TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC

 2018 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC

👤 Dương Trí Dũng

Tình yêu là gì hả bạn? Là phím nhạc cung đàn? Là gác tía lầu son? Hay chỉ đơn giản là bát canh mồng tơi thơm ngát em chờ anh về? Tình yêu cũng có lúc làm trái tim ta tổn thương, chìm đắm trong giả mộng vô thường. Chúng tôi những người xa xứ, hơn bao giờ hết khao khát được yêu thương, che chở. Giữa dòng đời vật chất bon chen, sự khác biệt văn hóa và lối sống, bất đồng về ngôn ngữ, ít nhiều đã khiến cho tình cảm vợ chồng trở nên nguội lạnh. Để rồi một ngày kia con tim rực lửa bởi tình yêu sét đánh, ” tôi nên chọn ai? “

Mười năm trước từ mũi đất Cà Mau, tôi được gả tới làm dâu một gia đình ở Đài Loan. Nhà có má chồng cần người chăm sóc, chồng lớn hơn mười tuổi, bán sạp quần áo ở chợ đêm Gong Guan. Bán hàng thì ít, uống rượu thì nhiều, mỗi lần say là hắn đánh vợ đánh con. Hôn nhân không tình yêu, không thời gian tìm hiểu, hơn nữa lại bị trao đổi bằng tiền thì lấy đâu ra hạnh phúc, sự tôn trọng. Tôi dần dần trở thành “ người ở”, cái “ bao cát” để hứng chịu những trận đòn vô cớ từ người chồng nát rượu. Có đêm hắn uống say về, không biết bực tức chuyện gì, lấy vợ ra trút giận. Tôi bồng con đang say ngủ chạy thoát thân ra ngoài, trên mình chỉ mặc chiếc váy ngủ và quần “con”. Hắn đóng cửa cái “ rầm”, rồi khóa trái bên trong lại. Ôm con nép mình vào hẻm tối của ông lão thu hồi phế liệu hàng xóm, người không thương muỗi cũng chẳng tha, cứ lao vào cắn xé hai mẹ con. Tôi vội cởi nốt chiếc váy trên mình quấn lại cho con. Cũng may ông lão đã về và hàng xóm đang ngủ, không thì cũng chết vì xấu hổ mất thôi. Đứng suốt mấy tiếng đồng hồ, muỗi nó cũng no quá chẳng thèm hút máu nữa. Những vết bầm tím, muỗi cắn cũng chỉ một hai tuần là hết, nhưng nỗi sợ hãi sẽ ám ảnh chẳng biết đến bao giờ! Đợi hắn ngủ say tôi mới dám chèo lên cửa sổ, rướn tay kéo then cửa sau lẻn vô nhà. Con nhỏ giật mình thức giấc, mắt tròn xoe ngơ ngác, vội vàng vỗ vỗ lưng con mấy cái, ngồi xụp xuống xó nhà dỗ dành,

– Má thương! Má thương, có má ở đây nè, con đừng khóc, nó thức dậy bây giờ… má khổ lắm con ơi!

Chồng tệ bạc, chị em chồng khinh bỉ. Ngày giỗ ba chồng, vừa tất bật xong công việc bếp núc, đưa được miếng cơm lên miệng, má chồng ngồi trên xe lăn bỗng dưng đùn ra một đống. Mọi người còn chưa phản ứng gì, tiếng em chồng cất lên:

– A Mei! mày còn ngồi ấy à, má tao ị ra rồi đấy, mày không dọn thì để ai dọn .

Vừa dọn vệ sinh cho má chồng mà hai hàng nước mắt chảy dòng “Trời ơi! sao mình phải đến đây làm con tôi con mọn cho chúng nó thế này… ”. Nhiều lúc muốn buông xuôi tất cả, nhưng nhìn con thơ lại không đành lòng để nó thiếu ba hoặc thiếu má. Mà về Việt Nam, ba má không khỏi bị họ hàng, láng giềng buông lời cay nghiệt. Tôi đành nuốt nước mắt vào trong, gắng gượng sống vì con, vì gia đình. Để chứng tỏ mình không phải chỉ là ô sin, cái máy đẻ hay kẻ ăn bám, sau khi con gái thứ hai biết tự đi học, tôi giành thời gian trau giồi tiếng Trung, đi làm, tích cực tham gia các công tác xã hội. Đáng nhớ nhất là chuyến đi 30 ngày làm tình nguyện viên trên đảo Chios- một trong số nhiều hòn đảo xinh đẹp của đất nước Hy Lạp. Cùng chuyến đi này tôi gặp anh Phong, mối tình sét đánh của đời mình .

Tôi còn nhớ đó là những ngày tháng 5 năm 2016, những người dân tị nạn trên đảo đang cầu cứu Thế Giới cho số phận của họ. Nạn khủng bố của nhóm hồi giáo cực đoan xảy ra khắp nơi, nghe nói chỉ cần bị kết tội là ngoại đạo sẽ bị chặt đầu, không kể người già, phụ nữ, trẻ em. Tất cả hoảng loạn, tháo chạy tới nhiều quốc gia cầu cứu. Đoàn chúng tôi có chị Lý trưởng đoàn, cô Thơm và anh Phong- người Quảng Bình, qua Đài Loan làm giảng viên được hai năm. Ngay từ cái nhìn đầu tiên không biết sao tôi có linh cảm trong chuyến đi này chúng tôi không đơn thuần chỉ là hai người bạn đồng hành, có cái gì đó rất đặc biệt.

Những ngày trên đảo tuy vất vả nhưng cảm thấy vui, vì đã làm được việc có ý nghĩa. Lúc đó ước tính có khoảng 1700 người tị nạn, đại đa số là người dân Syria, phần khác là người Thổ Nhĩ Kỳ. Ngày nào cũng vậy, chúng tôi nấu xúp và cắt bánh mì mang vào trại phân phát. Phiền phức nhất là ngày “đèn đỏ ” đến, tôi nằm bẹp trong xe phát đồ ăn, bỗng có âm thanh “ cộc cộc” phát ra từ cửa kính xe, thì ra anh Phong.

– Em bệnh sao? sắc mặt yếu quá!

– Không sao anh ạ! Ngày phụ nữ đến, em thấy mệt thôi.

– Để anh đưa em về trước, ở đây gió to lắm, không tốt đâu.

– Dạ không cần đâu anh, cũng sắp đến giờ về rồi, em nghỉ một lát là được.

Cánh cửa xe nhẹ nhàng khép lại, chừng 2 phút sau anh trở lại, trên tay cầm ly nước,

– Em uống chút nước ấm đi, cần gì nữa thì kêu anh.

– Dạ cảm ơn anh! nhấp một ngụm mà khóe mắt rưng rưng. Đã mấy mươi năm quen cảnh thui thủi nằm co ro trên giường chịu đựng cơn đau, cả khi mổ ruột thừa cũng phải tự bò dậy đi bệnh viện vì chồng còn đang say rượu. Anh là người thứ hai mang nước tới vào ngày ấy, cho tôi chỗ dựa tinh thần khi mệt mỏi nhất. Cơn gió mạnh từ biển ùa lại khiến hai bàn tay lạnh cóng.

– Anh ơi! tay em lạnh quá- vốn chỉ nói vậy thôi, đâu ngờ anh nắm hai bàn tay tôi kéo ra phía trước, theo phản ứng tôi co lại.

– Anh có cách – anh cúi thấp người, hà từng làn hơi ấm trong lòng bàn tay tôi. “ ôi má ơi! ” mặt tôi đỏ bừng lên, tim đập loạn xạ, cảm giác như đang tan chảy theo hơi ấm của anh.

 

Hôm sau từ trại tị nạn về, gặp anh tôi thỏ thẻ:

– Em muốn đi dạo một chút, anh đi cùng em nhé.

– Đợi anh lấy áo khoác.

Chúng tôi đi dọc trên con đường trải nhựa ven núi, phía dưới là biển. Biển ở đây không ồn ào, vội vã, từng đợt sóng nhỏ nhẹ xô bờ, nước biển trong tới mức có thể nhìn thấy đáy khi đứng ở vị trí lưng chừng người. Ánh hoàng hôn trải dài trên biển, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Anh nói cảm nghĩ về vấn đề người tị nạn, tôi nghe ù ờ vậy thôi, chứ thực ra là muốn được ở bên anh.

Cứ chìm đắm mãi trong tình cảm mơ hồ ấy, cho đến lần tôi và chị trưởng đoàn bất đồng ý kiến gay gắt. Anh kéo ra ngoài phân giải thiệt hơn, tôi cũng bướng bỉnh lắm, tranh cãi tới cùng. Sau buổi đó, anh bắt chuyện nhưng tôi cố ý làm ngơ, giả bộ không thèm để ý, tưởng rằng mình sẽ được quan tâm dỗ dành nhiều hơn. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, anh giận thực sự, coi tôi như không tồn tại. Mấy hôm trước đây thôi còn đang mơ màng trong ánh đèn màu hồng của tiếng sét ái tình, thì giờ đây tôi bị vùi sâu dưới vực thẳm, tràn ngập trong tâm trí là cảm giác bị bỏ rơi, tuyệt vọng, đố kỵ, phẫn nộ…

Em là ngàn năm bờ cát trắng

Anh là Đại Dương mênh mông

Vỗ về em theo từng nhịp sóng

Sao lỡ hòa em trong vị mặn tình yêu.

Tình yêu đơn phương sao mà đau đớn thế! Mỗi lần thấy anh cười nói với chị Lý hay người phụ nữ khác, tôi đưa ánh mắt căm hờn. Trước tập thể anh đưa ra ý kiến gì tôi đều phản bác, phần vì giận anh vô tình, phần vì muốn giành giật sự chú ý nơi anh.

Hôm đó là thứ hai đầu tuần, chị trưởng đoàn quyết định nấu một bữa thịnh soạn cho mọi người sau nhiều ngày vất vả. Vừa bước vào bếp thấy anh và chị Lý như đôi vợ chồng đang ríu rít bên nhau chuẩn bị bữa tối, cơn ghen tuông dâng lên tột đỉnh. Tôi chạy lao ra phía bờ biển, ngồi bất thần trên bức tường chắn sóng. Nhìn về phía chân trời xa xa, mây trời vẫn sáng mà lòng tôi u ám. “Má ơi! con gái đau khổ quá… Sao tim mình như bị cắt ra thế này?…Tại sao tự đưa mình vào hoàn cảnh này?…”. Hàng loạt ý nghĩ không theo trình tự cứ luẩn quẩn, quay tròn trong tâm trí. Tôi gào thét trong vô thức, cơn gió vô tình mơn trớn trên làn da. Muốn lắm được cùng gió nhào xuống dưới, “chắc sẽ nhẹ nhõm lắm, cảm giác lơ lửng trong không khí sẽ giúp lòng vơi đi trĩu nặng. Rồi khi rơi xuống đất, da thịt có thể bị cứa rách, chảy máu, đau đớn thể xác sẽ giúp mình thoát khỏi sự giày vò tâm trí như bây giờ” . Bỗng từ xa vọng lại tiếng cô Thơm:

– Đẹp! vào ăn cơm thôi… Ở nhà xảy ra chuyện gì sao cháu? ”

– Không cô ạ! chỉ là cháu đang có chút chuyện buồn – nói rồi đội sụp mũ xuống, cố giấu đi những giọt nước mắt lăn dài trên má.

