人肉 THỊT NGƯỜI

🏅青少年評審獎 Teen Choice Award

📜 人肉 THỊT NGƯỜI

👤 Nguyen Nhat Huy

 

“Biển xanh rợn. Những thảm nắng cháy đề lên nhau, quằn quại trên lớp da nhơm nhớp mồ hôi. Tất cả chúng tôi bị trói như những con lợn trên bong tầu. Hai gã da đen cơ bắp căng phồng cầm những khẩu AK đi loanh quanh. Mắt chúng là những con sói đói hau háu nhìn đám đàn bà đang bị lột trần bóng nhẫy dưới cái gió mặn chát của biến.”

Cuốn nhật ký tôi nhặt được trên một con tàu cũ nát có lẽ là những mảng hiện thực dữ dội hơn các hư cấu mà giới văn chương thường xây dựng. Những chuyến buôn người đường biển và sự đày đọa khốn cùng luôn biến động cùng sóng biển, cùng máu và thú tính. Có những hiện thực khốc liệt khuất lấp sau mặt biển nơi linh hồn con người gào thét, giằng xé để sinh tồn, nơi những oan hồn nằm dưới biển mọc rêu mong manh chờ những đêm trăng mờ ngoi lên đòi nợ.

“Ngày thứ nhất. Lũ buôn người có 5 tên. Hai tên da đen, 2 tên da vàng và 1 tên da trắng. Một tên da vàng có vẻ như người gốc Hoa. Hắn có vẻ như là thủ lĩnh với cặp mắt ti hí và đôi môi luôn mím chặt. 4 gã còn lại thì cơ bắp. Hàm bạnh ra và có vẻ man dại. Sự man dại của những con thú mạnh. Mỗi chuyến hàng thịt người sống chúng thu lợi nhuận cực cao nhưng rủi ro cũng vô cùng lớn nên mọi thao tác cần phải chính xác. Sự chính xác khiến chúng căng thẳng đến co giật những đường thân kinh trên trán khi đi qua những vùng nguy hiểm. Những chuyến tầu có khi vòng vèo cả tháng trời ẩn núp để tránh lực lượng tuần tra hoặc tránh bão. Và trong các cuộc thoại của bọn chúng dường như khâu nguy hiểm nhất là nhập vào đất liền nơi chúng tôi bị tiêu thụ. Trong tưởng tượng của tôi, chúng tôi có thể sẽ bị đem nhốt vào lồng như chó lợn đem bán ở chợ, đẩy vào nhà thổ hoặc đem mổ lấy nội tạng. Tất cả những ám ảnh kinh hãi đó như khiến tôi muốn chết đi. Giữa biển khơi mênh mông này đức tin vào Chúa trời cũng như những bóng đảo mờ nhạt sau màn sương hoặc nắng. Tên da đen đi qua thấy mắt tôi trừng trừng nhìn hắn. Hắn liền nhổ ngay một bãi đờm vào mặt tôi sau đó là nóng súng dí sát đầu. Ngày thứ nhất trôi qua trong không khi ngột ngạt của ánh nắng nhiệt đới và sự căng thẳng của nhưng kẻ buôn người cũng như sự sợ hãi của đống thịt sống chúng tôi”.

Chúa trước khi từ giã loài người đã gửi lại yên bình cho nhân gian. Tôi đứng dưới cổng vòm cao vời vợi. Những ánh nắng hắt qua ô cửa huyền nhiệm và cuốn nhật ký rách nát trên tay cứ băn khoăn về những gì Người để lại. Tôi tự hỏi cái tội lỗi từ bao giờ nó hiển nhiên và không cần băn khoăn về lẽ sám hối như vậy. Cái ác là hiển nhiên. Tôi ngoan đạo khấn những lời thì thầm về một cuộc tảy rửa tội lỗi. Thánh thót từ trên cao rơi xuống: Cứ bay ra ngoài khung cửa. Tôi lẽo đẽo đi trên con đường hối hả chen lấn. Tôi đi tìm khốc liệt mà tôi lần tránh trên dòng người kia.

