擘裂 Rạn Vỡ

優選 Choice Award

📜 Rạn Vỡ

👤 Đào Tiểu My

Cuộc đời có nhiều rạn vỡ, cho dù có bù lấp nhưng vết nứt vẫn còn đó, có những sự bù lấp cho dù lấp đầy nhưng vết thương vẫn còn mãi. Cuộc đời tôi có quá nhiều rạn nứt, một trái tim, một gia đình đã tan vỡ, làm thế nào để có thể bù lấp? Nếu như cuộc sống, thời gian có thể quay ngược trở lại, tôi nên thay đổi những gì? Có quá nhiều điều tôi khao khát có thể thay đổi, bởi vì trong quá khứ tôi là một người lầm lỗi.

“Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Câu tục ngữ này tôi từ thuở bé luôn ghi khắc trong lòng, vì ba mẹ tôi cả đời chỉ biết sống vì con vì cái. Ba mẹ tôi là một nhà nông, sống trong một vùng nông thôn vất vả. Tôi từ nhỏ ngày đêm nhìn thấy ba mẹ làm lụng cực nhọc kiếm từng cắc tiền nuôi nấng anh chị em chúng tôi. Nhiều lúc mẹ tôi bệnh phải những thứ thuốc vô cùng đắng, tôi ở cạnh bên hỏi mẹ tôi rằng: “Thuốc đắng như vậy mà sao mẹ vẫn uống nổi à?” Mẹ tôi bảo rằng: “Cho dù thuốc có đắng hơn nữa mẹ cũng phải uống.” Vì mẹ lo sợ chị em chúng tôi không ai chăm sóc sẽ rất là tội nghiệp. Tôi luôn ghi nhớ ơn nghĩa này, ước mơ sao có một ngày khôn lớn, có thể kiếm thật nhiều tiền phụ giúp ba mẹ. Càng hy vọng ba mẹ tôi về sau có thể sống một cuộc sống sung túc.

Thế rồi tôi cũng đã lớn khôn, tuổi đôi mươi với một tấm lòng trong trắng, tôi bước vào tuổi biết yêu. Tôi và anh từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tuổi ngây thơ với biết bao điều mơ mộng. Tôi biết anh rất muốn cùng tôi xây dựng một mái ấm gia đình. Nhưng làm thế nào tôi có thể hạnh phúc khi mà cho đến bây giờ tôi vẫn chưa phụ giúp gì được cho gia đình. Tôi không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào để có thể phụ giúp gia đình. Nhưng làm thế nào để có thể kiếm tiền phụ giúp gia đình khi mà vùng quê của tôi là một vùng quê khô cằn, nắng cháy. Cả đời này cho dù tôi có làm lam lũ sớm hôm cũng không khá hơn nổi.

“Má ơi đừng gả con xa, chim kêu mà vượn hú biết nhà má đâu…” Tôi vì ước mơ kiếm tiền phụ giúp gia đình, đã lựa chọn con đường gả chồng ra nước ngoài. Lúc đó vùng quê tôi náo nhiệt với phong trào gả con qua Đài Loan. Ai nấy đều cải biến cuộc sống gia đình, tôi suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng quyết định lựa chọn con đường này. Vì đây là con đường duy nhất tôi có thể kiếm thật nhiều tiền lo cho gia đình. Tôi đã phụ anh, lòng tôi thất đau đớn và cảm thấy có lỗi. Tôi hiểu anh rất đau khổ và tự trách vì không giúp gì được cho tôi. Bên tình bên hiếu tôi biết phải làm sao? Chỉ biết trách cuộc đời trớ trêu tôi là kẻ phụ tình. Thế là tôi tạm biệt mối tình ngây thơ trong trắng.

Sau đó tôi gả đến Đài Loan, một đất nước xa xôi lạ lẫm, mọi thứ lúc đó đối với tôi hoàn toàn xa lạ, tôi tưởng chừng như không thể thích nghi với cuộc sống xứ người này, ngày đêm nhớ quê nhà, nhớ cha mẹ, nhớ những người tôi thương yêu. Thời gian sống ở Đài Loan thật là cô đơn, lạnh lẽo. Vợ chồng tôi sớm hôm đi làm, trở về thì trời đã khuya. Cha mẹ chồng tôi mất sớm, cho nên tôi và chồng tôi sống chung với chị chồng và hai đứa con gái của chị. Chồng tôi là một người rất ít nói, ít biểu đạt, còn tôi thì tính tình nhút nhát không biết chủ động, với lại lúc đó không hiểu tiếng Đài cho mấy, cho nên cuộc sống vợ chồng tôi ngày càng trở nên lạnh nhạt. Sau khi kết hôn, tôi mới phát hiện thì ra tôi hoàn toàn không thể tiếp cận thân mật với người chồng hiện tại của tôi, tôi không yêu anh ta, hai chúng tôi hoàn toàn xa lạ, tôi sống trong sợ hãi và lo lắng. Không biết từ lúc nào, tôi luôn tìm cách trốn tránh chồng tôi. Sinh hoạt vợ chồng đối với tôi là một điều ám ảnh. Thì ra hôn nhân không có tình cảm là một điều đầy đau khổ, trong đêm tối tôi chỉ biết khóc thầm.

Tuổi đôi mươi, tôi hoàn toàn không có một chút kinh nghiệm cuộc sống, bên cạnh không người thân thích, tôi hoàn toàn không biết phải làm sao. Đầu óc tôi cứ lẩn quẩn trong việc làm thế để trốn tránh chồng tôi? Làm thế nào để có thể trở về đoàn tụ cùng gia đình? Tại sao mọi thứ giờ đây vượt tầm suy nghĩ của tôi như vậy? Thì ra đồng tiền không thể mua được hai chữ “hạnh phúc”. Lòng tôi không cứng rắn, tôi mệt mỏi và muốn buông xuôi tất cả. Cũng chính những ý nghĩ điên rồ này đã khiến tôi tiếp theo bước đi trong con đường tội lỗi.

Một lần trong đêm tối, tôi đã thắp lửa đốt nhà, với ý nghĩ vì tôi mới gả đến không lâu, nhà chồng tôi phát sinh ra hỏa hoạn, chắc là họ sẽ không cần tôi nữa mà trả tôi về nước. Nhưng không ngờ trong vụ hỏa hoạn đó tôi đã vô tình làm hại đến hai mạng sống vô tội. Chị chồng tôi và đứa con gái lớn của chị đã thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn đó. Tôi trở thành một kẻ giết người. Mọi thứ diễn ra khiến tôi không còn dám tin vào chính bản thân mình. Làm thế nào khi mà tôi chỉ có một mình, tôi sợ hãi và không có dũng khí đối diện với hành động của mình. Rồi đây gia đình tôi biết phải sống làm sao?

Thế là tôi phải mang cái án khủng khiếp này trên đất khách quê người. Gia đình chồng tôi bắt đầu nghi ngờ vụ cháy là do tôi làm, nên mối quan hệ giữa tôi và họ trở nên thật gay gắt. Vì vụ án vẫn còn đang trong thời gian điều tra, cho nên tôi vẫn tiếp tục cư trú ở bên ngoài, đợi ngày ra tòa. Trong thời gian đó, tôi sống không nhà không cửa, có lúc sống nhờ vào nhà chị họ, có lúc sống nhờ vào cơ quan từ thiện. Có một lần gia đình chồng tôi cho tôi trở lại sống trong căn nhà cũ đã bị đám cháy phá hủy. Mọi thứ trong căn nhà vẫn chưa sửa chữa gì, không điện không nước, không có bất cứ đồ dùng vật dụng gì, chỉ một mình tôi sống trong căn nhà đó. Mỗi ngày trôi qua tôi không biết nên phải làm gì và chờ đợi những gì. Một phút lầm lỗi đã thay đổi cả cuộc đời tôi, tôi tìm không ra lối thoát, giờ đây phải sống trong địa ngục tối tăm.

Mỗi lần ra tòa là mỗi lần tôi đang tranh đấu với chính bản thân mình, tôi sợ hay trốn tránh trách nhiệm của mình, nhiều lần tôi không có dũng khí thú nhận tội lỗi làm ra. Tôi căm ghét chính bản thân mình, tại sao tôi không có cái dũng khí đối diện với sự thật? Cả đời tôi chưa bao giờ sợ hãi nhiều đến như vậy.

Sau đó, tôi có cơ hội nhận được sự trợ giúp từ phía hội phụ nữ dành cho những người di dân, lao động ở Đài Loan, tôi quen biết một chị người đồng hương, chị ấy bảo là, chị làm việc ở hội phụ nữ đã nhiều năm. Chị rất tích cực giúp đỡ tôi, nhìn chị ấy tôi cảm thấy như có người thân ở bên cạnh. Càng cảm động vì lúc đó chị đang có thai, mà còn chạy ngược chạy xuôi giúp đỡ tôi từ li từ tí. Nhiều lúc tôi nghĩ, chị ấy có thể nhìn thấy tâm trạng của tôi, chỉ là chị đang chờ đợi ngày tôi có cái dũng khí đối diện với trách nhiệm của mình. Cảm ơn chị vì lúc đó chị bảo, chị xem tôi như em gái ruột của mình. Nơi đất khách quê người có chị ở bên cạnh, tôi cảm thấy trong lòng có them một chút gì đó gọi là “ấm áp”. Hình bóng của chị mãi mãi ở trong tim tôi, cho đến bây giờ mỗi lần nhắc đến chị là lòng tôi lại cảm thấy thật thương nhớ và khao khát có thể được gặp mặt chị một lần nữa. Sự cổ động và giúp đỡ của chị là động lực lớn trong tôi, suốt cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên.

Và rồi đến phút cuối tôi cũng phải đối diện với những gì tôi nên đối diện. Sự hối hận không thể đánh đổi mạng sống của hai con người, một lời xin lỗi càng không thể xóa bỏ nỗi hận thù. Thế rồi trong một lần ra tòa, tôi đã dồn hết dũng khí mà thú nhận tội lỗi của mình, tôi biết ngày đó là ngày cuối cùng tôi tạm biệt bầu trời tự do, tạm biệt tương lai, tuổi thanh xuân, tạm biệt mái ấm gia đình đang ngày đêm trông đợi, thế giới chỉ còn là một mày đen tối, mọi thứ đã không thể trở lại.

Sau đó, tôi bị tạm giam đợi ngày kết án, từ giây phút cánh cửa nhà tù đóng kín, cũng chính là lúc cánh cửa tim tôi đóng khép lại. Nếu như nói thế gian là ngày tận thế, thì đích thực đối với tôi lúc bấy giờ là ngày tận thế. Làm thế nào để đối diện với cuộc sống không có ngày mai, mỗi đêm tôi nhắm mắt mà cứ ước gì đừng bao giờ thức dậy.

Từ lúc xa nhà cho đến lúc bị tạm giam, thời gian thấm thoát đã ba năm, ba năm tôi chưa một lần trở lại quê nhà. Nỗi nhớ thương quê nhà, nhớ người thân ngày càng trở nên sâu sắc, làm tôi nhớ đến một câu hát trong bài hát “quê hương” mà thuở ấu thơ tôi thường hay hát “quê hương là con đò nhỏ, mẹ về nón lá nghiêng che. Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày. Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nỗi thành người.” Câu hát vẫn văng vẳng trong tai bồi hồi thao thức, không biết cho đến bao giờ tôi mới có cơ hội được đặt chân trở về ngắm nhìn một lần nữa. Ba năm xa cách, ba mẹ tôi vì nhớ thương đứa con gái nơi đất khách quê người, đã tìm mọi cách để có thể qua Đài Loan thăm tôi, ngày gặp mặt không ngờ là trong tình trạng như vầy, một bức tường ngăn cách với những song sắt đầy rẫy, nhìn thấy trước mắt mà không được ôm vào lòng, nước mắt rơi mà không được tự tay mình lau khô. Cái cảm giác giống như là hai thế giới mãi mãi không thể nào hiệp thành một. Đau đớn vô cùng khi người mình thương yêu trước mắt mà không được tiếp cận. Có lẽ đây là sự trừng phạt mà ông trời ban tặng cho tôi, giờ đây tôi mới cảm nhận được cái cảm giác mất đi người thân yêu bên cạnh. Nghĩ đến gia đình chồng tôi, vì tôi mà mất đi cái hạnh phúc có người thân bên cạnh, tôi càng cảm thấy có lỗi với họ vô cùng. Giờ đây, có thể bù đắp những gì khi mà mọi thứ đã không thể trở lại. Ba mẹ tôi nghẹn ngào thương xót, lại có một chút gì đó gọi là trách móc, hỏi tôi rằng: “Tại sao có biết bao nhiêu con đường lựa chọn mà con không chọn, nhất quyết phải chọn con đường này?” Tôi rất muốn tìm ra cái đáp án cho câu hỏi này, nhưng có lẽ suốt cả cuộc đời này tôi không bao giờ có được câu trả lời. Nhìn ba mẹ, tôi hiểu họ gánh chịu không ít lời mỉa mai, tôi là một đứa con bất hiếu, không giúp ích gì cho họ mà còn làm liên lụy đến họ. Nhớ ngày nào, tôi ao ước có thể kiếm thật nhiều tiền phụ giúp gia đình, cho ba mẹ có cuốc sống an nhàn về sau. Nhưng giờ đây mọi thứ đã hoàn toàn trái ngược, tôi là người làm họ tổn thương, gia đình ly tán, nỗi mất mát này cho đến bao giờ tôi mới có cơ hội bù lấp.

Nhưng, lòng sáng suốt đầy kiên cường của ba mẹ tôi đã khiến tôi vô cùng cảm động. Ba mẹ đã vì tôi mà đi đến viếng thăm gia đình chồng tôi, với hy vọng có thể gánh lấy trách nhiệm trong việc sai trái của tôi. Tôi hiểu ba mẹ lại một lần nữa vì tôi mà gánh chịu mọi áp lực từ nhiều phía. Trên đời này chỉ có người làm cha làm mẹ mới có thể vì con cái mà hy sinh nhiều như vậy. Có lẽ cũng từ lúc này, tôi mới phát hiện cuộc sống có nhiều thứ đợi mất đi rồi mới phát hiện nó thật quý giá thì cũng đã quá muộn màng. Tim đã vỡ, nước mắt cũng đã khóc khô cạn, giờ đây chỉ biết ngậm ngùi nhìn thời gian trôi chảy. Cảm ơn ba mẹ tôi vì họ đã dùng một trái tim đầy trách nhiệm để đối diện với cái sự thật đầy chua chát này. Giờ đây, điều duy nhất tôi có thể làm vì họ là sống mạnh khỏe để cho họ được yên lòng nơi quê nhà. Suốt cả đời này tôi sẽ mang sự thương nhớ mà tiếp tục đi hết quãng đường không có ngày mai.

Sau đó, án của tôi cũng đã đến thời gian phán quyết, hai mươi ba tuổi đời, tôi đã nhận mức án tù chung thân. Khi nhận được mức án này, tôi tưởng chừng như cả thế giới đang ngừng di chuyển. Tại sao bầu trời vẫn còn xanh, chim vẫn còn hót, hoa lá vẫn mọc xanh tươi, nhưng duy nhất chỉ có lòng tôi khô cằn héo hắt. Nhưng rồi chỉ biết tự an ủi bản thân mình là, trách nhiệm của sự sai trái, tôi nên lấy hết dũng khí mà gánh lấy cái mức án này. Tôi biết mức án này là quá rẻ cho tôi và gia đình bị hại, vô cùng xin lỗi vì trong quá khứ tôi là một người ích kỷ, không biết nghĩ thêm cho người bên cạnh nên mới làm ra sai trái đó. Sau đó tôi chuyển đến nhà tù nữ đào viên để phục án, tôi nhớ năm đó tôi mới đến, cái gì cũng không hiểu, lại không biết viết chữ. Mọi thứ đều phải dựa vào người khác, tôi quyết tâm phải cố gắng học tập để không phải là một gánh nặng cho mọi người. Tôi dần dần tập thích nghi với thế giới mới này, thế giới trở nên vô cùng bé nhỏ, vì mỗi ngày tôi sinh hoạt và lao động trong một không gian cố định. “ở tù”, đây là điều tôi chưa bao giờ nghĩ đến, nhưng trớ trêu thay giờ tôi không những chỉ ở tù mà còn là ở tù nước ngoài. Mọi thứ đã khó lại càng khó khăn hơn so với tôi, ngày trước không biết nói, không biết viết chữ đài, giờ cái gì cũng phải ráng học ráng biết, vì như thế tôi mới có thể sinh hoạt với cộng đồng người nước ngoài. Thế là sau những ngày cố gắng học hỏi, tôi đã có thể sống và sinh hoạt bình thường cùng mọi người ở đây. Lúc trước ở ngoài cứ nghĩ ở tù là một điều đầy khủng khiếp, cứ tưởng mọi người bị nhốt là những người đáng sợ, xấu xa. Nhưng vào đây rồi tôi mới biết, mọi người ko đáng sợ giống như tôi nghĩ, ở đây tôi luôn nhận được sự giúp đỡ từ phía mọi người. Có nhiều người cho tôi cảm giác giống như có người thân bên cạnh, mọi người luôn thương yêu giúp đỡ lẫn nhau.

Người ta thường nói, “kết thúc của cái cũ là bắt đầu của cái mới, trong tuyệ vọng sẽ xuất hiện hy vọng”. Tôi tin vào câu nói này, vì tôi đang trông đợi trong những ngày mất tự do này tôi có thể tìm kiếm mục đích sống mới, để những ngày sống vô ích này trở thành những ngày sống đầy năng động. Nhưng làm thế nào để có thể tìm ra mục đích sống mới mà trong khi cuộc sống ngày qua ngày phải sống trong một không gian có giới hạn. Thế rồi tôi nghĩ đến câu chuyện về một con sâu róm xấu xí, nó từ lúc sanh ra luôn bị người ta chê cười vì nó có hình dạng vô cùng xấu xí. Nhưng nó không khuất phục trước hoàn cảnh vì nó tin rằng sẽ có một ngày nó có thể cải biến hình dạng của nó bây giờ. Rồi nó ngày đêm không ngừng nỗ lực kết kén vun tằm, sớm hôn chịu cực chịu khó, ôm lấy ước mơ mà đối diện với bão táp mưa sa. Với lòng kiên cường bất khuất, thế là nó đã thực hiện được ước mơ của mình, nó đã vỡ kén và trở thành một con bướm đầy xinh đẹp, ai ai cũng ghen tị với nét đẹp của nó. Nhưng nó không những hãnh diện về vẻ đẹp của nó, mà nó cành hãnh diện về sự kiên trì nỗ lực của chính mình. Nó tin rằng sự trải qua của nó có thể làm gương cho những con sâu róm xấu xí khác, đừng dễ dàng bỏ cuộc, chỉ cần có lòng tin và không ngừng nỗ lực, nhất định sẽ có một ngày những con sâu róm xấu xí đó sẽ giống như nó, biến thành một con bươm bướm vô cùng xinh đẹp. Câu chuyện này đã khích lệ cho tôi rất nhiều, vì tôi hiện giờ chính là con sâu róm đó. Trong quá khứ tôi là một người tội lỗi, nhưng hiện giờ tôi khao khát sẽ có một ngày tôi có thể biến thành một con bướm xinh đẹp, một cuộc đời mới bù lấp đi một phần nào rạn vỡ trong quá khứ.

Thế rồi trong một lần được sự giúp đỡ của một người bạn đồng trang lứa cùng công xưởng, giới thiệu cho tôi hiểu biết về “hoa đăng”. Nhóm bạn ấy gồm có năm người, mỗi năm họ đều làm ra một tác phẩm hoa đăng để tham gia “Hội Hoa Đăng Toàn Quốc”. Nhìn thấy hoa đăng đầy ánh đèn chớp nhoáng, khiến lòng tôi trỗi dậy một niềm thích thú, tôi cảm thấy những ánh đèn này thật là đẹp, lại có nhiều hình dáng lạ mắt, tôi chưa bào giờ được nhìn thấy hoa đăng, đó là lần đầu tiên tôi biết hoa đăng, một văn hóa vô cùng đặc biệt trên đất nước Đài Loan này. Và sau đó tôi đã gia nhập vào nhóm làm hoa đăng ở nhà tù nữ Đào Viên này, tôi cảm thấy thật là may mắn vì có được cơ hội quý giá mà tôi không nghĩ đến. Tôi cảm nhận được có lẽ đây chính là mơ ước hy vọng mới của tôi, cho dù thế giới đã trở nên nhỏ bé đối với tôi, nhưng cái ước mơ này đã khiến cho cuộc sống của tôi trở nên vô cùng to lớn. Tôi giờ đây ngày ngày cùng với nhóm bạn của tôi làm hoa đăng. Chúng tôi nỗ lực nguyên năm để có thể làm ra tác phẩm quý giá, với ao ước cho mọi người ở thế giới bên ngoài có thể chiêm ngưỡng vô số các loại hình dáng, kích thước và sự đẹp đẽ của những ánh đèn chớp nhoáng. Đối với chúng tôi, giây phút đó thật là hạnh phúc, vì trong những tác phẩm này có mồ hôi nước mắt của chúng tôi. Làm hoa đăng là một điều không dễ dàng cho chị em phụ nữ chúng tôi chút nào, vì mỗi ngõ ngách, mỗi chi tiết hoàn toàn dùng đôi tay yếu mềm, gấp từng cọng sắt mà tạo thành. Nhiều lúc bị thương, tróc da chảy máu là chuyện thường gặp, chúng tôi còn gặp nhiều khó khăn hơn trong việc phải nghĩ cách làm như thế nào để các nhân vật trong tác phẩm hoa đăng có thể cử động. Đây cũng là một đặc điểm của hoa đăng. Tôi không ngờ rằng, hoa đăng, một thứ làm bằng sắt lại có thể cử động, thật là kỳ diệu. Nếu như ai đã từng xem qua hoa đăng, nhất định sẽ phát hiện ra những điều lý thú này. Chúng tôi tham gia với hy vọng, sau những nỗ lực và sự khắc phục không ngừng, có thể đem lại cho người tham quan yêu thích, phát hiện ra thế giới có rất nhiều điều đẹp đẽ, giống như hoa đăng luôn đem lại cho người đời cái cảm giác mê hồn khác lạ.

Hơn bốn năm tôi cùng mọi người làm hoa đăng, đã khiến tôi thay đổi rất nhiều. Tôi lúc trước không có tính nhẫn nại kiên cường, nhưng giờ đây tôi là người không dễ bỏ cuộc; tôi lúc trước là người không dám đối diện với trách nhiệm của mình, nhưng giờ đây tôi luôn dũng cảm nhận lấy sai lầm khi mà tôi có nhận điều sai trái; và lúc trước tôi không biết biểu đạt tình cảm đối với gia đình, nhưng giờ đây mỗi lần viết thư về cho họ, tôi luôn nói với họ rằng tôi rất yêu họ. Cái cảm giác này lúc trước tôi chưa bao giờ cảm nhận được. Những ngày mất tự do là những ngày tôi đang tìm kiếm lại chính mình. Mỗi lần nhìn hoa đăng thắp sáng là mỗi lần tim tôi thắp lên một điều hy vọng, tuy rằng hy vọng mỏng manh, nhưng tôi luôn giữ kín trong lòng, hy vọng rằng ba mẹ tôi có thể khỏe mạnh đợi ngày tôi trở về, vì tôi vẫn còn nhiều điều muốn thực hiện vì họ. Nhiều lúc tôi cảm thấy lòng tôi có một lòng tham không đáy, có lúc tôi ao ước thời gian có thể trôi nhanh đi một chút, để tôi có thể nhanh chóng trở về đoàn tụ cùng gia đình, nhưng có lúc tôi lại ao ước thời gian đừng trôi quá nhanh, vì tôi lo sợ thời gian sẽ cướp mất đi cái gì đó quý giá trong cuộc đời của tôi. Thời gian có thể dẽ dàng xóa dần đi vết thương nhưng không thể bù lấp những mất mát trong cuộc sống, cái mất mát này không gì có thể bù lấp trở lại được, cũng giống như mạng sống của hai con người đã vì một lúc sai lầm của tôi mà vĩnh viễn không bao giờ còn có cơ hội nhìn thấy thế giới xinh đẹp cùng người thân yêu của mình.

Cảm ơn cuộc đời rạn vỡ của tôi đã cho tôi một cơ hội trưởng thành, cũng bởi vì cái vết rạn vỡ này mà tôi mới phát hiện cái gì mới thật sự là quý giá trong cuộc sống. Cuộc đời của mỗi người đều có sự rạn vỡ, nhưng đừng quá tự nài ép bản thân mình phải cố gắng bù lấp, vì có một câu nói bảo rằng: “Thượng đế cho chúng ta trong cuộc sống gặp những sự vật sự việc, đều có cái đạo lý cùng hàm ý của ngài, có sự vật sự việc làm cho chúng ta vui vẻ, có sự vật sự việc làm cho chúng ta đau khổ. Nhưng lúc nào phía sau cái sự vật sự việc đó luôn là kết quả cho chúng ta khôn lớn.” Câu nói này là sự chỉ dẫn cho cuộc đời của tôi, vì mọi sự vật sự việc đã diễn ra trong quá khứ của tôi, cho dù lúc đầu là tốt lúc sau là xấu, nhưng kết cục cuối cùng luôn là một bài học quý giá cho tôi khôn lớn. Cám ơn những ai đã từng xuất hiện trong cuộc đời của tôi, cho dù là người đầy lòng căm hận tôi, hay là người thương xót giúp đỡ tôi, vì có họ tôi mới trưởng thành như ngày hôm nay. Nơi đất khách quê người, tôi giờ đây không còn là kẻ cô đơn, với mơ ước nhỏ bé, tôi dùng nụ cười tươi mới mà đi tiếp hành trình này.


Cảm ơn tất cả mọi người đã cổ động và giúp đỡ tôi đạt được giải thưởng vô cùng quý giá này. “Có nỗ lực mới thành công, không nỗ lực mãi mãi sẽ không thành công” , đây là một câu nói tôi vô cùng thích. Vì cuộc đồi luôn có nhiều thách thức, chỉ cần tích cực nỗ lực, nhất định sẽ có một ngày thành công. Sự thành công của tôi không những chỉ một mình tôi cố gắng mà thôi, phía sau còn vô số người yêu thương trợ giúp. Tôi dùng lời cảm tạ chân thành nhất, cảm tạ những ai đã cùng tôi tiếp sức nỗ lực hoàn tất câu chuyện cuộc đời tôi.


📜 擘裂

👤 陶小媚

人生有許多的擘裂,即便事後得到彌補,但裂痕仍然存在,有些彌補即便努力填滿,但傷痕依然永存。我的人生有太多的擘裂,一顆擘裂的心、一個破裂的家庭,要如何彌補完全?如果生活、時間能倒退,我該做出什麼改變?有太多我渴望能夠改變的事情,因為在過去,我是一個罪人。

「父之恩重如泰山,母之情似水綿延」這句俗語我從小惦記於心,因父母一生只為孩子而活。我的雙親是農家人,生活在艱苦的農村。我從小看著父母艱辛工作,賺到的每一塊錢都是為了養育我們兄弟姐妹。母親有時候生病,得服很苦的藥,我在一旁問道:「這麼苦的藥,媽媽吃得下嗎?」母親說:「再苦的藥媽媽也得喝。」因為母親擔心我們兄弟姐妹無人照顧,會很可憐。這份恩情我一直銘記在心,夢想長大之後能賺很多錢分擔家計,更希望父母日後能過充裕的生活。

等到我終於長大,二十歲,擁有一顆如明鏡般清澈的心,我開始懂得戀愛。我和他是青梅竹馬,天真無邪的我們,擁抱無限的夢想。我知道,他很想和我共築一個溫馨的家庭。但成長至今,未能幫忙分擔家計,又怎能自顧自幸福?我不想錯過任何一個幫助家的機會。然而,在一個土乾日烈的農村,我要如何才能賺錢分擔家計?即便我終日辛勞篳路藍縷,可能花上一輩子也不能讓現況好轉。

「母親呀別將孩子遠嫁,鳥鳴猴啼不知母親的家在何方…。」我抱著賺錢幫助家庭的夢想,選擇嫁國外。當時我家鄉興起嫁到台灣的浪潮。人人的家庭生活都改變了,我想了很多,最後決定選擇這條路,因為這是我唯一能夠賺很多錢,同時照顧家庭的方式。我辜負了他,心痛欲絕且感到罪過。我知道他很難過,也很自責不能幫我做什麼。一邊是情一邊是孝,我該如何是好?只能怪命運作弄,讓我成了負心人。於是,我向那段天真純潔的感道別。

我嫁到台灣,一個生疏、遙遠的國家,當時的一切於我是完全陌生。我近乎無法適應他鄉的生活,終日想家、想父母、想那些我心縈繫的人兒。在台灣生活的那些日子的確孤單、寒冷。我們夫妻從早到晚都工作,回到家已經是深夜。公公婆婆早逝,我們夫妻倆與大姑和她的兩個女兒同住。我先生是一個寡言、很少表態的人,而我生性害羞又不會主動攀談,再者,當時我也不太懂台語,所以我們夫妻的生活越來越冷淡。婚後,我才發現,原來自己完全無法和先生有親密關係,我不愛他,我們倆完全是陌生人,我鎮日在恐慌和擔憂中過日子。不知從何時開始,我找遍千方百計逃避他。夫妻生活對我而言是一種畏懼。原來沒有感情基礎的婚姻是件讓人如此痛苦的事,我只能在深夜裡默默流淚。

當時的我才二十歲,沒有世故的生活經驗,身旁無親近的人,完全不知道該怎麼辦才好。腦海裡只是一直盤旋著該如何逃避我先生?要怎麼辦才能夠和家人團聚?為什麼一切的一切都超乎了我的想像?這時我才明白,原來錢買不到「幸福」二字,我的心不夠堅毅,我感到疲憊,想放棄一切。也因為這些瘋狂的想法,帶我繼續步入罪惡的路途。

某個夜晚,我放火燒了房子,當時只想著,自己剛嫁來台灣夫家卻發生火災,他們應該會想把我退回越南。但想不到,我製造的那場火災無情地取走兩條無辜的生命,我大姑和她的大女兒。我完全無法相信,一時的錯誤竟然破壞了一個家庭。我變成了殺人犯,一切事情的發展讓我不敢再相信自己。我隻身一人,我該怎麼辦我的家人以後要怎麼過日子?我害怕,更沒有勇氣面對自己的行為。

於是,我在這個他鄉異地負上如此可怕的罪責。我夫家開始懷疑火災是我造成,所以我和他們的關係也陷入窘境。案情仍在調查階段,我繼續留在外邊的居住地等待出庭。那段時間,我沒有固定的住處,有時借住表姐家,有時靠慈善團體收容。有次,我夫家允許我回到被焰火燒盡的房子,屋子仍未修,沒電、沒水、沒有任何用具。唯我一人住在那屋子裡,日復一日,我不知道能做什麼,也不知道該等待什麼。一時的錯舉改變了我的一生,我找不到人生的出路,如今得生活在黑暗的地獄中。

每一次出庭,是我和自己一次的拉扯,除了害怕,也背負逃避責任的愧疚,很多次我沒有勇氣承認自己的錯。我討厭自己,為什麼我沒有那個面對現實的勇氣,我一生中未曾感到如此恐懼。

後來,因緣際會讓我得到專為在台灣移民、移工輔導團體的協助,我認識一位同鄉姐姐,她說自己在婦女會工作了很多年,她很積極幫助我,見到她讓我感覺似有親人陪伴。更令人感動的是,當時她身懷六甲,卻依然奔波幫助我一切大小事。有時候,我感覺到她能夠看透我的心思,只是她在等待我找到勇氣,面對責任的那一天。感謝當時的她告訴我,她我如自己親妹妹般看待,在他鄉異地,有她在身旁讓我感到些許溫馨。她的容顏一直烙印在我心中,直到現在,每次提起她,我仍然感到無限思念,渴望能夠再次和她見面。她給予的鼓勵和協助對我而言是莫大的動力,我此生都不會忘記。

面對事實的時刻終究到來,懺悔也無法挽回兩個人的性命,一句道歉更無法抹去所有仇恨。在一次出庭,我聚集了所有的勇氣,承認自己的罪行,我知道那是見到自由的天空,與未來、青春年華、日夜等待我的溫馨家庭道別的最後一天,世界只剩下晦澀的顏色,一切已不能回頭。

之後,我接受監禁等待判案的日子來臨,監獄的門關上之時,我的心門也隨之緊閉。如果這個世界有末日,當時的世界於我是已經到末日。要如何面對沒有未來的生活每一個閉上眼睛的夜晚,我只期待明日不需醒來。

從離家到接受監禁的日子,一轉眼已過了三年,我未曾回過家一次,思念家鄉、朋友、親人的感覺日益深刻,讓我想起兒時常哼唱「家鄉」歌曲的歌詞:「家鄉是一艘小船,母親歸來斗笠斜遮。家鄉是甜蜜的楊桃,讓孩子日日攀摘。家鄉若無法記得,將不能長大成人。」那旋律依然在耳邊迴旋,不知何時我才有機會再踏上歸途欣賞。

離別三年,我父母因為思念在他鄉的女兒,想盡辦法來台灣看我,只想不到是在這情況下見面,彼此間隔著一面牆與冰冷的鐵窗,人就在前卻無法擁入懷中,淚珠落下卻無法親手為彼此擦拭。那感覺就像兩個永不交會的平行世界。最親愛的人就在面前卻無法接近是何等苦痛。也許這是上天對我的懲罰,如今我才真正感受到失去親人的感覺。想到夫家因為我而失去親人陪伴的幸福,我更感到有愧於他們。當一切已經不復返,我還能彌補什麼爸爸哽咽、心疼、又帶著一絲埋怨問道:「這麼多條路可以選,為什麼妳非得選這條路不可呢,孩子?」「是呀,還有那麼多更好的道路讓我選,為什麼我偏偏選上這條路?」我很想找出答案,但也許走到人生終點,我還是沒有答案。

看著父母,我知道兩老已經飽受家鄉輿論,我是一個不孝的孩子,既幫不上忙還連累他們。曾幾何時,我夢想能賺大錢分擔家計,讓父母日後生活清閒。但如今,一切都反了。我是那個讓他們受傷、讓家庭分離、造成此等損失的人,什麼時候我才能有機會彌補?

但,父母的明智和堅強感動了我。父母到我夫家拜訪,希望擔起我過錯。我明白父母又再次為我承受來自各方的壓力。在這個世界上,只有為人父母,才能夠做出此等犧牲。也許是此刻,我才發現人生許多事情直到失去才知其寶貴,然而卻為時已晚。心已破碎,淚已乾涸,如今只能默默看著時間流過。感謝我父母滿懷責任面對這苦澀的事實。現在我唯一能為他們做的是健康地生活,好讓他們在家鄉能夠安心。終其一生,我將帶著思念的心情,繼續走完沒有未來的人生道路。

我的案情最後到了判決時刻,人生二十三個年頭,我得接受終身監禁的刑罰。接到這個判決結果,我的世界近乎停止運轉。為何天空仍湛藍、鳥兒仍哼唱、花草仍嫩綠成長,唯我的心已枯萎?但我也只能安慰自己,承受這樣的刑罰,還能為自己犯的過錯責。我知道這樣的刑罰對自己和受傷害的家庭而言已經很輕,對於過去那個自私、不懂得為身旁人著想而犯錯的自己,我感到無比抱歉。

之後,我轉到桃園女子監獄服刑。我還記得剛來到的時候,什麼都不懂,又不會寫字,一切都要依靠他人,因此我下決心努力學習,讓自己不再是他人的負擔。我漸漸學會適應這個新的世界,一個變得很渺小的世界,因為我每天的活動與勞動都在固定的範圍內。「坐牢」是過去的我從未想過的事情,但更諷刺的是如今我不止坐牢,而且還是在國外坐牢。一切於我變得難上加難,以前不會、不會寫中文,現在什麼都要努力學習、努力瞭解,只有這樣,我才能夠和外國人一起生活。經過努力學習,我已經能夠正常地和在這裡的人們相處。在外面的時候,我總想像被關著的人們都很可怕、很敗壞。但進來才知道,人們不如我想像中可怕,在這裡我得到許多人的幫助。有很多人給我如同親人在旁的感覺,大家都會互相疼愛,協助彼此。

人們常說:「舊的結束是新的開始,希望會在絕望中出現。」我相信這句話,因為我正等待,在這些失去自由的日子中重新找到新的生活目標,讓這些無用處的生活成為充滿活力的日子。但要如何在一個有限的空間內找出新的生活目標?

於是,我想到一隻醜陋毛毛蟲的故事,從出生的時候這隻毛毛蟲便飽受揶揄,只因為牠帶著醜陋的樣貌。但牠不屈服於那樣的遭遇,因為牠深信總有一天自己的形貌將會改變。牠不分晝夜努力結繭,朝夕盡力工作,面對風吹雨打仍然擁抱著夢想。懷著堅強不屈的決心,最後牠實現了自己的夢想,破繭而出變成漂亮的黃碟,人人都為牠的美麗而妒嫉。但牠不止為自己的美貌感到自豪,更為了自己的堅持、努力引以為傲。牠相信自己的歷練將成為其他毛毛蟲的模範,不要輕易放棄,只要有信心且不停努力,有一天那些醜陋的毛毛蟲也會變像牠一樣美麗的蝴蝶。

這則故事給我莫大的激勵,因目前的我就是那隻毛毛蟲,過去的我是一個罪人,但現在的我渴望有一天會蛻變成為美麗的蝴蝶,踏進新的生活以彌補過去的擘裂。

因緣際會之下,同工廠的朋友帶我認識了何謂「花燈」。那群朋友有五個人,每年都做出一個新的花燈作品參加「全國花燈競賽」。燈光閃的花燈引起我的興趣,我覺得這些花燈美極了,又有許多別緻的形狀。在家鄉,我從未有機會看過花燈,那是我首次認識台灣特殊的花燈文化。爾後,我參加了桃園女子監獄的花燈製作小組,我覺得很幸運能夠這個從未想過的寶貴機會。我感覺到,這也許是我的新希望,即便世界於我已經變得渺小,但這個夢想,足以讓我的生活重新變得無比寬闊。現在的我每天和朋友一起做花燈。我們努力一整年做出珍貴的作品,好讓外面世界的人們能夠觀賞無數形狀、尺寸,又格外美麗的花燈。對我們而言,那是非常幸福的時刻,因為那些作品蘊含我們的汗水淚珠。

製作花燈對女性而言非易事,因為每一個細節、每一個皺褶都是經由我們柔弱的雙手將鐵絲凹折而成。受傷、破皮流血都是家常便飯,我們遇到更大的難題在於,該怎麼做讓花燈人偶的關節能夠活動,這也是花燈的特色之一。我萬萬沒想過,經由鐵絲做成的花燈卻能夠活動,真的很奇妙,相信欣賞過花燈的人,肯定也能發現這些趣處。我們參加競賽的初衷是不斷努力、克服之後,能夠帶觀賞者去發現世界的美,猶如花燈帶給世人恍惚之美一樣。

和大家一起做花燈四個年頭,讓我也改變了許多。以前的我沒有忍耐、堅強的性子,但現在的我是個不輕言放棄的人;以前的我不敢承擔自己的責任,但現在我是勇於認錯的人,以前的我也不懂得跟家人表達情感,但現在,每次寫家書我會告訴家人對他們的愛。這是以前的我從未領略的差異,失去自由的日子也是我找回自己的日子。每次看到花燈亮,我的心也燃起一絲希望,即便希望很微薄,但我依然藏在心裡,希望父母能夠身體健康等待我返家,因為我還有許多事情希望能為他們實現。

很多時候,我覺得自己無比貪婪;有時候,希望時間能夠過得快一些,讓我可以和家人團聚;但有時候,我又希望時間不要過得太快,因為害怕祂會帶走我生命中最寶貴的人、事、物。時間可以輕易地抹去傷痕,但不能彌補生命缺陷。離家八年,我已經失去許多和家人日夜相伴的機會,這樣的損失無法得到彌補,猶如兩個人的性命只因我一時的過錯,不再有機會看到這美麗的世界和至親。

感謝擘裂的人生給了我成長的機會,也因為這道裂痕,我才發現,什麼才是生命中彌足珍貴的東西。每個人的生命都會有裂痕,但請不要逼迫自己彌補,因為有句話說:「上帝讓我們在生活中遇到的事物,皆有其意義,有的事物讓我們歡喜,有的事物使我們苦痛。但在那些事物的背後,皆是帶領我們成長的結果。」這句話成為生命指引,因為過去人生所上演的事、物,即便是好的開始,壞的結局,但最終,仍是一門帶我成長的寶貴課程。感謝曾經在我生命中出現的人,無論是滿心憤恨,或憐憫、幫助我的人,因為他們,我才得以擁有今日的成長。即使在他鄉異地,現在的我已經不是孤單人,擁抱微小的夢想,我會用燦爛的笑容,繼續這段未知的旅程。


 

感謝曾經鼓勵和協助我獲得這個無比珍貴獎項的大家。「有努力才能成功,不努力將永遠無法成功」,這是我非常喜歡的一句話。因為人生常有許多挑戰,只要積極努力將有成功的一天。我的成功不僅是我一人的努力,背後仍有無數疼愛我的人所協助。我以最真誠的謝辭,向所有曾經和我接力奮鬥完成我的人生故事致謝。


 

1 2 3 4 5 6 7 8


入圍評語Comment:

Bài viết này hầu như không hề áp dụng bất cứ kỹ năng về ngôn ngữ hay sáng tác nào cả, tuy nhiên thông qua câu chuyện cuộc đời mà tác giả từng nếm trải đã khiến người đọc không kìm nổi sự đau lòng.
Tác giả vốn là một cô gái trẻ ở nông thôn Việt Nam, vì không thuận tâm nên đã gả sang Đài Loan, sau khi tới Đài Loan do sự thiếu hòa hợp trong cuộc hôn nhân xuyên quốc gia đã khiến cô làm một chuyện dại dột, không ngờ đã vô tình làm hại hai mạng người vô tội, chính vì vậy khiến cô rơi vào tình cảnh bị tuyên án rất nặng và phải ngồi tù. Và một điều đáng nói là sau khi trải qua bi kịch cuộc đời, do sự cắn rứt của lương tâm và do chịu sự trừng phạt của pháp luật, tác giả sau cùng đã nhận thức ra được rằng cuộc sống quý giá đến nhường nào, đồng thời cũng dũng cảm đối mặt với cuộc sống, tìm lại được ý nghĩa trong cuộc đời.
Thông qua bài văn nay bản thân tôi cảm nhận rằng, để tránh xảy ra những điều đáng tiếc, sự trao đổi và vun đắp tình cảm giữa các cặp vợ chồng xuyên quốc gia là điều đáng để chúng ta cùng suy ngẫm và quan tâm.

這一篇雖幾乎沒有運用任何語言跟寫作的技巧,不過透過筆者述說自己所經歷的人生很讓人心痛不已。筆者原本是一個失落的年輕越南農村女孩,嫁到台灣之後,因跨國婚姻的隔閡讓他想不開而做出一件傻事,沒想到意外殺死兩條無辜的人命,最後讓她被重判淪落牢獄。而更值得深思的就是,透過這樣的人生悲劇之後,經良心的譴責以及在牢裡接受法律制裁的過程中,她終於體會到人生有多麼寶貴,也勇敢去面對自己的人生,重新找回人生的意義。透過這篇文章也讓我個人覺得,為了避免憾事發生,跨國婚姻夫妻之間的溝通與感情建設也是值得讓大家深思探討的議題。

入圍評語Comment:

Bi kịch, bi kịch, bi kịch!!! Đớn đau, uất hận và chua chát!
Trời ơi, tại vì sao lại có thể xảy ra một thảm kịch như vậy?

「悲劇,悲劇,悲劇!!!苦痛,忿恨與酸澀!天啊,怎麼會有這樣的慘劇發生?

發表迴響

你的電子郵件位址並不會被公開。 必要欄位標記為 *