越南母親 Người mẹ Việt

 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 越南母親 Người mẹ Việt

👤 黎氏鳳 Lê Thị Phượng (芒草 Hoa lau )

 

“Em ơi mùa xuân đến rồi đó, thắm đỏ ngàn hoa sắc mặt trời“.
Nghe câu hát vang lên trong căn phòng bé nhỏ tôi biết mùa xuân đã đến ngoài khung cửa,đây là mùa xuân thứ 10 tôi xa gia đình,xa quê hương, xa con thơ bé bỏng. Đã10 năm trôi qua kể từ cái ngày giữa Nội bài tấp nập ồn ào nhưng vẫn không lấp được tiếng khóc gọi mẹ của đứa trẻ lên 3,tiếng khóc con thơ như xé lòng người mẹ trẻ như lời van xin xin mẹ đừng đi…Vậy mà người mẹ trẻ vẫn ngậm ngùi nuốt lệ cúi đầu đi theo tiếng gọi tương lai bỏ lại đằng sau tiếng khóc đầy trách hờn của con trẻ, bỏ lại ánh mắt đượm buồn của người thân để đến miền đất hứa với thân phận người giúp việc.
Suốt thời gian qua cuộc sống đã dạy cho tôi những bài học vô giá, có đắng cay ngọt bùi, có nước mắt và cả niềm vui, có những tiếc nuối và những mơ ước đã đổ vỡ, những lưu luyến mong nhớ yêu thương, cùng với lòng cảm tạ những con người đôn hậu rộng lượng bao dung của hòn đảo ngọc.
Ngày ấy! Người mẹ trẻ mới tròn 23 tuổi còn lúng túng vụng về biết bao trong mỗi lần ru con thơ vào giấc ngủ, vậy mà vì cuộc sống vùng quê nghèo heo hút, chỉ mơ ước có được ngôi nhà ngói để che nắng che mưa tránh những cơn gió bấc cào mỗi khi đông đến, người mẹ trẻ ấy đã dũng cảm xa gia đình,xa con thơ, xa quê hương yêu dấu để đến một nơi hoàn toàn xa lạ chấp nhận đương đầu với mọi khó khăn trong cuộc sống.
Hôm ấy, trời Hà nội vào cuối đông mưa phùn lạnh lắm, cuộc chia tay với bao trách hờn trong tiếng khóc trẻ thơ,nhưng cũng không thiếu những chờ đợi và hy vọng viết trên khuôn mặt của anh- người bố trẻ,để tôi được vững lòng bước đi. Biết bao lo lắng, bao sợ sệt,bao suy nghĩ và cả những tưởng tượng về miền đất hứa. Sau 3 giờ đồng hồ bay lượn trên mây cuối cùng tôi cũng được đặt chân,chạm tay và tận mắt nhìn thấy một Đài Loan thật phồn hoa lộng lẫy với những thành phố nguy nga trong muôn ánh đèn đêm rực rỡ long lanh như những viên pha lê được sắp xếp một cách tinh xảo khéo léo. Sau khi qua tất cả các thủ tục mà bất kỳ người lao động nước ngoài nào cũng phải trải qua,tôi được đưa đến bệnh viện để chăm sóc một cụ ông 90 tuổi vừa hoàn tất ca phẫu thuật cắt bỏ khối u ác tính. Lúc ấy, trải ra trước mắt tôi là cả một quá trình khó khăn gian khổ,tôi phải làm sao đây với những thứ dây nhợ,những ống dẫn thức ăn nhân tạo, những máy móc nối vào người cụ? Và khó hơn tất cả là sự bất đồng ngôn ngữ. Bấy giờ tôi không còn cảm giác nhớ nhà nữa mà thay vào đó là sự lo lắng vì nếu làm không tốt thì tấm sổ bìa đỏ của ngôi nhà nhỏ mà mẹ tôi mang ra thế chấp cho ngân hàng để có tiền lo thủ tục”xuất ngoại”cho tôi biết có cơ hội lấy lại được hay không? Cho nên tôi phải cố gắng hết mình để khắc phục tất cả.Trải qua biết bao đêm thức trắng đánh vật với người bệnh,chịu biết bao tủi nhục mỗi khi cô chủ không vừa lòng,một ngày phải nói đến mấy chục lần xin lỗi, cuối cùng tất cả những cố gắng ấy của tôi cũng được bù đắp lại bằng sức khỏe của cụ dần dần bình phục,cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi câu nói của cô chủ :”Bạn ngoan và rất chịu khó ”.Ôi! Chỉ một câu khen ngợi thật bình dị thôi nhưng đối với tôi nó lại là vô giá. Không biết lúc đó vì mừng hay tủi mà tôi đã òa khóc như một đứa trẻ, cái cảm giác nhớ nhà thương con tự thuở nào mà tôi phải nén lại trong lòng lúc này nó lại bùng lên như muốn xé lòng tôi ra thành từng mảnh. Tôi nhớ mãi lần đầu tiên sau khi xa gia đình được gọi điện thoại về cho mẹ, đầu dây bên kia nghe mẹ nghẹn ngào hỏi con có khỏe không? Tôi bên đây nghẹn nấc trong cổ họng nước mắt chảy nhòa cả hai mắt không nói được nên lời,chỉ nghe mẹ nói :”Thằng nhỏ nhớ con lắm,hôm qua đang chơi trong nhà nghe tiếng máy bay bay qua nó chạy bổ ra sân ngước mặt lên trời kêu gào đòi mẹ…”,nghe đến đây tôi như chết lịm trong lòng vì tôi chợt nhận ra rằng trong tiềm thức và sự hình dung của nó về người mẹ hóa ra lại là buổi chia tay có những chiếc máy bay chứ không phải người mẹ ngày ngày ẵm con,ru con trao cho con những nụ cười những cái hôn nồng ấm trong mỗi ngày.Tôi đứng thẫn thờ một lúc lâu bên chiếc điện thoại công cộng báo đã hết tiền,tôi đi như con ngố với những bước đi nặng trĩu vô hồn,nhọc nhằn lắm tôi mới trở về được đến căn phòng bệnh của cụ, nơi có cô chủ và ông cụ đang đợi tôi, về đến nơi cô chủ nhìn tôi vẻ mặt đầy thông cảm , cô cầm tay tôi nói :”Ngày mai tôi về Mỹ rồi, bố tôi trăm sự nhờ vào tay chị !”.
Thế là cô đi để lại tôi và ông cụ trong căn phòng bệnh viện, lúc này tôi đã quen dần hơn với cách chăm sóc người bệnh dưới sự dạy dỗ nhiệt tình và dịu dàng của những cô y tá, sức khoẻ cụ mỗi ngày một tốt hơn, tôi càng cố gắng hơn sau mỗi lần được trò chuyện với chồng và con qua điện thoại,vì tình cảm gia đình là nguồn động lực mãnh liệt và duy nhất của tôi trong lúc đó.
Đồng hồ thời gian quay nhanh hơn tôi tưởng,cứ vài ba tháng cô chủ lại về thăm ông cháu tôi một lần, và vui lắm khi nghe cô nói với tôi :“Hết hợp đồng chị về phép thăm con rồi quay lại làm việc chị nhé , bố tôi rất cần sự chăm sóc của chị“. Tôi vui biết bao vì mình đã đạt được sự tín nhiệm của nhà chủ và lại có thêm cơ hội để thực hiện ước mơ bé nhỏ của mình.
Ngày về, mừng mừng tủi tủi được gặp lại người thân sau bao ngày xa cách , tôi ôm con vào lòng mà cứ ngỡ là mơ, nhưng không khỏi chạnh lòng khi nghe con hỏi:” Bà ơi ! Đây là mẹ cháu à ?”Tôi biết trẻ con bao giờ cũng ngây thơ nói lên những gì nó nghĩ … Con yêu ơi! Cho mẹ ngàn lần xin lỗi về tất cả những thiệt thòi mà mẹ đã gieo vào tuổi thơ con, mẹ hứa mẹ sẽ bù đắp cho con bằng tình thương chân thành,bằng tất cả khả năng của mẹ con ạ!
Ba mươi ngày phép trôi qua thật vội vàng,tôi lại tiếp tục hòa quyện với cuộc sống, lại bắt tay vào công việc, tôi làm việc thật hăng say, tôi tận tình chăm cụ như thể ông ruột tôi vậy, vì bác sĩ cho chúng tôi biết thời gian còn lại của cụ không còn được bao lâu nữa. Cho đến một chiều tháng 3 năm 2010 khi hàng cây hoa gạo bên cạnh bệnh viện nơi cụ ở đang vào mùa nở rộ thì cũng là lúc cụ vĩnh biệt thế gian về nơi thiên đàng.Hình ảnh phút cuối cuộc đời thèm khát được nhìn mặt những đứa con thân yêu của cụ nó cứ in hằn mãi trong tôi, mắt cụ đảo tìm chung quanh, tìm mãi tìm mãi nhưng cũng chỉ thấy khuôn mặt nhòa nhoẹt nước mắt của tôi, cụ thất vọng nhìn lên trời cùng lúc máy đo nhịp tim đang từ những tiếng đều đặn bỗng chuyển thành một tiếng tít………kéo dài thê lương nghe sao xót xa não nề!
Hai ngày sau con cụ cũng là cô chủ của tôi mới kịp về nhìn mặt bố lần cuối, ngày nào tôi cũng cùng cô đến nhà xác viếng cụ và hôm nào tôi cũng cầu xin cụ phù hộ cho tôi mạnh khoẻ và gặp được chủ mới tốt bụng, có lẽ nơi chín suối cụ nghe thấy lời cầu nguyện của tôi nên đã cho tôi gặp được bà chủ của tôi bây giờ.Ở công ty bà là người hoạt bát thông minh, bà bao dung rộng lượng, về nhà bà dịu dàng dạy dỗ bảo ban tôi, mỗi khi tôi làm sai thay vì người khác họ thường sẽ trách móc nhưng bà lại thay bằng lời động viên an ủi ôn tồn, tôi chỉ biết cảm ơn bà bằng sự cố gắng làm việc của mình, và thầm cảm ơn trời phật đã ban cho tôi những may mắn đó. Tôi cũng thường xuyên điện về cho mẹ và anh để kể về công việc mình làm nhưng số lần anh nghe điện của tôi mỗi ngày một ít, anh không còn chờ đợi điện thoại của tôi như ngày xưa nữa, tôi cũng hiểu và tự động viên mình chắc anh bận việc đồng áng, bận chăm con nên không có thời gian, nhưng hình như tôi đã nhầm! Chiếc điện thoại bàn là cầu nối giữa tôi và anh giờ nó không còn quan trọng với anh nữa, tin tức về anh mỗi ngày một ít, tôi thầm trách mình chắc do lỗi ở tôi vì tôi đã khiến anh cảm thấy cô đơn, tôi trăn trở suy nghĩ nhiều lắm và cuối cùng tôi quyết định rời bỏ công việc mà bấy lâu nay ông trời đã ban cho để về bên anh,về cứu vãn ngôi nhà hạnh phúc mà chúng tôi ước mơ và xây đắp bấy lâu nay. Nhưng thật phũ phàng! Đáp lại với sự cố gắng của tôi lại là ánh mắt lạnh nhạt của anh và câu nói như ngàn mũi kim đâm vào tim tôi đau nhói, anh nói :”Cô không còn quan trọng với tôi nữa,và cô không xứng đáng là mẹ của con tôi…”.Đất trời vụt trở nên tối sầm lại ,bao uất ức,bao tủi hờn,bao cay đắng cùng lúc dâng trào,tôi khóc nhiều,nhiều lắm, trong lòng cảm thấy đau đớn,xót xa,ân hận, lúc đó tôi như một con rối nước vùng vẫy khóc than, khóc cho duyên bọt phận bèo! Mẹ buồn thương tôi phận gái long đong, mẹ nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng, giọng ngập ngừng xót xa :”Âu cũng là cái số con ạ!…”
Sau bao nhiêu cố gắng hàn nối nhưng cuối cùng chỉ là vô vọng,không còn con đường nào tốt hơn, tôi bèn đánh liều điện sang cho bà chủ cũ, bà thật đôn hậu và tốt bụng, sau khi nghe tôi nói muốn quay lại bà không hỏi lý do mà nói cứ yên tâm để bà lo thủ tục cho sang lại.Tủi cho duyên phận bạc bẽo, những giọt nước mắt của người mẹ trẻ lỡ dở xuân thì lặng lẽ thấm đầy vai áo, bây giờ người mẹ trẻ ít nói hơn,ít cười hơn,mặc cảm với bản thân nhiều hơn và sống trầm lặng hơn. Bà chủ tuy bận rộn công việc nhưng vẫn không quên quan tâm đến người mẹ trẻ bất hạnh ,bà động viên an ủi, bà tìm các lớp học tiếng Trung bảo tôi tranh thủ thời gian đi học, đi tìm bạn bè đồng hương, đi tham gia các hoạt động xã hội, như vậy sẽ vơi đi nỗi buồn và giúp ích cho bản thân mình nhiều hơn. Từ đó tôi biết đến Trung tâm văn hóa do bộ lao động lập nên dành cho người nước ngoài. Ở đó có những buổi học tiếng Trung,buổi giao lưu văn hóa văn nghệ giữa hai nước do sở tân di dân tổ chức, mỗi khi đến đó, tôi cảm thấy như được quay lại tuổi học trò mộng mơ, nỗi buồn đã dần được xếp vào một góc sâu nhất của trái tim và thay vào đó là những con chữ tượng hình ngoằn nghèo, những nét chữ thật vụng về mà người mẹ trẻ nắn nót viết lên cả trong giấc ngủ và lúc làm việc, người mẹ trẻ đã biết đọc biết viết những từ đơn giản nhất bằng chữ quốc ngữ của nơi bản địa. Nơi đó tôi còn gặp được nhiều các bạn lao động của các nước khác nhau,nhiều chị em cùng quê, nhiều người cùng cảnh ngộ, thậm chí có người còn khổ và khó khăn hơn tôi nhưng họ vẫn vui vẻ chấp nhận và vươn tới tương lai, nhất là những cô dâu xứ Đài mà tôi thường gọi họ là người mẹ Việt, vì những đứa con của họ đều mang trong mình hai dòng máu của hai dân tộc, hai nền văn hóa khác nhau. Ngày xưa chiến tranh nhiều người mẹ đã hy sinh cả cuộc đời , họ thờ chồng nuôi con cống hiến cho quê hương đất nước họ thật xứng đáng với danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng mà nhà nước phong tặng ;Và còn nữa, những hình ảnh viết về người mẹ một nắng hai sương,thắt lưng buộc bụng,tảo tần sớm hôm thường được những em học sinh miêu tả trong các bài văn. Còn người mẹ Việt mà tôi cảm phục hôm nay tuy không phải mất đi những đứa con thân yêu như các bà mẹ Việt Nam Anh Hùng nhưng vì chữ hiếu, vì mơ ước được vào cổng trường đại học của những đứa em thân yêu, họ đã thầm lặng hy sinh tất cả, họ dũng cảm bằng lòng nắm tay theo chồng về nơi xứ lạ. Biết bao ngại ngùng khi hai thể xác cận kề mà chưa có lửa tình yêu, biết bao khó khăn khi bất đồng ngôn ngữ, biết bao bỡ ngỡ khi làm dâu xứ lạ và phải làm sao đây để cho trọn bổn phận làm mẹ khi chính mình còn chưa được hoàn thiện? Còn khó khăn hơn nữa khi trong bụng họ hình thành những mầm mống tương lai đang mỗi ngày một lớn! Người mẹ Việt thật kiên cường dũng cảm,họ không ngại xấu hổ không sợ bị chê,họ sẵn sàng làm tất cả,họ đến lớp học như một em bé mới lên 3,họ học nói,học chữ,học nấu các món ăn của quê chồng và họ chủ động tìm kiếm hạnh phúc, tạo dựng mái ấm, xử lý hài hòa các mối quan hệ cá nhân –gia đình,để bản thân và con họ hòa nhập được với xã hội, họ không ngừng học tập và luôn mỉm cười đón ánh bình minh trong mỗi buổi ban mai.
Để giúp họ vượt qua bức rào cản văn hóa này thì không thể không kể đến công lao của những người chồng xứ đảo đã hiểu và cảm thông cho vợ mình,họ thường chọn những lời ngắn gọn dễ hiểu nhất khi giao tiếp hoặc thể hiện sự đồng cảm bằng ánh mắt nồng nàn và những cái nắm tay ấm áp để làm chiếc cầu nối vững chắc và khéo léo giữa người vợ ngoại quốc và gia đình mình. Chính những yêu thương và đồng cảm không phân biệt dân tộc không phân biệt sang hèn của người bản xứ đã giúp chị em vượt qua tất cả những trở ngại này ngõ hầu hòa nhập mà không hòa tan trong môi trường hoàn toàn khác biệt.
Nhìn cảnh gia đình hạnh phúc của họ, và tuyệt vời biết bao khi nghe thấy tiếng cười giòn tan của những đứa trẻ mang trong mình hai dòng máu Việt Đài vang lên tôi cảm thấy không còn cô đơn nữa,và tôi cũng nhận ra rằng cuộc đời là những bức chân dung do mình tự họa bằng những gam màu tưởng chừng đối lập , có gam nóng, gam lạnh ,gam màu trầm, gam màu rực rỡ v.v…Và tôi – một người lao động nhỏ bé tha hương xứ người thực sự cảm phục về sự hy sinh của những người mẹ trên thế gian nói chung và người mẹ Việt nơi xứ đảo nói riêng.
Giờ đây lòng tôi như hòa tan vào hương sắc mùa xuân với bao cảm xúc mới mẻ hân hoan .
Lặng nghe trời đất vào xuân
Nõn xanh cựa quậy tách mầm vươn cao
Lặng nghe đất thắm hoa đào
Và từng đàn én liệng chao yên bình
Mùa xuân đã về, tôi cầu chúc cho mọi người được bình yên thịnh vượng,cầu cho thế giới hòa bình,cho con người xích lại gần nhau hơn ! Dù cuộc sống hôm nay có bận rộn đến đâu đi nữa thì hãy nhớ rằng tình yêu thương của mẹ và của con người là vô giá. Nó giúp ta có được niềm vui trong cuộc sống đời thường nhưng rất mới mẻ,có thêm những động lực để thực hiện những dự định và ước mơ của mình trên đường đời.
Hãy vứt lại bên lề ký ức những tháng ngày mệt mỏi,hãy bước tiếp cùng thời gian để lại được nắm trong vòng tay trời xuân,hãy xòe đôi tay hứng lấy những giọt xuân để biết tôn trọng từng khoảnh khắc của cuộc đời .


 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 越南母親 Người mẹ Việt

👤 黎氏鳳 Lê Thị Phượng (芒草 Hoa lau )

 

「親愛的妹妹,春天已來到,陽光照耀鮮豔的花朵。」

小小房間裡響起那一句歌詞,我知道春天已來到窗邊,這是我離開孩子、親人、家鄉的第十個春天。十年前的河內內排機場,人們喧囂的聲音蓋不住三歲孩子的哭聲,孩子稚嫩的哭聲撕裂年輕媽媽的心,猶如在請求母親別離去……然而,那年輕的媽媽只能嚥下淚水,低頭隨著未來的呼喚而邁步,將孩子埋怨的哭聲、親人難過的眼神留在背後,以幫傭之身來到這片希望的樂土。

這些日子,生活給了我許多無價的課程,有酸甜苦辣,有淚水有歡笑,有不捨也有破碎的夢想,有留戀、思念和情感,以及對這寶島上大方、敦厚人們的感恩。

當時,年僅二十有三的媽媽,帶孩子仍未上手,搖籃曲仍未能完整地哼唱。然而在偏鄉的貧窮生活中,能有一間遮風躲雨、避開冬夜寒風的水泥屋,是年輕媽媽最微小的希望。那位年輕媽媽已勇敢地離開家人,離開年幼的孩子,離開親愛的家鄉,來到一個完全陌生的地方,甘願面對生活中的一切困難。

冬末的河內,毛毛細雨使人寒冷,孩子埋怨的哭聲在離別氛圍中瀰漫,而他,年輕的爸爸,臉上則帶著滿滿的等待和希望,讓我能安心地離開。對這片樂土,我帶著不知多少擔憂害怕,和無數的美好憧憬。經過三個小時的飛行,我終於踏上、觸摸、與親眼看見繁華輝煌的台灣,那些巍峨城市有著如琉璃般精巧排序的燈光。

完成每一位外籍勞工都需要經過的程序,我被送到醫院照顧一位剛結束惡性腫瘤切除手術的九十歲阿公。當時,呈現在我眼前是一整個艱辛、困難的過程,我將如何處理接在爺爺身上那些機器的管線,那些引流食物導管?更困難的是語言不通。那時候,想家的感覺已經消失,取而代之是無盡的擔憂,擔心若做得不好,那麼母親拿來向銀行抵押、以為我周轉出國費用的房屋地契,不曉得還有無機會贖回?所以我要全力以赴,克服一切。經過多少個晝夜和病人搏鬥,承受女雇主的不滿意,一天道好幾十個歉,我的努力最終也得到回報,爺爺的健康慢慢好轉。直到今日,我仍記得女雇主對我說的話:「妳很乖且很努力。」只是一句平常不過的稱讚,但對我而言那是無價的收穫。當時,不知是因為開心還是難過,我像個孩子一樣放聲大哭,壓抑許久的思鄉、想念孩子的情感突然爆發,似乎要將我撕裂成碎片。

我一直記著,離家之後和媽媽的第一通電話,另一頭的媽媽哽咽地問我好不好?電話這一頭的我已泣不成聲,只聽媽媽說:「兒子很想妳,昨天在屋裡玩,聽到飛機的聲音,就跑到屋外朝著天空哭鬧要找媽媽……」聽到這裡,我近乎呆滯,因我突然意識到,孩子記憶中的媽媽是那個在機場道別的人,而不是那個每天擁抱、唱哄、給孩子溫暖的笑容和親吻的媽媽。我從那支顯示通話金額已用盡的公共電話旁,像個傻子提著笨重、無神的腳步,困難地回到阿公的病房,在那裡,女雇主和阿公正等著我,回到病房,女雇主以同情的態度看著我,她牽起我的手說:「明天我要回美國了,我父親就拜託妳了!」她就這樣離開,留下我和阿公在醫院的病房裡,這時候,經過護士們熱情又溫柔的教導,我已經稍微習慣照顧病人的方式,阿公的身體日益好轉,而我經過每一次和先生、孩子通電話,也更努力工作,因當時,家庭的情感永遠是我最強烈的動力。

時光的鐘擺搖得比我想像中更快,兩三個月女雇主就回來看我和阿公一次,更開心的是當她跟我說:「合約結束妳就放假,回去看孩子之後再過來工作好嗎?我父親很需要妳的照顧。」得到雇主的信任,我好開心,而且又有機會繼續實現我微小的夢想。

賦歸之日,歷經那些離別的日子,和家人團聚讓我無比快樂,將孩子擁入懷裡,我還以為自己在作夢,但聽到孩子的童言童語,我仍禁不住感到難過:「阿嬤,這是我的媽媽哦?」我知道孩子永遠只是天真無邪地說出他的想法……親愛的孩子!媽媽對於帶給你童年的傷害,只能說千萬聲對不起,媽媽答應將用真誠的愛、用我所有的能力來彌補!

三十天的假日一眨眼就過去,我再次融入生活的節奏,繼續工作。我十分投入工作,用心照顧阿公,待他如自己的親人,因為醫生告知,阿公剩下的時日已不多。直到2010年三月的某個下午,當木棉花在阿公住的醫院旁盛開時,阿公永遠離開人間回去天堂。阿公離去前,那渴望能見到親愛孩子們的模樣烙印在我心中,阿公的雙眼在周圍尋找,一直找一直找,也只能看見我鋪滿淚水的臉龐,阿公失望地看著虛空,維持著正常頻率的心跳測量機也突然發出「嗶」……長長的一聲,聽起來是多麼的悲傷!

兩天後,女雇主才來得及回來看爸爸最後一眼,我每天都和她到殯儀館看阿公,而每天我都向阿公祈禱,請阿公保佑我身體健康、遇到的新雇主是好心人,也許在九泉的阿公已聽見我的心聲,讓我遇到了現在的女雇主。

在公司,她是活潑、聰明的人物,她大方且寬容,回到家她輕聲細語地教導我,當我做錯時,換作別人通常是責備,而她則是溫柔地鼓勵和安慰我,我只能積極工作以表達感謝,也感謝上天賜予我那樣的幸運。我也常常打電話回家給媽媽和先生,跟他們說我工作的事,但先生接聽我電話的次數越來越少,他不再像從前那樣等待我的電話,我明白,也安慰自己他可能他忙著農耕、照顧孩子而沒有時間,但我似乎誤會了!

桌上電話是我和他的聯絡橋梁,但現在對他而言已不重要,他的消息越來越少,我自責也許因為自己讓他感到孤單寂寞,我想了很多,最後決定放棄現在的工作,那份上天賜予我的幸運,回到他身邊,挽回我們那夢寐以求且一直在經營著的幸福家庭。

但現實無比殘酷!回應我的努力是他冷漠的眼神,以及那些如針刺痛我心的話語,他說:「對我而言,妳已經不重要了,而妳也不配當我孩子的媽……。」我的天空布滿烏雲,多少的委屈、埋怨、辛苦同時湧起,我一直哭、哭著,心裡感到疼痛、酸澀、悔恨,當時我就像一隻水上木偶不斷地掙扎與哭泣,為我那短如浮萍的緣分而哭泣!媽媽也難過,心疼我那飄泊的命運,只是輕輕地將我擁入懷中,心疼地說:「是命運啊,孩子!……」

經過多少次努力挽回,但最終仍是絕望,已經沒有更好的選擇,我只好厚著臉皮打電話給原來的雇主,敦厚又好心的她聽我說想回到工作崗位,不問理由,只要我放心,她將辦妥讓我回台灣工作的手續。為那短薄的緣分而難過,錯過青春的年輕媽媽,淚水已浸濕衣肩,現在年輕媽媽話語變少,也不常笑,對自己更感到自卑,生活也更是低調。

女雇主隨忙於工作,仍不忘關心不幸的年輕媽媽,她鼓勵我、安慰我,找中文補習班叫我去上課、去找同鄉、去參加社會活動以減少難過的心情,對自身也有更多的益處。從此,我認識勞動部為外國人成立的文化中心。在那裡有移民署舉辦的中文課程,兩國文化藝術交流的活動,每當去到那裡,我感覺好像回到無憂無慮的學生時代,鬱悶也被收到心裡最深的角落,取而代之是形狀彎曲的文字,那些由年輕媽媽在睡夢中、在工作中笨拙地寫出來的字跡,年輕媽媽已經會讀、會寫那些最簡單的當地國語字。在那裡,我還遇到許多來自不同國家的勞工朋友,以及許多同鄉姐妹,有人比我還更勞碌、辛苦,但他們仍欣然接受且努力嚮往未來,尤其是我那些稱為越南母親的台灣媳婦,因她們的孩子都有著兩個民族的血統,也擁有兩種不同的文化。戰爭時,有許多母親為先生、孩子犧牲了一生,貢獻給國家,她們很值得享有國家贈送的「越南英雄之母」稱謂,以及那些在學生作文常出現的母親,那些嚐盡苦頭、捆肚束腰、終日辛苦的母親。而今日,我所欽佩的越南母親,雖然不如越南英雄之母得失去孩子,但為了孝道、為了弟弟妹妹的大學夢,她們默默地犧牲一切。她們勇敢地跟著先生回到陌生的地方。兩個從未燃起愛情之火的身體接觸,是令人多麼羞澀的舉動,兩種不同的語言之間將出現多少的困難,到一個人生地不熟的地方當人媳婦是多麼令人感到無助,而當自身仍未能完整,她們將如何圓滿擔待母親的身份和責任?當未來的嫩芽在她們腹中開始成型且日益長大,那更是艱辛的路程!越南母親是多麼堅強、勇敢,她們不因人們的嫌棄而害羞,她們願意做任何事情,她們像個三歲孩子般來到課堂裡學習,他們學講話、學認字、學烹飪先生家鄉的菜餚,而且她們也主動去尋找幸福、建立家庭、讓私人–家庭的關係網絡都能夠和諧,讓她們和孩子都能夠融入社會,她們不停地學習,且都以笑容迎接每天的黎明。

幫助她們超越文化的隔閡,不能忽略島國先生們的功勞,他們理解、體諒自己的太太,他們常以最簡單易懂的話語來溝通,或以溫柔的眼神、溫馨的牽手作為穩重的橋樑,巧妙地讓外國妻子能夠融入自己的家庭。正因為本地人的疼愛和同理心,沒有種族、貴賤之分,幫助姊妹們超越所有隔閡,以融入卻不融解在一個完全不同的環境。

看著她們幸福的家庭,更令人開心的是,當我聽見擁有台越血統孩子們的笑聲,我已經不再感到孤單,而我也意識到,人生的樣貌是由自己畫成,使用的顏色有時近乎是對立,有熱色系,有冷色系,有暗色系、也有亮色系……而我,一個流落他鄉的渺小移工,真誠地欽佩這世界上所有的母親,以及島國上越南母親的犧牲。

如今,我的心似乎已帶著許多清新、愉悅的感覺,和春天的色彩、香味完全地融合。

凝聽天地如春
嫩芽扭動破殼成長
凝聽桃花盛開
和燕子群安靜飛翔

春天來了,我祝大家平安、盛旺,祈禱世界和平,讓人們更靠近彼此!今日的生活再忙碌也要記得,母親的愛、人類的愛是無價。它為我們平凡的生活帶來新穎的笑聲,讓我們更有動力去實現人生的計劃和夢想。請將疲憊的日子拋到回憶之外,請繼續和時間漫步以將春天握在手裡,請打開掌心接住春天的汁液,讓我們更尊重人生的每一個時刻。

Comments are closed.