Sóng gió cuộc đời

🇻🇳 2019 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 Sóng gió cuộc đời
👤 陶小媚

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Hoàng Ly 黃鸝

Đây là một câu chuyện vô cùng cảm động về một nữ nhi xứ Việt hiện đang bị giam cầm ở Đài Loan với tội danh giết người. Câu chuyện về chị được kể lại bởi một người bạn tù yêu quý chị. Trước hết, điều đặc biệt và bất ngờ của tác phẩm này là ở tính nhân ái của nó khi một người tù không mong muốn mọi người phải nhìn vào hoàn cảnh của mình, mà lại dành tất cả tâm huyết và ngôn từ để viết về một người bạn tù khác. Cái tâm thái này với cuộc đời thật là hiếm có, nhất là với những người đang trong hoàn cảnh khó khăn, ngặt nghèo, bởi thông thường khi có dịp được cất tiếng nói, người ta sẽ chọn nói về mình và giãi bày cho mình trước tiên. Chính tâm thế của tác giả – cũng là một nữ tù nhân – đã đem lại một giá trị phi thường cho tác phẩm, dù rằng những lời văn còn nhiều chỗ lủng củng và thật thà, nên tính văn học có vẻ như không nhiều. Tuy vậy, tác phẩm này đặt cho ta một câu hỏi: “Thế nào mới là một tác phẩm văn học thật sự đi vào lòng người?” Dường như những áng văn hay, trau chuốt, khúc chiết là những giá trị cần có của một tác phẩm văn học, nhưng tất cả điều này sẽ chỉ trở thành một cái áo khoác lòe loẹt màu mè nếu như nó không phải được đúc kết từ những tiếng thống thiết từ trong trái tim.

Câu chuyện “Sóng gió cuộc đời” khiến ta hình dung tới những chiếc áo cũ, rách nhưng được vá cẩn thận và được nâng niu bởi những thân phận cuộc đời ấm áp tình người. Nó khiến ta quên đi những thước đo về giá trị văn học màu mè, nó khiến ta được sống thật, thở thật, và nhìn thấy những nhân vật và cuộc đời họ hiển hiện bằng xương bằng thịt trước mắt. Khi đọc câu chuyện này, tôi chợt nghĩ đến ngay nếu truyện được chuyển thể thành phim thì sẽ rất tuyệt vời, bởi câu chuyện đúng như một bộ phim vô cùng cảm động về thân phận con người đang diễn ra trước mắt tôi. Câu chuyện không đưa ra những lý thuyết sáo rỗng hay những bình luận giáo điều, mà khiến người đọc tự rút ra những nhận định và bài học cho chính mình, trong đó có lẽ bài học lớn nhất đó là: Có những số phận không thể nào thay đổi dù có rút ra bài học, cách duy nhất là mỉm cười chấp nhận và suy nghĩ lạc quan.

Một người phụ nữ không chỉ chịu thảm cảnh trong gia đình mình, trên chính quê hương mình ngay từ khi còn bé xíu (6 tuổi) chưa thể có đủ ý thức để quyết định được tương lai của mình, rồi đến khi sang xứ người lại tiếp tục chịu những thảm cảnh còn lớn hơn vì không hiều biết, không nơi nương tựa. Một con người mà từ lúc sinh ra chưa bao giờ biết đến 2 từ may mắn và yêu thương. Xót xa thay, dường như 2 lần may mắn duy nhất của cô ấy đều liên quan đến sự giam cầm: Lần đầu tiên là khi cô sung sướng chạy thoát khỏi nhà tù (nhà kho của bố mẹ nuôi) với sự giúp đỡ của 2 đứa trẻ, để rồi rơi vào 1 vòng xoáy khắc nghiệt hơn trong cái thế giới tưởng là tự do và hạnh phúc, và lần may mắn thứ 2 là khi cô phải ngồi tù thật sự với tội danh giết người, để nhận ra rằng nhà tù dường như là nơi khiến cho cô ấy được bình an nhất so với thế giới khủng khiếp ngoài kia.

Khi đọc xong câu chuyện, tôi rất ấn tượng với hình ảnh hoa đăng ở cuối truyện và nghĩ rằng nếu đặt tên truyện là “Hoa đăng” thì có lẽ tính văn học của tác phẩm này sẽ ở một tầm khác hẳn. Nếu sau này có dịp làm 1 bộ phim lấy cảm hứng từ câu chuyện này, chắc chắn tôi sẽ đặt tên phim là “Hoa đăng”

發佈留言

發佈留言必須填寫的電子郵件地址不會公開。 必填欄位標示為 *