NGẮN NGỦI

 2018 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 NGẮN NGỦI

👤 BÙI ANH TUẤN

 

Truyện ngắn của Bùi Anh Tuấn

Xe ôm cua, đi hết cung đường ngoằn ngoèo. Hai gã râu xồm vỗ vô lăng, say sưa bàn về cung đường chết chóc. Gió đập vào thùng xe từng đợt như thanh sắt cậy cửa. Nôn hết ra, ráo mồ hôi Vân thấy nhẹ bẫng. Thân xác tạ tàn, Vân không còn thiết tha gì việc chạy trốn. Cứ để đời lăn theo bánh xe, hết leo rồi tuột dốc. Chốn bơ vơ, đâu rồi cũng là nhà. Vân đem thân đi xuất khẩu rồi sa lầy trên vũng lầy của miền đất hứa. Việc ít, Vân trốn ra ngoài, chui lủi kiếm việc khác. Ngỡ yên ổn làm ô sin, ai ngờ gặp phải lão ma cô chuyên dắt gái. Vân bày bừa thân cho ô nhục len vào thể xác rồi bị hóa giá về nơi hẻo lánh. Xe đang bon, chợt rà phanh đỗ lại ven đường. Một gã nhảy khỏi ca bin, thò đầu vào thùng xe, quay mặt la lối:

Thối quá! Tụi nó đi bậy hay sao ấy?

Lôi tụi nó xuống, đằng kia, có con suối cạn.

Cả toán ba đứa bị túm gáy kéo đi. Khí trời hầm hập, ai cũng khát khô cuống cổ. Thấy nước, vốc lấy vốc để tấp vào mồm. A Thỉn cởi cái áo hôi hám vứt lên cành cây khẳng khiu, cười nhăn nhở:

Ăn vụng không? Toàn hàng bãi, đại ca không trách tội đâu.

Bãi mà đứa nào cũng thấy ngon mà? Phế phẩm loại này, cứ cho không tao hốt hết.

A Thỉn quẹt mép, lột trần con mồi trong tư tưởng. Cả ba bị lùa xuống suối, Vân đau đớn bám lấy tảng đá, cố lết lên bờ. A Thỉn túm chân kéo lui kéo tới, đá xóc vào gối rát buốt. Kéo chán, hắn túm tóc nhúi cho Vân sặc. Lũ khốn, thà giết chết đi chứ dày vò thế này quá bằng giặt mớ giẻ. Vân vớ được cục đá cuội, đập bốp vào thái dương A Thỉn. Hắn choáng váng, ôm mặt đầy máu:

Con đĩ… Mày dám đánh tao.

Nhặt đoản gỗ to tướng hắn ráo riết truy đuổi. Cây bụi chắn lối, Vân băng người quên cả xót rát. Trăng lánh mặt vào mây, thấp thỏm trôi theo dấu chân tóe máu. A Thỉn bị sa xuống hố bẫy lợn, rú lên kinh hãi. Kệ hắn, Vân vẫn cứ mải miết chạy. Con suối ọc ạch chảy xa dần. Quay đầu chỉ còn đêm, đằng đẵng một màn u tối. Chớp chẻ đôi bầu trời, thả vào mênh mông những luồng sáng rùng rợn. Đập vào mắt Vân cả một triền đồi heo hút, lơm lớp luống chè nối dài tít tắp. Cô trốn dưới gốc chè to oẵm, vặt quả chè ăn đợi trời sáng.

Mây lững lờ trôi, vấn lên đầu núi chiếc khăn mịn như khói. Vân đói lả, vắt người qua tảng đá ướt át. Con chó nhạy mùi xồ tới, hết sủa lại nhe răng khò khè, phát khiếp. Theo sau, là chủ của nó. A Bào khẽ chạm cái gậy vào Vân, hỏi nhỏ:

Này cô… Cô bị lạc hay sao thế?

Vân nằm im, đưa ánh mắt cầu cứu… Bà Lie Zhu đưa tới bát nước chè pha đường. Cầm bát nước, Vân ngấn lệ lấy vạt áo thấm giọt nước mằn mặn. A Bào mở thùng gỗ tìm gạo nấu cơm. Mắt vẫn không rời khỏi Vân, liền hỏi:

Cô từ đâu tới? Có phải là lao động chạy trốn không?

Mặt Vân xanh như tầu lá, gân nổi dưới bờ da mỏng dính. Bà Lie Zhu cúi nhặt con cá, đưa ra giếng. Vân lấm lét trông theo, nói ấp úng:

Tôi là người Việt Nam, bị lừa, mất hết giấy tờ. Bây giờ, làm gì cũng được, miễn sao có tiền gửi về nhà để trả nợ cho bố mẹ.

Cô có muốn ở đây hái chè không?

A Bào chỉ về phía vựa chè chi chít lộc. Nơi vị chát leo đến tận rừng mây lơ đãng, tắm triền miên một màu xanh ngơ ngác. Mắt sáng lên, Vân gật đầu lia lịa:

Có. Tôi làm được, tôi làm được hết!

Hái nhé. Sáng hái, chiều cân chè được trả tiền ngay.

A Bào chân chất như cục đất tanh hơi bùn, cả đời dấu mặt ở mép ruộng. Vô hại như nước mưa nằm trong chum vại. Mắt hắn không vằn lên tia đỏ của dối trá, lọc lừa. Vân không dám đứng lên vì cái áo hở hoác. A Bào gãi đầu, ngượng ngùng gọi:

Mẹ à… Cho cô ấy mặc gì đi, áo bị cây rừng xé rách hết rồi.

Lấy tạm áo của mày đi. Tao đang mổ ruột cá.

Vân chui vào cái áo rộng thùng thình vẫn còn thơm mùi vải. Cặp vú căng tròn của cô cứ như lộ thiên, hai tay líu ríu không thể che chắn được làn gió ma mãnh. A Bào ướp cá với búp chè tươi, mang lên bếp hấp cách thủy. Chốn núi non quạnh quẽ, thế mà hắn chế con cá rất có gu ẩm. Vân ăn như chưa từng được ăn. Cô mút từng chiếc xương, gặm cả cái đầu, ngay cả đến bã chè ả cũng không tha, nó cứ hơi chan chát, bùi bùi… A Bào lặng lẽ nhìn cô ăn bằng ánh mắt đầy thương cảm.

Mẹ hắn bắc chảo gang lên bếp, thả vài vốc chè vào đảo. Cầm lấy đôi đũa ả đảo đều tay, rất biết việc. Bà Lie Zhu nhấp bát nước, gật đầu ưng ý.

Mày giỏi lắm. Ở lại hái chè cho nhà máy đi. Tối, mày ngủ với tao. Chè nguội, bốc bỏ vào cái rổ. Dàn đều ra cho bay hơi.

A Bào mải vót đôi đũa, không biết ả ra ngoài. Đêm trĩu trịt, đè nặng mí mắt. Đằng xa, có quầng sáng hắt lên tán cây trơ trụi. Hàng xóm của A Bào đang đốt củi lấy than. Mặt Xèo Hê đỏ rần rật, tóc bê bết tro bụi. Mẹ hắn, bịt mũi chỉ vào đống lửa:

Đốt thế thôi… Để đấy, mai lại tới. Về thôi.

Xèo Hê đi rồi. Vân khều than dồn lại một mẻ, bỏ củ khoai xuống, cào tro tấp lên. Vân đang ăn dở củ khoai, mồm dính đầy nhọ thì Xèo Hê quay lại. Hắn nhìn rồi hất hàm hỏi:

Cô là ai? Sao lại nướng khoai ở đây?

Tôi…

Vân quẳng củ khoai, bỏ chạy. Xèo Hê không đuổi theo, dường như hắn đã quen với sự xuất hiện của người lạ. Gặp A Bào, hắn nhíu mày:

Mày có thấy ai mồm nhọ chạy qua đây không?

Ai cơ? Mày đốt than, ma nhọ hiện lên thì có.

Là người. Tao chắc chắn.

A Bào lắc đầu bỏ đi, hắn bực bội nhìn quanh quất. Đồi im ắng, lửa hãy còn thong dong cháy. Gà gáy, bà Lie Zhu dậy tìm ủng, không thấy thì hỏi thầm:

Ủng của tao đâu, sao không thấy A Bào?

Con lấy cho A Vân mang đỡ, đi làm. Mẹ ở nhà nấu cơm. Mai, con mua đôi mới.

Tới nơi, nắng đã vẩy sơn lên búp chè mũm mĩm. Cả dải người tề tựu chờ bốc số để tìm đến hàng chè tương ứng. Ai cũng trùm khăn, đeo găng, đi ủng, hông đeo túi vải. Vân bị sâu nái quét, ngứa rộp cả khoảng da. A Bào nhai lá chè đắp lên, làm dịu cơn rát. Đằng xa, vài ba tên đầu đinh tràn vào bãi chè, sỗ sàng lật tung khăn che mặt của từng người. Vân hoảng hốt giữ chặt tay A Bào áp vào ngực:

Bào cơ, chuyện gì vậy?

Cánh tay A Bào bỏng rát dưới bầu ngực căng tròn đang đập hổn hển của Vân. Đời hắn hơn 30 tuổi mà chưa một lần được đụng chạm xác thịt. Tay hắn tê dại, miệng lí nhí:

À… chúng nó tìm người để đòi nợ. Không phải sợ, cứ để tôi tính.

Đúng lúc, một tên ngỗ ngược đi tới, hếch mặt lên hỏi:

Cô ta là ai?

Đây là, vợ tôi. Cô ấy không được khỏe vì đang có thai. Anh có muốn xem cái mặt tái xanh của cô ấy không?

Thôi… Con gì chửa cũng dữ, đụng vào chỉ có xui tận mạng.

Lượn đi lượn lại mấy vòng, không tìm thấy gì, chúng chém nát một bụi chè để dằn mặt. Mồm chửi đổng “bắt được tụi tao giết” rồi vùng vằng bỏ đi. Cặm cụi ngắt nụ chè, Vân không biết ánh mắt Xèo Hê đã rà đến. Hắn nghi hoặc rồi sà tới:

Xin chào! Đêm qua, có phải Cô…?

A Bào thả vốc chè vào giỏ, thấy Xèo Hê thì phì cười:

Ma đấy? Thấy ma có đẹp không?

Xèo Hê hậm hực, mắt hằn lên tia máu. Nụ cười của Bào cơ khiến hắn ghét. Ở cái xứ quê mùa này, mấy thằng đủ tiền hỏi vợ. Hắn tìm được đâu cô ả non như búp chè hấp sương đêm, trong như nước suốt rỉ ra từ mạch ngầm khe núi. Đợi A Bào hái xa chỗ Vân, hắn lân la tới hỏi han:

Cô tới từ đâu? Cô không ở vùng này?

Tôi… có… họ hàng xa với A Bào. Vân trả lời không suy nghĩ.

Ồ, thế hả? Tối, tôi lại đốt củi. Đợi cô ra nướng khoai.

Họ hàng xa cơ đấy, hắn khinh khỉnh nhai trầu rồi nhổ toẹt lên cả khóm chè. Giữa trưa, nắng xốn xang lũy làng bát ngát. Hương chè tẩm vào gió, ngọt xót cả khoảng trời lồng lộng. Bà Lie Zhu đưa cơm tới, A Bào chỉ vào túi:

Có cơm nắm, bánh bao rồi. Mẹ mang làm gì nữa?

Tao mang cho A Vân, cho nó ăn bục dạ dày thì thôi.

A Bào cắn bánh bao nhai nhồm nhoàm, hái cả ngọn chè làm rau sống. Cảnh giống hệt quê nhà Việt Nam. Núi đồi trống trải, man mác hương chè trôi trong gió. Không gian sâu lắng, gió văng vẳng lời ru. Tháng năm ân cần, hiền như hạt cơm trắng mẹ chắt chiu. Đời rõ ngược, ai lại lặn lội sang tận đây để ăn cục cơm nắm. Cổ Vân đắng chát. Nỗi buồn khe khẽ len, cuồn cuộn dâng trong hốc mắt đỏ kè.

Ăn đi con! Ăn rồi nghỉ lấy sức, chốc làm tiếp. Đừng suy nghĩ nhiều, cứ ở đây với tôi và A Bào. Làm được bao nhiêu tiền thì giữ lấy, gửi về cho cha mẹ trả nợ.

Tiếng bà Lie Zhu làm ngắt mạch suy nghĩ. A Bào đưa mắt nhìn Mẹ với vẻ đầy biết ơn. Xèo Hê ngứa mắt khi thấy cảnh ba người sum vầy dưới tán cây. Hắn bĩu môi:

Để rồi xem. Vui vẻ với nhau được bao lâu?

