談心 TRẢI LÒNG

 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 談心 TRẢI LÒNG

👤 阮氏金鳳 Nguyễn Thị Kim Phụng

Tôi, cô gái được sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo thuộc vùng quê Vũng Tàu, Việt Nam. Nhà không tiền, Ba Mẹ cố gắng lắm mới cho tôi lấy được cái bằng tốt nghiệp tiểu học.Từ thuở nhỏ cho đến lúc trưởng thành, cái khó khăn, cùng cực luôn đeo bám và ám ảnh gia đỉnh tôi.Cuộc sống càng trở nên túng thiếu, bế tắc hơn khi Ba tôi lâm bạo bệnh và qua đời để lại món nợ khá lớn lúc tôi tròn tuổi mười lăm. Cơm , áo, gạo ,tiền , nợ nần chồng chất luôn nè nặng trên đôi vai bé nhỏ, khom gầy của Mẹ . Là chị cả của năm đứa em thơ, tôi hiểu nỗi cơ cực, gian nan mà Mẹ phải gánh vì dù có cố gắng , bươn chải thế nào thì cuộc sống của chúng tôi vẫn gắn bó, vẫn lẩn quẩn ,vẫn loay hoay với những món nợ. Thế nên tròn tuổi hai mươi, không màng sự sợ hãi, bất chấp nỗi lo sợ , lấy hết dũng khí tôi quyết định lên Sài Gòn ghi danh để được “ lấy chồng Đài Loan” với nguyện vọng thoát khỏi kiếp nghèo.. Vài tháng sau đó, tôi cũng đã được tuyển chọn và tạm biệt quê hương yêu dấu “theo chàng về dinh”.
Tôi nhớ như in những ngày sắp và mới sang Đài Loan, ngoài chồng và gia đình chồng thì ngôn ngữ, kiến thức , phong tục tập quán, bạn bè, người thân,,,tất cả, tất cả ở nơi này hình như trong tôi là con số không. Nhưng may mắn thay, tôi gặp được một người chồng tốt và gia đình anh cũng vậy. Họ luôn giúp đỡ, chỉ bảo , yêu thương tôi, sau bốn tháng tôi xin được việc làm vào ban ngày ,còn buổi tối thì dành thời gian hai giờ đồng hồ để học phổ cập tiếng Trung và mở mang kiến thức ở trường cùng với rất nhiều cô dâu đến từ các nước bạn. Đến nay,tôi đã có mười năm sống trên đất nước xinh đẹp này, Tôi không dám tuyên bố là giàu nhưng với cuộc sống hiện tại của tôi và gia đình mình bên Việt Nam có thể tạm gọi là hết nghèo. Mười năm, khoảng thời gian chưa hẳn là dài nhưng cũng không phải là ngắn để tôi hiểu và cảm nhận về quê hương thứ hai này.
Tuyệt vời lắm, vì lúc nhỏ nhà nghèo nên tối ngày chỉ biết lủi thủi, quanh quẩn với năm đứa em và mấy con gà. Nhưng từ khi sang đây, cuộc đời tôi như đang mở ra một trang mới vì mình được sống trong một quốc gia được thiên nhiên ưu ái, ban tặng rất, rất nhiều cảnh đẹp tự nhiên mà có lẽ du khách thế giới ai ai cũng mong một lần được đặt chân đến tham quan, chiêm ngưỡng.Khí hậu Đài Loan phân rõ rệt bốn mùa, nhưng tôi thích nhất là mùa đông khi những cơn mưa phùn tí tách bay bay dưới tiết trời hanh lạnh. Ta chợt lạc vào thiên đường khi một bên là bờ biển rộng mênh mông, dạt dào sóng vỗ, còn một bên là khung cảnh đồi núi chập chùng,xanh ngát màu lá cây, cỏ dại. Thơ mộng, hữu tình làm sao với những mảng sương mù, những đám mây nhỏ trắng xóa lững lờ trôi giữa lưng đồi.
Toàn cảnh mây , nước, biển trời, hoà quyện vào nhau tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Mùa xuân cũng không kém nét đặc sắc khi trăm hoa đua nở. Hàng trăm loại hoa, hàng trăm màu sắc mang nét riêng biệt , lạ lùng . Mỹ miều làm sao với từng chùm anh đào bung nở nghìn cánh nhỏ li ti sắc trắng,hồng rực rỡ như thiếu nữ đang tuổi thanh xuân đứng khoe mình dọc theo những con đường ngoằn nghoèo, khúc khuỷu.
Đài Loan được thế giới biết đến không chỉ bởi những cảnh đẹp mê hồn mà còn nổi tiếng là một đất nước với nền kinh tế phát triển mạnh xếp vào top đầu khu vực Châu Á sánh vai bên những ngôi nhà chọc trời cùng nhiều khu công nghiệp hiện đại, tiên tiến. Nghành thương mại , kỹ thuật, công nghiệp , điện tử, công nghệ thông tin phát triển nhanh, mạnh. Người dân bản địa, tôi, cũng như những người di dân, di cư khác rất dễ tìm ra công việc làm ổn định với mức lương tương xứng. Nơi đây,chỉ cần cần cù ,chăm chỉ lao động thì bạn không phải sợ đối mặt với cảnh thất nghiệp .
Đường Đài Loan thì rộng rãi, sạch sẽ, người dân luôn ý thức không vứt rác bừa bãi nơi công cộng. Giao thông an toàn, các ngã ba, ngã tư lớn nhỏ đểu đặt tín hiệu đèn giao thông cũng như camera nên tai nạn giao thông rất hạn chế. Đặc biệt hệ thống tàu điện ngầm và tàu siêu tốc thông suốt ngày càng được nâng cấp, mở rộng để phục vụ cho sự đi lại thuận tiện của người dân. Những công việc như giữ xe, lấy tiền xe, thu phí đi đường …..đa số không phải nhờ vào sức lao động tay chân mà tất cả đều thay thế bằng máy móc hiện đại. Rất nhiều khu vui chơi, giải trí với quy mô lớn thu hút du khách vui chơi sau những ngày lao động mệt nhọc.
Có thể nói , sống nơi đây tính mạng con người, tiền bạc , vật chất luôn được đảm bảo an toàn vì rất hiếm xảy ra bạo động, cướp của, giết người. Mặc dù cũng có nhưng so với những đất nước khác trên thế giới thì tệ nạn xã hội ở Đài Loan là không đáng kể.
Trẻ em, những măng non của Đài Loan hầu hết đều được đến trường, luôn được nhà nước ưu tiên, khuyến khích , chú trọng việc bồi dưỡng con chữ , kiến thức , giảm tối thiểu việc trẻ em mù chữ.
Chính phủ, nhà nước Đài Loan luôn luôn quan tâm đến sức khỏe cho người dân, thế nên nghành y tế luôn luôn được xem trọng, hàng trăm bệnh viện thường xuyên được xây dựng ,nâng cấp.Vô số máy móc y học hiện đại được chế tạo, mua về,hàng nghìn y bác sĩ giỏi , tay nghề cao luôn sẵn sàng nỗ lực hết sức mình để chữa trị cho bệnh nhân vì thế sức khỏe người dân được đảm bảo, tuổi thọ của người dân cao hơn.
Câu nói : “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật” rất đúng khi nói đến ẩm thực của Đài Loan., rất phong phú và đa dạng, vô số món ăn ngon được chế biến rất công phu và đẹp mắt. Minh chứng là không những người dân nơi đây mà du khách thế giới cũng thường tập trung để thưởng thức cùng tiếng cười nói rôm rả , tiếng chiên sào , chế biến của các món ăn tạo nên một khung cảnh sầm uất, náo nhiệt ở những khu chợ đêm. Vương quốc của trái cây là cái tên mà người ta đặt cho nơi này vì trái cây nơi đây luôn được lai giống cho ra những quả vừa to, vừa ngọt…..rất ngon , bổ dưỡng.
Rất nhiều những phong cảnh đẹp, những món ăn ngon mà tôi đã và đang cảm nhận khi may mắn được sống trên hòn đảo xinh đẹp này. Nhưng điều mà không chỉ riêng tôi vì tôi nghĩ những ai sống ở đây đều cảm nhận và ca ngợi đó chính là bản chất, đức tính cao đẹp ở con người Đài Loan. Họ văn minh lắm, họ lịch sự lắm, hiếu khách lắm, họ chân thành lắm , họ nhân ái lắm và họ giàu tình người lắm.Họ không phân biệt tôn giáo, chủng tộc, quốc gia . Họ luôn sẵn sàng khi bạn có việc cần họ giúp đỡ. Họ luôn tỏ thái độ bình đẳng ,thân thiện trong giao tiếp, cách ứng xử của họ vô cùng có văn hoá thường đi kèm với những từ ngữ “ xin mời,làm phiền, xin lỗi làm ơn, cám ơn” ..Một điều nữa rất đáng ca ngợi đó là đức tính tiết kiệm, siêng năng. Họ tăng ca, làm một ngày mười hai, mười ba giờ. Họ làm mười đồng, tiêu ba đồng để dành bảy đồng, tích góp cho bản thân, lo sợ khi có những chuyện không may, khi về già , không có tiền làm gánh nặng cho người thân, con cháu. Họ tiết kiệm, nhưng họ không hề đắn đo , suy nghĩ khi làm việc thiện. Họ rất sẵn lòng hiến đất đai, của cải , tiền bạc để xây dựng trường học, bệnh viện,chùa chiền và ủng hộ người ngh̀èo đói ăn, thiếu mặc. Trong những câu chuyện đời sống hằng ngày của họ thường đề cập đến cái chân, thiện, mỹ mà có lẽ là con người ai cũng muốn vươn tới. Rất nhiều gia đình chọn cách tu tại nhà, ăn chay, nói không với thịt, cá với tâm niệm giảm bớt tai ương, thiên tai trong cuộc sống mà họ cho rằng những điều không may mắn ấy ập đến một phần bởi sát sanh.
Thế đấy, hiện tại tôi vô cùng vui sướng và hạnh phúc khi được sống và làm việc nơi này. Tuy có rất nhiều điều tôi thầm tôn vinh, ca ngợi thì đâu đó vẫn tồn tại những vấn đề nan giải mà tôi mong trong tương lai sẽ được cải thiện để Đài Loan ngày càng được hoàn mỹ hơn. Đó là vấn đề thanh niên ăn trầu. Trẻ em, thanh thiếu niên lạm dụng quá nhiều vào công nghệ thông tin, nên lười vận động, tình trạng béo phì, cận thị chiếm tỉ lệ cao. Kế tiếp là vấ đề ô nhiễm môi trường,xe gắn máy, xe ô tô đông đúc và vì có rất nhiều khu công nghiệp lớn nên hằng ngày người dân phải hít thở biết bao là khói bụi,chất độc hại từ những phương tiện giao thông, ở các ống khói của các khu công nghiệp thải ra. Không những thế sức khỏe của người dân cũng đang bị đe dọa rất nhiều vì ngay cả nguồn nước , thức ăn, thức uống ….hiện nay đều chứa quá nhiều chất độc hại gây ra vô số loại bệnh ung thư. Và cuối cùng đó là tình trạng không kết hôn, không sinh con, ly hôn cũng không phải là con số nhỏ…….
Tận đáy lòng, tôi rất yêu đất nước Đài Loan, rất yêu con người Đài Loan như yêu chính người thân, yêu nơi chôn nhau cắt rốn của tôi. Tôi luôn canh cánh trong lòng hai tiếng “cám ơn” đối với đất nước , con người nơi này (đặc biệt là chồng tôi và gia đình anh ấy). Và tôi cũng xin được gởi lời cám ơn đến toàn thể ban tổ chức cuộc thi “ Giải thưởng văn học di dân-di công” đã cho tôi có cơ hội trải lòng mình, nói lên những cảm nhận, những suy nghĩ mà bấy lâu nay tôi từng ôm ấp. Mặc dù không phải là người bản địa, mặc dù là nhỏ nhoi,nhưng tôi xin hứa sẽ luôn cố gắng, lao động, học tập, phát huy những gì mình có thể để góp phần xây dựng đất nước này ngày càng xinh đẹp, phồn vinh.


2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 談心 TRẢI LÒNG

👤 阮氏金鳳 Nguyễn Thị Kim Phụng

 

我,一個在越南頭頓鄉下貧窮人家出生長大的女孩。家裡沒錢,父母竭盡全力才能讓我讀完小學。從小到大,艱辛、窮極一直伴隨、糾纏著我的家庭。我十五歲,父親生病過世,留下一筆龐大的債務,我們的生活更是進入窮途末路。柴米油鹽醬醋茶,加上從未還清的債務壓在媽媽那瘦小、單薄的肩上。我是五個弟弟妹妹的大姊,更能夠瞭解母親所承擔的辛苦和艱難,因為再怎麼努力,我們的生活仍然持續與債務掙扎、折騰著。因此,年滿二十的我,拋開擔憂、無視恐懼,累積所有的勇氣,我決定到西貢報名「嫁台灣郎」,好實現脫貧的願望。幾個月之後,我被選上,並離開家鄉「隨君回府」。

我仍然記得那些剛到台灣的日子,除了先生和夫家之外,這個地方的語言、資訊、風俗習慣、朋友、親人……對我而言都是零。但我很幸運,遇到一個好先生,他的家人亦同。他們不斷地協助、指引、疼愛我,四個月後我找到白天的工作,晚上則留兩小時去補習中文,在學校與許多來自鄰近國家的媳婦一起吸收新知識。至今,我已經在這美麗的國家生活十年,我不敢宣稱自己很富有,但以我和越南家庭現在的生活,可以說已經是脫貧。十年,不算長的時間,也不太短足以讓我對這第二家鄉有所瞭解與認同。

真的很棒,因為小時候家裡很窮,成天只有弟弟妹妹和雞群為伴。但來到這邊之後,我的人生如同翻過新的頁面,因我能在一個被自然界優待的國家生活,送給它許多、許多的自然美景,那些美景也許世界上的所有遊客都希望能有一次親臨參觀、欣賞。台灣的氣候四季分明,但我最喜歡冬天,當毛毛細雨飄落在寒冷的空氣中。我們突然間走入了天堂,當一邊是遼闊的海面,海浪奔流,而另一邊則是重重高山,樹葉和野草綠意漾然。半山腰的山嵐、小小的白色雲朵使其風景更是夢幻、有情。

雲、水、海、天全景融合,形成一幅絕美的天然畫作。春天也在百花盛開中不輸特色。上百種花、上百種顏色,都有著各自的特色。一串串櫻花綻放,那些有白有粉紅的小小花般燦爛猶如正直青春歲月的女子,沿著蜿蜒、曲折的道路展露姿色。

台灣不只是以迷人美景聞名世界,還是一個排行在亞洲之首的經濟強國,有著高聳參天的大樓和許多現代、進步的工業區。貿易、技術、工業、電子、科技發展之快又強。本地人,我,以及其他移民者都很容易找到穩定且有相等收入的工作。在這裡,只要努力、認真工作,你就不必害怕要面對失業。

台灣的道路寬敞且乾淨,人民很有意識地不在公共場所亂丟垃圾。交通安全,大小三叉路口、十字路口都有交通號誌和攝影機,交通事故因此也很有限。特別是暢通的捷運和高鐵系統日益先進、拓展以提供人民方便的交通。停車、收費、過路費等等工作多數不依靠人力而都由現代化機器代替。有許多大型休閒遊樂區,吸引遊客在辛苦工作的日子之後到其放鬆。

可以說,在這裡生活,人命、錢財、物質有著安全的保障,因很少發生暴動、搶劫、殺人事件。雖然也有,但與世界上的其他國家相比,台灣的社會問題不算什麼。

兒童,台灣的新生命幾乎都能去上學,常收到國家的優惠、鼓勵,注重培訓知識,將兒童文盲問題降到最低。

台灣的政府、國家經常關心人民的健康,因此,醫療體系非常受重視,上百家醫院不斷地增設、升級。無數現代醫療機器被生產、購買、上千位優秀的醫生常常準備好盡全力為病人治療,因此人民的健康得到保障,也因此更為長壽。

「吃中餐,住西房,娶日妻」很適合台灣豐富又多樣的美食,無數佳餚是經過用心的烹飪,美味又漂亮。不只台灣人,世界各地的遊客也常聚在一起品嘗,歡笑聲與煎炒烹飪的聲音讓夜市更是繁茂、熱鬧。水果王國是人們為此地所命名,因這裡的水果常被改造,生產又大又甜的果實,好吃又富有營養。

很幸運地能夠在這美麗的到過生活,我曾經與正在品嘗、欣賞著無數美味佳餚和美麗風景。但最令人稱讚的是台灣人的高尚品性,不只是我,在這裡生活的人都如此認同。他們很文明、禮貌又好客,他們很真誠、仁愛又富有人情。他們不分宗教、種族、國家。當你需要幫助,他們都願意伸出援手。在交際關係中,他們平等待人又親切,他們的應對非常有水準,常伴隨著「請、不好意思、對不起、謝謝」這些詞彙。另一件很值得讚嘆的是他們的節儉、勤奮。他們加班,一天工作十二、十三小時。他們賺十塊,花三塊,存七塊,為自身而儲蓄,以防有意外發生,以防年老沒有存款將成為親人、子孫的負擔。他們節儉,但他們做善事時不曾猶豫、遲疑。他們慷慨地捐獻土地、財產、金錢來蓋學校、醫院、寺廟,和幫助沒能吃穿的窮人。他們日常生活的話題,常是聊起真善美,那些身為人都相觸及的道理。很多家庭選擇在家修行,吃齋,拒絕肉魚,秉持著為生活減少在南,而那些災難的產生,有一部分是因為殺生所造成。

就是這樣,我現在能夠在這裡生活和工作,是非常幸福快樂的事。雖然有著許多我默默崇拜、讚頌,但也有許多為解難題,只能希望在未來的日子能夠蓋上,好讓台灣能夠更為完美。那就是年輕人吃檳榔的問題。孩童、青少年過度迷戀網路科技,因而懶惰運動,肥胖、近視問題也佔有很高的比例。接著是環境汙染的問題,摩托車、汽車數量眾多,也因為有許多大型工業區,使人民每天得吸入無數從車子、工業區所排出的廢氣的煙塵、毒素。不只如此,人民的健康也受到很大的威脅,因現在的水源、糧食、飲品……都含有太多導致各種癌症的毒素。而最後,不是結婚、不生孩子的問題,以及離婚的問題也不是少數……

打從心底,我很愛台灣這個國家,很愛台灣人,就像愛著我的親人,愛著我出生的土地。我常常帶著「感恩」這兩個字,來面對片土地,著裡的人們(有其是我的先生和他的家人)。也很感謝「移工移民文學獎」的主辦單位,讓有有幾會敞開心胸,說出我多久以來藏在心中的感受、想法。雖然不是本地人,雖然很渺小,但我承諾將不斷地工作、學習、發揮能力所及的專長,一同讓這個國家更美麗、更繁榮。