“Ngày thứ 2. Tôi nằm ngửa. Trên người trần trụi đàn bà đang phô ra trước biển. Tôi nhìn trời. Bầu trời vẫn yên bình xanh vắt không mây. Máu ở mũi và mồm tôi khô két lại. Tôi bất động như đá khi đau đớn về thể xác và tinh thần cùng sự suy kiệt khiến những ý niệm về tình yêu trong tôi vỡ tan như bọt sóng. Lũ buôn người đang đưa chúng tôi đến lò mổ hoặc một cối xay nào đó để tạo nên những địa ngục ngay trước mặt của trời xanh. Đêm qua cả năm gã đàn ông lực lưỡng thay nhau hiếp tôi. Chúng cực khoái cùng với nắm đấm và báng súng. Sau những chống cự vô nghĩa của con người hoàn toàn trần trụi và cô đơn, tôi đã nằm như đá để chúng dày vò. Sức mạnh từ quần áo, từ tiền bạc, từ danh phận của tôi trong hoàn cảnh này chỉ là thứ rong rêu trước sóng biến dồn dập. Lúc đầu chúng nện báng súng vào đầu tôi. Ngất đi và tỉnh lại chỉ thấy máu nhòa mắt còn phần cơ thể đang bị dày vò bởi những cục thịt lì lợm cháy nắng. Trong cơn cực khoái giãy ngửa, chúng giật tóc và cào cấu lên tôi. Tôi nằm rũ ra với bầu ngực bị cắn nát. Và giờ chỉ có hoài niệm về bầu trời xanh nơi xứ sở còn bên tôi. Nỗi nhớ gia đình như một giọt cuối cùng cho tôi gượng dậy để ăn thứ đồ ăn bẩn thỉu mà lũ buôn người vứt cho. Tôi ăn. Ăn như một con chó. Ăn để tồn tại với cái khốc liệt mà chưa bao giờ tôi nghĩ tới.”

Trong nhiều kinh sách có nói đến ngày tận thế, ngày phán xét loài người. Kịch bản mà Chúa tạo ra cho một kết cục khi không còn ai vác cây thánh giá chuộc tội cho loài người. Quán bia đông người. Tôi nhìn sự yên bình thản nhiên sau những tiếng khà kéo dài bất tận. Con người lấp đầy mình bằng thức ăn để quên đi cảm giác trống rỗng. Đôi khi tôi tự hỏi tại sao giờ con người ta ăn uống nhiều như vậy. Hình như trong cạn kiệt tình yêu thì thức ăn là thứ làm người ta đầy lại. Đầy như những con lợn vô tri. Xa xưa khi Chúa tạo ra loài người bằng ý niệm đất sét, tôi không biết đó có phải thứ đất bị nhiễm độc không. Chắc là không bởi thời đó môi trường còn thanh sạch nhưng quả quyết mà nói đã là đất thì vô tri. Một lịch sử quá lớn để khái quát về cái vô tri đã tạo nên bi kịch của con người. Ý niệm tật nguyền đã hủy hoại thế giới. Trái đất giờ lỗ chỗ nhem nhuốc như cái mủ to đến thời kì phát nổ. Tôi lại lần dở trang nhật ký khốc liệt.

“Ngày thứ 3. Ngày hôm nay chúng đã bắn chết một trong 3 người đàn ông khi anh ta định bảo vệ tôi trước cuộc hãm hiếp tập thể. Thực ra bắn chết anh ta chúng mất đi một món hàng những anh chàng này quả là gan góc. Sau khi bắn vào giữa mặt anh ta chúng không ném anh ta xuống biển vì sợ lộ dấu vết. Rất nhiều máu lênh láng bên xác anh ta khiến trái tim tôi cũng cô lại vì căm giận. Chúng tôi rơi vào hoàn cảnh hoàn toàn bị động trước cái chết, bạo hành và tình dục. Nơi chúng tôi bị trói sau nhiều ngày bốc mùi khăm khẳm của nước tiểu. Ngay cả trong những cơn gió biển lồng lộng. Thứ mùi nhớp nháp vẫn cứ bám lấy chúng tôi. Cửa mình tôi vẫn đau rát sau những đêm dài vì dày vò bởi những con thú. Nó bị rách và có dấu hiệu viêm nhiễm. Chưa bao giờ tôi thấy biển buồn nôn như thế này. Mặt trời thưa thớt rồi đêm ụp xuống. Các vì sao ít ỏi như niềm tin sống sót của chúng tôi đang lịm dần. Bình thường thì cái chết quá xa để một cô gái trẻ như tôi phải nghĩ tới. Vậy mà giờ nó hiển hiện, thường trực trong màn đêm huyền bí mênh mông này. Thằng người Hoa sau khi dày vò tôi với của nợ của hắn liền vạch dái đái ngay vào mặt tôi. Hắn vung vẩy khắp cơ thể tôi. Tôi chỉ ước chưa bào giờ có kí ức, chưa bao giờ có ý thức để chịu đựng sự sỉ nhục này. Một gã tây đen cũng vậy. Hắn thật sự tởm lợm với căn bệnh Cam tẩu mã. Khi hãm hiếp tôi dãi dớt lòng thòng từ miệng hắn chảy lên cơ thể tôi hôi thối. Cơ hàm vặn vẹo như muốn xé nát tôi. Đêm hôm ấy, khi chiếc tầu phải đi vòng qua đảo để ẩn núp thì và phải đá ngầm. Lũ buôn người trước nguy cơ chìm tàu đã bỏ đi những món hàng khổng lồ để lên một chiếc xuồng nhỏ đào thoát. Chúng bỏ lại chúng tôi rũ rượi và không một chút nước uống và thực phẩm nào”.

Tôi lên facebook hàng ngày với hy vong nhặt nhạnh những điều tốt đẹp những tôi chỉ thấy những gào thét và chửi rủa. Những gào thét của cái tôi tiêu dùng yếu đuối và bạc nhược. Tôi tự hỏi họ đã bao giờ đối mặt với khốc liệt thực sự chưa. Chỉ Chúa mới biết. Chúa biết hết mà. Ở một nơi cao xa vời vợi nào đó, Người hẳn đang cười. Các thần linh đã bỏ chúng ta đi. Họ cũng bất lực với những gì họ tạo ra. Nhưng cái tặc lưỡi của Chúa cũng như những cãi tặc lưỡi của con người. Cứ sau mỗi lần tặc như vậy, chúng ta lại một lần đi đến hủy hoại.

Thế giới phẳng. Không. Nó không phẳng chút nào mà nó dốc. Tội ác bị dồn về một góc và kháng sinh lại không đủ để triệt phá cái ung nhọt trên chính cơ thể mình.

“Ngày thứ 4. Sau những nỗ lực của con người bị bỏ lại trên tầu, tạm thời chúng tôi sẽ không bị đắm nhưng cứ lênh đênh trên biển. Cái cam go nhất hiện này là nước và thức phẩm. Đói và khát giữa mênh mông nước là một cảm giác kì cục. Cuộc đời bằng phẳng trước kia không cho chúng tôi một chút kĩ năng tồn tại ở nơi tuyệt vọng bốn bề như thế này. Xác anh chàng bị bắn chết bắt đầu phân hủy. Vài đứa trẻ cũng đang nằm thoi thóp. Trong suy nghĩ của tôi bật lên sự sợ hãi kinh hoàng. Đó là thịt người. Và tôi biết những người xung quanh tôi cũng mong manh mường tượng ra điều đó. Tại sao không ai vứt xác chết xuống biển khi nó đã bắt đầu bốc mùi. Tôi ngờ rằng sau mặt nạ của nhân văn là sự sinh tồn của con người. Đó có thể là thứ thức ăn cuối cùng mà chúng tôi tìm đến. Vớt rong biển và các loài thủy sinh từ chiếc quần lót chỉ đủ cái đói thêm cồn cào. Nước biển mặn chát càng làm chúng tôi cháy đi dưới cái nắng nhiệt đới. Con tàu mất phương hướng trôi lênh đênh theo sóng nhìn vài hòn đảo mà thèm khát một phép lạ. Chúa linh thiêng nơi nào.”

Sau những lời phán xét của Chúa mọi sự vẫn không thay đổi. Người đã bỏ đi và bỏ lại lũ con bơ vơ tự phán xét nhau. Ngay cả phán xét của Chúa cũng chỉ là tạm bợ thì những lập ngôn của con người có nghĩa lý gì đâu khi cứ úp chụp vào đầu nhau. Sự phán xét dù cay nghiệt đến đâu cũng không thể thay đổi sự khốc liệt tàn bạo mà rủi ro một ngày nào đó tôi hay bạn gặp phải. Sự lựa chọn giữa đạo đức và sinh tồn khác với việc những bậc tôi trung giết thịt con dâng vua. Một bên là cái hủ bại của lòng trung một bên là cái sự sống mà có lẽ khi chúng ta mường tượng ra không khỏi buồn nôn. Nhưng đó là sự thực. Có những khi chúng ta phải lựa chọn cái mà chúng ta từng nghĩ là bất nhân hay tàn bạo. Câu chuyện về việc ăn thịt người làm tôi nhớ lại vụ tai nạn máy bay trên núi Andes nổi tiếng với 16 người sống sót trong giá lạnh khắc nghiệt bằng cách ăn thịt những người chết. Lịch sử loài người ăn thịt nhau không phải là quá hiếm hoi. Nhưng do thiên tai, tại nạn gây lên thảm họa đó dễ cảm thông hơn. Còn việc chính con người đầy đọa con người trong hoàn cảnh khốc liệt như trong cuốn nhật ký có viết thì đóng bao nhiêu đinh để chuộc lại nỗi đau này. Thực ra, chúng ta vẫn ăn thịt nhau hàng ngày. Ăn thịt mòn mỏi bằng dẫm đạp và thù hằn. Cái ý niệm của Chúa đã bệnh tật vô phương. Ngày phán xét là do chính con người viết nên.

‘Ngày thứ n. Những người sống sót còn lại đã bắt đầu ăn những xác chết. Uống cả thứ nước chảy ra từ xác chết. Tôi mê man trong cơn đói khát đến mụ mị. Tôi cố giữ cái phẩm chất con người để kinh tởm trước việc ăn thịt đồng loại. Nhưng đói. Rất đói. Cái đói u mê khiến bước chân trở nên mất lý trí. Sau nhiều ngày vật vã, tôi đã thất bại. Tôi cắn miếng đầu tiên là miếng đùi đang bắt đầu rữa. Tôi nôn ọe, nôn hết cả lịch sử đẫm máu và bi thương. Nhưng đến lần thứ 2, tôi bắt đầu bình thản khi ăn những miếng thịt người sống và rữa nát. Tôi không muốn diễn tả tiếp cảm giác này bởi nó thật sự kinh tởm và phi nhân văn, phi đạo đức. Những người đàn ông lịch lãm bên cạnh tôi, đã từng cứu tôi giờ nhai xương rau ráu. Thú tính và sự buông thả trước cái chết, sự sợ hãi cùng cực khiến họ lại trở thành những kẻ hãm hiếp tôi. Sự hãm hiếp để quên đau đớn. Tôi im lặng ở đây vì tôi biết có nhiều người không ưa sự cùng cực của khốc liệt.”.

Tôi cũng cảm thấy chúng ta đang cố quên đi những nỗi đau của đồng loại, Những hiện thực khốc liệt. Ít khi tôi thấy nhà văn, nhà thơ nào nhìn thẳng vào vấn đề của con người. Chính vì sự hèn nhát không giám đi đến tận cùng khiến sự mô tả của họ cùng trở nên nhạt nhẽo và ngây thơ. Họ chỉ luôn dừng ở mơ ước. Tất nhiên trách nhiệm không chỉ thuộc về họ. Họ chỉ là những kẻ trót đau hơn cuộc đời và họ là số ít. Rất ít. Có thể đóng đinh. Chỉ giả sử vậy thôi.

Trang nhật ký đã nát hết những dòng cuối cùng. Thật sự tôi không muốn đi tìm cái kết cho những gì mà chúng ta gọi là thảm họa nhân đạo ở trên. Nhưng sự thực là có muôn ngàn những chuyến đi trên biển, chuyến buôn người, chuyến tị nạn khốc liệt có thể còn hơn như vậy mà cái đẹp nhân văn ít khi cho chúng ta mường tượng về nó. Tôi chỉ tự hình dung mà đưa ra hai cái kết.

  1. Cho những bản đọc không đủ can đảm để đi đến tận cùng: “Con tàu lênh đênh nhiều ngày dạt vào một đảo hoặc được một đội cứu hộ cứu thoát. Vẫn còn những người sống và họ kể lại câu chuyện thương tâm này với báo đài và được chuyển thể thành truyện, thành phim. Lịch sử nhắc tên họ như những con người kiên cường vượt qua sợ hãi để tồn tại. Sự tồn tại như đúng ý Chúa trời.”
  2. Cho những bạn đọc muốn đi đến tận cùng (tất nhiên là số ít): “Con tàu lênh đênh nhiều ngày. Số thịt người dần cũng cạn và thối rữa đến mức không thể ăn được. Trên tàu chỉ con lại cô gái và 2 người đàn ông đã từng bảo vệ cô trước sự bạo hành của đám buôn người. Ba cặp mắt chạm vào nhau. Ai cũng nghĩ kẻ nào sẽ là thực phẩm cho ngày hôm sau”.

