáy lòng tôi là một nỗi niềm khôn tả, tôi giữ kín mãi trong lòng để những người quan tâm, yêu thương tôi không phải vì tôi mà lo lắng, phiền hà. Thế nhưng điều khiến tôi ngày đêm trăn trở đó là cơn bệnh tim và bệnh cao huyết áp của mẹ tôi. Tôi luôn cất sâu nỗi lo lắng, một nỗi niềm man mác buồn khi nghĩ về mẹ.
“Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi
Mồ côi tội lắm ai ơi!
Đói cơm khát nước biết người nào lo?”
Ngày ngày tôi tụng kinh niệm Phật, cầu mong cha mẹ của tôi được bình an mạnh khỏe, gia đình được ấm no hạnh phúc là tôi đã thất mãn nguyện rồi. Hàng năm, lễ Vu Lan tháng bảy âm lịch, tôi ăn chay cầu nguyện báo hiếu cho cha mẹ. Nếu ai đó đọc bài viết này của tôi, tôi chỉ hy vọng rằng những ai còn có cha mẹ thì đừng bao giờ làm họ buồn nữa!
“Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín tình cha
Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không!”
Trở về với cuộc sống của tôi bên Đài Loan, năm con gái tôi được hai tuổi, bệnh gai cột sống của tôi lại tái phát, nằm viện ở Đài Đông cũng không khỏi, tôi đành phải nhờ chồng đưa tôi vào bệnh viện ở Hoa Liên, nhưng chồng tỏ ý không muốn và cuối cùng tôi phải nhờ đến người chị họ giúp đưa tôi nhập viện. Lúc làm thủ tục nhập viện, bác sỹ yêu cầu phải có chữ ký của người thân cho ca phẫu thuật. Tôi rất hoang mang và lo sợ, tôi đã gọi điện cho chồng nhưng anh ta không hề quan tâm dù chỉ một lời thăm hỏi, anh còn bảo rằng: “Đã có người chị họ của cô rồi, tôi vào bệnh viện để làm gì nữa?” Mãi cho đến lúc bác sỹ gọi anh ta vào, anh ấy mới đến bệnh viện và ký giấy tờ làm thủ tục. Khoảng thời gian chờ gọi đến làm phẫu thuật, chồng tôi không hề quan tâm đến tôi dù chỉ là một cuộc điện thoại hay một tin nhắn. Đôi lúc tôi buồn và tủi thân lắm, nghĩ mình có chồng mà cũng như không, tôi chỉ biết  ngồi một mình rơi lệ trong góc nhà. Khi về nhà, chồng tôi nghe người ta bảo làm phẫu thuật tốn kém lắm lo không nỗi đâu, anh bảo tôi hốt thuốc bắc uống thử xem sao rồi hãy tính đến chuyện phẫu thuật. Thế là tôi đành về nhà hốt thuốc bắc uống, uống được một tuần thấy bớt đau, và tôi tiếp tục uống trong ba tháng thì khỏi hẳn, nhưng phải thường xuyên uống thuốc tán và không được làm việc nặng nhọc. Khi tôi hết bệnh, tôi lại phải đi sắp lá trầu để tiếp tục mưu sinh kiếm sống.
Năm con gái tôi được ba tuổi, tôi phát hiện chồng tôi có vợ bé. Khi con người đã muốn thay đổi thì bằng mọi cách ta cũng không giữ được con tim của họ. Anh ấy trở nên ngày một quá đáng, bỏ mặc vợ con không lo, ̣đi làm về thì đi tìm cô gái ấy, đến mức quên cả đường đi lối về. Một lần nọ, cô giáo gọi điện cho tôi bảo rằng hôm nay không ai đến đón bé, tôi đành tạm gác lại công việc mà chạy đi đón đứa con nhỏ. Ngay cả con ruột mà anh ấy cũng bỏ mặc.
Trong lúc buồn, có một hôm, tôi ngồi xe lửa đi Cao Hùng để tìm một khoảng lặng bình yên. Khi bước xuống nhà ga, một chiếc taxi chạy đến và một người phụ nữ bước ra nhìn bộ dạng thất thần của tôi quan tâm mà hỏi tôi rằng: “Chị định đi đâu?” Tôi ngập ngừng trả lời: “Chị à, chị chở tôi đến ngôi chùa nào đó để quy y được không, tôi chán nản và mệt mỏi quá rồi.” Nghe xong chị ấy cười cho qua chuyện, một hồi sau, trước mắt tôi là một ngôi chùa nghiêm trang tráng lệ – chùa Phật Quang. Tôi vào viếng và thắp nhang lạy Phật, được gặp một vị sư cô, và tôi mang tâm sự của mình nói với sư cô. Khi nghe xong lời khuyên và thuyết pháp của sư cô, tâm trạng tôi khá lên nhiều, thoải mái và lạc quan hơn.
