Nhật kí Đài Loan dành cho mẹ…

🇻🇳 2019 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 Nhật kí Đài Loan dành cho mẹ…
👤 Phạm Thị Thu Trang

Nó sinh ra và lớn lên trên hòn đảo nhỏ, nơi bốn bề là biển, nơi không ồn ào tấp nập,nơi chợ phiên chỉ có vài kẻ mua và người bán, nơi mọi người dân trên đảo đều quen biết hết mặt nhau.Cuộc sống mưu sinh trên đảo gắn liền với biển,người đàn bà lam lũ với cái mai đi săn sá sùng , đàn ông bươn chải với sông nước lưới chài.Mẹ nó cũng vậy.Mẹ là một người phụ nữ chịu thương chịu khó.Mẹ săn sá sùng rất giỏi,gần như nhất nhì trong làng.Mẹ còn làm thêm nghề may.Mẹ thường nhặt nhạnh vải vụn thừa của khách may cho nó nhiều váy đẹp.
Năm đó sá sùng mất mùa, bố đi tàu Bắc-Nam chở hàng cũng không được thuận lợi. Mẹ nghe một số cô bác trong làng xôn xao chuyện có đoàn tư vấn trong thành phố về nhà văn hoá thôn hỗ trợ vay vốn đi xuất khẩu lao động.
2004 năm đó,mẹ rời xa gia đình ,rời xa đảo nhỏ đến một miền đất mới mang tên Đài Loan.Ngày mẹ đi ,nó lẽo đẽo theo bố và chị xuống bến tàu tiễn mẹ , gió biển thổi nhẹ mái tóc dài nhuộm màu nắng mặn của mẹ,người phụ nữ nửa đời mưu sinh với sông nước ấy- nó thấy Mẹ thật đẹp .Nước đã lên,tiếng máy tàu rít ga inh ỏi như thúc giục cuộc chia li, tàu rời bến, bóng mẹ đứng trên mũi tàu vẫy tay chào 3 bố con qua dòng nước mắt mờ dần,chỉ còn lại lời mẹ dặn dò văng vẳng bên tai :” Mẹ đi làm xa kiếm tiền , con ở nhà nhớ nghe lời bố và chị ngoan nhé, mẹ đi làm vài năm rồi về…” Con tàu mang bóng mẹ khuất xa dần, mang theo bao hi vọng,niềm tin,nỗi nhớ,giấc mơ về một cuộc sống no ấm tại miền đất hứa,mang theo mẹ thân yêu của nó.Nước biển có vị mặn. Năm đó nó lên tám!
Rất may mẹ cũng thích nghi được với cuộc sống bên Đài Loan, mẹ điện thoại về thông báo cả nhà đã bình an sau 2 tuần đặt chân đến đất Đài. Qua lời kể của bố, nó biết mẹ chăm một bà cụ và làm việc nhà, có thời gian phụ chị chủ chăm con nữa,mà con của chị chủ cũng chập chững tuổi nó .Mẹ gấp gáp bảo với bố :” Nhà chủ đối với mẹ rất tốt, cả nhà yên tâm nhé.” Cuộc đối thoại diễn ra rất ngắn, bố chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng tít tít lạnh lùng ở đầu dây bên kia…Cả nhà biết mẹ đã bình an !
Thời gian cứ thế trôi qua, lặng lẽ và yên bình như cuộc sống trên đảo vậy. Lúc đó nó cũng ngây ngô chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, có lẽ nó còn quá bé để cảm nhận được nỗi đau của gia đình chia li,nỗi buồn của bố khi không có người vợ sát cánh ở bên,sự thiệt thòi của chị gái khi chuẩn bị bước vào tuổi dậy thì tâm sinh lí thay đổi cần bàn tay chăm sóc của người mẹ , nó cũng chẳng biết Đài Loan là đâu, nó cũng không hiểu đi xuất khẩu lao động giúp việc gia đình là phải làm những gì nữa, nó chỉ biết ở đó có mẹ thân yêu của nó thôi, rồi mẹ sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền,nó sẽ được mua nhiều đồ chơi mới,nhà nó sẽ có máy phát điện riêng không phải lo đốt đèn dầu học bài nữa, nhà nó sẽ xây thật to ,thật cao ,thật mát và khang trang giống với cái biệt thự của mấy bác trên Hà Nội về đảo xây vậy…
Thời đó điện thoại còn hạn chế,mẹ gọi về Việt Nam phải nạp thẻ baby, thẻ yifu,mà ở nhà điện sang cho mẹ lại càng là điều xa xỉ nên mẹ chỉ tranh thủ mượn được điện thoại của chủ để gọi về,cước phí gọi quốc tế đắt đỏ,vài ba tháng một lần, cả gia đình chỉ hội ngộ qua vài phút gọi ngắn ngủi ,đủ để biết công việc của mẹ vẫn ổn, nhà chủ vẫn đối xử tốt với mẹ.
10 năm!
Nó còn nhớ những năm tháng đó, những năm tháng không có mẹ ở bên.
Nó không bao giờ quên cái cảm giác cả gia đình và họ hàng phấn khởi ,hồi hộp chờ cuộc gọi chát wedcam đầu tiên với mẹ, nhìn thấy phòng mẹ ở, thấy chỗ làm việc của mẹ..
Nó sẽ nhớ mãi những bức ảnh được mẹ gói cẩn thận gửi qua đường bưu điện, ảnh mẹ được nhà chủ dẫn đi ăn tiệc,ảnh mẹ đưa bà cụ ra công viên đi dạo,mẹ đã rất chăm chỉ và tận tâm, bà cụ vẫn khoẻ mạnh và minh mẫn, ảnh mẹ tắm cho đứa con gái thứ hai vừa chào đời của chủ, nhìn con bé thật bụ bẫm và đáng yêu..
Nó đã háo hức và mong chờ biết bao nhiêu khi nhận những gói đồ mẹ gửi bác cùng làng cũng đi xuất khẩu lao động Đài Loan trong một chuyến về chơi thăm gia đình, nào là bút màu , nào là hình dán thuỷ thủ mặt trăng, nào là đồ chơi mèo hello kitty,nào là sách báo Bốn Phương, nào là tất và quần áo đồ gia dụng các loại.Trong đó có số ít là đồ mẹ mua, đa số là đồ mẹ nhặt nhạnh của nhà chủ ,gói ghém ,giữ gìn cẩn thận để chờ ngày gửi về.
Nó cũng không quên năm đó lên lớp 4 đầu nó đầy chấy, mấy cô giáo trong trường kéo nó ra bắt chấy cho ,còn dí dỏm trêu :”Bao giờ mẹ ‘kiều’ về thì nhớ kêu mẹ trả công cho cô đó nhé”
Rồi những lần 3 bố con dắt nhau qua chỗ chú thợ chụp ảnh duy nhất trên đảo,3 bố con gầy gò tạo dáng dưới gốc cây dừa liêu xiêu chụp vài kiểu ảnh gửi cho mẹ,trông cái cảnh gà trống nuôi con ấy thương đến lạ, ánh mắt của nó thờ thẫn,buồn rười rượi.
Vậy đấy, tuổi thơ của nó không có bóng dáng của mẹ, nó đã lớn lên trong tình yêu thương của bố, lâu riết thành quen, đôi khi nó quên mất sự tồn tại của người mẹ, thậm chí nó đã ích kỉ thầm trách mẹ khi đã không ở bên đồng hành cùng tuổi thơ của nó, nó buồn khi những buổi biểu diễn văn nghệ của trường trong khi bạn bè có mẹ buộc tóc nơ ,đánh son chăm chút váy áo cho còn nó thì không,Nó ghanh tị với những ai được gọi 1 câu mẹ ,2 câu mẹ suốt ngày, Nó cũng không quên lần đầu tiên có kinh nguyệt đã hốt hoảng đến nhường nào mà không dám hỏi ai, nó mong có mẹ ở bên thủ thỉ tâm sự những vụng về của tuổi mới lớn khi mới biết nói tiếng yêu đầu tiên.Nó thương mẹ nhiều, nhưng nó đã ích kỉ như thế.
Và cuộc sống trớ trêu thay!
Năm nó 17 tuổi ,mẹ về Việt Nam,kết thúc 1 cuộc hành trình dài xứ người.
Năm nó 18 tuổi ,nó lên đường sang Đài Loan du học.
Cuộc sống du học xứ người đã dạy cho nó thật nhiều điều,học cách trưởng thành, học cách sinh tồn, học cách làm bạn với cô đơn, và bài học lớn nhất đó là học cách trân trọng tình cảm gia đình.Nó không thể nào quên những đêm dài thức trắng trăn trở về tương lai,những bữa cơm nhạt chan với nước mắt và tráng miệng bằng nỗi nhớ nhà, những nỗi lo toan tiền học phí ,tiền nhà, tiền sinh hoạt cứ dồn dập đến…Khi cô đơn người ta bỗng nhớ nhà da diết và chỉ mong được quay về phải không mẹ?
“Mẹ ơi !Ở xứ lạ quê người, con là kẻ tha hương! “
Giá mà nó biết sớm cuộc sống xứ người không hề dễ dàng gì, giá mà trước đó nó có thể cảm nhận được những khó khăn của mẹ, mẹ lúc đó chắc chắn còn vất vả hơn nó bây giờ,những gì mẹ phải trải qua còn cay đắng hơn nó .Giá mà… thì nó đã nói yêu mẹ thật nhiều.
Và vòng xoay của cuộc sống vẫn tiếp tục như chưa hề dừng lại, nó đã cố gắng học thật tốt tiếng Trung để có thể bám trụ được ở đây, sau khi hoàn thành xong 2 năm học tiếng nó tìm được một công việc ở lại Đài Loan, đó là làm phiên dịch trong một công ti môi giới – Gọi là phiên dịch cho sang chứ nó biết,đó là cái nghề mà mọi người lao động vẫn chửi là “cái con-thằng môi giới đó,cái bọn hút máu người đó…”.Từ một đứa suy nghĩ non nớt ngô nghê ,khi làm cái nghề này suy nghĩ của nó đã trưởng thành hơn rất nhiều.Được trực tiếp làm việc và tiếp xúc với những anh em lao động ,hơn ai hết ,nó càng hiểu rõ hơn cuộc sống của những người con xa xứ.Những người mẹ,người cha,người vợ, người con, mỗi người sang đây đều mang theo hành trang là nỗi nhớ nhà, quyết tâm kiếm thật nhiều tiền để cải thiện cuộc sống gia đình.Nó đã cố gắng làm đúng trách nhiệm của bản thân và cũng không ít lần bất lực trước ánh mắt cầu cứu của đồng bào,nó đã cắn rứt và khóc khi không giúp được gì.Nó đã là người từng đưa những anh chị lao động mới qua đến nhà chủ báo danh và rồi lại là người đến đón họ đi vì những lí do chủ không hợp,lao động không hợp chủ, không làm được…Cũng chính nó đến phiên dịch nội dung công việc cho các chị giúp việc mới nhập cảnh.À thì ra giúp việc gia đình là phải tắm, phải lau đít, phải hút đờm ,phải làm việc nhà,phải lo cơm nước, phải cả năm suốt tháng không một ngày nghỉ,là những nỗi nhớ con da diết,là những giọt nước mắt khi nghĩ về gia đình,là những ngày tháng ăn không dám ăn tiêu không dám tiêu chắt nhặt từng đồng lương giúp việc ít ỏi gửi về nhà.À thì ra mẹ của nó 10 năm qua cũng làm những công việc như vậy..Cũng chính nó tận mắt chứng kiến nhiều lao động sau bao nhiêu năm làm kiếp lưu vong trốn chui trốn lủi,lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị bắt,đã ra đầu thú về nước đoàn tụ cùng với gia đình.À thì ra trong một lần mâu thuẫn với chủ không tìm được tiếng nói chung ,mẹ của nó đã chọn con đường này để tồn tại thêm vài năm ở đây,vì nhà nó đang xây dở,vì bố dạo gần đây sức khoẻ không tốt thu nhập không ổn định, vì chị gái cần phải học đại học,mẹ đã sống một cuộc sống cô đơn với công việc hái nấm trên 1 ngọn núi hẻo lánh ở huyện Nam Đầu,không bạn bè,không người thân, không tự do,không gì đảm bảo, mẹ đã trải qua những tháng ngày buồn tủi trong trại giam khi chờ có tiền mua vé máy bay về nước.Đó là lý do,mẹ đi mãi chưa từng về qua một lần. Tất cả những điều đó, trước đó nó không hề biết!
