MUA VỢ

🇻🇳 2019 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 MUA VỢ
👤 Phạm Hồng Nhung

– Ngày nào anh cũng đến đòi tiền tôi, tôi làm gì có tiền cho anh mua rượu chứ, buông tôi ra đi.
Người đàn bà nói chưa dứt lời đã bị người đàn ông cầm tóc lôi đi. Anh ta càng lôi thì người đàn bà ấy càng cố lùi về phía sau, có lẽ thân hình gầy guộc, nhỏ bé của cô chẳng thể nào thắng nổi người đàn ông cao lớn kia.
– Mày biết vì mày mà tao tốn biết bao nhiêu tiền của không? Hả cái con ăn không ngồi rồi, không biết sinh đẻ này. Mày không đi làm trả nợ cho nhà tao mà chỉ biết gửi tiền về Việt Nam thôi à?.
Người đàn ông kia mắng người đàn bà đó xối xả, hắn làm cho cả khu chợ chiều ở đây trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Mọi người chỉ đứng lại nhìn mà chẳng ai dám lao vào can ngăn. Ở Đài Loan, người ta chẳng mấy khi can thiệp vào chuyện riêng nhà người khác, có lẽ bởi vậy mà người đàn ông kia cứ cách mấy ngày lại đến khu chợ làm một phen như thế.
Người đàn ông cao lớn một tay cầm con dao, một tay lôi vợ xềnh xệch kia là chủ tiệm quầy đậu phụ ở khu chợ này. Gọi là chủ tiệm nhưng từ khi tiếp quản quầy hàng từ tay bố mẹ già của hắn, hắn đâu có tu trí làm ăn, đâu có coi đây là bát cơm manh áo kiếm sống. Những người bán hàng quanh đây chẳng mấy khi nhìn thấy mặt hắn, chỉ lúc nào cần rượu, cần tiền hắn mới thò mặt tìm đến.
Còn người đàn bà đáng thương kia, chẳng nói ai cũng biết đó là vợ hắn. Những ngày hắn tìm đến, ngày nào may mắn thì chỉ bị hắn mắng nhiếc dăm ba câu, ngày nào hắn ta nổi cơn khùng thì chỉ tội cô vợ phải làm con giun cho hắn giày xéo. Những lúc đó, cả khu chợ chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Những cuộc giằng co giữa hai vợ chồng cứ diễn ra như vậy mà chẳng ai can ngăn, cho đến khi…
– “Tôi gửi anh này, anh buông tay ra đi, đàn ông đàn ang mà ức hiếp phụ nữ không thấy xấu hổ sao?” – Nói đoạn, anh ta tay chìa hai tờ 100 đồng.
– Mày là ai hả thằng kia? Bịt chặt cái mồm mày lại đi, đừng quan tâm đến chuyện nhà tao. Mày tin con dao này phi thẳng vào mặt mày ngay tức khắc không?
Hắn vừa nói vừa giật tóc cô vợ, nắm tóc dài của cô bị hắn làm cho rối tung, nhìn hắn cầm nắm tóc mà cứ ngỡ như đang cầm nắm cỏ, bất cứ lúc nào cũng có thể nhổ bật ra. Người vợ thì khỏi phải nói, miệng run không nói nên lời, nước mắt chảy ra, ánh mắt như đang cầu khẩn ai đó cứu giúp.
-“Anh làm vậy tôi báo công an đấy”- người đàn ông lạ mặt đó lên tiếng.
Nghe đến hai chữ “công an”, hắn ta liền chột dạ, từ từ buông tay, nhận lấy tiền rồi đi. Cô vợ thì ngồi luôn tại nền đất, có lẽ cô cảm thấy quá mệt mỏi. Cô liền moi ra trong túi 200 đồng và không quên nói lời cảm ơn đến ân nhân của cô. Thế nhưng anh ta không nhận số tiền đó, còn nói lẩm bẩm rằng thật không hiểu sao phụ nữ Việt Nam chịu nhẫn nhục đến vậy làm gì cơ chứ.
Người đàn ông lạ mặt ra tay cứu giúp kia tên Hữu Tường – công nhân làm việc ở khu xây dựng bên kia đường. Bố mẹ anh mất sớm, để lại cho anh mảnh đất ở quê thuộc Cao Hùng. Vì ở quê không có nhiều việc làm nên anh đành chấp nhận lên thành phố làm công nhân. Đó là công việc mà rất ít những người đàn ông Đài Loan muốn làm. Công việc tuy vất vả, nhưng với anh ít ra còn kiếm ra tiền.
***
Nói về người đàn bà kia, có lẽ những người quanh khu chợ chỉ biết lắc đầu thở dài. Nghe đâu cô tên Thư, sinh ra ở vùng nông thôn nghèo ở Việt Nam, bố mẹ vì bệnh tật muốn trả nợ mà “bán” cô cho người đàn ông kia. Nói là “bán” cực chẳng ngoa chút nào.
Hơn chục năm trước, đàn ông Đài Loan lấy vợ Việt Nam qua mô giới là điều chẳng xa lạ. Người già, người muốn tái hôn, người khuyết tật đều có thể lấy được một cô gái trinh nữ Việt Nam xinh đẹp, chỉ cần bỏ ra một món tiền mấy chục triệu là đủ. Ở Việt Nam mấy chục triệu là lớn, thế nhưng ở một quốc gia phát triển như Đài Loan, đó chỉ là tiền lương một hai tháng. Và tất nhiên, nhà Thư lúc đó làm gì ra tiền để trả nợ, bố mẹ cô đành đứt ruột “bán” cô cho một gia đình Đài Loan với giá 60 triệu. Mãi về sau này cô mới biết mô giới đã quảng cáo cô như một món hàng bằng những lời đảm bảo: “không chạy chốn, giữ gìn trinh tiết”, “đảm đang, biết sinh nở”. Và gia đình nhà chồng phải trả cho mô giới một khoản tiền khác chẳng kém gì số tiền mua cô về để đổi lấy. Một cuộc mua bán như vậy diễn ra đối với một cô gái mười tám đôi mươi, chỉ mấy chục triệu là có thể mua được cả một cuộc đời, cả một tương lai của một người. Sao mà rẻ mạt đến thế! Có lẽ chính bởi bản chất của cuộc hôn nhân là một sự thuận mua vừa bán thế nên suốt 13 năm ròng rã, gia đình chồng đối xử với cô như một vật sở hữu. Những năm tháng sống ở nơi đất khách quê người là những năm tháng tủi nhục chồng chất tủi nhục. Nhiều lúc cô chỉ muốn lão bỏ cô để cô có thể sống yên ổn, thế nhưng nghĩ đến gia đình và khoản nợ, cô đành từ bỏ ý nghĩ đó. Vả lại hắn mất tiền mua cô về cơ mà, cô không sinh con được cho gia đình hắn thì cũng phải chăm sóc hai cụ già nhà hắn, phải kiếm tiền cho hắn rượu chè hút chích. Cô đã từng nghĩ đến chuyện báo công an đến bắt hắn, nhưng hắn mà biết cô báo công an, hắn sẽ giết cô mất. Thế nên cô đành thôi. Vả lại ăn ở với hắn hơn chục năm trời, dù hắn có đối xử không ra gì với cô, cô cũng không nỡ, cô và hắn là vợ chồng kia mà, không phải người ta có câu “vợ chồng không có tình thì có nghĩa” đó sao?.
Cô còn nhớ như in ngày cô mới ra quầy đậu, lão chồng chỉ đưa cô ra cô quầy hàng rồi về, cô ngày đó chẳng nói được một câu tiếng Trung, tiềng Đài nào cả. May thay cho cô những bà chủ quầy hàng kế bên dạy cho cô biết. Đầu tiên là con số, dần dần là những câu đơn giản, họ ra hiệu để dạy cô, và cô cũng đoán ra được họ muốn nói gì. Những ngày đó trôi qua thật lâu, cô cảm giác mình như bị bỏ rơi giữa một Thế giới khác – Thế giới mà cô không thể nào gắn kết với họ.
***
Một ngày, Hữu Tường trên đường đi làm về có ghé qua khu chợ, anh liền nhớ đến người phụ nữ Việt Nam bán đậu bị chồng đánh, thấy cô ta đáng thương anh liền tìm đến quầy đậu phụ đó:
– Bà chủ cho tôi hai cái, loại mềm ý nhé.
– Của anh đây, cảm ơn anh, của anh 30 đồng.
Thư liền nhìn người khách, thì ra là người giúp cô thoát khỏi trận đánh của chồng cô hôm trước. Cô ngạc nhiên hỏi:
– Là anh sao?
– Cô còn nhớ tôi à?
– Nhớ chứ, khuyến mại anh thêm cái nữa này.
Hữu Tường vui vẻ nhận lấy và đạp xe về, còn Thư, ánh mắt buồn khô héo của cô bỗng chốc trở nên vui tươi hơn. Có lẽ đã lâu rồi cô chưa tìm thấy niềm vui. Cứ như vậy, lâu lâu Hữu Tường lại ghé qua mua hàng của Thư, hôm thì giới thiệu đồng nghiệp đến mua, hôm thì đến mang cho cô món quà nhỏ để cảm ơn Thư đã “khuyến mãi” anh những cái đậu. Hữu Tường là vậy, “cho và nhận” anh phân rất rạch ròi, anh không muốn mình mang nợ ai bất cứ thứ gì.
Một lần Hữu Tường đến tìm cô nhưng không thấy cô bày bán như mọi ngày, anh hỏi những người quanh đó mới biết lão chồng Thư bị cảnh sát bắt giữ vì tội hút chích ma túy. Phải mất mấy ngày sau cô mới trở lại khu chợ chiều bán hàng. Sau mấy ngày đó, trông cô gầy và xanh xao đi rõ. Trong lúc hắn chồng bị giam giữ, bố mẹ anh ta gặp phải tai nạn khi trên đường đi thăm hắn. Tội nghiệp hai cụ già, họ không qua khỏi ngày hôm đó. Lo hậu sự cho các cụ xong, Thư lại chở hàng ra chợ bươn trải kiếm nhặt từng đồng. Từ ngày lão chồng ở tù, Thư không còn bị hắn làm phiền nữa, quầy đậu phụ cũng đông khách hơn. Mấy chị quầy hàng kế bên còn phán nhau rằng chồng Thư bị bắt, hai cụ mất đi, Thư coi như trút được gánh nặng.
***
Cao Hùng mấy ngày nay nắng gắt, trời xanh ngắt không một gợn mây, như bao ngày bình thường khác, Thư chở hàng ra chợ bán. Một người đồng nghiệp của Hữu Tường nói với cô rằng anh bị ngã giàn giáo, gãy chân, phải nằm viện vài ngày. Ngày hôm đó, xong việc Thư liền chạy vào viện thăm anh. Nhìn thấy Thư, Hữu Tường bất ngờ lắm, anh đâu nghĩ sẽ có ai vào thăm mình, mà cũng có ai thân thiết đến mức sẽ vào thăm anh đâu. Vậy nên thấy Thư anh cười tươi lắm. Còn Thư, nhìn thấy anh ngồi trên giường bệnh, quần áo vẫn còn vương những bụi xi măng, vôi trắng, đôi tay chai sần đang cầm đôi đũa ăn vội những miếng cơm, cô thấy thương. Có lẽ đây là lần duy nhất cô rung động trước một người. Cô tình nguyện ngày ngày đến thăm anh, chăm sóc anh. Còn anh, một người đàn ông được chăm sóc bởi một bàn tay của người phụ nữ, anh cũng thấy ấm áp lạ kỳ. Người ta nói “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, và ngày qua ngày, chuyện gì đến cũng đến, giữa hai người họ nảy nở một thứ tình cảm mà có lẽ cả hai chưa một lần trải qua. Thế nhưng thứ tình cảm của cô và anh lại có một rào cản lớn ngăn cách, con đường để hai người đến với nhau dường như còn xa lắm, bởi chồng cô vẫn còn đang trong trại cai nghiện. Cô muốn chấm dứt với hắn, muốn được tiếp tục ở bên Hữu Tường.
Một thời gian dài trôi qua, lão chồng cô cũng được trở về nhà, cô lo sợ lão chồng sẽ phát hiện ra chuyện giữa cô và Hữu Tường, thế nhưng thật kỳ lạ, hắn ta lại muốn ra toà ly hôn. Thật bất ngờ, sao hắn ta lại có thể buông tha cho cô dễ dàng đến thế, không có cô kiếm tiền cho hắn, hắn lấy đâu tiền mua rượu chứ? Mặc kệ những khúc mắc ấy, cô không chần chừ, ký ngay vào tờ đơn ly hôn. Có lẽ chẳng ai ký vào tờ đơn ấy mà lại thấy vui vẻ, nhẹ nhõm như cô.
Những ngày sau đó, khu chợ chiều thiếu đi bóng dáng cô, cô không còn chở hàng ra đó nữa, không còn phải chịu những trận đòn, những vết thương do hắn chồng gây ra nữa. Thay vào đó, cô cùng Hữu Tường rời thành phố về quê anh trồng rau bắt đầu cuộc sống mới. Cuộc sống mới tuy nhiều khó khăn, mệt nhọc, thế nhưng được ở bên người mà mình yêu thương, Thư cảm thấy mãn nguyện, cô dường như được sống lại một lần nữa. Với vài mảnh ruộng, hai người từ bàn tay trắng làm nên những luống rau non xanh, chuyên bán buôn cho các khu chợ truyền thống quanh đó.
Không lâu sau đó, trong một lần dọn dẹp đồ đạc trong nhà, cô phát hiện một tờ giấy cam kết có chữ ký của lão chồng cũ, cô liền đem nó đi hỏi hàng xóm trên tờ giấy đó viết gì. Bất ngờ cô phát hiện ra Hữu Tường đã dùng số tiền 80 vạn Đài tệ để đổi lấy cô từ tay người chồng kia. Ngay lúc đó, sống mũi cô cay cay, có thứ gì đó như mắc giữa cổ họng cô. Một người công nhân xây dựng thì lấy đâu ra số tiền nhiều như vậy, có lẽ anh đã dành tất cả số tiền kiếm được để đổi lấy cô – đổi lại người phụ nữ anh yêu.
Lại một lần nữa Thư bị bán, thế nhưng lần này, người mua cô là người biết yêu thương và trân trọng lấy cô. Và lần này, cô thầm cảm ơn người chồng đã “mua” cô.

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Trần Lê Sơn Ý 陳黎山意

“Mua vợ” thoạt nghe có vẻ đắng cay, chua chát và cả tàn nhẫn. Tàn nhẫn như hiện thực mà cô dâu Việt đang gánh chịu. Và thật bất ngờ trước một cái kết hồn hậu rất Việt Nam, như là cổ tích. “Mua vợ” là một trong những truyện ngắn hiếm hoi có kỹ thuật viết, có cao trào, có bất ngờ, có tình huống, có thắt nút gỡ nút…Hành động “mua vợ” đoạn đầu và đoạn cuối thật trớ trêu. Cũng mua mà không phải mua. Tưởng vậy mà không phải vậy. Dù tác giả cài tình huống về chuyện người chồng dễ dàng đồng ý kí đơn ly dị chưa thật khéo léo, cũng như cách nhân vật Thư phát hiện ra người cô yêu đã đổi cả gia tài dành dụm của mình để lấy cô, cũng chưa thật sắc sảo. Dẫu sao, đây là một câu chuyện được tác giả dụng công xây dựng, cài cắm…Cách kể có phần đơn giản, tuy nhiên câu chuyện cũng làm người ta thấy cay cay sỗng mũi bới chính sự dung dị trong từng câu chữ.

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Hoàng Ly 黃鸝

Câu chuyện về 1 người phụ nữ trải qua 2 lần được người ta mua để làm vợ, cả 2 lần đều được mua bởi người chồng Đài Loan. Mạch truyện trôi chảy, cấu trúc ổn, từ ngữ dùng khá chuẩn, sắc bén. Vấn đề các cô dâu Việt bị gả bán cho các ông chồng Đài Loan luôn là vấn đề nổi cộm của xã hội, thường với hình ảnh các cô dâu bị ngược đãi, đối xử tàn tệ, sống 1 cuộc đời không có tương lai. Truyện “Mua vợ” mở ra một tương lai khác cho các cô dâu Việt. Qua câu chuyện ta có thể thấy rằng ở đâu cũng có người tốt và xấu, cũng như số phận con người không phải ai cũng giống ai. Trong khi các tác giả khác thường lúng túng cho cách kết thúc câu chuyện của mình thì tác phẩm này có 1 cách kết truyện rất đơn giản mà đọng.

發佈留言

發佈留言必須填寫的電子郵件地址不會公開。 必填欄位標示為 *