Hạ về em nhớ anh

🇻🇳 2019 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 Hạ về em nhớ anh
👤 Vũ Thị Thảo

Tháng 5 về rồi. Tháng của những ngày hè oi ả, tháng của những tiếng ve râm ran khắp cả bản làng miền Tây xứ Nghệ. Trải dài khắp đó đây là màu vàng ươm của nắng, thấp thoáng bên kia triền đê là dòng Lam xanh biếc hiền hoà, thoảng trong gió ban mai là mùi thơm thân quen của rơm rạ ngày mùa . Ngày hôm nay em nắm tay bé Chip- con của chúng mình trở về trên con đường làng quen thuộc , con đường gắn liền với thời niên thiếu của cả anh và em. Nhìn bé con tung tăng, vui đùa thoả thích dưới bầu trời xanh ngắt của mùa hạ ,biết bao kỷ niệm trong tâm trí em lại ùa về. Hạ về em nhớ anh!

Còn mấy ngày nữa là đến ngày giỗ anh , mẹ con em bắt chuyến xe trong đêm từ Hà Nội về để kịp lo liệu mọi thứ. Thời gian trôi nhanh quá phải không anh ? Thấm thoắt đã sáu năm anh rời xa mẹ con em mãi mãi, thế mà em cứ ngỡ mọi việc như mới xảy ra ngày hôm qua vậy. Đến giờ này em đã mạnh mẽ, kiên cường hơn nhưng nỗi nhớ anh vẫn chưa thể nào nguôi ngoai được. Nỗi đau trong em vẫn còn đó, chỉ là e giấu đi…

Anh và em đều được sinh ra và lớn lên ở một huyện miền núi phía Tây của tỉnh Nghệ An – thuộc miền Trung của Việt Nam. Cuộc sống nơi đây của người dân vô cùng khó khăn khi luôn phải chật vật chống chọi lại với điều kiện thời tiết khắc nghiệt : mùa đông trong sương giá , mùa hạ nắng cháy da. Lũ lụt, hạn hán xảy ra triền miên khiến người nông dân rơi vào cảnh thiếu thốn , nghèo khổ mặc dù đã cố gắng làm lụng chăm chỉ vẫn không đủ để trang trải, lo toan cho cuộc sống hàng ngày. Cũng chính vì như thế nên nhiều người lựa chọn cách đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài để thoát nghèo, và trong số đó có anh.

Trải qua tình yêu hồn nhiên của tuổi học trò tươi đẹp cùng hai năm trời chờ đợi anh đi nghĩa vụ quân sự trở về, hai chúng ta quyết định về chung một nhà với sự chúc phúc của họ hàng hai bên cùng toàn thể bạn bè. Cưới xong cũng là lúc mẹ anh lâm bệnh nặng, căn bệnh tim quái ác đã hành hạ mẹ bao nhiêu năm nay lại càng trở nên trầm trọng , bao nhiêu vốn liếng, tiền của cứ thế lần lượt đội nón ra đi để chạy chữa cho mẹ. Anh bàn với em để anh đi sang Đài Loan làm việc với hi vọng có thể kiếm được tiền trả nợ và chữa bệnh cho mẹ , khấm khá hơn thì có thể xây được căn nhà, kiếm được tí vốn làm ăn. Vợ chồng son rỗi bên nhau chưa được bao lâu mà để anh đi như thế thật tâm em cũng không hề muốn. Nhưng nhìn cảnh mẹ phải từng ngày chống chọi lại với những cơn đau, em cũng không đành lòng nên đã đồng ý để anh đi .

Anh còn nhớ không ? Ngày ấy, anh cùng vài người nữa trong làng đi theo một trung tâm môi giới ở Hà Nội được người trong làng giới thiệu. Theo như thoả thuận ban đầu , họ đưa cho anh chọn đơn hàng ốc vít- sản xuất linh kiện với chi phí đi 6,500$ , bảo rằng công ty nhiều việc nên mỗi ngày tăng ca tối thiểu 4 tiếng. Khỏi phải nói lúc đó anh và cả nhà vui mừng đến mức nào vì nghe nói những đơn hàng như vậy sẽ kiếm được nhiều tiền . Mới nghĩ đến việc có tiền để trang trải nợ nần, để phẫu thuật tim cho mẹ, để xây được một căn nhà mà ánh mắt anh lấp lánh đầy hi vọng. Không chỉ có anh mà cả nhà ai cũng thế, đều hi vọng một tương lai tươi sáng sẽ mở ra cho gia đình mình.

Ngày ấy ,cả gia đình chạy vạy khắp nơi từ ngân hàng chính sách đến anh em, bạn bè nhưng rồi cũng chẳng được bao nhiêu nên đành chấp nhận vay lãi cao để đóng tiền cho anh đi. Ngày ký hợp đồng vợ chồng mình khăn gói ra Hà Nội để đóng đóng tiền. Khi làm việc với bên trung tâm dù đã thấy nhiều bất cập của phía bên môi giới mà vợ chồng mình vẫn chấp thuận chỉ vì nghĩ “ đã phóng lao thì phải theo lao”. Cho đến tận bây giờ, em vẫn còn hối hận vì ngày ấy đã không thận trọng hơn.
Vợ chồng mình rời Hà Nội về nhà được gần một tháng thì công ty gọi thông báo anh chuẩn bị còn một tuần nữa là bay. Những ngày cuối trước khi anh đi thì em phát hiện mình có thai. Anh đã bật khóc khi nghe tin mình được làm bố, anh bảo:

— Vợ chồng mình có con , anh vui lắm em ạ. Nhưng anh thương cho em quá, em mang thai mà anh không ở bên chăm sóc được, chẳng biết lúc em sinh anh có về thăm được không. Anh chỉ lo mẹ con em thiệt thòi….

Mặc dù lúc đó em cũng vừa mừng vừa tủi thân nhưng vẫn cố gắng động viên anh:

— Anh đừng lo. Em ở nhà còn có bố mẹ , anh chị em chăm sóc còn anh sang bên đó một thân một mình, đất lạ người dưng phải cố giữ gìn sức khoẻ anh nhé. Mẹ con em sẽ đợi anh về.

Ngày anh chuẩn bị lên xe ra Hà Nội để bay, em mới có bầu được một tháng nên anh không cho em ra tiễn anh. Anh lục trong tủ đồ lấy ra một chiếc chăn rằn ri từ hồi anh đi lính mang về rồi đưa cho em :

— Chăn này có hơi của anh nhiều lắm , em ở nhà nhớ anh thì lấy mà ôm cho đỡ nhớ nhé. Anh đi rồi sẽ về với em và cả nhà.

Lúc đó thực sự em chỉ biết khóc vì thương anh chứ không nói được lời nào. Anh đi khi vợ chồng mình vừa cưới được bốn tháng thôi mà.

Anh bay sang đấy rồi về công ty ,hai ngày đầu anh chưa đi làm nên gọi về kể cho em nghe về cuộc sống ở Đài Loan . Anh bảo anh ngồi trên xe đi từ Đài Bắc về Đài Trung, đi qua nhiều nơi thấy cảnh vật đẹp lắm, ở thành phố thì trù phú , nhộn nhịp, đến nông thôn thì thoáng đãng, yên bình như ở Việt Nam vậy. Còn con người thì khá thân thiện và hiếu khách, anh đến nơi được ông chủ đón tiếp rất nhiệt tình. Em và cả nhà nghe được như thế cũng bớt lo lắng và thấy mừng vì cuộc sống như anh kể khá là tươi đẹp.

Thế nhưng mọi thứ chỉ tốt đẹp cho đến ngày thứ ba anh đi làm. Anh gặp những người Việt trong công ty mới vỡ lẽ là công ty thường rất ít việc, thậm chí thất nghiệp, chỉ làm ngày 8 tiếng, có khi còn ít hơn. Anh mới hỏi mọi người :

— Sao công ty ký hợp đồng với em ngay tăng ca 4 tiếng giờ lại bảo không có?

Mấy anh đi trước mới bảo :

— Em lại bị môi giới lừa giống bọn anh rồi. Thôi chấp nhận làm một thời gian rồi mình trốn em ạ.

— Sao không bắt môi giới chịu trách nhiệm mà mình phải trốn hả anh ? Em nghe nói trốn ra bất hợp pháp nguy hiểm lắm.

— Giờ phải liều chứ biết sao được em. Hợp đồng chính thức không có tăng ca đâu, anh em mình không biết tiếng nên cứ ký thế. Bây giờ thì bút sa gà chết em ạ, không trách ai được, chỉ trách anh em mình không cẩn thận thôi….