Còn bao nhiêu chuyến đi như vậy và muôn vàn cái kết. Chúng ta tự đi tìm những cái kết cho cuộc đời mình và loài người tự viết nên hồi kết cho thế giới.

Đi đến đâu mới là tận cùng của khốc liệt. Đó có thể là nơi tôi được gặp Chúa trời. 


🏅青少年評審獎 Teen Choice Award

📜 人肉 THỊT NGƯỜI

👤 Nguyen Nhat Huy

 

「碧綠的海。灼熱的陽光一片片相疊,在黏膩的肌膚上。我們所有人像豬隻般被綑綁扔在甲板上。兩名膚色黝黑的肌肉大漢手持AK槍枝在甲板上巡邏。他們的眼神像極了飢餓的野狼,看著一群被剝光的女人,在鹹澀的海風中肌膚顯得膩滑。」

我在一艘破爛的船上撿到日記本,記載的現實情況也許比文學界營造出的虛構畫面更顯得喧擾騷動。透過海路的人口販運和困窘的現實,常常與波浪、血液及獸性一起變幻莫測。有些現實情況被埋在人類靈魂嘶吼的海面下,拉扯以求生存,無數冤魂也躺在海底長了青苔,等待月圓之夜浮出水面討債。

「第一天。人口販運集團有五個人,兩名黑人、兩名黃種人跟一名白種人。有一名黃種人似乎是華裔,他好像是老大,小眼睛配著一雙隨時緊抿的雙唇。另外四人都是肌肉漢,下巴很寬且看起來挺野蠻,雄性壯碩的野蠻。每趟販運人口,他們的利潤極高,但風險也非常大,因此所有的動作都得非常精準。那精準度的要求讓他們在每次經過危險區域時,額頭上的青筋都會抽蓄不停。有時候,為了躲藏海巡隊或避開颱風,那些船班必須繞行整個月。然而,在他們的交談中,最危險的步驟則是靠岸將我們銷售到陸地時。在我的想象中,我們可能會像豬狗般被關在籠子裡,帶去市場販賣、推進土寨、或被開膛剖肚將器官取出。那些恐懼的折騰讓我只想死去罷了。在這寬闊的碧海藍天之中,人們只能將希望寄託於天主,以及在霧氣或陽光後方的島嶼幻影。黑皮膚壯漢經過時,見我瞪大眼睛看著他,便往我臉上吐一口痰,接著是直指著我頭部的槍口。第一天,就在悶熱的熱帶陽光、人口販運者的緊張,以及我們這堆生肉的驚駭下結束。」

在離開人類之前,天主已將平安留在人間。我站在高聳的屋頂下,穿透玄色玻璃的陽光,和我手中這破爛的日記本,讓我對祂所留下的東西起了質疑。我自問,罪惡從何時如此理所當然,且對於懺悔如此視若無睹地出現。惡,是理所當然。我虔誠地為那罪過喃喃懺悔。晶瑩剔透的聲音從上方傳來:往窗外飛吧。我闌珊走在緊湊且擁擠的路上,我在那人潮之中尋找著自己逃避的劇烈殘酷。

「第二天。我仰躺。女人的身軀毫無遮掩地在海上呈現。我看著天空,天空仍平靜,清澈無雲。從嘴裡和鼻腔流出來的血已凝結。我如石頭般靜止,身體和精神的疼痛,以及對於愛情的意念在我體內已如泡沫般破裂。人口販運者正把我們送往某個屠場或攪拌機,直接在蒼天面前營造地獄。昨晚,五個壯漢一起輪姦我。他們的快感和拳頭跟槍柄一起到達。在一個光溜溜又孤單的人所能做出的反抗之後,我不動地讓他們糟蹋。當下,服裝、金錢和名份的魅力,此時此刻在我體內猶如迎著浪濤的海草罷了。起初,他們用槍柄直擊我的頭。昏厥又甦醒,只見血液已模糊我的視線,而身軀正受著那些曬黑彆扭的肉塊折磨。在快感到底的時候,他們扯我頭髮、抓破我的肌膚。我癱軟,胸部近乎被咬爛。如今,只剩對於身旁藍天的懷念。對家庭的思念是我最後的動力,好讓自己還能夠爬起來,將那些他們扔給我的骯髒食物吞下。我吃,像狗一樣地吃著。為了和這些我從不曾想像到的殘酷並存而吃。」

許多經文都有提過末日,人們受判決的日子。正是天主所編的劇本,當已經沒有至高者為人類扛著十字架贖罪的劇本。啤酒店滿人。我看著一口下肚後,自然而然發出那無盡滿足聲音。有時候不禁自問,現在的人們為何吃喝這麼多。似乎,在愛情盡止之後,食物就是再次填滿人們的東西。滿得像無知的豬。天主在圓球的從前用泥土創造人類,我不知道那些泥土是否含毒。應該沒有,因為當時環境還很健康。但肯定,已是泥土,便是無知。一個過於龐大、寬闊的歷史面貌,用以概括造成人類悲劇的無知。畸形的觀念毀滅的世界。現在的地球滿是窟窿,腫脹得像即將破裂的膿包。我再次翻閱那頁殘酷的日記。

「第三天。今天,他們擊斃了我群之中三個男人之一,當時他努力在輪姦之前保護我。其實,擊斃了他也讓他們少了一件貨品,但他真的很勇敢。在他的臉上開一槍之後,他們不將他扔到海裡,因為怕洩漏蹤跡。血液在他的屍體周遭溢流,我的心也因爲氣憤而凝固。我們在死亡、暴行和性慾之前落入完全被動的局勢。我們被綑綁的地方,經過數天後開始飄起尿騷味,即便海風仍狂亂地吹。那混濁的氣味一直纏著我們。我的陰道口經過無數個被糟蹋的長夜之後極為疼痛。它破裂且有感染的跡象。我從未像現在這樣,覺得海是如此令人作嘔。陽光漸漸稀疏,黑也就降臨。星辰少得如我們正在殘滅的生存希望。然而現在,它們卻在這汪洋神秘的夜如此頻繁地出現。那華裔男人用他陽具糟蹋我之後,又撥開睪丸在我臉上灑一泡尿。他在我全身撒潑。我但願從未有回憶、從未有意識去承受這樣的羞辱。一個黑人也是一樣。他的壞疽性口炎實在很噁心。強姦我的時候,他的口水不斷地從嘴裡留下,滴在我身上,臭。下巴的肌肉扭曲有如想要把我撕裂成片。當晚,船隻要繞過島嶼躲藏時撞到伏礁。人口販運者在沈船的危機前,全爬上一艘小船逃命,扔下船上龐大的貨物。他們將已被蹂躪的我們丟下,沒水,也沒食物。」

我每天上FB,希望能撿到零碎的美好,但我只看到嘶吼和謾罵。那些怯懦又薄弱的自我消費。我自問,他們是否曾經與殘酷面對面。只有天主才知道,天主曉得所有。在某個遙遠的地方,祂肯定正在笑。神靈已離我們而去。祂們對於我們所製造出的一切也感到無力。但天主的咋舌,和人類不無兩樣。在每次咋舌之後,我們又進一步走向毀壞。

世界是平整的。不,它一點都不平整而是陡斜。罪惡被驅趕到一個角落,而健康的身體又不足以消滅自體的腫瘤。

「第四天。經過被丟棄在船上人們的努力,我們暫時不會沈溺,只是一直在海上漂流。當下最棘手的問題是水和食物。在汪洋之中,飢和渴是很奇怪的感覺。過去順遂的人生,沒有教會我們在這四面絕望的處境中生存的技能。被擊斃的男人,屍體開始分解。幾個小孩也奄奄一息地躺著。我思緒裡出現驚駭的想法。那是人肉。而我知道周遭的人也薄弱地想像到那畫面。為什麼沒有人將已發臭的屍體扔到海裡。我懷疑,在人文面具的背後就是人類的生存。那可能是我們最後找到的食物。用內褲打撈海草和水生類只能讓飢餓更加倍。鹹澀的海水只會讓我們在太陽底下燒焦。船已失去方向而隨海漂流,看著幾座島嶼,我們只渴望奇蹟。天主在何處顯靈。」

天主的審判之後,一切不變。祂已離去,留下無助的孩子們自個兒互相審判。當天主的審判也不過是暫時,而人類的言論只是在控制彼此時,那又有何意義。審判再無情,也改變不了某一天你我可能會遭遇的殘暴和嚴酷。道德和生存之間的選擇,不同於忠臣拭子奉君的事。一邊是中心的腐敗,一邊是讓我們每當想起都會覺得作嘔的生存。但那是事實。有時,我們必須選擇自己曾經認為的不仁或殘暴。食人肉的故事讓我想起曾發生在安地斯山(Andes)的空難,十六名生還者必須透過吃亡者的肉以能在嚴酷寒冷的地方保命。人類歷史中互相啃吃彼此的肉並不稀奇。但因天災、事故導致那慘狀較能被同情。而像日記中的人們互相折磨,該打上多少的鐵釘才能贖回這苦痛。其實,我們每天都在互相啃食彼此的肉。用踩踏和仇恨細嚼慢嚥。天主的意念已病入膏肓。審判日則由人類自己寫下。

「第N天。生還的人已開始吃起屍體。連從屍體流出的水也喝了。我在飢渴的感覺中迷離。我努力保留人的本質以鄙視啃噬同類的肉。但,飢餓。很餓。餓得讓腳步變得愚昧,失去理智。經過幾天的掙扎,我已失敗。我咬的第一口是開始腐爛的大腿肉。我嘔吐,將染血又悲傷的歷史全部嘔吐。但到第二次,我開始平靜地吃著腐爛的生人肉。我不想繼續描述這感覺,因為那確實非常噁心且不文明、不道德。那些曾經在我身邊、曾經拯救我的紳士,當時皆啃著骨頭。面對死亡的獸性和放縱,極致的恐懼讓他們又變成強姦我的人。強姦以忘卻苦痛。我在這裡沈默,因為我知道有很多人不喜歡殘酷的極致。」

我也覺得我們正在遺忘同類的痛苦。殘酷的現實。我很少看到作家、詩人直視人類的問題。正因為怯懦不敢走到底,讓他們的描寫也變得乏味又天真。他們只停留在夢想。當然,責任不只是歸於他們。他們只是少數無意擁有比他人更痛苦的人生。很少數。可以被打上鐵釘。只是假如罷了。

日記的末端已破爛。其實,我不想為那些我們稱之為人道尋找結尾。但實際上有成千上萬海上可能比這類船班、販人的船班、逃難的船班來得更殘酷,而文明的美不容許我們對其有所想像。我只是自己想像,並提出兩個結尾:

  1. 給那些不敢看到最後的讀者:「船隻在海上漂流數天,飄到一座島或被一隊搜救團拯救。仍有生還者,他們將這個傷心的故事向媒體訴說,這故事之後被改寫成小說,或改編成電影。歷史以堅強度過恐懼的人們來提及他們。如天主旨意的存在著。」
  2. 給那些想看到最後的讀者(當然是少數):「船隻在海上漂流數天。人肉的量也逐漸少去,甚且腐壞得已無法食用。船上只剩下那女孩和兩個曾經在販人群暴行發生時保護過她的男人。三雙眼睛看著彼此。每個人都想著,誰將是明日的食物。」

還有多少這類的船班和無數的死亡。我們為自己人生的結尾去尋找答案,而人類自己為世界寫出結局。

走到那才是殘酷的盡頭。那可能是我能遇見天主之處。


評語|Nguyễn Thư Đình 阮舒婷

在一個偶然的機會,作者在一艘破舊船上撿到一本塵封已久的日記。在這本日記裡,記錄著當時發生的事情。女主角原是一位人口販運的受害者,在船上經歷了無數的摧殘和性侵,有人出手相救卻因此被殺害。船隻觸礁時,船上生活補給品都被拿光沒留下半個,販運人口者迅速逃離,只留下一些受害著和已被殺死的遺體。長期在船上漂流沒有食物之下,只好食用已身亡腐爛的軀體、吸食他的血水來維持生命。

這篇作者讓我們進入感受當時情境是多麼的恐怖、多麼的恐懼。當人危機的時候,必須有的自然求生意志。無論如何,我們不要輕易放棄自己,只要活著就有希望。這種類別作文比較少見,我想讓主題更廣泛與多元。

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *