台灣-我的第二故鄉 Đài Loan-quê hương thứ hai của tôi

 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 台灣-我的第二故鄉 Đài Loan-quê hương thứ hai của tôi

👤 呂月香 Lu Nguyet Huong

 

Thời gian thấm thoát trôi nhanh, mới đó mà đã 14 năm, cái quá khứ tưởng chừng như đã đi vào dĩ vãng, mà sao hãy còn quá sâu đậm trong tôi, mọi chuyện cứ như mới diễn ra ngày hôm qua…
Nhớ lại lần đầu tiên tôi đặt chân đến mảnh đất Đài Loan này, từ bỏ bạn bè, người thân và tuổi thơ với bao kỷ niệm. Ước mơ của tôi là cải thiện tình hình kinh tế gia đình hiện tại, xây lại căn nhà dột nát mà cứ mỗi khi đến mùa mưa là chúng tôi phải đặt các chậu thau khắp nơi trong nhà để hứng lấy nước mưa dột từ các khe hở của mái nhà.
Tuổi thơ của tôi…

Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Sài gòn (thành phố Hồ Chí Minh), một thành phố lớn nhẩt nhì của nước Việt Nam đang trong đà phát triển. Thế nhưng tuổi thơ của chị em tôi không được sung túc như các trẻ cùng lứa. Trong ký ức tôi, tình hình kinh tế gia đình cứ xuống dốc dần kể từ khi cơ sở in của nhà tôi đóng cửa vì cạnh tranh không lại với các xí nghiệp in lớn, đang ngày một mọc dần lên trong thành phố, năm đó tôi chỉ được khoảng tầm 4_5 tuổi, cái tuổi còn quá ngây thơ, chưa biết được chữ “nghèo” là gì ?

Tôi lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn về vật chất. Cũng chính vì thế mà suy nghĩ của tôi chững chạc hơn các bạn cùng lứa. Tôi sớm thấu hiểu được sự vất vả của ba và nổi khổ tâm của mẹ vì miếng cơm manh áo của chị em tôi mà phải bươn chải hằng ngày.

Mặc dù không đi học thêm hay học phụ đạo như các bạn, nhưng thành tích của tôi vốn không tệ. Còn nhớ năm học lớp 8, tôi đã đảm nhận công việc dạy kèm cho các em nhỏ hàng xóm học lớp 1_2 tại nhà, vì sống ở khu người Hoa, nên các em gặp trở ngại không ít khi bắt đầu theo học trường tiếng Việt, đặc biệt là vì lí do ngôn ngữ bất đồng.
Trong thâm tâm, tôi biết cơ hội học tiếp đại học của tôi không nhiều vì khả năng có hạn. Kể từ khi chuẩn bị lên cấp ba, tôi ý thức được sức mạnh của đồng tiền khi cái “mặc cảm” trong tôi ngày một lớn dần. Mặc cảm vì chữ “nghèo”, nó đã gây trở ngại cho tôi trong nhiều lĩnh vực, nhiều ý định và và kế hoạch của tôi bị bỏ dở vì không có cơ hội tiến hành. Tôi vô cùng thấu hiểu cái khoảng cách giữa “ước mơ” và “hiện thực” , nó luôn tồn tại, bất kể không gian và thời gian.

Năm đó tôi tốt nghiệp cấp ba, đứng trước ngưỡng cửa đại học, nguyện vọng được trở thành giáo viên từ nhỏ trong tôi lại hiện lên, tôi đắn đo và suy nghĩ rất nhiều, tôi chần chừ giữa khát vọng và hiện thực. Đứng trước ngã rẽ cuộc đời, đã đến lúc tôi phải đối mặt và lựa chọn …
Mọi chuyện vẫn diễn ra nằm trong dự tính, năm đó tôi không thi đậu vào đại học như các bạn cùng lớp.