Tối đó anh gọi về nói mọi chuyện cho em biết nhưng bảo chỉ nói với bố biết chứ không cho mẹ biết vì sợ mẹ sốc rồi ảnh hưởng đến bệnh tình. Em và bố khuyên anh cứ làm xem thế nào chứ đừng trốn ra thế nguy hiểm lắm. Rồi anh cũng làm được một tháng , nhận lương được 6000 nhân dân tệ, sau khi trừ chi phí ăn ở chỉ còn 4500. Mà trước đó theo như môi giới thì chủ sẽ cung cấp ăn ở và không mất một đồng nào.

Trước nỗi lo khoản nợ ở nhà, bệnh của mẹ thì ngày một trở nặng hơn , anh quyết định sẽ cùng mấy người nữa trốn ra ngoài để đi làm với hi vọng có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Công việc ở ngoài có phần vất vả, nặng nhọc hơn nhưng bù lại có thêm tiền để gửi về trả nợ nên anh luôn cố gắng làm lụng . Em ở nhà bụng mang dạ chửa cũng chỉ biết cố gắng hết lòng đỡ đần bố mẹ chút ít để anh yên tâm chứ cũng không thể làm gì hơn. Dù cho trong lòng bất an, lo lắng nhưng em cũng lực bất tòng tâm, chỉ biết ngày ngày cầu trời khấn phật cho anh được mạnh khoẻ, bình an để về với gia đình.

Thế rồi cái ngày định mệnh ấy đến, ngày anh xa mẹ con mãi mãi không một lời từ biệt. Buổi chiều ngày hôm ấy , em đang vun cho mấy khóm rau trước nhà thì thấy bố ở trong nhà có điện thoại, rồi bố vừa nói vừa nhìn ra phía em rồi lại đi ra sau nhà. Được một lúc sau bố gọi em :

– Mai ơi, con nghỉ tay vào chuẩn bị ít đồ lên nhà ngoại mà chơi ít hôm, bà thông gia gọi bảo nhớ con đó.

Em chạy vào nói với bố :

– Có việc gì à bố ? Hôm trước con mới qua nhà rồi mà.

– Ừ thì bà bảo nhớ thì con cứ lên với bà ít hôm rồi về cũng được.

– Thế để con lên ngủ với mẹ một đêm, mai con lại về. Mẹ đang đau thế , để bố với mẹ ở nhà con không yên tâm, nhỡ đêm hôm mẹ lại trở đau thì khổ bố.

– Không sao đâu. Con cứ đi chơi cho thoải mái, lâu nay chăm cho mẹ mày cũng vất vả nhiều rồi. Ở nhà bố lo được, con đi đi.

Dù trong lòng có nhiều thắc mắc nhưng em cũng theo ý bố, vào lấy vội bộ đồ rồi đi. Chẳng hiểu sao tự nhiên lại thấy nóng ruột, em cứ nghĩ mẹ em có chuyện gì mới gọi lên nên chạy xe thật nhanh để đến xem thế nào. Nhưng rồi không phải mẹ vẫn bình thường , không ốm đau gì cả chỉ có điều lạ là cứ nằng nặc đòi em ở lại nhà mấy hôm. Ruột gan em thì cứ như ai đốt, không thể nào ngồi yên, nghĩ lại thái độ của bố và mẹ em thấy hình như bố mẹ đang muốn dấu em điều gì. Em lại nói mẹ :

– Để con về tí đã, có chuyện gì hay sao mà con sốt ruột quá mẹ ạ.

– Không có đâu con, chắc tại bầu bì rồi suy nghĩ linh tinh đấy, nghe mẹ, ở lại rồi tối mẹ con mình tâm sự chứ lâu rồi không được ôm mẹ ngủ còn gì.

– Vâng. Thế con về một tí thôi rồi con lên mẹ nhé.