– Ai cũng có con đường mình phải vượt qua cháu ạ.

Ngày qua ngày, tôi vẫn ủ rũ, tối về lại tự nhốt mình trong bốn bức tường. Hoặc tìm chỗ cách xa nhà trọ ngồi hàng giờ đồng hồ, đợi đến lúc mọi người ngủ hết mới về. Mục đích chính để không phải nghe tiếng anh cười nói với người phụ nữ khác, điều khiến tôi trở nên điên loạn. Sau nhiều ngày nhận thấy biểu hiện bất thường, sáng hôm đó anh tạo điều kiện nói chuyện:

– Anh lát nữa đi mua đồ cho mọi người, em có thể đi cùng không? Nhân tiện có chuyện muốn nói với em .

– Anh rủ chị Lý đi ấy, em không muốn nghe anh nói gì nữa, càng nghe em càng đau khổ mà thôi.

Hơn lúc nào khác cần được bàn anh vỗ về yêu thương, nhưng vì con tim bị tổn thương đè nén, hay vì tâm tư phụ nữ là vậy, nói một khác và nghĩ một khác. Cho rằng tôi vẫn để bụng chuyện bất hòa mấy hôm trước nên mới có phản ứng như vậy, anh nghiêm giọng:

– Nếu em không kiềm chế được tâm tính, tuần sau hãy về đi, đừng làm ảnh hưởng tới tập thể nữa.

– Được thôi! Em sẽ về.

Anh giận dữ bỏ đi, tôi khụy xuống, toàn thân bủn rủn, cổ họng nghẹn cứng lại. Lần đầu tiên cảm nhận vị trí con tim hiện ra rõ rệt nhất, nó đang bị bóp nghẹn lại, đập từng nhịp đập khó khăn. Hai tay cầm mũi dao đưa lên lồng ngực, muốn cắm vào thật sâu, thật sâu, xem có đau đớn hơn sự đay nghiến con tim như bây giờ không. Bất chợt cô Thơm bước vào, tôi vất vội con dao xuống bàn, như người từng trải, cô lặng lẽ tiến lại gần, xoa bàn tay lên ngực :

– Không sao đâu cháu, mọi chuyện rồi sẽ qua đi!

Vậy là lại một lần nữa cô cứu tôi thoát khỏi ý nghĩ tự sát hại bản thân.

 

Buổi tối hẹn anh ra phía trước nhà trọ, dưới màn đêm tĩnh lặng, tôi bẽn lẽn thổ lộ tình cảm của mình, anh giữ im lặng một lúc,

– Em đã hiểu gì về anh đâu?

– Em không cần biết, em chỉ biết em thương anh- rồi mạnh dạn nắm lấy tay anh.

– Còn chồng và hai con em thì sao?

Tôi lặng người, từ từ rút tay lại. Anh đứng dậy ôm đầu tôi vào lòng, vỗ về như người em gái,

– Anh rất trân trọng tình cảm của em, nhưng chúng ta đều đã có gia đình, sao em phải tự làm khổ mình, không đáng đâu!

“…lộp độp…lộp độp…” chợt có tiếng giọt nước nặng trĩu rơi trên mái lợp tôn chỗ chúng tôi đứng, thì ra sắp có mưa.

– Vào nhà thôi em, sắp mưa rồi.

– Dạ anh vào trước đi, em muốn ngồi lại đây một lát.

Tiếng bước chân anh xa dần, tiếng mưa rơi mỗi lúc một dày đặc rồi ào ạt đổ xuống. Gió nổi mạnh, hàng cây Oliu bị thổi nghiêng ngả, phía xa xa mấy cây đèn đường trên núi chập chờn lúc sáng lúc tối. Ở nhà, những đêm mưa như thế này là ba mẹ con lại chui vào chăn cười nói râm ran, ôm nhau ngủ tới sáng. Hình ảnh hai con bé bỏng hiện ra trước mắt. Tôi đã chịu đựng biết bao tủi nhục để gìn giữ cho con gia đình trọn vẹn, có ba có má. Thế gian này đã không ít cảnh ngộ đau lòng khi gia đình ly tán, tất cả thiệt thòi đều dồn cả lên đầu con trẻ. Anh nói đúng, tôi đã hiểu gì nhiều về anh đâu! Ngày trước vì muốn thoát nghèo đói đã vội vàng lên xe hoa. Tôi yêu anh nhiều là thế, nhưng trái tim anh đã từng rung động vì tôi chưa? Tình yêu chẳng phải cần đến từ hai phía sao? Không lẽ tôi lại đi theo lối mòn cũ, phạm sai lầm lần nữa. Mặc dù chồng tôi không phải người chồng lý tưởng, ngoại trừ lúc say la hét như thằng điên, có nhiều lúc hắn cũng thương tôi lắm! Nhất là sau khi mẹ chồng qua đời, và sau lần điều trị ung thư gan phải cắt khối u. Tôi túc trực suốt đêm bên giường bệnh. Xuất viện hắn bỏ hẳn rượu, biết chăm lo cho con cái, phụ vợ làm việc nhà. Con người khi khỏe mạnh thì chẳng coi trời đất là gì, đến đối mặt cái chết mới tỉnh ngộ, quý trọng gia đình. Nghĩa vợ chồng bấy nhiêu năm, rồi hai con sẽ nghĩ gì về người mẹ như tôi? Bầu trời sáng dần, tia nắng của ngày mới đang le lói trên mặt biển. Những cánh chim liệng dài rồi thình lình ngụp xuống tìm cá, lác đác tiếng người qua lại, tiếng du khách cười nói, người dân chài sửa lại lưới cá, cụ già ngồi thư thái ngắm bình minh… Cuộc sống bình yên của một ngày thường bắt đầu, nhưng với tôi dường như là cả cuộc sống mới. “Cảm ơn anh kéo em lên từ vực thẳm, đưa em về với cuộc sống thực tại.” Tôi quyết định ở lại trên đảo cùng mọi người hoàn thành tốt kế hoạch. Được biết anh Phong sau khi hết hợp đồng đã trở về Việt Nam.

Tình yêu là cái gì đó huyền ảo, nhưng cũng thật dung dị. Tôi chợt nhận ra rằng tình yêu đích thực chẳng phải ở nơi xa vời hay một cảm xúc chợt đến, nó đơn giản chỉ là hạnh phúc nhỏ nhoi bên gia đình. Tình yêu đó phải xuất phát tự nguyện từ hai phía, người chồng như chuyến thuyền căng gió, chuyên chở đầy ắp hạnh phúc về với gia đình và người vợ luôn là ngọn đèn hải đăng ấm áp, vững chãi, giúp thuyền cập bến. Thiêng liêng hơn cả là vai trò của người mẹ, không chỉ là tiếng ru ầu ơ sớm chiều, còn là ánh sáng chỉ đường cho các con. Nếu tôi quá ích kỷ, bỏ gia đình chạy theo tình yêu sét đánh, vô hình dung đã chà đạp lên hạnh phúc gia đình, trở thành người vợ không chung thủy, người mẹ mất đi sự kính trọng, điểm tối của phẩm hạnh người xa xứ. Rồi số phận của hai con gái sẽ ra sao? Quê hương thứ hai chắc gì đã dung thứ tôi! Vì thế gió ơi hãy thổi tình yêu lãng mạn mới nhú lên trong tôi bay như hoa bồ công anh trong gió giùm tôi. Để mỗi khi nhắc lại tình yêu đó sẽ chỉ khẽ cựa mình rung cảm trong sâu thẳm trái tim mà thôi….


📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Nguyễn Thư Đình 阮舒婷

有一些移民嫁來台灣的確是為了家庭經濟,卻沒有真正的愛情。若又遇到夫家的歧視與暴力,使女人失去了安全感,想找一個依靠。故事裡的女主角遇到這樣的事情,當她有機會走出家庭時,就想尋求一個依靠,偶遇到一位讓他心儀的對象,她鼓起勇氣向對方表白,但被方回絕,因此她回到現實家庭,先生與夫家也慢慢改變態度,讓她也覺得有安全感,她終於領悟,原來真正的愛就是夫妻同心扶持家庭。

透過這篇作文,我想轉達給先生們,不要把太太當佣人來使喚,跨國婚姻如果不是自由戀愛,必需要長時間培養與磨合,只要你們用真心的對待遠方嫁來的太太,相信必能得到善意的回報。 

 

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語Nguyễn Thị Hà An 阮荷安

Hình thức: tự truyện tản văn, hành văn lưu loát, bước đầu đi vào mô tả đấu tranh nội tâm. Nội dung: thể hiện câu chuyện phụ nữ vì giúp gia đình chấp nhận mai mối kết hôn đến Đài Loan. Hôn nhân không tình yêu, cách biệt văn hóa, gia đình chồng khắc nghiệt, chồng bạo hành khiến cô tìm đến hoạt động tình nguyện để khuây khỏa. Tại đó cô gặp tình yêu sét đánh của mình, muốn bò gia đình theo danh. Song hình ảnh 2 con, sự hồi tâm chuyển ý của chồng, kéo cô trở lại gia đình, làm cô hiểu được tình yêu đích thực là những gì gain3 dị ấm áp xúng quanh.

Trong số các bài dự thi về đời sống cô dâu người Việt, đây là một câu chuyện nhiều khúc mắc và kết thúc ấm áp có hậu, làm xúc động lòng người.

篇名:”真愛";形式:自傳式散文;文辭流利,多處加以描述內心的掙扎,以第一人稱述說自己的故事。內容:講述主角因幫助家庭而嫁到台灣,缺乏愛情的婚姻,加上婆婆生病需要照顧、老公家暴和大小姑的刁難,讓她身心疲倦,轉向參加資工組織,去希臘做短期志工,途中遇上她同行自工的”一見鍾情",一心想放棄家庭跟著新歡。但平靜思考之後,看著幼小的兩個女兒,老公的回心轉意,她才驚覺真愛是一般有些無聊但平靜的家庭生活。

在眾多有關越南新住民題材的參賽文,這篇內容最豐富、多轉折、主角的努力向上思考和包容心、台灣老公受她照顧而感動等,是一個溫馨令人感動的故事,值得宣揚。

One thought on “TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC

  1. “真愛” 故事
    嫁來台灣的姊妹們的確和先生毫無相處過就上了花轎,一部分因家境困難,本身也可望尋找給自己新的一片彩虹,只是沒想到現實與夢想差距太大了。
    故事裡的女主角為了讓孩子有完整家庭,有父與母,忍下所有委屈,刻薄,包掛皮肉的疼痛: 老公是個酒鬼引起家暴; 婆家的姊妹們是因為她是外國新娘身分而以佣人來看待…等..等,可見她是位偉大媽媽,好妻子(雖然受到虐待,但當老公臥在病床時,她不顧一切,熬夜照顧…)。除此以外女主角顯然是個很有骨氣的女孩子。為了證明自己不是無能,到女兒能自己去上學,她努力學中文,去上班以及踴躍參加各個社會活動。女主角確定去希臘當志工讓我很佩服,她不是逃避現實,是因為曾經受過太多太多痛苦,而發揮愛心,樂意去幫助其人。
    當她遇上一個給她溫暖,依靠的男人就動心了。這點我很理解,就像一棵久日乾枯小草,卻遇到一陣大雨,必然會盛開嫩葉。
    故事結局是女主角的 “一見忠情” 像蒲公英隨風飄去。。。浪漫和溫暖的結局。

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *