西貢陽光–四季、妳和我 Nắng Sài Gòn – Bốn mùa em và tôi

 2016 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 西貢陽光–四季、妳和我 Nắng Sài Gòn – Bốn mùa em và tôi 

👤 胡道明 Hồ Thảo Minh 

 

Nắng
Mùa xuân
Tung tăng tung tăng trên nền lá
Đứa bé con ửng hồng đôi má
Khoe răng xinh trên phố hoa về
Em
Mềm mại tóc thề
Đi bên anh giữa nức nô trẩy hội
Tay trong tay nghe lòng phơi phới
Sáng bừng hạnh phúc tương lai
Nắng soi rạng nụ cười của ngày mai
Và tô hoa rực lên bên thềm mới
Nắng hiền hòa đôi mắt xa vời vợi
Của mẹ đón con về
Nắng mùa xuân làm mới lại câu thề
Để lạc quan và tiếp nguồn vui sống
Em bên anh nắng soi tràn mơ mộng
Tình ta…..

Hạ về
Sao mà cái nắng lại gắt gay đến thế
Nung đỏ trời
Và nung nóng đất
Đổ lửa sầm sập
Oi bức
Rát cả tay
Ô kìa em tôi xuống phố chiều nay
Áo hoa vàng như bừng lên sắc hạ
Nón em xinh anh nhìn thành trắng lóa
Sáng cả đất trời
Nụ cười em thương quá tiếng gọi mời
Vai bên vai ta cùng hòa xuống phố
Nắng đã hiền đi rồi nên chiều hè rất ngộ
Ấm
mát
và cả dịu dàng
Gió như làm duyên bên em chút điệu đàng
Anh ngỡ như đi trong trời hoa mộng
Em ơi!
biển xanh đang reo
và gió lộng
Đến đi em
Để nghe nắng đen giòn!
Nghe biển hát lời sóng vỗ sắc son
Để anh về ru em trong giấc lụa
Để anh cười với nồng nàn nắng múa
trên phi lao
trên biêng biếc biển tình
Để nghe reo vui hạnh phúc của đôi mình
Nghe gió tung bay và tiếng lòng anh hát
Đến đi em
đón tình anh dào dạt
Cùng giong buồm
Theo sóng ra khơi…

Nắng mùa thu
chơi vơi…
Nhè nhẹ
dịu dàng
và trầm tư đến lạ
Chỉ vừa đủ để hiền hòa sắc lá
Và hát cùng hoa cỏ đón heo may
Trời Sài Gòn cũng lạ lắm thay
Thu chỉ về
cười thoáng
rồi đi mất…
Nên nắng vàng cũng chẳng còn tất bật
Chỉ điệu đàng
phảng phất giữa tầng không
Nắng khẽ khàng …
em có nhớ anh không?
Để đêm về anh mong thu còn mãi
Để đi cùng em trong đường chiều hoa dại
Nghe nắng xôn xao hòa nhịp trái tim mình
Nghe gió hát thay anh khúc tự tình
Nghe se se chút hơi thu bàng bạc
Nghe tay em trong tay anh thơm ngát
Mà ấp e hương yêu của tình đầu
Cho anh nhìn em trong nắng thật lâu
Tóc mây bay
cho mềm thêm vạt gió
Cho anh yêu trời thu đầy hoa cỏ
Có giấc mơ theo mãi lúc đêm về
Cho lòng anh
cũng như nắng
chơi vơi…

Nắng ơi!
Sao mùa đông nắng trốn đâu không thấy
Dù Sài Gòn trời mong manh đến vậy
Tháng mười hai về mây xam xám giăng giăng
Nắng đi ngủ rồi
…em có nhớ anh chăng?
Đừng để môi bớt nồng nàn đi nhé
Anh sẽ hát ru em lời khe khẽ
Nắng ơi à…
ta biết nắng ở đâu
Nắng trốn trong ngọt lịm của ngàn dâu
Và ươm hồng sắc bàng trên cành lá
Như cây dù xinh giữa trời rất lạ
Che em tôi đang ửng thắm môi cười
Che hây hây bé nhỏ má xinh tươi
Chạy lon ton trong áo bừng sắc đỏ
Nắng nghịch đùa bụi mười giờ lấp ló
Như ấm lên nhan sắc của đất trời
Em ơi em có nghe nắng gọi mời
Nhìn anh đi
nắng trong anh ấm áp
Đến đây em
lửa tình yêu dào dạt
Anh trao em
…trao cả nắng bốn mùa
Chỉ để nghe dịu dàng một lời thưa
Trao cho em nắng
gió
…và anh nữa
Để ước hẹn không chỉ là lời hứa
Mà là em anh
Cùng xây đắp một đời!

Bốn mùa
Nắng ơi…

Nắng Sài Gòn cứ nũng nịu thế thôi
Chỉ hiền hòa mùa mưa
đợi hạ về ấp ủ
Mà sao trong tôi vẫn bốn mùa nắng đủ
Hay do gió mây?
Hay do mắt em cười…?

Bốn mùa
Anh cùng nắng
chơi vơi…


📜 西貢陽光–四季、妳和我 Nắng Sài Gòn – Bốn mùa em và tôi 

👤 胡道明 Hồ Thảo Minh 

春天的
陽光
在葉毯上婆娑起舞
小孩子紅潤雙頰
花開路上炫美齒

長髮如絲
廟會人群中伴我身旁
手牽手心振奮
點亮未來的幸福
陽光照耀明日笑容
亦為花兒漆上光彩
溫柔母親遙遠雙眸
迎接孩子的歸來
春天陽光刷新了誓言
以樂觀接續歡生活
妳陪伴我,陽光讓夢境滿
咱的情…

夏天到來
為何陽光如此炙熱
烤紅了天
烘熱了地
熊熊烈火
悶熱
刺痛了手
哦,我妹妹今日傍晚上街
黃花衣點亮夏季顏色
妳可愛的帽子,在我眼中純潔的白
照亮天地
妳可人笑容如招喚之聲
肩並肩與人群融合
陽光已緩和,夏日午後很可愛


溫柔兼具
風似在嫵媚的妳身旁展嬌柔
我若在夢幻中漫步
妹妹呀!
碧海歡唱著
風正在呼嘯
來吧妹妹
一起聆聽焦脆的陽光
聽海歌唱浪濤的初衷
讓我回來在夢鄉哄妳
讓我對耀舞陽光溫暖微笑
在木麻黃樹
在蔚藍的情海之上
聽見我倆的幸福歡呼
聽風飛舞亦聽我心聲歌唱
來吧,妹妹
迎接我洋溢的情
一起揚帆
隨風出海…

秋天
凋零…
輕盈
溫柔
意外勾人深思
只足溫順葉色
和花草歌唱迎西北風
西貢天氣也很奇異
秋天來到
僅輕笑
然離去…
所以陽光亦不再匆忙
僅蹣跚
在空中飄逸
陽光輕柔…
妳思念我乎?
夜晚到來我期待秋天永在
能和妳漫步午後野花小徑
聽喧譁日光與心調共聲
聽風替我唱自情曲
感覺薄秋微涼
感覺妳手在我手中的芬芳
初戀滋味在遲疑
讓我凝視陽光中的妳
秀髮如雲飄
讓風更柔軟
讓我更愛花花草草的秋季
夜裡有夢境伴隨
讓我的心
亦如陽光
遲疑…

陽光啊!
為何冬日不見其身影
即便西貢的天空如此單薄
十二月天撲滿灰雲
陽光沉睡了
…妳思念我乎?
別讓雙唇的熱情退減
我將輕聲唱哄妳
陽光啊…
我知道你在何方
陽光藏甜美桑欉中
醞紅欖仁枝上葉
突如空中可愛的傘
遮我燦爛笑著的妳
遮那雙可愛紅潤的臉頰
著鮮衣健步行走
陽光逗弄若隱若現的五行草
讓天地容顏似乎回溫
妹妹呀可聽見陽光的邀約
看我
陽光在我之中溫暖
來吧,妹妹
愛情蔓延
我交付予妳
與四季的陽光
只為聽一縷溫柔的聲音
將妳交付予陽光

…還有我
讓誓約不只是承諾
而是妳我
共築一生!

四季
陽光啊…

西貢的陽光這般撒嬌
只在雨季中柔和
等待夏天來偎抱
但為何我心中仍溢滿四季的陽光
因為風因為雲?
還是因為妳微笑的雙眸…?

四季
我與陽光
凋零…


入圍評語Comment:

Trong tất cả các bài viết dự thi, đây là bài duy nhất được thể hiện hoàn toàn bằng thể loại thơ, tác giả đã thông qua hình ảnh “nắng” của Sài Gòn” – một thành phố mang tính tượng trưng tiêu biểu của miền Nam Việt Nam để ví von với tình yêu với nhiều cung bậc khác nhau.

Bất kể về vần luật, hàm ý và bố cục đều có tố chất văn học khá cao, khiến độc giả dường như được đắm chìm trong một tình yêu rất thuần khiết nhưng cũng đầy sắc màu.

在所有參賽的文章當中,這是是唯一篇從頭到尾全部以寫詩的形式來呈現,筆者透過越南南部最有代表性的城市”西貢” 的”晴” 在全年四季不同的特徵來形容愛情豐富多樣的表現。無論韻律,涵義均具相當好的文學素質,讓讀者沉浸在一個很純潔又很有色彩的愛情當中。

Comments are closed.