Nói rồi em đi một mạch ra xe, không để mẹ ngăn lại nữa. Vừa về đến nhà, em thấy ở cổng có nhiều xe máy dựng sẵn, trong nhà mọi người đang ngồi ở bàn, đông lắm, toàn anh em họ hàng thân thích cả. Em còn nghĩ không biết có việc gì mà họp gia đình thế kia, giỗ ông bà thì còn chưa tới.
Rồi em vào chào các cô các bác , thấy em mọi người đều im lặng , sắc mặt đổi khác. Em nhìn ra sau thấy cô Tư núp sau lưng bác Hai lau nước mắt, mẹ đang ốm mà lại đi đâu không thấy ở nhà. Linh tính chẳng lành , em hỏi bố:

– Bố ơi, có chuyện gì phải không ? Sao mọi người đông đủ thế này, bố đừng dấu con, con xin bố.

– Không có đâu con, con lên ngoại rồi sao lại về đây….

Em không kìm được nữa, em nghĩ đến anh, hay là anh có chuyện gì, sao mọi người lạ quá. Em quỳ xuống bên chân bố và khóc :

– Con xin bố, bố nói cho con biết đi , anh Lâm có chuyện gì phải không? Ruột gan con muốn cháy hết cả rồi bố ạ.

Lúc này cả nhà đều bật khóc, bố quay sang đỡ em dậy:

– Con bình tĩnh nghe bố nói. Thằng Tiến gọi về cho bố…bảo thằng Lâm …bị tai nạn trong lúc làm việc…không qua khỏi con ạ…

Nói đến đấy, bố không kìm được nữa, đấm mạnh vào ngực rồi bật khóc.
Trời ơi ! Chuyện gì đang xảy ra thế này, em không tin vào tai mình nữa , ù hết cả rồi . Nhưng nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn kham khổ trên gương mặt bố thì không thể là giả được. Em chưa từng thấy bố khóc và cũng chỉ nghe mẹ kể bố khóc một lần khi anh chào đời thế mà giờ bố đang khóc…..

– Không phải đâu bố, chắc nó trêu nhà mình đấy. Sáng nay anh vừa gọi cho con bảo đang chuẩn bị đi làm mà, không có đâu bố…..không phải đâu….

Em vừa nói vừa lắc đầu mà nước mắt tuôn trào không ngớt. Cô Tư vội chạy lại ôm lấy em :

– Bình tĩnh đi cháu, nghe cô , hãy nghĩ đến con của cháu…

Thấy cô nghẹn lại không nói nữa, em đưa tay ôm lấy bụng mình tự hỏi :

– Không phải là thật đúng không con, bố Lâm của con sẽ về , nhất định là thế , con còn chưa ra đời, còn chưa được gặp bố cơ mà….

Rồi em nấc lên từng cơn, không khóc thành tiếng được nữa. Mọi thứ xung quanh em quay cuồng, mờ nhạt dần đi , em không còn biết gì nữa anh à…
Lúc em tỉnh dậy thì trời đã tối, mẹ em chạy xuống thừ lúc nào đang ngồi bên cạnh vừa nhìn xa xăm vừa lau nước mắt. Cô Tư ngồi ở cửa, giọng nói nhỏ nghẹn ngào :

– Thương chúng nó quá chị ạ, cưới nhau chưa được bao lâu, rồi con Mai sẽ ra sao, nó có chịu nổi được không nữa….

Em bật khóc, choàng dậy. Mẹ vội đỡ em, ôm em vào lòng , vừa lau nước mắt cho em vừa nói :

– Mẹ biết con đang rất đau lòng , ai cũng biết. Nhưng con thương bố mẹ , thương thằng Lâm rồi cả con của con nữa mà cố gắng mạnh mẽ, kiên cường lên con nhé. Nhất định con phải vượt qua nỗi đau này, có thế thằng Lâm mới an lòng yên nghỉ được….

Em nghe từng lời mẹ nói mà đau đến nỗi tưởng chừng như bị ai bóp nghẹt vào tim không thở được. Anh của em , mới đây còn hứa sẽ về với hai mẹ con thế mà lại ra nông nỗi này. Em tự trách mình hay tại kiếp trước em gây nghiệp gì nên kiếp này làm khổ anh. Không. Không phải do kiếp trước. Là do kiếp này. Đúng, do kiếp này, nếu như em cản anh ngay từ đầu , nếu như em khuyên anh không tin lời môi giới, rồi ngăn anh không ra bất hợp pháp,… thì có lẽ em đã không mất anh. Em vừa khóc vừa tự trách mình hại anh.

Bố nghe tiếng em tỉnh cũng chạy vào, bố không khóc nữa nhưng mắt còn đỏ hoe, em biết bố đang cố nén vào lòng :

– Bố biết con đau, bố thương chúng mày quá. Nhưng con hãy vì mẹ , vì cả nhà mà cố gắng. Lỗi là do bố, chỉ vì bố vô dụng không lo được cho gia đình nên nó phải đi xa rồi mới gặp chuyện này. Con có trách thì cứ trách bố….
Rồi bố khóc, em đỡ bố rồi khóc theo. Em phải làm sao đây anh ? Bố mẹ già rồi còn phải gánh nỗi đau kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh này nữa, mẹ chắc còn chưa biết tin nữa, nếu biết mẹ có chịu nổi không ? Bệnh tình mẹ còn đang như thế… Nghĩ đến đấy , em gạt nước mắt , nhất định em phải mạnh mẽ, lúc này nếu em gục ngã thì bố mẹ biết phải làm sao. Cả đời bố mẹ được mỗi anh là con, giờ anh mất rồi không dựa vào em thì còn dựa vào ai được nữa . Em nén đau nói với bố:

– Bố đừng tự trách mình , bố không có lỗi. Âu cũng là cái số vợ chồng con không được bên nhau. Con sẽ cố gắng , giờ quan trọng là lo liệu hậu sự cho chồng con đã bố ạ.

Bố gạt nước mắt, gật đầu :

– Ừ. Lúc nãy thằng Tiến gọi về bảo đang ở bệnh viện làm thủ tục . Nó nhờ đến hội cô dâu Việt và hội Trái tim yêu thương Việt Nam tại Đài Loan giúp đỡ rồi nên con hãy yên tâm. Rồi nó sẽ được về sớm thôi.

– Vâng ạ, thế là con cũng yên tâm phần nào rồi. Còn chi phí đưa anh về thì giờ làm sao hả bố ?

– Lúc nãy các cô các bác có nói chung tay giúp gia đình mình , nhưng cũng được ít vì ai cũng gặp khó cả, không trách được. Bố cũng không còn cách nào nữa , chắc phải bán nhà con ạ.

– Bán nhà rồi phải làm sao đây bố ? Bố mẹ sẽ ở đâu rồi hương hoả nhà mình nữa?

– Cả nhà cứ chuyển lên nhà mình ở con ạ, nhà thì rộng có mình mẹ ở cũng không hết. Mẹ bàn với ông thông gia đây rồi . Gặp lúc khó khăn này mẹ không thể đứng yên nhìn được.
Mẹ em cầm chiếc khăn mặt từ ngoài cửa bước vào nói.

– Thế được không bố ?

Bố gật đầu, cúi xuống trầm ngâm:

– Giờ làm cách nào đưa được thằng Lâm về bố đều làm theo con ạ.

Đưa ra quyết định chắc bố phải đau lòng lắm, đất đai ông bà tổ tiên để lại bố từng dặn sau này không ai được bán thế mà giờ bố đành chấp nhận bán đi thì chẳng khác gì cắt khúc ruột của mình mà bán đi cả. Lúc này em lại càng thương bố mẹ biết bao.

Rồi trong mấy ngày sau đó, các chị trong hội Cô dâu Việt và hội Trái tim yêu thương Việt Nam tại Đài Loan đã luôn sát cánh cùng vợ chồng mình anh ạ. Thật không thể ngờ, chỉ trong mấy ngày các chị đã kêu gọi được đủ số tiền để đưa anh về giúp gia đình mình không phải bán nhà nữa. Chưa lúc nào em thấy tình người cao đẹp hơn lúc ấy, cả nghìn cả triệu trái tim nhân ái cùng hướng về anh. Trong số đó có những người đồng hương, đồng nghiệp của anh ở xứ người , có những người lại ở trong nước, tuy khác nhau về khoảng cách nhưng họ đều có chung một trái tim yêu thương đồng loại. Rồi còn ông chủ cũ của chồng em ở bên đấy cũng tốt bụng giúp cho gia đình chi phí để đi lại qua đón anh. Điều đó khiến cho cả e và gia đình mình đều vô cùng cảm kích và không biết nói gì hơn ngoài những lời cảm ơn chân thành nhất.