Núi đồi rầu rĩ, khói cay xè giữa thinh không hồng hộc gió. Ánh lửa Xèo Hê nhóm đập lùng nhùng vào mắt. Vân chỉ về phía ụ lửa:

Bào cơ? Xèo Hê lại đốt củi. Tôi ra đấy nhé.

Ra làm gì? Em muốn. Tôi đốt luôn, cho một đống leo đến tận trời.

A Bào gom đống củi chè, tấp vào cái hố. Một mồi lửa, củi ướt củi khô ra sức cháy. Hắn xiên cái que vào bắp ngô còn nguyên vỏ, đem nướng. Núi đồi chao đảo, lập lòe cùng dải lửa dạt dào. Đêm đã sâu hun hút, tiếc đống lửa Vân cứ nấn ná mãi chưa đi ngủ. A Bào pha ấm trà, cùng đối ẩm. Trăng du lãng, ánh vàng chảy tràn bờ môi, mượt như tơ. A Bào say, ngẩn ngơ nhìn viền môi Vân mấp máy. Trà pha sương, pha cả lời yêu đang ấp ủ nơi bờ ngực. Hắn chẳng biết bắt đầu từ đâu, Vân cũng vậy…

Tảng sáng, bà Lie Zhu lại lục đục dậy nấu cơm, túp lều nhỏ nhộn nhịp như có cỗ bàn. Cả đêm không ngủ nhưng mắt ráo hoảnh, A Bào giục mẹ ngủ thêm chút nữa, mọi việc để hắn và Vân lo. Bà Lie Zhu vui lắm, với tay lấy mấy cây hương trên bàn thờ, đốt và lầm rầm khấn vái.

Cuối chiều, sực nhớ để quên cái khăn dưới gốc chè, Vân vội vã đi tìm. Không thấy Vân đâu, A Bào thảng thốt gọi:

A Vân? Em ở đâu? Tối rồi, về thôi.

A Bào thở phào khi thấy Vân phất phất cái khăn lên. Dưới gốc chè vắng vẻ, A Bào rủ Vân chơi trò trốn tìm, cố bịa ra chốn chỉ có hai người. Giá cứ sóng đôi mãi thế này thì thích, hắn đánh liều hỏi dò:

A Vân? Nếu tôi muốn lấy vợ Việt Nam thì có khó không?

Bào cơ phải về Việt Nam xin hỏi cưới. Còn phỏng vấn xem Bào cơ có lừa em không. Thủ tục phiền phức lắm, không chốc lát được đâu!

Tưởng dễ cho tôi có vợ. Chứ… lắm nẻo như vậy tôi không đợi được đâu.

Ai bắt Bào cơ đợi, là tự Bào cơ đa tình thôi. Vân nói, bẽn lẽn nhìn sang. Nhanh như điện, A Bào kéo Vân xáp vào lòng, thít chặt. Khẽ nâng lấy chiếc cằm, chộp lên môi cái hôn bỏng rát, lưỡi tìm lưỡi đưa vị ngọt lan tỏa. Ngón tay hắn rà dọc xương sống, cuồng nhiệt mơn trớn bầu vú mềm mại. Người Vân mềm nhũn rồi căng mẩy, hơi nóng hừng hực, cô chẳng thốt được lời nào. Hơi thở gấp gáp, đắm chìm trong khói mây ngút ngàn. Vân tan chảy vào đê mê, không chút gợn đục trong. Hai cơ thể quấn quýt như cặp lá dập dềnh trên biển, lúc trôi nổi khi chìm lấp. Cả đồi chè xanh ngắt một màu ái ân. Con suối khô cằn thôi kìm nén, ồ ạt tuôn dòng nước nóng hổi.

Sẩm tối, A Bào dịu dàng nắm tay Vân dắt về nhà, nở nụ cười đắm đuối. Thấy vậy, bà Lie Zhu gọi A Bào tới hỏi nhỏ:

Nhà mình nghèo, tiền đâu mà cưới vợ ngoại quốc?

Con yêu A Vân. Tụi con yêu nhau. Chúng con đã tính, tạm thời Vân cứ ở đây đi hái chè. Đợi dành dụm được đủ tiền, con đưa Vân ra đầu thú để về nước. Sau đó, con sang Việt Nam đưa Vân về với mẹ.