Nó buồn thật nhiều!
Nó đã khóc thật nhiều!
Nó đã trách bản thân thật nhiều!
Giá mà 10 năm trước nó hiểu được những điều này, điều mà phải mất cả một quá trình dài,đánh đổi và hi sinh nhiều thứ nó mới thấm và hiểu!
Nó đã từng ghét Đài Loan, vì nơi đó đã giữ chân mẹ ,nhưng cũng chính mảnh đất này đã gỡ nút thắt 10 năm qua trong lòng nó,chính mảnh đất này là cần câu cơm cho cả gia đình nó,và cho nó ngộ ra tình mẫu tử thật thiêng liêng.
“Bên Đài Loan cô đơn lạnh giá
Một mình mẹ trống trải nỗi đơn côi
Thương ba bố con tấm áo mỏng manh
Ở nhà có bố rồi nhưng không bằng mẹ….”
Từng vần thơ trong những lá thư phương xa đẫm nước mắt của mẹ được bố giữ gìn cẩn thận như đâm nhói vào lòng nó.
Nó cảm ơn mẹ vì tất cả!
Nó tự hào về người mẹ từng bất hợp pháp!
Mẹ là người mẹ vĩ đại hoàn hảo nhất và đã luôn dành cho nó những gì hoàn hảo nhất!
Giờ nó đã đủ lớn để lo cho bản thân, nó sẽ chăm chỉ làm việc để có thể bù đắp lại cho mẹ những năm tháng không ở bên người!
Nó tin rằng mỗi người đến với Đài Loan đều mang trong mình một câu chuyện, và đã đến lúc nó phải viết ra câu chuyện của mình,bằng sự chân thành nhất, bằng tất cả tình yêu, bằng cả trái tim gửi đến Mẹ của nó!
Hoá ra có một loại hạnh phúc mang tên nước mắt, vị mặn như hơi thở của biển quê nó vậy!

Đài trung một ngày mưa nhẹ,xa mẹ 15 năm, con nhớ Mẹ của con thật nhiều, con sẽ chạy lại ôm mẹ, nhẹ nhàng vuốt mái tóc bạc và làn da đồi mồi của mẹ ,nói với mẹ : “Con yêu mẹ thật nhiều,Cảm ơn mẹ vì tất cả”
Hẹn ngày gia đình mình đoàn tụ 💗

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Trần Lê Sơn Ý 陳黎山意

“Nó tin rằng mỗi người đến với Đài Loan đều mang trong mình một câu chuyện, và đã đến lúc nó phải viết ra câu chuyện của mình,bằng sự chân thành nhất, bằng tất cả tình yêu, bằng cả trái tim gửi đến Mẹ của nó! Hóa ra có một loại hạnh phúc mang tên nước mắt, vị mặn như hơi thở của biển quê nó vậy”. Tôi ước gì tác giả đã dùng đoạn này để làm đoạn kết. Như cách bạn đã mở ra ‘”Nó sinh ra và lớn lên trên hòn đảo nhỏ, nơi bốn bề là biển…”Mở ra bằng biển. kết lại bằng biển. Giữa biển là đảo Đài Loan và một quãng đời 10 năm. Mười năm nối kết, mười năm thắt gút, mười năm thương ghét…và rồi “nó ngộ ra tình mẫu tử thật thiêng liêng”. Tôi thích nhặt những viên ngọc trong đá từ câu chuyện viết dưới hình thức nhật ký này.

發佈留言