我是越南人 Tôi Là Người Việt Nam

 2016 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 我是越南人 Tôi Là Người Việt Nam

👤 吳秀瓊鸞

 

Tôi Là Người Việt Nam
Bắt đầu bằng những gì tôi nhìn thấy vào ban đêm…
Chưa hẳn là đêm, vì vẫn chưa qua khắc 12 giờ, vì những người mà tôi nhìn thấy vẫn chưa được về nhà, họ vẫn còn rong ruổi đâu đấy, chăm chú cho một việc gì đấy. Và biết đâu đấy, giờ phút gần đêm này, bố mẹ tôi cũng đang vất vả ở một nơi xa nơi này…

Người tài xế lái chiếc xe buýt 301, đây là chuyến xe bus cuối cùng trong ngày về ngang qua ký túc xá trường nơi tôi ở. Ông là một người Đài Loan chạt tuổi bố tôi, rất lịch sự. Mỗi người lên xuống xe đều được chào bằng “你好” và mỗi trạm tới của khách đi xe đều kết thúc bằng ” 晚安”. Không phải bất cứ hành khách nào khi bước xuống xe cũng ” 谢谢 “, có những người lẳng lặng lên xuống như đó chỉ là một phương tiện di chuyển, và người ta hiển nhiên được làm thế vì đã trả 2 đồng 10 kuai cho một lượt đi. Những ngày đầu tới Đài Loan tôi đôi khi vẫn rất hay như thế, trừ với người tài xế này Ông dã dạy cho tôi biết cảm ơn những gì tôi đã nhận và những gì tôi đang có và tôi còn học được và cảm nhận nụ cười của Ông trên những chuyến xe.

Một buổi tối đứng chờ bus về nhà như mọi lần, tôi lúng túng khi không tìm ra xu lẻ, tôi lục tung cả cặp xách mà không tìm ra ví của mình bước chân tôi bắt đầu rung rẩy vì đã quá khuya nếu lỡ chuyến xe này tôi không thể trở về phòng kịp và ký túc xá sẽ đóng cửa lúc 12h đêm. Ông đã rút từ trong túi ra 2 đồng 10 kuai và bỏ vào máy ông cười và nói rằng: “沒關係,í你先上車”. Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy vui trên con đường trở về nhà, tối mịt sau một ngày dài. Đơn giản vì tìm được sự tin tưởng từ một người xa lạ, trên một đất nước xa lạ… Người ta sẽ dễ cảm thấy hạnh phúc vì những điều bâng quơ.

Kaoshiung main Station là trạm cuối của bus 301, tại đây. Trên chuyến 301 này, luôn có 2 người Đài Loan và một chị cô dâu Việt và tôi. Chị cô dâu Việt bao giờ cũng đến trạm trước và ngồi chờ. Đây là một người thu hút người khác từ cái nhìn đầu tiên. Khoảng 30 tuổi gương mặt mang nét đẹp điển hình của các cô gái miền tay với dáng người gầy cao và làn da trắng. Một cô gái đẹp trên đường trở về nhà sau một ngày làm việc, kiếm tiền và dành dụm để gởi về nhà cho gia đình tại Việt Nam. Cô gồng gánh làm việc từ sang đến khuya để gánh luôn phần việc của người chồng Đài bại liệt , cô ấy nói với tôi như thế.
Sau khi tôi đến trạm là hai người đàn ông Đài Loan. Một thanh niên luôn xuống ở Cheng gong, có lẽ anh ta đi làm vào ban đêm. Và một người đàn ông trung niên, nhỏ người, luôn dừng tại trạm bệnh viện Cao Y.
Nếu trễ chuyến bus 301 này, chúng tôi phải sẽ không còn chuyến xe nào khác ngoài việc đi bộ hoặc đón taxi về nhà . Những lần đến trạm, ngày nào cũng thế chúng tôi đều đi chung một chuyến xe . Có lần không thấy chị cô dâu việt ấy, tôi hồi hộp không biết chị ấy có kịp chuyến xe không và không biết làm sao chị về nhà đêm nay.
Một lần, xe bus đến, tôi và chị ấy cùng lên xe và hai người kia vẫn chưa kịp đến trạm, thấy họ từ xa tôi liền thốt lên với bác tài xế đợi xíu ạ vẫn còn người. Một cảm giác lạ lạ, tôi cũng từng gặp rắc rối như thế vài lần. Chúng tôi, bốn người lạ, chỉ mỉm cười khi nhìn thấy nhau trên cùng một chuyến xe trở về nhà gần nửa đêm và an tâm rằng tối nay mọi người đã đón được xe về nhà trước đêm khuya.

Tôi là một du học sinh đến từ Việt Nam với xuất học bổng toàn phần chỉ cần kiếm thêm tiền để chi tiêu sinh hoạt phí và gởi tiền về phụ giúp cha mẹ đỡ đần nuôi các em. Tôi làm thêm tại công ty VNEX chuyển tiền, chuyển hàng cho người việt tại Đài Loan về VietNam .Tôi đến Đài Loan gần 6 năm là cái khoảng thời gian dài đủ để hiểu rõ văn hóa và con người nơi đây. Mỗi nơi tôi đến và mỗi con đường tôi đều nhận được sự giúp đỡ nhiều của người bản địa nơi đây. Đất nước và con người nơi đây rất cởi mở và than thiện không như những gì tôi hình dung trước khi đến nơi đây. Một đất nước độc lập tách rời khỏi Trung Quốc và có nền kinh tế phát triển, độc lập và vững mạnh. Tôi học được nhiều điều từ đất nước với dáng hình củ khoai. Và cũng tại nơi đây tôi được gặp và tiếp xúc nhiều mảnh đời cơ cực vất vả cố vvương lên để đổi phận thoát nghèo.
Con người nơi đâu cũng thế có những mặt tốt và đi kèm theo nó là những mặt hạn chế. Giáo sư hướng dẫn của tôi là thầy Ngô ông có 5 học sinh thạc sỹ và tôi là sinh viên Việt Nam duy nhất mà ông từng hướng dẫn. Những ưu ái đặt biệt dành cho tôi, dành cho đất nước nhỏ bé với nền kinh kế đang trên đường hội nhập. Cũng vì thế mà Wan cô bạn học cùng không ưu thích tôi và ánh mắt kinh biệt cho cô luôn dành cho tôi. Cô hay kể về những chuyện xấu của các cô dâu Việt trên Đất Đài, những vụ bê bối của Lao Động Việt Nam. Đó là những mũi tên bắn thẳng vào tim tôi, đánh thẳng vào niềm tự hào dân tộc tôi. Chẳng nói nên lời tôi chỉ biết cố gắng học tập thật tốt để dành được những kết quả thật tốt.
Ngày Lễ Tốt Nghiệp với điểm số đầu lớp tôi được đại diện khoa lên nói lời mở đầu. Chẳng biết mở đầu và giới thiệu thế nào Tôi Chào Mọi người và hô to “我是越南 “ cả hội trường lặng im lạ thường. Và tôi nói: “Tôi tự hào tôi là người Việt Nam khi tôi đến đất nước của các bạn học những điều hay từ đất nước các bạn tôi yêu Đài Loan và yêu những người nơi đây. Tôi có được ngày hôm nay là nhờ sự tin tưởng của giáo sư Ngô người đặt niềm tin và kỳ vọng. Tôi cám ơn chị Cô dâu Việt trên chuyến xe hằng ngày tôi đi làm thêm về trường cho tôi thấy được nghị lực vươn sống của cây sương rồng giữa xa mạc. Tôi cảm ơn các anh em công nhân lao động Việt chăm chỉ hàng tháng đến VNEX công ty tôi làm thêm gởi tiền về nhà. Họ cho tôi hiểu được giá trị của đồng tiền và giọt mồ hôi. Ngày hôm nay chúng ta có mặt trong buổi lễ này đánh dấu một bước ngoặc quang trọng cho sự trưởng thành và một bước đi mới. Các bạn sẽ là ai trong tương lai ? Cho dù bạn ở bất cứ nơi đâu, đến từ quốc gia nào tôi tin chắc rằng không gì là không có thể. Chỉ cần lòng tin và sự cố gắng” . Tiếng vỗ tay vang lên khi lời nói cám ơn kết thúc . Tôi thằm cảm ơn sự may mắn đã mang tôi đến Đài Loan và chiếc xe bus 301 dạy tôi học nói lời cảm ơn từ những người bình thường nhất và tôi trưởng thành lên từ những cảnh đời éo le bất hạnh vươn mình tìm kiếm sự sống.


📜 我是越南人 Tôi Là Người Việt Nam

👤 吳秀瓊鸞

 

一切從我在午夜目睹的事物開始…。嚴格來說不是午夜,因為還沒過十二點,看到有些尚未回家,他們還在某處遊晃,為某事而專注著。說不定,在這個接近午夜的時,我父母也在遙遠的家鄉辛勞著…。

301路公車是最後一班經過學校宿舍的車次。駕駛員是一位於我父親年紀相仿的台灣男性,很有禮貌。用「你好」招呼每位上車的乘客,以「晚安」問候到站的乘客。然而,不是每位下車的乘客都會說「謝謝」,有的人只當那是交通工具默默上、下車,他們當然能夠這麼做,因為已經為這趟車付了兩枚十元的銅板。初到台灣我偶爾也會這樣,對這位駕駛員除外。他教會我對收到、和擁有的東西心存感恩,也讓我感受他在每趟車程中的笑容。

一個如常的等車夜晚,我因為找不到零錢而窘慌,翻遍背包仍找不到皮夾,我開始感到慌張,因為時間已經很晚,錯過這班車我將來不及回到有十二點門禁的宿舍。司機從口袋裡掏出兩枚十元的銅板,投入幣筒,邊笑著對我說:「沒關係,妳先上車」。那是我第一次在回家的路上感到開心,歷經漫長一天,只因為在一個陌生的國度,從一個陌生人身上,找到被信任的感覺雀躍。人們很容易從微小的事情找到幸福的感覺。

高雄車站是301路公車的終點站。在這班公車上,常常出現兩位台灣人,一位越南籍配偶和我。越南姊妹通常都會先到車站坐著等待。這是一位從第一眼就會吸引別人目光的女子。年約三十,臉龐帶有越南西部女子的輪廓,有著高挑纖瘦的身材,以及白皙的膚色。她是一位漂亮的女子,在辛苦工作後返家,賺錢並存錢寄給在越南的家庭。她從早到晚工作,連同身心障礙的先生的工作量扛在肩上,她那樣告訴我。

我來到車站之後,兩位台灣男性也到站。一位青年男子常在成功站下車,也許他上夜班。另一位是中年男子,個子較小,一般在高醫站下車。如果錯過這班301 路公車,除了步行或搭計程車之外,我們沒有其他可以選擇的班車。我們幾乎一天都搭同一班車。有一回,在車站沒看到越南姊妹,我為她感到緊張,不知道她是否趕得上車班,也不知道她今晚要怎麼回家。

有一次,公車到了,我和她一起上車,另外兩個人仍未達,看見他們在遠處,我趕緊請司機先生稍待一會。很奇妙的感覺,我也曾經幾次遇到這樣的麻煩。我們四個陌生人,只有看到彼此在午夜時,搭同一班回家的公車才能露出笑容,也只因為大家都能搭到公車回家才感到安心。

我是一位來自越南的遊學生,有全額的獎學金補助,只需要賺取生費,並寄錢回家協助父母養弟弟、妹妹。我在VNEX公司打工,協助越南人從台灣匯款、貨運回越南的業務。來台灣將近六年,這段時間,足夠讓我瞭解這裡的人民和文化。每一個我到達的地方,和每一條走過的路,都得到許多當地人的協助。這個國度人民很大方、和善,不像我到來之前的想像。一個獨立於中國的國家,擁有發展、獨立且強穩的經濟。在這個番薯型的國度,學習到許多事情。也在這裡,我認識、接觸許多艱苦卻不停努力打拼脫貧的人們。

無論何處,人們都有良善的一面,但也伴隨著某些限制。我的指導教授,吳老師,在吳老師的指導學生中,我是唯一越南學生。因此對我特別關愛,也關心小國發展關注正在入國際市場的經濟體趨勢。也因此,一位女同學不太喜歡我,她時常對我投以輕蔑的眼光。她常常談及在台越南配偶的醜事,越南移工的醜聞。那是直射我心懷的利箭,直打我對自己民族的自豪感。無法言喻的悲愴,我只能努力讀書以爭取最好的成績。

畢業典禮,我的成績是全班第一名,因此得以代表系所發言。不知道如何開,我向大家問好之後,大喊「我來自越南」,整個禮堂意外地安靜。接著,我說:「我對身為越南人自豪,當我來到你們的國家,學習到好的東西,我愛台灣也愛這裡的人們。今天的我,是由吳教授的信任、期望所造就。我感謝每天工回家路上,一起搭公車的越南配偶姊妹,她讓我看見沙漠中盛放堅韌生命力。我感謝每個來到VNEX匯錢回家的勤奮越南移工同胞,他們讓我明白金錢和汗水的價值。我們今天出席這場畢業典禮,意味即將步入新的旅途,也代表我們成長。在未來,你們將會是什麼樣的人物?無論你們在何方,來自哪一個國度,我深信,只需要擁有信心和努力,沒有不可能的事情。」謝詞結束,掌聲響起。我暗自感謝幸運之神帶我來到台灣,以及搭上301 路公車,我學會最平凡的日常說聲感謝,從不幸的人生故事中,我學會成長,也學會自力更生。


入圍評語Comment:

Bài viết này kể lại câu chuyện một du học sinh Việt Nam thông qua việc quan sát trên một tuyến xe bus thường lệ chạy   ban đêm ở Đài Loan, thấy những người rất bình dị trong đó bao gồm một phụ nữ Việt Nam lấy chồng Đài Loan và cả những người dân Đài Loan bản xứ, nhờ đó mà thấy được những tình cảm đáng quý và tinh thần nỗ lực của con người.

Bên cạnh đó mặc dù du học sinh này cũng từng gặp bạn học của mình đối xử không thân thiện với đồng hương Việt Nam của mình, nhưng cô luôn cảm thấy chỉ cần cố gắng thì không có việc gì là không thể, trong lòng cũng cảm ơn mỗi một người mà cô từng gặp bất kể tốt xấu đã tạo cho cô cơ hội học tập và trưởng thành, và cô cũng rất tự hào nói trước mặt đám đông : “Tôi là người Việt Nam”. Câu chuyện này mặc dù hết sức bình dị, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy rất ấm lòng, bởi vì bất kể là người nước nào hay có bất kỳ thân phận địa vị nào, thì con người nói chung đều rất nỗ lực và hướng thiện.
Bài văn có độ dài vừa phải, cách viết đơn giản mạch lạc.

這一篇文章述說一位越南籍大學生在台灣很平凡的一班夜間公車上所觀察到不同的平凡人物,包含台灣本地人與跟自己同一個國家來的越南籍配偶所體會到人與人之前   的可貴情感與努力精神;雖然在台灣就學期間筆者也曾經遇到同學對自己與同鄉不友善的對待,不過她總是覺得只要努力就無可不能,心中也感恩在台灣生活期間所遇到的每一個人都為她帶來學習與成長的機會,而她也也很自信大聲地說: “我是越南人”。這個故事雖然簡單平凡,不過讓人家覺得很欣慰,因為無論是不同國家不同身分的人,大部分都是很努力很向善的。

文章的長度適中,文筆簡單明瞭。

Comments are closed.