Bà nhúi đầu thằng con vô dụng, chưa gì đã… Nhỡ bây giờ, A Vân bị bắt thì vạ vầy cả nút. Trở trời, bà Lie Zhu ho hắng mãi không khỏi, A Bào lên núi hái thuốc cho Mẹ. Trăng khuyết, cong vênh một mảnh treo trên đầu núi. A Bào đi cả ngày chưa thấy về, Vân nhấp nhổm không yên. Trăng hắt lên bậu cửa, nán lại mái hiên nhàu nát. Chó sủa dồn phía cổng, Vân chạy ra thì đâm sầm vào Xèo Hê. Hắn cười cợt:

Bào cơ về chưa? Giờ chưa về, chắc hổ vồ rồi.

Anh muốn gì?

Tôi muốn gì à? Muốn em đốt cùng đống củi mà khó khăn quá. Giờ, tôi không muốn đốt củi nữa. Tôi muốn nhai, nuốt em cho đã khát.

Xèo Hê không đến một mình, hắn đi cùng một tên mặt sẹo xăm trổ vằn vện, Vân bị lôi đi xềnh xệch. Bà Lie Zhu cố lết ra, chỉ vào mặt lũ bặm trợn:

Đồ khốn, chúng mày thử động vào con dâu tao xem?

Nói là làm, bà vớ cái chày trên bàn ném bốp vào lưng. Hắn ngúc ngắc bả vai, quay lại túm lấy bà nhấc lên. Không thở được, bà chới với giữa khoảng sân bừa bộn. Vân níu chân van xin. Chó nhao nhao phía cổng, A Bào cắm cái thuổng phập sâu vào đất. Chó xông tới, cắn xé điên loạn. Bí bách, thằng mặt sẹo túm lấy Vân, hằm hằm đe dọa:

Mày tới… Tao đâm chết con này.

Thả cô ấy ra. Tao cấm mày động vào vợ tao.

A Bào gằn giọng. Có tiếng đòm đòm, đạn đã ra khỏi ổ vài viên, cả đoàn người xông tới vây ráp. Làng thắp đuốc, lũ lượt kéo tới. Lão Minh trưởng thôn cùng người của “Cục di dân” rẽ đám đông đi vào. Thấy cảnh sát, Xèo Hê và gã mặt sẹo đã trốn khỏi đó từ lúc nào.

A Vân? Cô là lao động bất hợp pháp. Mời cô theo chúng tôi về trụ sở để làm việc.

Các người sẽ trục xuất cô ấy sao? Tôi muốn lấy cô ấy làm vợ.

A Bào… Anh biết mà không tố giác. Đề nghị anh lên “Cục” viết lời khai.

Chiếc xe đưa A Vân lao đi, bà Lie Zhu bám vào bậu cửa chết lặng. A Bào gào tên A Vân, đuổi đến đứt hơi. Hết khúc cua ánh đèn pha vụt tắt. Con suối quặn mình chảy xiết, rên rỉ khóc than dưới mương khe cằn cỗi. Chiếc lá úa nhàu mắc lại bên rễ cây cô độc. Mây tan, bóng rã dưới cầu, khắp lối mơn man dư vị của chè. Chân trời xa vời vợi, mây ngừng trôi đời A Bào ngừng dịch chuyển. Nhà cô liêu nép dưới chân núi hoang vu, đồi cao vẫn lanh lảnh tiếng gió hú. Con đường A Bào dắt Vân đi, lẽ nào lại ngắn ngủi đến thế?


📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Nguyễn Thư Đình 阮舒婷

目前在台灣的逃跑外勞人數越來越增加,每一個逃跑外勞的背後都有一個故事,這篇女主角也是其中之一,在她人生的路途中,因為逃跑而認識山上採茶母子,在投靠他們這段期間與老闆的兒子產生情愫,在這短暫的幸福日子裡,終究被抓到而結束這段感情。這篇作文雖然只是逃跑外勞故事其中之一,但作者以小說的方式來美化故事的情節,使我被吸引到。 

 

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語Nguyễn Thị Hà An 阮荷安

篇名:”短暫";短篇小說形式,文辭流利富有形象性,結構扎實,高潮安排妥當,行文流利加以描述場景和人物的心理轉換(是大多數參賽文章所缺少的),結尾耐人尋味。主題為逃跑女外勞遭黑社會追捕和當地純樸民眾的互動,故事感動人心。論文學形式:是最成熟的一篇;論內容價值:充滿人文精神,感動人心,雖然不是一個好結局。

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *