短暫 NGẮN NGỦI

 2018 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 NGẮN NGỦI

👤 BÙI ANH TUẤN

Truyện ngắn của Bùi Anh Tuấn

Xe ôm cua, đi hết cung đường ngoằn ngoèo. Hai gã râu xồm vỗ vô lăng, say sưa bàn về cung đường chết chóc. Gió đập vào thùng xe từng đợt như thanh sắt cậy cửa. Nôn hết ra, ráo mồ hôi Vân thấy nhẹ bẫng. Thân xác tạ tàn, Vân không còn thiết tha gì việc chạy trốn. Cứ để đời lăn theo bánh xe, hết leo rồi tuột dốc. Chốn bơ vơ, đâu rồi cũng là nhà. Vân đem thân đi xuất khẩu rồi sa lầy trên vũng lầy của miền đất hứa. Việc ít, Vân trốn ra ngoài, chui lủi kiếm việc khác. Ngỡ yên ổn làm ô sin, ai ngờ gặp phải lão ma cô chuyên dắt gái. Vân bày bừa thân cho ô nhục len vào thể xác rồi bị hóa giá về nơi hẻo lánh. Xe đang bon, chợt rà phanh đỗ lại ven đường. Một gã nhảy khỏi ca bin, thò đầu vào thùng xe, quay mặt la lối:

Thối quá! Tụi nó đi bậy hay sao ấy?

Lôi tụi nó xuống, đằng kia, có con suối cạn.

Cả toán ba đứa bị túm gáy kéo đi. Khí trời hầm hập, ai cũng khát khô cuống cổ. Thấy nước, vốc lấy vốc để tấp vào mồm. A Thỉn cởi cái áo hôi hám vứt lên cành cây khẳng khiu, cười nhăn nhở:

Ăn vụng không? Toàn hàng bãi, đại ca không trách tội đâu.

Bãi mà đứa nào cũng thấy ngon mà? Phế phẩm loại này, cứ cho không tao hốt hết.

A Thỉn quẹt mép, lột trần con mồi trong tư tưởng. Cả ba bị lùa xuống suối, Vân đau đớn bám lấy tảng đá, cố lết lên bờ. A Thỉn túm chân kéo lui kéo tới, đá xóc vào gối rát buốt. Kéo chán, hắn túm tóc nhúi cho Vân sặc. Lũ khốn, thà giết chết đi chứ dày vò thế này quá bằng giặt mớ giẻ. Vân vớ được cục đá cuội, đập bốp vào thái dương A Thỉn. Hắn choáng váng, ôm mặt đầy máu:

Con đĩ… Mày dám đánh tao.

Nhặt đoản gỗ to tướng hắn ráo riết truy đuổi. Cây bụi chắn lối, Vân băng người quên cả xót rát. Trăng lánh mặt vào mây, thấp thỏm trôi theo dấu chân tóe máu. A Thỉn bị sa xuống hố bẫy lợn, rú lên kinh hãi. Kệ hắn, Vân vẫn cứ mải miết chạy. Con suối ọc ạch chảy xa dần. Quay đầu chỉ còn đêm, đằng đẵng một màn u tối. Chớp chẻ đôi bầu trời, thả vào mênh mông những luồng sáng rùng rợn. Đập vào mắt Vân cả một triền đồi heo hút, lơm lớp luống chè nối dài tít tắp. Cô trốn dưới gốc chè to oẵm, vặt quả chè ăn đợi trời sáng.

Mây lững lờ trôi, vấn lên đầu núi chiếc khăn mịn như khói. Vân đói lả, vắt người qua tảng đá ướt át. Con chó nhạy mùi xồ tới, hết sủa lại nhe răng khò khè, phát khiếp. Theo sau, là chủ của nó. A Bào khẽ chạm cái gậy vào Vân, hỏi nhỏ:

Này cô… Cô bị lạc hay sao thế?

Vân nằm im, đưa ánh mắt cầu cứu… Bà Lie Zhu đưa tới bát nước chè pha đường. Cầm bát nước, Vân ngấn lệ lấy vạt áo thấm giọt nước mằn mặn. A Bào mở thùng gỗ tìm gạo nấu cơm. Mắt vẫn không rời khỏi Vân, liền hỏi:

Cô từ đâu tới? Có phải là lao động chạy trốn không?

Mặt Vân xanh như tầu lá, gân nổi dưới bờ da mỏng dính. Bà Lie Zhu cúi nhặt con cá, đưa ra giếng. Vân lấm lét trông theo, nói ấp úng:

Tôi là người Việt Nam, bị lừa, mất hết giấy tờ. Bây giờ, làm gì cũng được, miễn sao có tiền gửi về nhà để trả nợ cho bố mẹ.

Cô có muốn ở đây hái chè không?

A Bào chỉ về phía vựa chè chi chít lộc. Nơi vị chát leo đến tận rừng mây lơ đãng, tắm triền miên một màu xanh ngơ ngác. Mắt sáng lên, Vân gật đầu lia lịa:

Có. Tôi làm được, tôi làm được hết!

Hái nhé. Sáng hái, chiều cân chè được trả tiền ngay.

A Bào chân chất như cục đất tanh hơi bùn, cả đời dấu mặt ở mép ruộng. Vô hại như nước mưa nằm trong chum vại. Mắt hắn không vằn lên tia đỏ của dối trá, lọc lừa. Vân không dám đứng lên vì cái áo hở hoác. A Bào gãi đầu, ngượng ngùng gọi:

Mẹ à… Cho cô ấy mặc gì đi, áo bị cây rừng xé rách hết rồi.

Lấy tạm áo của mày đi. Tao đang mổ ruột cá.

Vân chui vào cái áo rộng thùng thình vẫn còn thơm mùi vải. Cặp vú căng tròn của cô cứ như lộ thiên, hai tay líu ríu không thể che chắn được làn gió ma mãnh. A Bào ướp cá với búp chè tươi, mang lên bếp hấp cách thủy. Chốn núi non quạnh quẽ, thế mà hắn chế con cá rất có gu ẩm. Vân ăn như chưa từng được ăn. Cô mút từng chiếc xương, gặm cả cái đầu, ngay cả đến bã chè ả cũng không tha, nó cứ hơi chan chát, bùi bùi… A Bào lặng lẽ nhìn cô ăn bằng ánh mắt đầy thương cảm.

Mẹ hắn bắc chảo gang lên bếp, thả vài vốc chè vào đảo. Cầm lấy đôi đũa ả đảo đều tay, rất biết việc. Bà Lie Zhu nhấp bát nước, gật đầu ưng ý.

Mày giỏi lắm. Ở lại hái chè cho nhà máy đi. Tối, mày ngủ với tao. Chè nguội, bốc bỏ vào cái rổ. Dàn đều ra cho bay hơi.

A Bào mải vót đôi đũa, không biết ả ra ngoài. Đêm trĩu trịt, đè nặng mí mắt. Đằng xa, có quầng sáng hắt lên tán cây trơ trụi. Hàng xóm của A Bào đang đốt củi lấy than. Mặt Xèo Hê đỏ rần rật, tóc bê bết tro bụi. Mẹ hắn, bịt mũi chỉ vào đống lửa:

Đốt thế thôi… Để đấy, mai lại tới. Về thôi.

Xèo Hê đi rồi. Vân khều than dồn lại một mẻ, bỏ củ khoai xuống, cào tro tấp lên. Vân đang ăn dở củ khoai, mồm dính đầy nhọ thì Xèo Hê quay lại. Hắn nhìn rồi hất hàm hỏi:

Cô là ai? Sao lại nướng khoai ở đây?

Tôi…

Vân quẳng củ khoai, bỏ chạy. Xèo Hê không đuổi theo, dường như hắn đã quen với sự xuất hiện của người lạ. Gặp A Bào, hắn nhíu mày:

Mày có thấy ai mồm nhọ chạy qua đây không?

Ai cơ? Mày đốt than, ma nhọ hiện lên thì có.

Là người. Tao chắc chắn.

A Bào lắc đầu bỏ đi, hắn bực bội nhìn quanh quất. Đồi im ắng, lửa hãy còn thong dong cháy. Gà gáy, bà Lie Zhu dậy tìm ủng, không thấy thì hỏi thầm:

Ủng của tao đâu, sao không thấy A Bào?

Con lấy cho A Vân mang đỡ, đi làm. Mẹ ở nhà nấu cơm. Mai, con mua đôi mới.

Tới nơi, nắng đã vẩy sơn lên búp chè mũm mĩm. Cả dải người tề tựu chờ bốc số để tìm đến hàng chè tương ứng. Ai cũng trùm khăn, đeo găng, đi ủng, hông đeo túi vải. Vân bị sâu nái quét, ngứa rộp cả khoảng da. A Bào nhai lá chè đắp lên, làm dịu cơn rát. Đằng xa, vài ba tên đầu đinh tràn vào bãi chè, sỗ sàng lật tung khăn che mặt của từng người. Vân hoảng hốt giữ chặt tay A Bào áp vào ngực:

Bào cơ, chuyện gì vậy?

Cánh tay A Bào bỏng rát dưới bầu ngực căng tròn đang đập hổn hển của Vân. Đời hắn hơn 30 tuổi mà chưa một lần được đụng chạm xác thịt. Tay hắn tê dại, miệng lí nhí:

À… chúng nó tìm người để đòi nợ. Không phải sợ, cứ để tôi tính.

Đúng lúc, một tên ngỗ ngược đi tới, hếch mặt lên hỏi:

Cô ta là ai?

Đây là, vợ tôi. Cô ấy không được khỏe vì đang có thai. Anh có muốn xem cái mặt tái xanh của cô ấy không?

Thôi… Con gì chửa cũng dữ, đụng vào chỉ có xui tận mạng.

Lượn đi lượn lại mấy vòng, không tìm thấy gì, chúng chém nát một bụi chè để dằn mặt. Mồm chửi đổng “bắt được tụi tao giết” rồi vùng vằng bỏ đi. Cặm cụi ngắt nụ chè, Vân không biết ánh mắt Xèo Hê đã rà đến. Hắn nghi hoặc rồi sà tới:

Xin chào! Đêm qua, có phải Cô…?

A Bào thả vốc chè vào giỏ, thấy Xèo Hê thì phì cười:

Ma đấy? Thấy ma có đẹp không?

Xèo Hê hậm hực, mắt hằn lên tia máu. Nụ cười của Bào cơ khiến hắn ghét. Ở cái xứ quê mùa này, mấy thằng đủ tiền hỏi vợ. Hắn tìm được đâu cô ả non như búp chè hấp sương đêm, trong như nước suốt rỉ ra từ mạch ngầm khe núi. Đợi A Bào hái xa chỗ Vân, hắn lân la tới hỏi han:

Cô tới từ đâu? Cô không ở vùng này?

Tôi… có… họ hàng xa với A Bào. Vân trả lời không suy nghĩ.

Ồ, thế hả? Tối, tôi lại đốt củi. Đợi cô ra nướng khoai.

Họ hàng xa cơ đấy, hắn khinh khỉnh nhai trầu rồi nhổ toẹt lên cả khóm chè. Giữa trưa, nắng xốn xang lũy làng bát ngát. Hương chè tẩm vào gió, ngọt xót cả khoảng trời lồng lộng. Bà Lie Zhu đưa cơm tới, A Bào chỉ vào túi:

Có cơm nắm, bánh bao rồi. Mẹ mang làm gì nữa?

Tao mang cho A Vân, cho nó ăn bục dạ dày thì thôi.

A Bào cắn bánh bao nhai nhồm nhoàm, hái cả ngọn chè làm rau sống. Cảnh giống hệt quê nhà Việt Nam. Núi đồi trống trải, man mác hương chè trôi trong gió. Không gian sâu lắng, gió văng vẳng lời ru. Tháng năm ân cần, hiền như hạt cơm trắng mẹ chắt chiu. Đời rõ ngược, ai lại lặn lội sang tận đây để ăn cục cơm nắm. Cổ Vân đắng chát. Nỗi buồn khe khẽ len, cuồn cuộn dâng trong hốc mắt đỏ kè.

Ăn đi con! Ăn rồi nghỉ lấy sức, chốc làm tiếp. Đừng suy nghĩ nhiều, cứ ở đây với tôi và A Bào. Làm được bao nhiêu tiền thì giữ lấy, gửi về cho cha mẹ trả nợ.

Tiếng bà Lie Zhu làm ngắt mạch suy nghĩ. A Bào đưa mắt nhìn Mẹ với vẻ đầy biết ơn. Xèo Hê ngứa mắt khi thấy cảnh ba người sum vầy dưới tán cây. Hắn bĩu môi:

Để rồi xem. Vui vẻ với nhau được bao lâu?

Núi đồi rầu rĩ, khói cay xè giữa thinh không hồng hộc gió. Ánh lửa Xèo Hê nhóm đập lùng nhùng vào mắt. Vân chỉ về phía ụ lửa:

Bào cơ? Xèo Hê lại đốt củi. Tôi ra đấy nhé.

Ra làm gì? Em muốn. Tôi đốt luôn, cho một đống leo đến tận trời.

A Bào gom đống củi chè, tấp vào cái hố. Một mồi lửa, củi ướt củi khô ra sức cháy. Hắn xiên cái que vào bắp ngô còn nguyên vỏ, đem nướng. Núi đồi chao đảo, lập lòe cùng dải lửa dạt dào. Đêm đã sâu hun hút, tiếc đống lửa Vân cứ nấn ná mãi chưa đi ngủ. A Bào pha ấm trà, cùng đối ẩm. Trăng du lãng, ánh vàng chảy tràn bờ môi, mượt như tơ. A Bào say, ngẩn ngơ nhìn viền môi Vân mấp máy. Trà pha sương, pha cả lời yêu đang ấp ủ nơi bờ ngực. Hắn chẳng biết bắt đầu từ đâu, Vân cũng vậy…

Tảng sáng, bà Lie Zhu lại lục đục dậy nấu cơm, túp lều nhỏ nhộn nhịp như có cỗ bàn. Cả đêm không ngủ nhưng mắt ráo hoảnh, A Bào giục mẹ ngủ thêm chút nữa, mọi việc để hắn và Vân lo. Bà Lie Zhu vui lắm, với tay lấy mấy cây hương trên bàn thờ, đốt và lầm rầm khấn vái.

Cuối chiều, sực nhớ để quên cái khăn dưới gốc chè, Vân vội vã đi tìm. Không thấy Vân đâu, A Bào thảng thốt gọi:

A Vân? Em ở đâu? Tối rồi, về thôi.

A Bào thở phào khi thấy Vân phất phất cái khăn lên. Dưới gốc chè vắng vẻ, A Bào rủ Vân chơi trò trốn tìm, cố bịa ra chốn chỉ có hai người. Giá cứ sóng đôi mãi thế này thì thích, hắn đánh liều hỏi dò:

A Vân? Nếu tôi muốn lấy vợ Việt Nam thì có khó không?

Bào cơ phải về Việt Nam xin hỏi cưới. Còn phỏng vấn xem Bào cơ có lừa em không. Thủ tục phiền phức lắm, không chốc lát được đâu!

Tưởng dễ cho tôi có vợ. Chứ… lắm nẻo như vậy tôi không đợi được đâu.

Ai bắt Bào cơ đợi, là tự Bào cơ đa tình thôi. Vân nói, bẽn lẽn nhìn sang. Nhanh như điện, A Bào kéo Vân xáp vào lòng, thít chặt. Khẽ nâng lấy chiếc cằm, chộp lên môi cái hôn bỏng rát, lưỡi tìm lưỡi đưa vị ngọt lan tỏa. Ngón tay hắn rà dọc xương sống, cuồng nhiệt mơn trớn bầu vú mềm mại. Người Vân mềm nhũn rồi căng mẩy, hơi nóng hừng hực, cô chẳng thốt được lời nào. Hơi thở gấp gáp, đắm chìm trong khói mây ngút ngàn. Vân tan chảy vào đê mê, không chút gợn đục trong. Hai cơ thể quấn quýt như cặp lá dập dềnh trên biển, lúc trôi nổi khi chìm lấp. Cả đồi chè xanh ngắt một màu ái ân. Con suối khô cằn thôi kìm nén, ồ ạt tuôn dòng nước nóng hổi.

Sẩm tối, A Bào dịu dàng nắm tay Vân dắt về nhà, nở nụ cười đắm đuối. Thấy vậy, bà Lie Zhu gọi A Bào tới hỏi nhỏ:

Nhà mình nghèo, tiền đâu mà cưới vợ ngoại quốc?

Con yêu A Vân. Tụi con yêu nhau. Chúng con đã tính, tạm thời Vân cứ ở đây đi hái chè. Đợi dành dụm được đủ tiền, con đưa Vân ra đầu thú để về nước. Sau đó, con sang Việt Nam đưa Vân về với mẹ.

Bà nhúi đầu thằng con vô dụng, chưa gì đã… Nhỡ bây giờ, A Vân bị bắt thì vạ vầy cả nút. Trở trời, bà Lie Zhu ho hắng mãi không khỏi, A Bào lên núi hái thuốc cho Mẹ. Trăng khuyết, cong vênh một mảnh treo trên đầu núi. A Bào đi cả ngày chưa thấy về, Vân nhấp nhổm không yên. Trăng hắt lên bậu cửa, nán lại mái hiên nhàu nát. Chó sủa dồn phía cổng, Vân chạy ra thì đâm sầm vào Xèo Hê. Hắn cười cợt:

Bào cơ về chưa? Giờ chưa về, chắc hổ vồ rồi.

Anh muốn gì?

Tôi muốn gì à? Muốn em đốt cùng đống củi mà khó khăn quá. Giờ, tôi không muốn đốt củi nữa. Tôi muốn nhai, nuốt em cho đã khát.

Xèo Hê không đến một mình, hắn đi cùng một tên mặt sẹo xăm trổ vằn vện, Vân bị lôi đi xềnh xệch. Bà Lie Zhu cố lết ra, chỉ vào mặt lũ bặm trợn:

Đồ khốn, chúng mày thử động vào con dâu tao xem?

Nói là làm, bà vớ cái chày trên bàn ném bốp vào lưng. Hắn ngúc ngắc bả vai, quay lại túm lấy bà nhấc lên. Không thở được, bà chới với giữa khoảng sân bừa bộn. Vân níu chân van xin. Chó nhao nhao phía cổng, A Bào cắm cái thuổng phập sâu vào đất. Chó xông tới, cắn xé điên loạn. Bí bách, thằng mặt sẹo túm lấy Vân, hằm hằm đe dọa:

Mày tới… Tao đâm chết con này.

Thả cô ấy ra. Tao cấm mày động vào vợ tao.

A Bào gằn giọng. Có tiếng đòm đòm, đạn đã ra khỏi ổ vài viên, cả đoàn người xông tới vây ráp. Làng thắp đuốc, lũ lượt kéo tới. Lão Minh trưởng thôn cùng người của “Cục di dân” rẽ đám đông đi vào. Thấy cảnh sát, Xèo Hê và gã mặt sẹo đã trốn khỏi đó từ lúc nào.

A Vân? Cô là lao động bất hợp pháp. Mời cô theo chúng tôi về trụ sở để làm việc.

Các người sẽ trục xuất cô ấy sao? Tôi muốn lấy cô ấy làm vợ.

A Bào… Anh biết mà không tố giác. Đề nghị anh lên “Cục” viết lời khai.

Chiếc xe đưa A Vân lao đi, bà Lie Zhu bám vào bậu cửa chết lặng. A Bào gào tên A Vân, đuổi đến đứt hơi. Hết khúc cua ánh đèn pha vụt tắt. Con suối quặn mình chảy xiết, rên rỉ khóc than dưới mương khe cằn cỗi. Chiếc lá úa nhàu mắc lại bên rễ cây cô độc. Mây tan, bóng rã dưới cầu, khắp lối mơn man dư vị của chè. Chân trời xa vời vợi, mây ngừng trôi đời A Bào ngừng dịch chuyển. Nhà cô liêu nép dưới chân núi hoang vu, đồi cao vẫn lanh lảnh tiếng gió hú. Con đường A Bào dắt Vân đi, lẽ nào lại ngắn ngủi đến thế?


📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Nguyễn Thư Đình 阮舒婷

目前在台灣的逃跑外勞人數越來越增加,每一個逃跑外勞的背後都有一個故事,這篇女主角也是其中之一,在她人生的路途中,因為逃跑而認識山上採茶母子,在投靠他們這段期間與老闆的兒子產生情愫,在這短暫的幸福日子裡,終究被抓到而結束這段感情。這篇作文雖然只是逃跑外勞故事其中之一,但作者以小說的方式來美化故事的情節,使我被吸引到。 

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語Nguyễn Thị Hà An 阮荷安

篇名:”短暫";短篇小說形式,文辭流利富有形象性,結構扎實,高潮安排妥當,行文流利加以描述場景和人物的心理轉換(是大多數參賽文章所缺少的),結尾耐人尋味。主題為逃跑女外勞遭黑社會追捕和當地純樸民眾的互動,故事感動人心。論文學形式:是最成熟的一篇;論內容價值:充滿人文精神,感動人心,雖然不是一個好結局。


短暫

車子轉彎,走完羊腸的道路。兩個大鬍子男人拍著方向盤,盡情談論死亡的彎道。風在車廂上一陣陣拍打,有如要撬開門的鐵棍。全吐出來,汗也流盡,阿雲覺得輕飄飄。被摧殘的身軀,阿雲已不稀罕逃跑這事兒。就讓人生隨車輪轉著,上完坡再往下滑。陌生的地方,隨處都能是家。阿雲帶這身軀出國工作,爾後在這藍圖之地掉進泥沼。工作不多,阿雲便逃跑,偷摸躲藏地找別工作。以為能安穩地當個幫傭,怎麼遇上個老鴇專門拉皮條。阿雲讓自己隨處擺放,讓羞辱鑽進身軀,再任人喊價送往偏僻之處。車子正走著,突然煞住停靠路邊。兩個男人其中之一跳出駕駛座,頭伸進車廂,別著臉叫囂:

「很臭欸!他們亂拉撒還是怎樣啊?」

「把她們拖下車,那裡,有一條淺溪。」

他們三人被拉著走。天氣悶熱,人人渴得乾了喉嚨。看到水,急忙捧著往嘴裡送。阿庭脫下臭酸的衫,披在細瘦的樹枝上,嬉皮地笑:

「要不要偷吃?都是二手貨,老大不會怪罪的。」

「二手貨卻個個都這麼養眼啊?這種廢物,白白送我全收。」

阿庭擦嘴,在腦海裡把獵物剝光。三人被趕到溪裡,阿雲痛苦地抓住石頭,努力往岸上爬去。阿庭抓住腳來回拉扯,石子刺到腳很是疼痛。拉膩了,他抓住頭髮將阿雲壓到水裡,讓她嗆水。天殺的,要不給殺了,這般折磨跟揉抹布有啥兩樣。阿雲抓到一塊石頭,往阿庭的太陽穴砸去。他暈眩,抱著滿是鮮血的臉:

「這婊子……妳敢打我。」

撿起一根粗大的木頭,他追著阿雲跑。草叢擋路,阿雲全踏過去,忘了刺痛。月亮躲在雲後,忐忑追隨濺血的腳印。阿庭掉入補豬的地窟,驚聲哀嚎。不管他,阿雲繼續往前奔。溪流漸漸遠離。回頭只剩夜晚,一片漆黑蔓延。閃電將天空剖半,可怕的光線丟入虛無黑夜中。映入阿雲眼簾是一整片寬敞的山坡,一叢叢茶樹綿延排列。她躲在一棵大茶樹底下,摘茶籽吃著等天亮。

雲朵漫飄,在山頂裹著一條如煙般軟綿的頭巾。阿雲餓壞了,趴在濕答答的石頭上。狗兒嗅到氣味跑來,又是叫又是張牙示威,挺駭人。隨後,是牠主人。阿寶將棍子輕碰阿雲,輕聲問道:「欸,小姐……妳迷路還是怎樣?」

阿雲安靜躺著,眼望著他求救……麗珠阿姨送來一碗加糖的茶。捧著茶碗,阿雲淚眼盈眶,抓起衣襟擦去鹹鹹的淚水。阿寶打開木箱,找米煮飯。眼不離阿雲,接著問道: 「妳從哪來?是逃跑外勞嗎?」

阿雲臉色綠得跟葉子般,筋脈從薄嫩的肌膚下透出。麗珠阿姨彎腰把魚撿起來,帶到水井處。阿雲羞慚不安地環顧四周,支吾其詞:

「我是越南人,被騙,證件都丟了。現在,什麼都可以做,只要有錢寄回家給爸媽還債。」

「妳想在這裡採茶嗎?」

阿寶指向佈滿嫩苞的茶園。那裡,澀味爬到漫飄的雲朵叢林,浸泡在天真無際的藍色裡。眼睛亮起來,阿雲不斷地點頭:

「採嘍。我可以做到!」

「早上採,下午秤,馬上付錢。」

阿寶像一塊帶著泥腥味的土,一輩子埋首在田邊。如甕裡的雨水般無害。他雙眼沒有撒謊、欺騙的血絲。阿雲因被扯破的上衣而不敢起身。阿寶搔頭,生澀地喊:

「媽……給她個什麼東西來穿,衣服被樹扯爛了。」

「先拿你的衣服啦,我在殺魚。」

阿雲鑽進寬鬆又帶著棉香氣味的上衣。她飽滿圓潤的雙峰似乎顯現出來,雙手笨拙遮不住詭譎的風。阿寶用新鮮茶苞醃魚,拿到廚房隔水蒸。偏僻的山區,他卻能如饕客般烹煮那條魚。阿雲吃得像從未曾吃過。她吸允每一根魚骨,頭也啃去,連茶渣也不放過,那味道微澀,又濃醇……阿寶憐憫的眼神靜默地看她吃著。

他媽媽把鋼鍋架到爐子上,丟進幾把茶葉快炒。阿雲握著筷子有節奏地炒,很熟練。麗珠阿姨喝一口水,點頭表示滿意。

「妳很厲害。留下來幫工廠採茶吧。晚上,妳跟我睡。茶葉涼了就裝到籃子裡,鋪平散熱。」

阿寶專心地在削筷子,不知道她跑了出去。凝結的夜,重壓著眼皮。遠處,有一道光打在乾枯的樹枝上。阿寶的鄰居在燒柴取炭。小黑的臉紅咚咚,滿頭灰燼。他媽媽摀住鼻子,指向火堆:

「燒這樣夠了……留著,明天繼續。回家吧。」

小黑走了。阿雲戳著木炭堆成一堆,放下地瓜,耙灰埋住。阿雲的番薯吃到一半,滿嘴黏著灰就見小黑折返。他看著阿雲不屑地問:

「妳是誰?怎麼在這裡烤蕃薯?」

「我……」

阿雲扔了蕃薯,跑掉。小黑不追,他似乎已習慣陌生人的出沒。見阿寶,他皺著眉頭:

「你有沒有看到一個嘴巴都是灰的跑經過這裡?」

「誰?你燒炭,灰鬼現身就有。」

「是人。我確定。」

阿寶搖頭走開,他氣惱地看看周圍。山坡寧靜,火苗還從容地燃著。雞鳴,麗珠阿姨起身找靴子,找不到便輕聲地問:

「阿寶,我的靴子呢,怎麼不見了?」

「我先拿給阿雲穿著,去工作。媽在家裡煮飯。明天,我去買一雙新的。」

到達,陽光已往飽滿的茶苞潑漆。一行人齊聚等抽號碼牌,再找到相應的茶區。每個人都裹著面罩、戴上手套、穿上靴子、腰間掛布袋。阿雲被母蟲爬過,一塊皮膚發癢通紅。阿寶嚼茶葉敷上,減去疼痛感。遠處,兩三名惡漢闖進茶園,粗魯地掀去每個人的面罩。阿雲驚慌地將阿寶的手抱在胸口:

「寶哥,什麼事啊?」

阿寶的手臂在阿雲圓潤的胸部前灸熱。他這輩子已過三十但從未曾有過肌膚接觸。他的手痲痹,嘴裡支吾:

「喔……他們找人討債。不怕,讓我來。」

剛好,一個小混混走到面前,囂張地問:

「她是誰?」

「這是我老婆。 她在懷孕,不太舒服。你想看她鐵青的臉色嗎?」

「算了……什麼生物懷孕都兇得很,碰到只會倒大楣。」

繞來繞去幾圈,找不到什麼,他們砍爛一叢茶樹當下馬威。對著空氣咒罵「抓到老子給殺掉」,然大搖大擺地離開。專心採著茶,阿雲不知道小黑正飄來。他遲疑一下,靠近:

「你好!昨晚,是不是妳……?」

阿寶把茶葉放到袋子裡,看到小黑噗呲地笑:

「鬼咧?這鬼漂亮不?」

小黑不爽,眼睛冒出血絲來。寶哥的笑容讓他討厭。在這種鄉下地方,有幾個男人有錢娶老婆。他打哪來這麼一個女人,嫩如浸過夜露的茶苞、清澈得像山溝脈源溢出來的水。等阿寶離到阿雲遠一點的地方採茶,他又靠近問話:

「妳從哪來?妳不是這裡人?」

「我……是……阿寶的遠房親戚。」阿雲不假思索地回答。

「喔,是這樣啊?晚上,我去燒柴。等妳來烤地瓜。」

遠房親戚咧,他不以為然地嚼著檳榔,粗魯地將檳榔汁吐在一叢茶樹上。正午,陽光騷動了村落的綠色植物。茶香和在風中,香甜一整片寬闊的天空。麗珠阿姨送飯來,阿寶指向袋子:

「我有飯糰包子了。媽還送飯做什麼?」

「我帶給阿雲,讓她吃到撐肚子。」

阿寶咬著包子大口大口吃,摘下嫩茶葉當生菜。景象似極了越南的鄉村。山坡荒涼,茶香在風中飄逸。靜謐的空間,風中傳來搖籃曲歌唱聲。殷勤的五月天,如母親張羅的每粒白米般親和。人生真是夠諷刺,誰會飄洋過海到這裡來吃個飯糰啊。阿雲覺得喉嚨苦澀。鬱悶的感覺悄悄地,再次洶湧的溜進眼窩,泛紅。

「吃吧孩子!吃飽休息才有力氣,等下繼續工作。別想太多,就留在這裡跟我和阿寶一起。賺到多少錢就留著,寄回家讓爸爸媽媽還債。」

麗珠阿姨的聲音打斷了思緒。阿寶的視線移向媽媽,滿是感激。小黑見三人圍在一起坐在樹蔭底下,很是刺眼。他噘嘴:「等著瞧。看能一起開心多久!」

山坡憂愁,煙霧在刮風的天空中嗆眼。小黑燃起的火在眼前跳躍。阿雲指向火堆:

「寶哥,小黑又燒柴。我過去喔。」

「過去做什麼?妳要。我來燒,給妳一堆爬到天上去。」

阿寶收集了一堆茶樹柴,扔進地上窟窿。火一點,乾柴濕柴都努力地燃。他把竹籤插入還留著外葉的玉米,拿去烤。山坡旋轉,隨著火燄閃爍。夜已經很深,捨不得火堆,阿雲一直逗留不肯去睡。阿寶沖一壺茶,共對飲。月亮在遊蕩,黃色浸染了雙唇,如絲綢般滑潤。阿寶自醉,失神地望著阿雲唇影。茶水和露水,也將藏在心頭的愛語和在一起。他不知道該從何開始,阿雲也是……

天剛亮,麗珠阿姨就起來準備煮飯,小小的屋子熱鬧得像要辦桌。整夜沒睡但精神飽滿,阿寶叫媽媽再去睡一會,事情讓她和阿雲照料就好。麗珠阿姨很開心,抓了幾株神桌上的香,點燃並喃喃祈禱。

下午,想到把毛巾忘在茶樹下,阿雲趕緊去找。見不著阿雲,阿寶急忙地叫:

「阿雲?妳在哪裡?天黑了,回家了。」

看到阿雲揮起毛巾,阿寶鬆了一口氣。在無人的茶園裡,阿寶拉阿雲一起玩捉迷藏,努力營造只有兩人的空間。要是能夠一直這樣有多好,阿寶鼓勵勇氣試探地問:

「阿雲,如果我要娶越南老婆可以嗎?」

「寶哥要回越南提親。還要面談看寶哥有沒有欺騙喔。手續很麻煩,不能馬上辦完的。」

「以為很容易讓我娶到老婆。但是……這麼複雜,我等不了啦。」

「誰要寶哥等,是寶哥自己多情的啊。」

阿雲說,靦腆地看向他。如閃電般,阿寶將阿雲拉進懷裡,雙手鎖緊。輕輕推起下巴,將灼熱的吻套上雙唇,舌尖互相尋找讓甜味蔓延。他的手指沿著背脊滑落,瘋狂撫摸柔軟的雙峰。阿雲全身癱軟拱著身體,全身發熱,她不發一語。急促的喘氣聲沉浸在漫無天際的雲煙。阿雲在迷幻中融化,清澈得未見一點波紋,兩個身軀結合在一起,如漂海上的兩片葉子,時浮時沉。整個茶園被漆上恩愛的綠色。乾枯的溪流不再被壓抑,不斷湧出熱騰騰的水。

天黑,阿寶溫柔地牽著阿雲的手回家,露出甜蜜的笑容。見狀,麗珠阿姨叫阿寶來小聲問道:

「我們家裡窮,哪有錢娶外國老婆?」

「我愛阿雲。我們相愛。我們算好了,阿雲暫時留在這裡採茶。等存夠錢了,我帶阿雲自首回國。之後,我去越南帶阿雲回來給妳。」

她敲了一下沒用兒子的頭,八字都沒有一撇……萬一現在阿雲被抓,麻煩就一大堆。變天了,麗珠阿姨咳個不停,阿寶到山上幫媽媽採藥。上弦月,細細彎彎的一條掛在山頂。阿寶去了一整天未回,阿雲一直忐忑不安。月光灑落在門檻,停在破爛的屋簷。狗在門外狂吠,阿雲往外跑卻撞到小黑。他油油地笑:

「寶哥回來了嗎?這時候還沒回來,應該被老虎刁走了。」

「你想怎樣?」

「我想怎樣啊?想要妳跟我一起燒柴堆卻那麼困難。現在,我不想燒柴了。我想把妳吃了、吞了,解渴。」

小黑不是自己一人來,跟他同行還有一個臉帶疤痕、全身刺青的男人,阿雲被他們拖著走。麗珠阿姨努力爬到門口,指向那些凶神惡煞:

「混蛋,你們敢碰我媳婦看看。」

語畢,她馬上抓住桌上的杵扔到他背上。他轉了轉肩膀,轉過身來抓住她舉起來。無法呼吸,她在混亂的院子裡無助。阿雲拉著他的腳求饒。狗兒仍在門口狂吠,阿寶把鏟子插在地上。狗兒往內衝,瘋狂地咬。走投無路,疤臉男勒住阿雲,凶狠威脅:

「你來……我刺死這婊子。」

「放開她。不准你動我老婆。」

阿寶壓低聲音。砰砰的聲音響起,子彈已離開彈匣,一群人衝過來圍著。全村點起火把,全部湧進。村長老明跟移民署的人撥開人群走進來。看到警察,小黑和疤臉男馬上溜走。

「阿雲?你是非法外勞。請妳跟我們回去局裡。」

「你們要遣返她嗎?我想娶她當太太。」

「阿寶……你知情不報。請你一起回局裡做筆錄。」

載著阿雲的車子往前奔,麗珠阿姨倚著門框不發一語。阿寶喊叫阿雲的名字,追著車子跑到喘不過氣來為止。走完彎道,車燈熄滅。溪水笨拙地繼續流,在乾枯的渠道裡哀嘆啜泣。枯萎的葉子卡在孤獨的樹根旁。雲散了,影子在橋下散了,整條路蔓延茶香餘味。天際很遙遠,雲朵不再飄蕩,阿寶不再移動。寂寥的屋子佇立荒涼山腳下,高高山坡上仍傳來風的呼嘯聲。阿寶牽阿雲走的路,難到只能這麼短?