Tôi bước vào đời…
Tôi bước vào xã hội năm vừa tròn 18 tuổi. Tôi tích cực tìm việc. Với ưu điểm là người Hoa kiều sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, ngoài ngôn ngữ tiếng Việt, tiếng Hoa là ngôn ngữ thứ hai mà cũng là lợi thế cho tôi trong quá trình tìm việc. Và rất nhanh, tôi đã tìm được cho mình một công việc làm nhân viên văn phòng cho một công ty nhỏ do người Hồng Kông đầu tư. Mọi chuyện cứ đâu vào đó, ngày tôi đi làm, tối đi học thêm vi tính và ngoại ngữ. Tôi không ngừng nâng cao trình độ của bản thân để thích ứng với nhu cầu ngày càng cao của xã hội. Nhưng sự đời khó lường, công việc của tôi chỉ duy trì được một năm thì công ty đóng cửa vì làm ăn thua lỗ. Tôi lại tìm cho mình một công việc khác, nhưng tôi vẫn không cảm thấy thỏa mãn với đồng lương ít ỏi mà mình kiếm được, vì nó hầu như không giúp được nhiều vào kế hoạch cải thiện tình hình kinh tế gia đình.

Một tia sáng lóe lên trong đời tôi …
Sau một khoảng thời gian chần chừ, tôi tìm đến công ty môi giới xuất khẩu lao động thông qua sự giới thiệu của một bạn đồng nghiệp. Lần đó tôi trúng tuyển, công ty bảo tôi về chuẫn bị hồ sơ và chi phí.
Nhưng tôi lại một gặp trở ngại trước mắt là số tiền phải đóng quá nhiều không biết tìm đâu ra. Kế đó là sự phản đối của ba mẹ, nhất là ba tôi, người cha bất kể cực nhọc làm việc vất vả hằng ngày kiếm tiền nuôi gia đình, và sẵn sàng đi vay mượn với lãi suất cao khi không đủ tiền đóng học phí cho nhà trường, mục đích là không cho tôi nghỉ học. Chính vì thế mà tôi hoàn tất được trình độ cấp ba mặc dù không dễ dàng, nó tạo lợi thế cho tôi rất nhiều trong công việc và cuộc sống sau này.Tôi thấu hiểu nỗi lo của ba mẹ, lo lắng cho tôi là phận con gái còn non nớt, khờ dại, chưa va chạm nhiều với đời , nay vì gánh nặng gia đình, phải một mình lặn lội đến nơi đất khách “tha hương cầu thực”, lo lắng cho tôi vì ngôn ngữ bất đồng, sợ bị kẻ xấu lừa gạt, không thích nghi được với công việc và cuộc sống nơi xứ người, ốm đau bệnh tật không người chăm sóc …Có lẽ vì lí do di truyền được cái tính cố chấp, tính cứng đầu từ dòng họ, không cam lòng với số phận được an bài, tôi kiên trì với quyết định của mình.
Không khí nhà tôi trở nên nặng nề trong khoảng thời gian hơn một tháng với cuộc “chiến tranh lạnh”giữa tôi với gia đình tôi. Mẹ không chịu được tính cứng đầu của tôi, cuối cùng đành gật đầu cho đi. Còn đối với ba tôi, tôi chọn cách viết thư vì ba không muốn đối mặt để bàn bạc với tôi về vấn đề này, tôi viết một lá thư thật dài, viết hết nỗi lòng, những suy nghĩ, dự tính và kế hoạch của tôi… với hy vọng thuyết phục ba tôi đồng ý cho tôi đi. Chần chừ được vài ngày, tôi biết cuối cùng ba tôi đã đọc thư… mặc dù vẫn không có biểu hiện rõ rệt gì với tôi, nhưng tôi hiểu được rằng ba đã không còn phản đối quyết liệt như trước đây .

Hành trình ra đi của tôi…
Ngày ấy tôi ra đi, bắt đầu hành đi tìm ước mơ, bỏ mặc sự lo lắng của gia đình. Hành trang của tôi mang theo là một valy chứa đầy các vật dùng sinh hoạt hằng ngày và gánh trên người “món nợ” mà tự tôi chạy vay từ bạn bè, người thân để nộp cho công ty môi giới, 2000 USD-số tiền khá lớn đối với tôi, đứa con gái mới vừa tròn19 lúc bấy giờ.
Với ván cờ trên tay chưa biết thắng thua, tôi ra đi với nhiều hoang man và lo âu, vì không biết tình hình công việc và cuộc sống bên xứ người liệu tôi có thích nghi được hay không? và rất nhiều rất nhiều… Mà với ván cờ này tôi chỉ có một cái vốn duy nhất là “ý chí” và “nghị lực”.
Và do đây là đoàn Việt Nam đầu tiên đi xuất khẩu lao động sang Đài Loan, nên các thông tin về điều luật, công việc và cuộc sống đối với lao động đi hợp tác chúng tôi hầu như mù tịt, điều này càng khiến tôi cảm thấy bất an trong lòng. Nhưng bất kể bao nỗi lo sợ cũng không đánh bại được cái quyết tâm trong tôi, quyết tâm thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn hiện tại trong tôi, nó chiến thắng tất cả.
Tôi đặt chân xuống đất đài Loan vào lúc nữa đêm của một ngày cuối tháng 11, nhầm vào mùa đông của nơi này. Tôi không thể nào quên được cái cảm giác lạnh buốt mà lần đầu tiên trong đời tôi gặp tôi gặp phải khi vừa bước ra khỏi sân bay Đài Bắc. Tôi nhớ mãi hình ảnh người đàn ông của công ty môi giới đến đón chúng tôi tại sân bay, ông đưa ngay cho chúng tôi mỗi người một chiếc áo lạnh dày cộm và một lon càfê nóng hổi khi nhìn thấy chúng tôi đang run bần bật vì cái lạnh như cắt da của màn đêm mùa đông nơi đây, lúc chúng tôi đứng chờ xe đến đón bên đường tại cổng sân bay. Hình ảnh này khiến tôi cảm thấy ấm áp cả người không rõ là vì được áo lạnh với càfê nóng, hay là vì cảm nhận được cái tình người nơi đây…mặc dù chỉ là người dưng mà người ta cư xử bằng tấm lòng rất thật, dường như thấu hiểu được cảnh ngộ của chúng tôi mà chuẫn bị từ trước, cảm giác thật ấm lòng.

Qua hàng loạt các thủ tục ký kết hồ sơ, đoàn chúng tôi được đưa đến công xưởng, được giới thiệu và hướng dẫn cụ thể cho công việc của từng người.
Chúng tôi làm việc trong khu gia công kính của máy chụp hình, riêng bộ phận công việc của tôi là đun nóng và gia công kính trên khuôn sắt nặng khoảng 5-6 kg được lắp đầy các mảnh kính nhỏ cần gia công. Tôi phải đeo hai bộ găng tay loại dày mà thỉnh thoảng còn phải thay găng tay mới vì chúng bị cháy khét hoặc ướt đẫm, vậy mà vẫn còn cảm thấy nóng khi cứ phải lập đi lập lại các thao tác gia công, nhấc xuống bằng tay từng cái khuôn từ ổ đun của máy sau mỗi lần đun nóng, cái nước bọt màu trắng sôi sùng sục bắn ra từ các ổ lắp kính trên khuôn, thấm vào găng tay đến tận da thịt thường làm tôi cảm thấy đau buốt. Và thời gian làm việc của chúng tôi không cố định, tôi phải làm việc theo 3 ca: ca ngày, tối và ca đêm , cứ thay đổi ca hàng tuần. Sự vất vả trong công việc của tôi là một, điều khó thích nghi hơn nữa là cái lạnh buốt của mùa đông nơi này mà gần 20 năm sống ở Sài Gòn tôi chưa gặp bao giờ.
Tôi nằm cuộn mình trong cái chăn bông thật dày tại ký túc xá, tấm chăn mà tưởng chừng như tấm nệm giường nơi quê nhà, cảm giác thật ấm áp và dễ chịu. Trằn trọc mãi không thành giấc, nhưng tôi vẫn nằm đó không muốn rời khỏi chăn giường vì cái lạnh trong phòng. Ngoài trời nắng dịu, ông mặt trời sau nhiều ngày biệt tăm nay cũng lộ diện, cái nắng của mùa đông khiến người ta cảm giác thật dễ chịu. Nhưng cái gió đông bướng bỉnh kia vẫn không ngừng thổi, nằm trong phòng mà vẫn nghe rõ tiếng gió rít lên từng cơn xuyên qua các khe cửa sổ thổi vào phòng càng làm tôi cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn, càng thấu hiểu cái ý nghĩa “nỗi lòng xa xứ” của người xa quê mà giấy trắng mực đen không sao bày tỏ hết. Đi làm ca đêm về mệt đừ cả người vì công việc và vì thiếu ngủ, hai chân nhức mỏi vì đứng làm suốt ca cộng thêm 2 tiếng đồng hồ tăng ca, tưởng chừng như đặt lưng xuống giường là ngủ thiếp đi ngay được, vậy mà đã gần cả tháng tôi cứ không sao chợp mắt được , đồng hồ sinh lý trong tôi vẫn chưa thể thích nghi được với cái ngủ ngày khi làm ca đêm, và nỗi nhớ nhà da diết cũng là một lí do làm tôi khó ngủ.
Nhớ lại lúc mới đến đây, đoàn chúng tôi gồm 10 người, số lượng này nhanh chóng giảm đi một nữa chỉ còn lại 5 trong vòng chưa đầy 1 tháng. Chỉ một tháng thôi mà sao nó dài đăng đẳng cứ như là đã qua rất lâu, ký túc xá thay vì được công ty cho 2 phòng nay chỉ còn có một, mọi người quay về đa số là vì lí do không thể thích ứng với công việc. Cứ mỗi khi có người phải về nước, trong lòng tôi lại bồn chồn và lo lắng, lo sợ liệu người về kế tiếp có phải là mình chăng?

Dần dần mọi chuyện cũng đâu vào đó, tôi thích ứng dần với mọi thứ nơi đây và hoàn tất hợp đồng về nước. Sau hai năm làm việc vất vả và chắt chiu dành dụm, tôi có được một số vốn nho nhỏ. Tình hình kinh tế nhà tôi tuy đã cải thiện nhiều, nhưng với số tiền còn lại trong tay, để hoàn thành ước mơ xây nhà thì vẫn còn thiếu nhiều.
Tôi quyết định bước sang Đài Loan lần hai, chuyến đi này gánh nặng trên vai tôi nhẹ hơn nhiều so với đợt đi trước, lần này tôi được tuyển làm phiên dịch cho một công ty môi giới bên Đài Loan, điều kiện lương bỗng và môi trường sống của tôi tương đối khá hơn so với đợt trước. Vì yếu tố công việc, ngôn ngữ của tôi trở nên lưu loát nhiều trong thời gian ngắn không những tiếng Trung mà còn cả tiếng Đài. Công ty phân phối cho tôi đi phiên dịch khắp Đài Loan, tôi tự đón tàu xe đi phiên dịch khắp nơi từ Bắc vào Nam, thậm chí đến cả Cao Hùng, Hoa Liên và Nghi Lan … bất kỳ nơi nào khi có nhu cầu.

Khi tôi vừa dành dụm đủ số tiền để xây nhà thì cũng là lúc tôi gặp anh, người con trai dù chỉ hơn tôi 3 tuổi nhưng cho tôi cảm giác chững chạc và bản lĩnh ngay từ mấy lần gặp ban đầu. Bên anh tôi cảm thấy mình trở nên thật hạnh phúc vì được yêu thương và che chở, tôi không còn là một thân một mình đương đầu với mọi chuyện nơi đây kể từ ngày anh xuất hiện. Vì chỗ ở của tôi được công ty sắp xếp cho ở tại tầng trên cùng của nhà chủ công ty, nên tôi cũng gặp phải không ít khó khăn và bất tiện trong quá trình sinh hoạt hằng ngày mà không thể bày tỏ, anh cứ luôn ở bên cạnh động viên, chia sẽ, và giúp tôi rất nhiều, nhờ thế mà tôi khắc phục được nhiều khó khăn trong cuộc sống hằng ngày. Anh lái xe đưa tôi đi chơi khắp nơi vào những ngày nghỉ cuối tuần …Cứ thế chúng tôi quen nhau được khoảng hơn nữa năm thì anh gợi lời cưới hỏi. Đám cưới của hai tôi được cử hành đúng vào lúc nhà mới của gia đình tôi hoàn công.
Tôi lại rời khỏi quê nhà lần thứ ba. Lần đi này với danh nghĩa làm dâu, làm vợ, cảm giác thật khác thường, không hoang mang và mâu thuẫn như những lần trước mà có cái gì đó cảm giác chắc nịch…

Mảnh đất này tưởng chừng như xa xôi ngàn dặm đối với tôi ngày nào, giờ đây trở nên thân thiết và gần gũi lạ thường. Trong thâm tâm, tôi có thể khẳng định một điều rằng lần ra đi này không còn là hợp đồng hai hoặc ba năm nữa, mà đây là sự hứa hẹn của cả cuộc đời. Kể từ ngày hôm nay trở đi, tôi sẽ không còn là một thân một mình lặn lội xa phương chóng chọi với cuộc đời như thuở nào, giờ đây tôi đã có mái ấm gia đình, tôi sẽ gắn bó mật thiết với nơi này, ăn đời ở kiếp với chồng với con tại đây. Nghĩ đến điều này, cảm giác mãn nguyện và tràn ngập hạnh phúc bao trùm lên tôi. Hơn bao giờ hết tôi cảm thấy đội ơn ông trời đã không bỏ quên tôi. Cảm ơn ba mẹ, cảm ơn quê hương Việt Nam, nơi tôi chào đời và lớn lên, học tập và vui chơi, cho tôi có trí thức và nghị lực vượt qua mọi khó khăn, thử thách và vượt qua số phận. Giờ đây, tôi cũng lên chức làm mẹ, tôi càng thấu hiểu nổi khổ tâm và sự lo lắng của ba mẹ ngày nào khi tôi ra đi.Và tôi cảm ơn hòn đảo Đài Loan đáng yêu-quê hương thứ hai của tôi , mảnh đất hầu như đâu đâu cũng tràn ngập tình người, tình nhân ái, cho tôi cơ hội học tập, trưởng thành, giúp tôi hoàn thành ước nguyện và có cơ hội gặp rồi quen anh, người đàn ông của cuộc đời tôi, và hơn ai hết tôi biết tôi sẽ không thể trở thành cái “tôi” của ngày hôm nay nếu như ngày đó tôi không đủ can đảm để quyết định đi bước cờ này.


 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 台灣-我的第二故鄉 Đài Loan-quê hương thứ hai của tôi

👤 呂月香 Lu Nguyet Huong

 

時間飛逝,一眨眼已過十四年,那些往事仍然深刻留在我心中,一切清晰如昨日。

想起第一次踏上這片土地,我離開朋友、家人,拋下充滿回憶的家鄉。我的願望是改變當時的家庭狀況,整修破陋得每入雨季總得放滿鍋碗瓢盆的屋子接住從各個縫隙、洞口流下的雨水。

我的童年

我在西貢出生長大,是越南數一數二的大城市。但我們姐妹的的童年不如同齡孩子那麼好。在我的記憶中,家裡的經濟狀況自從爸爸的印刷廠因為競爭不過其他大工廠而關門之後,變得越來越差,那年我大約四五歲,小小年紀的我還不知道何謂「貧窮」。

我在物資缺乏的環境中長大,正因如此而比同齡朋友更成熟。我很早就知道爸爸的辛勞,媽媽的苦楚,一切都為了給我們姐妹溫飽的三餐、完整的衣褲。

雖然沒能像同儕一樣去補習,但我的成績仍保持良好。記得八年級時,我還幫讀一、二年級的鄰居小孩們補習,因為住在華人區,他們在越南學校上課時遇到不少的困難,尤其是語言不通。

我知道能繼續讀大學的機會不多,因為我們的能力有限。準備上高中時,我心中的「自卑」感日漸強烈,意識到金錢的龐大力量。我為了「貧窮」這個字感到自卑,它阻礙我各方面的發展,迫使我放棄許多打算和計劃。我非常明白「夢想」和「現實」之間的差距,它一直存在,無論是何時何地。

那一年,我高中畢業,站在升大學的路口,兒時當老師的夢想再次出現。我猶豫,左思右想,在渴望和現實之間徘徊。站在人生的交叉路口,已到了做出選擇的時候……

一切都在預計中進行,那一年我沒有考上大學。

進入社會

滿十八歲,我進入社會,積極地找工作。由於是在越南出生長大的華僑,除了越南文,中文就是我的第二語言,也是我找工作的優勢。我很快地在一家香港投資的公司裡找到行政人員的工作。一切就這樣進行著,我白天工作,晚上補習電腦和外語。我不斷提升自己以適應社會日漸增長的要求。但沒想到才做了一年,公司就因為營運虧損結束營業。我找到了新工作,但賺到的微薄薪資無法讓我滿足,因為它幾乎不能幫助我進行改善家庭經濟的計劃。

希望之光

猶豫了一段時間,經同事的介紹我找到一家人力仲介公司。那一次我被選中,公司叫我回家準備所有文件和費用。

當時,我所面臨的困難是要繳的費用過高,不知該從何籌錢。再者是父母的反對。我爸爸每天辛苦工作養家,願意去借高利貸給孩子交學費,只是為了讓孩子能夠完成學業。也因此,我才能在萬般困難中讀完高中,這讓我在許多事情和生活中獲得優勢。我理解父母的擔憂,擔心我身為女子,社會與生活經驗不足,如今只因為家庭的經濟重擔,得隻身跑去遙遠的他鄉工作,擔心我因為語言不通而受騙,無法適應異地的工作和生活,生病是沒人照顧……也許遺傳了家族的頑固,不甘願接受命運,我堅持自己的決定。

整整一個月,我們家的氣氛因為我和家人的「冷戰」而變得相當凝重。媽媽受不了我的頑固,最後也點頭同意。對於爸爸,我選擇寫信的方式來溝通,因我知道爸爸不願意和我面對面直接商量。我寫一封很長的信,道盡我的心思、想法、預訂和計劃……只希望能夠說服爸爸讓我出國。過了幾天,我知道爸爸已經看了信,雖無任何明顯的表態,但我明白爸爸已不再堅決反對我的決定。

我的出走之路

當年我離去,拋開家人的擔心,我開始築夢的旅程。我的行囊是一件裝滿日常生活用品的行李箱,和扛在肩上的「債款」,那是我從親友問借得來的錢,兩千美元對當時年僅十九歲的一個女孩子而言,是一筆相當龐大的債務。

這一局棋輸贏未知,我在茫然和擔憂中離開,因不知道自己能否適應在他鄉的工作和生活,以及許多其他的事情……而這一局棋,我只有唯二的成本,就是「意志」和「毅力」。

由於這是越南第一次輸出勞工到台灣工作,我們沒有任何關於外籍勞工的法令條款、工作內容、生活資訊,這更令我感到不安。但已顧不得那麼多,再多的恐懼也不能擊退我的決心,我一定要脫離當時的貧困生活,那決心已戰勝一切。

十一月中某一天午夜,我來到台灣,正好遇上冬天。我永遠忘不了下飛機之後,人生第一次感受到的刺骨寒冷。我一直記得那位到機場接我們的仲介先生,看著我們站在路邊等接駁車時因為寒冷而一直發抖,他即刻發給我們每人一件厚外套和一罐熱騰騰的咖啡。那畫面讓我感到很溫暖,不知是因為有了外套和熱咖啡,還是因為感受到此地的人情味……雖然只是陌生人,但他以真誠的心互相對待,好似因理解我們的境遇而提早準備,那感覺是多麼溫暖。

經過一連串的手續,我們被帶到工廠,廠方向我們介紹與仔細講解每個人工作內容。我們的工作是相機鏡頭的加工,而我的工作是在一面放滿小小鏡片、重達五六公斤的鐵板上是加熱再加工。我要同時戴兩雙厚手套工作,但偶爾還是得換新,因它們都被火燒焦或被浸濕,儘管如此,一直重複著這接觸那高溫的模板,將模板從鍋爐中取出時,那些沸騰的白色液體從模板中噴出,浸入手套燒灼我手,常常讓我覺得疼痛無比。我們的工作時間也不固定,輪流分成日、中、夜三班,每週輪流更換。我所面對的,首先是工作上的適應,接著是這裡寒冷的冬天,那種在我過去二十年的生活當中從未感受過的寒冷。

我將自己捲曲在厚厚的棉被中,那條柔軟、溫暖的被子讓我以為自己好像躺在家裡的床上。輾轉難眠,但我也不想離開被窩,不想和外頭的寒冷接觸。外頭的陽光不大,好幾天不見的太陽公公終於願意露臉,那溫暖的陽光真是舒服。不過,倔強的寒風仍不停地吹,躺在房間裡,可我仍然聽到穿過門縫吹進房間的風聲,讓我更感到寒冷寂寞,更瞭解離鄉背井人們的「思鄉情懷」,那種沒有任何紙墨能夠完整表達的感覺。夜班工作結束,我因工作和睡眠不足而全身疲累,站了一整夜再加班兩小時,我的雙腳非常痠痛,原以為躺到床上就能入睡,但已過了一個月,我仍無法入眠,我的生理時鐘還沒能調整過來,想家也是讓我失眠的原因之一。

剛過來的時候,我們有十個人,這個數量在一個月之內減了一半。只是一個月,但時間為何如此漫長,宿舍本來有兩間房,現在只剩下一間,大部分的人離開是因為無法適應工作,我又開始忐忑不安,害怕下一個回去的人會不會是自己?

我慢慢進入軌道,已能適應這裡的一切並完成合約回國。經過兩年辛苦工作,節儉儲蓄,我存到了一些錢。我們家的經濟狀況也改善了許多,但剩下的錢是不足以蓋房子。

我決定再次出國,這一次我肩上的重擔輕了許多,工作內容是台灣仲介的翻譯,薪資條件和生活環境都比第一次好。工作讓我的語言在短時間內更為流利,不只是中文,台語我也能夠使用。公司派我到處翻譯,我自己搭車走南闖北,甚至到高雄、花蓮、宜蘭…….,只要有需要的地方我就去。

當我存夠了蓋房子的錢,遇到了他。他只大我三歲,但從前幾次見面就能給我穩重、成熟的感覺。被他疼愛與呵護,我感到非常幸福。自從他出現,我不再需要隻身面對在這裡的一切困難。我住在在辦公室,也是老闆家的頂樓,日常生活有許多不便卻無處傾訴,他就在我身邊鼓勵、分擔,也給我許多協助,讓我能克服許多困難。週末時,他開車載我到處遊玩。我們交往了半年,他向我求婚。我們的婚禮就在新家落成時舉辦。

我再次離開家鄉。這次是以媳婦、妻子的身分出國,那感覺很不一樣,不再像前兩次慌張和矛盾,取而代之是踏實感。

這片土地於我曾經是相隔千里,如今卻如此親切又親近。我肯定這已不是兩年或三年的工作契約,這是我一輩子的承諾。從今天開始,我不再像當初隻身他鄉面對生活的所有困難,現在我已經有了溫暖的家庭,我將與這裡建立密切的關係,和我先生、孩子一輩子在這裡生活。想到這裡,我覺得心裡盡是滿足和幸福的感覺。更感謝上天沒有冷落我。謝謝父母,謝謝越南家鄉,那個我出生長大、就學、玩耍的地方,給予我知識和毅力度過種種困難和挑戰,改變了自己的命運。如今,我身為人母,更明白當初離開家鄉時,父母對我的擔憂。也感謝台灣-我的第二故鄉,給我學習、成長的機會,幫助我完成夢想,讓我遇到他,我生命中的男人。我明白,若當初沒有足夠的勇氣走這一步棋,就不會有今天的我。


〈台灣 – 我的第二個家鄉〉敘述一個從小在越南胡志明市長大的華裔女子,在越南台灣兩地的生活和工作。從越南透過人力仲介公司來到台灣,從移工轉為台灣仲介公司的翻譯,進而與在台灣的先生認識、結婚。對作者而言,台灣曾經是遙遠、陌生的他鄉,但現在言卻是如此鄰近、親切的第二個家鄉。文章結尾則是作者對兩篇養育她和造就她的土地道出感言,充滿正面的力量。

“Đài Loan-Quê Hương Thứ Hai Của Tôi” kể về câu chuyện của một cô gái gốc Hoa sinh trưởng ở Sài Gòn, làm việc ở Việt Nam và Đài Loan. Ở Việt Nam, cô sang Đài Loan làm việc qua công ty môi giới, từ di công cô chuyển sang làm phiên dịch cho công ty môi giới Đài Loan, rồi quen biết và kết hôn với người chồng Đài Loan. Đối với cô, Đài Loan từng là một mảnh đất xa xôi, lạ lẫm, nhưng giờ đây đã là quê hương thứ hai gần gũi và thân thiết. Phần kết bài viết, tác giả đã dùng lời văn với tình cảm trực diện, gửi lời cảm ơn tới hai mảnh đất, nơi đã nuôi dưỡng cô và nơi đã giúp cô đạt được thành tựu của ngày hôm nay.