Tôi về nhà sống với chồng một thời gian và cho anh ấy cơ hội thay đổi. Thế nhưng tôi và anh dường như duyên nợ đã dứt, anh vẫn không hề cải thiện. Một ngày nọ, khi gia đình sum họp đầy đủ, anh còn mang cô ấy về nhà chơi, tôi vẫn tiếp đãi chu đáo xem như một người bạn của chồng. Và… thế là, vài tháng sau, anh ấy quyết định chia tay, khi ly dị chồng tôi ra điều kiện không chu cấp hàng tháng cho đứa con gái, không được chia tài sản, không được mang theo bất cứ thứ gì. Tôi nghĩ rằng duyên nợ đã dứt và tôi cũng đã làm hết bổn phận người vợ. Sau khi chia tay, chồng nuôi đứa con trai, còn tôi thì nuôi đứa con gái, hai mẹ con ra ngoài mướn một căn phòng của người bạn.
Hằng ngày tôi phải đi làm kiếm tiền trang trải cho cuộc sống của hai mẹ con, nào là tiền nhà, tiền ăn, tiền học của con, v.v… Có khi đi làm về cơm chưa kịp nấu lại phải đi làm tiếp. Công việc hằng ngày mà tôi phải làm là đi sắp trầu, dọn dẹp nhà cửa cho người ta, có khi đến Sở Di dân giúp chị em đồng hương làm giấy tờ. Những lúc không có việc làm, tôi thường đi chùa làm công quả, như thế thì cuộc sống của hai mẹ con tôi mới trở nên có ý nghĩa hơn.
Cho đến một buổi chiều nọ, khi hai mẹ con đang ăn cơm thì điện thoại tôi reo lên, lúc bấy giờ tôi được biết chồng tôi đã nằm viện. Tối hôm đó, tôi đã bỏ việc làm của mình để cùng con gái vào viện thăm chồng. Khi hỏi thăm bác sỹ về bệnh tình của chồng thì tôi được biết anh bị tai biến, may mà người nhà đưa đến bệnh viện kịp thời nên cũng không nguy hiểm. Lúc ấy, tôi mới yên tâm và bình thản được đôi chút, tôi chăm sóc anh được một tuần lễ cho đến khi anh xuất viện.
Tuy cuộc sống của tôi có phần vất vả nhưng bên cạnh tôi lúc nào cũng có bạn bè và người thân luôn động viên an ủi. Ước mơ lớn nhất của tôi chính là nuôi nấng đứa con sớm mau trưởng thành nên người. Nhìn con khôn lớn từng ngày và chăm chỉ học hành là niềm vui của tôi, mỗi khi đi làm về, mẹ con quấn quýt bên nhau cùng cười nói vui vẻ, dù cuộc sống không sung túc, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để lo cho con gái của mình, để mai này khi khôn lớn, cháu sẽ ít nhiều biết được quê hương của mẹ, biết thêm về mảnh đất nơi mẹ cháu được sanh ra đời và được nuôi dưỡng thành người, để cháu hiểu rằng, dù xa xứ, nhưng tình cảm của mẹ dành cho quê hương chưa hề nguôi ngoai, và đó cũng là một quê hương để cháu yêu thương và nhung nhớ.
Nguyễn Cẩm Thùy

〈離鄉孩子的心聲〉以平靜的文字敘述作者不平靜的生活。文中不時引用越南文詩作和歌謠,表達作者對母親、對家鄉的思念,同時也談著遠嫁女子的心聲。文章開始與結束,作者皆以「家鄉」為主題,也以對家鄉的思念心情作為教育孩子的奠基,讓孩子即使在台灣長大,亦能夠認識媽媽的故鄉。
“Nỗi Lòng Người Con Xa Xứ” đã kể lại câu chuyện cuộc sống không bình lặng của tác giả bằng lời văn bình thản. Tác giả đã dùng những đoạn thơ và ca dao Việt Nam trong bài viết, thể hiện tâm trạng nhớ mẹ, nhớ nhà, đồng thời cũng nói lên tâm trạng của người con gái lấy chồng xa xứ. Ờ phần mở đầu và kết thúc, tác giả đều dùng “quê hương” làm chủ đề, lấy nỗi nhớ quê hương làm nền tảng giáo dục con cái, để con cái dù trưởng thành ở Đài Loan, nhưng cũng biết về quê hương của mẹ.

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *