Về quê Mẹ

🇻🇳 2019 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 Về quê Mẹ
👤 Võ Thị Hạnh Đan

“Reng, reng, reng” – tiếng đồng hồ báo thức kêu liên tục báo hiệu đã 7 giờ sáng rồi, tôi vươn tay tìm lấy chiếc điện thoại của mình để tắt đi tiếng chuông inh ỏi. Một ngày mới bắt đầu. Tôi ngồi dậy đi vào nhà vệ sinh để chuẩn bị thay đồ cho kịp buổi học lúc sáng. Ôi thời học sinh thật gấp gáp. Đặt biệt đối với học sinh vừa mới chuyển cấp xong như tôi, cái gì cũng mới, bài vở lại càng ngày càng khó khăn. Bước xuống bậc thang lầu một, mẹ tôi đang loay hoay chuẩn bị bữa sáng, chắc lại là món cháo trắng nữa rồi. Thật sự tôi không muốn ăn món này tí nào cả.
“Ăn sáng nhanh rồi đi học đi con!” – mẹ tôi nói.
“Thôi con phải đi gấp đây”, tôi tìm cách để đến trường thay vì ăn cái món cháo nhạt nhẽo đấy.
Gia đình tôi là một gia đình đặt biệt thật ra cũng không thật sự đặc biệt lắm khi tôi mang hai dòng máu trong người: Đài Loan và Việt Nam. Đúng vậy, mẹ tôi là cô dâu Việt Nam. Từ nhỏ tôi đã cảm thấy gia đình mình có gì khó khác lạ. Mẹ tôi thì có thể nói thứ tiếng gì đó là lạ và trẻ hơn ba tôi rất nhiều. Thỉnh thoảng mẹ tôi lại gọi về bên nhà của mẹ và nói gì đó luyên thuyên mà tôi nghe không hiểu. Sau này khi tôi hỏi mẹ thì mẹ tôi nói rằng đó là tiếng Việt, tiếng của đất nước Việt Nam.
Đối với tôi mà nói, đó là điều gì đó xa xôi lắm như nghe về tên của một người xa lạ.
Nhưng những năm gần đây, khi tôi đã dần lớn lên rồi tôi được nghe và xem tin tức, tôi nghe được nhiều điều không tốt về đất nước đó nào là ăn những món ăn kì lạ, trốn sang Đài Loan lao động bất hợp pháp hay đánh nhau, gây gổ nơi làm việc, cả việc đi tàu không mua vé nữa. Ôi thật hỗn loạn làm sao người ta lại sống kì lạ nhưu thế được nhỉ. Dần dần tôi cảm thấy đấtt nước đó không tốt tí nào và tôi cảm thấy tại sao quê hương của mẹ mình là ở một đất nước như vậy cơ chứ.
“Tiểu Mỹ à! Mày có nghe tin tức không người Việt Nam sang Đài Loan trốn đi lao động bất hợp pháp đấy, đến cả hơn 150 người kia. Hình như mẹ của mày là người Việt phải không? Sao người Việt lại làm chuyện như thế vậy chứ?” – Một người bạn cùng lớp của tôi sau khi xem tin tức rồi hỏi.
“Tao không biết, đừng hỏi tao, không liên quan đến tao” – tôi trả lời.
Mặc dù nói vậy nhưng trong lòng tôi cảm thấy rất bực bội và chán ghét những người làm việc xấu đó và cả mẹ tôi nữa.
Hôm đó, sau khi về đến nhà ôi chẳng buồn nói với ai một tiếng mà vào phòng ngủ. Mẹ tôi đi làm rồi đến tối muộn mới về, mẹ tôi thường bận bịu nhiều việc nên ít có ngày nghỉ. Thời gian chúng tôi nói chuyện với nhau cũng ngày càng ít đi. Có khi đến cả ngày nghỉ mẹ tôi vẫn phải đi làm vì ông chủ không cho nghỉ vào những ngày đó. Tôi lại cảm thấy buồn hơn vì tại sao mẹ tôi lại không dành thời gian quan tâm đến mình.
Thế là dạo này tôi không thích và không muốn nói chuyện với mẹ nữa.
Sắp đến kì nghỉ hè rồi, mẹ tôi chợt nói với tôi “Hè này con muốn cùng mẹ về Việt Nam không? Dạo này mẹ tranh thủ làm việc nhiều để có thể xin nghỉ một tháng hè để về thăm quê của mẹ.”
Thì ra mấy tháng nay mẹ tôi làm việc nhiều như thế là vì có thể tranh thủ về Việt Nam à. Nhưng tôi không muốn đi chút nào, về cái nơi lộn xộn như vậy.
“Con không muốn về đâu, mẹ về một mình đi.”
Sau đó, tôi lên lại phòng mình và học bài. Hôm sau tôi có bài kiểm tra môn toán học thế là tôi phải tranh thủ ôn lại bài đến khuya. Tôi kết thúc bài tập vào lúc 11 giờ hơn, chợt tôi cảm thấy rất đói và muốn tìm thứ gì đó để ăn. Thế là tôi lại xuống phòng bếp, chợt tôi nghe có tiếng thút thít nhỏ. Sau cánh cửa ban công ở phòng bếp thì ra mẹ tôi đang ngồi đó lặng im và khóc một mình. Tôi chợt thấy lòng mình xót nhẹ. Nhưng tôi không biết nên làm gì, tôi nghĩ chắc là mẹ đang buồn vì chuyện mình không đồng ý về với mẹ. Tôi trở lại phòng mình và suy nghĩ. Sau đó tôi quyết định sẽ về với mẹ lần này vì dù sao từ bé đến lớn tôi chưa được đến nơi đó lần nào dù nơi đó có tồi tệ thế nào thì tôi cũng sẽ cố chịu đựng với mẹ một tháng rồi quay trở lại. Chắc là mọi chuyện sẽ không quá tệ.
Sáng hôm sau khi gặp mẹ tôi nói với mẹ rằng: “Con đổi ý rồi mẹ à, con sẽ về Việt Nam cùng mệ vậy dù sao hè này cũng không có gì để làm.”
Mẹ tôi rất vui mừng: “Thật ư, vậy thì tốt quá rồi, mẹ sẽ nói với ông bà ngoại, hai người đều mong được gặp con, mẹ sẽ chuẩn bị đầy đủ đồ đạc.”
Cuối cùng thì mùa hè cũng đến, tôi chuẩn bị thủ tục và giấy tờ sang Việt Nam. Thật ra tôi cũng không hi vọng gì nhiều cho chuyến đi này.
Tôi đến Việt Nam vào một mùa hè thật nóng, tôi với mẹ được người thân của mẹ đón ở sân bay và ngồi xe về quê nhà. Đây quả thật là chuyến đi dài và tôi cảm thấy thật sự mệt mỏi. Kết thúc hành trình di chuyển bằng xe chúng tôi lại phải lên phà để qua đến cù lao – nhà của mẹ tôi.
Từ lúc đến Việt Nam mẹ tôi thật sự rất vui, mẹ cứ nói chuyện suốt và cười vui vẻ. Còn tôi nhận thấy thật ra nơi đây cũng thật thú vị như là cái phương tiện tôi đang ngồi này. Đó là một chiếc phà nhỏ bằng gỗ và chạy bằng thứ máy móc cũ kĩ. Tôi không nghĩ mình có đủ can đảm để ngồi lên chiếc phà này để di chuyển qua bên kia con sông rộng lớn. Nhưng tôi cũng không lo lắng lắm vì dù sao tôi cũng biết bơi mà.
Mẹ tôi nói với bà ngoại: “Đã mười sáu năm rồi con mới được ngồi lên chiếc phà để qua sông.”
Thật ra đúng là đã rất lâu mẹ tôi không được về thăm nhà, từ khi sinh tôi ra sau đó mẹ phải vất vả để nuôi lớn và chăm sóc cho tôi cùng với gia đình.
Thời gian ở Việt Nam cũng không tệ như tôi nghĩ. Nhà ngoại tôi ở một vũng nông thôn, mọi người ở đây đều rất hiền lành và hiếu khách. Mặc dù tôi không hiểu hết ý nghĩa trong từng câu nói của mọi người nhưng tôi luôn cảm giác được mọ người cũng rất yêu quý tôi. Hàng xóm xung quanh cũng thường hay ghé thăm nhà tôi và mang theo một ít quà bánh và một vài thứ tôi chưa từng thấy lần nào. Quả thật đồ ăn ở Việt Nam rất ngon, tôi mê tít món canh chua cá lóc, cháo gỏi gà và cả món lẩu mắm thơm phức.
Mùa hè tôi về cũng là mùa của cây trái. Cả vườn đều trĩu quả nào là sầu riêng, măng cụt, chôm chôm và cả mận nữa. Tôi được theo chân ông bà ngoại ra vườn để thu hoạch rồi giúp mọi người đem vào nhà để bán. Mặc dù thời tiết có vẻ nóng nhưng thích nhất vẫn là được nằm trên võng mắc giữa những tàn cây ăn quả nặng trĩu. Lúc đó tôi còn có thể nghe cả tiếng ve kêu ngày hè và tìm cho mình một trái dừa mát lạnh.
Thắm thoát mùa hè năm ấy cũng trôi qua, tôi được thưởng thức bao nhiêu điều mới lạ, cả suy nghĩ của tôi về đất nước này cũng khác đi. Tôi như cảm nhận được trong người mình hình thư cũng có một chút gì đó thân thương với nơi này. Có lẽ người Việt cũng như bao người ở các quốc gia khác trên thế giới này, có người tốt và cả người xấu. Có lẽ trước đây chỉ là tôi nghe quá nhiều tin về những người xấu nên mới cảm thấy đây không phải là nơi gì tốt. Thế nhưng khi đến nơi đây rồi tôi mới cảm thấy được mình cũng rất quý mến con người nơi đây và càng biết ơn mẹ tôi hơn. Vì mẹ tôi đã cho tôi thêm một nơi được gọi là quê hương.

📝 Lời bình của Ban giám khảo 評語|Nguyễn Thị Hà An 阮荷安

創造性:凸顯新二代對母親故鄉的從偏見到理解的過程。內容結構:偏見與現實環境的對比,有張力的結構。文學性:文辭流利。渲染力:從誤解到同感、令人感動。

發佈留言

發佈留言必須填寫的電子郵件地址不會公開。 必填欄位標示為 *