Rồi ngày em và mọi ngừoi chờ đợi cũng đã đến, anh được các chị đưa ra sân bay. Mặc dù không ai muốn cho em đi vì sợ em đang bầu bí, đi sẽ không chịu được nhưng em vẫn kiên quyết xin bố đi và hứa sẽ mạnh mẽ để đưa anh về , cuối cùng thì bố cũng đồng ý.

Vì mẹ đang bệnh nên bố phải ở nhà, em cùng các bác đi đón anh. Em xuống đến sân bay Đài Loan thì thấy các chị bên các hội đã chờ sẵn. Một chị đang mang chiếc ba lô có hũ tro cốt của anh trong đó tiến đến gần em. Em nghẹn ngào dang hai tay đón lấy rồi ôm anh vào lòng. Giây phút ấy ai nấy đều bật khóc. Các chị xoa lấy anh rồi bảo:

– Em về với gia đình ngoan nhé . Hãy phù hộ cho mọi người được khoẻ mạnh bình an. Thương em nhiều.

Em muốn khóc oà lên vì đã đón được anh trở về trong vòng tay, vì tình cảm của các chị và mọi người quá đỗi thiêng liêng. Em tự nhủ mình phải ghi nhớ phút giây này mãi mãi để sau này con chúng ta lớn lên em sẽ dạy con để con có được trái tim yêu thương tuyệt vời như các chị.
Em ôm anh về, vừa đi vừa phải kìm nén vì sợ làm ảnh hưởng đến mọi người trên chuyến bay chứ thực ra trong lòng như dao cắt. Ngày anh đi còn ấm áp , nguyên vẹn ôm em thế mà ngày anh về dù em có ôm chặt vào lòng vẫn lạnh lẽo đến vô cùng. Cả anh, cả em và cả con chúng mình nữa giây phút ấy được gần nhau hơn bao giờ hết. Em tin rằng cả anh và con đều cảm nhận được hết đúng không anh?

Về đến nhà, mọi thứ đã sẵn sàng, mọi người đã có mặt đông đủ để đón anh . Giây phút em tháo ba lô đưa anh ra trước bàn thờ , cả không gian gần như chết lặng, rồi mọi người oà lên khóc thương anh. Lúc làm thủ tục đến phần điếu văn , em xin phép bố và mọi người được đọc đoạn thơ cuối cùng cho anh nghe vì hồi anh còn sống anh luôn thích nghe em đọc những bài thơ em viết. Nhưng hồi đó là những bài thơ tình tươi đẹp chứ em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày viết ra những vần thơ đau lòng đến thế :

Khóc anh
Nửa năm hương lửa đang nồng
Sao anh nỡ vội đành lòng bước đi
Buồn rầu cho phận nữ nhi
Khóc thương trong cảnh biệt ly nhớ chồng.
Nhìn gian nhà vắng trống không
Bốn bề hiu hắt mà lòng xót xa.
Anh ơi ! Thương lắm cha già
Mẹ mình héo hắt cũng là vì anh
Còn em đơn chiếc mong manh
Ngày đêm nhớ lại ngọt lành ngày xưa.
Biết làm sao? Những chiều mưa
Mong anh mòn mỏi mà chưa thấy về
Đèn khuya hiu hắt, não nề
Mình em giữ trọn lời thề sắt son.
Hứa rằng em sẽ cùng con
Thay anh,chữ hiếu-báo tròn mẹ cha
Từ nay mọi việc trong nhà
Mình em gánh vác,nhưng mà được thôi.
Anh ơi,anh mãi đi rồi
Sau này ai hỏi, bồi hồi, nhớ anh
Mong anh an giấc ngủ lành
Bố mẹ,̣ em sẽ thay anh đỡ đần.
Còn con,em sẽ ân cần
Chăm lo,chỉ bảo luôn phần của anh
Trời cao kia vẫn còn xanh
Như em vẫn nhớ đến anh ngày nào.

Em đã cố gắng giữ cho giọng mình rành rọt nhất có thể để anh nghe nhưng rồi toàn bị ngắt quãng vì nước mắt tuôn trào, cổ họng nghẹn ứ. Nghe em đọc đến đâu mọi người cố gắng giữ im lặng để anh được nghe rõ nhưng dường như vẫn không ai nén nổi những tiếng nấc nao lòng….

Lo hậu sự cho anh xong cũng là lúc mẹ trở bệnh nặng thêm do quá đau lòng vì nỗi đau mất anh . Em cũng gắng quên đi nỗi đau ấy để chăm sóc và làm điểm tựa cho bố mẹ . Cũng may là bé con của vợ chồng mình có vẻ ngoan và hiểu chuyện lắm anh ạ , vẫn mạnh khoẻ và không quấy gì em anh ạ. Kể cả khi sinh ra cho đến tận bây giờ con vẫn ngoan để em có thể yên tâm đi làm và lo toan mọi thứ, chắc là do anh dõi theo và phù hộ cho mẹ con em đúng không anh?

Sáu năm qua, không có anh , cũng có những lúc em yếu lòng , cô đơn nhưng cứ nhìn bé Chíp hồn nhiên vui chơi và ngày một giống anh như đúc em lại thấy như được an ủi phần nào. Ba năm trước , sau khi mẹ mất em xin phép bố cho em được ra Hà Nội tìm việc làm, thỉnh thoảng về thăm bố. Em đón cả bé Chíp ra sống cùng nữa. Rồi em xin phép mấy chị trong hội Cô dâu Việt Nam và hội Trái tim yêu thương Việt Nam tại Đài Loan cho em được làm cầu nối tại Việt Nam để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn, xảy ra bất trắc ở xứ người. Em còn tích cực tư vấn, tuyên truyền cho mọi người hiểu hơn về xuất khẩu lao động Đài Loan trên trang cá nhân Facebook với mong muốn có thể giúp mọi người có cái nhìn đúng hơn và không bị các trung tâm môi giới lừa đảo như vợ chồng mình trước đây gặp phải anh ạ. Em biết việc làm của mình tuy là nhỏ nhưng em tin anh sẽ rất vui lòng đúng không anh ? Em sẽ cố gắng sống để làm tấm gương cho con của mình noi theo…..

– Mẹ ơi ! Bao giờ mình ra thăm mộ bố hả mẹ ?
Tiếng bé Chip trong trẻo , thơ ngây đưa em về với thực tại. Con của của chúng mình đã quen với việc mỗi năm về thăm mộ bố rồi anh ạ.

– Đến chiều mẹ con mình cùng ông đi con nhé !
Bé Chip dạ ngoan ngoãn rồi lại tiếp tục tung tăng trên con đường làng bình yên đầy nắng. Về nhà, thấy bố vẫn khoẻ là em mừng rồi anh ạ. Một thời gian nữa em sẽ đón bố ra Hà Nội để tiện chăm sóc, anh hãy yên tâm nhé.

Khi nắng chiều nhạt bớt, em cùng bố và con đi thăm anh. Chíp con vừa tập tành nhổ cỏ theo mẹ vừa líu lo hỏi mẹ :

– Bao giờ bố Lâm của con sẽ về hả mẹ ?

– Bố còn đang bận làm siêu nhân để bảo vệ cả thế giới, khi nào con lớn và luôn chăm ngoan, học giỏi thì bố sẽ về.

– Vâng ạ, nhất định con sẽ đợi bố. Bố Lâm là siêu nhân, bố Lâm tốt bụng, bố Lâm tuyệt vời nhất mẹ nhỉ ?

Em gật đầu nhìn con, cố cười mà cay cay khoé mắt. Bé con còn hồn nhiên chưa hiểu được nỗi đau mất bố lại càng khiến em thêm thương con và anh đến nhường nào. Rồi khi nào con đủ hiểu chuyện , em sẽ kể cho con nghe về người bố của con tuyệt vời như thế nào. Anh hãy an lòng và luôn dõi theo mẹ con em anh nhé. Em luôn yêu anh . Mãi mãi yêu anh.

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Trần Lê Sơn Ý 陳黎山意

“Hạ về em nhớ anh” có thể nói là một câu chuyện cảm động, chân tình. Đây có thể là một câu chuyện có thật, cũng có thể là một chuyện sáng tác từ những hỉnh mẫu chân thật nào đó của những di công người Việt sang Đài. Dẫu sao, điểm mạnh của tác giả chính là cách kể như thật về những hoàn cảnh, những phận người. Đọc để hiểu về nghĩa vợ chồng, tình cha con, gia đình, và những người đồng hương, đồng cảnh ngộ. Hiểu để thương. Để cảm thông và hy vọng.

發佈留言

發佈留言必須填寫的電子郵件地址不會公開。 必填欄位標示為 *