生活!不單單是我 CUỘC SỐNG !KHÔNG CHỈ RIÊNG TÔI

 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 生活!不單單是我 CUỘC SỐNG !KHÔNG CHỈ RIÊNG TÔI

👤 黎金芝 LÊ THỊ KIM CHI 

Cảm ơn! nhiều ĐÀI LOAN yêu dấu!
Quê hương thứ hai của cộng đồng VIỆT NAM !
-Tôi rời khỏi quê hương,trong hai hàng nước mắt,giờ phút chia tay,thật bùi ngùi,đau xót,nhìn mẹ già với dòng lệ tuôn rơi,cùng với người cha mắt mờ tai yếu.Đang níu tay con,không muốn rời xa.Nhưng thời gian không chờ đợi một ai,chuyến bay cũng đến giờ cất cánh và lần cuối tôi ôm chầm lấy mẹ,hôn lên má người cha,giọng nói nghẹn ngào,với đôi lời nhắn nhủ,con sẽ đi tìm,cái gọi là hạnh phúc…

“Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua
Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng
Ai thành công mà chẳng bại đôi lần”

-Cuộc sống không như mình mong đợi,lúc nào cũng may mắn và thành công.Lúc bấy giờ,gia đình tôi mua bán thất bại,nợ nần lại
nhiều,với số nợ không nhỏ,cảm giác buồn tủi,bao trùm lên tôi,trong nhà vắng hẳn tiếng cười,không khí trở nên vô cùng ngột ngạt…
*Đã sinh ra một kiếp người,làm sao tránh khỏi một thời buồnđau*

-Thời tiết miền nam hầu như lúc nào cũng oi ã,nhưng gia
đình sao thấy lạnh lẽo vô cùng,những lời trách móc,chửi nhau,hằng ngày,cùng những giọt nước mắt chan cơm,cộng vào đó những chủ nợ thật hung hăng,tuôn ra những lời lẽ khó nghe hăm he và đe dọa.Gia đình đang trong lúc vô cùng khó khăn,chuyện học
hành cũng bị xa sút.Tôi chỉ học đến tốt nghiệp trung học,cho dù sự học hành là cả tài sản,là niềm đam mê nhất,nhưng tôi đành phải rời bỏ mái trường thân yêu,để tìm đến một môi trường mới.
-Bổn phận làm con không giúp gì cho cha mẹ,tôi cảm thấy hổ thẹn vô cùng.Tự nhủ với lòng mình,phải phấn đấu vươn lên.Tôi đã bất chấp những lời khuyên răn của cha mẹ,và quyết định ra đi…Cuối cùng ước nguyện đã thành hiện thực,tôi đã đến được nơi,mệnh danh là Đảo Ngọc…Trải qua,thời gian dài nơi đất khách,không một người thân,cảm giác thiếu vắng hụt hẫng,mặc dù bên có nhiều bạn bè và những tấm lòng giúp đỡ chân tình,nhưng cũng không sao bù đắp được một nỗi nhớ nhung thiêng liêng về cha mẹ.
*Đi khắp thế gian không ai bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha*
-Nhưng trớ trêu thay,sự hiếu thảo của tôi chưa thực hiện được.Một lần nữa cho con xin tạ lỗi:
*Vẫn biết rằng đây là nguồn nắng ấm-sẽ xua tan mọi băng giá trong con*
-Dường như có một sức mạnh vô hình,thúc đẩy thế là,tiếng gọi
tình yêu đã đến,hôn nhân tôi cùng với đồng nghiệp,đã bắt đầu khi hợp đồng thứ hai kết thúc…
-Thời gian thắm thoát trôi qua…một bé gái kháu khỉnh đã chào đời.Được lên chức làm mẹ,tôi mới cảm nhận hết tình yêu cha mẹ đã dành cho tôi “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”.Tôi vui mừng và cảm thấy hạnh phúc hơn,vì đã tặng gia đình Đài-Việt,một niềm vui mới.Nhưng trong sâu thẳm của trái tim tôi,vẫn còn ẩn chứa và lo lắng điều gì đó…???..
-Cuộc sống hôn nhân không như mình mong muốn,niềm hạnh phúc đối với tôi thật là ngắn ngủi,tôi chỉ vui và cười khi được giỡn cùng con.

“Bể khổ mênh mông sống ngập trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi
Thuyền ai ngược gió,ai xuôi gió
Ngoảnh lại cũng trong bể khổ thôi”

-Tôi luôn khuyên nhủ mình,phải tự thắp đuốc mà đi.Đừng quá phụ thuộc ai trên đời.Bởi vì,ngay cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình,khi ở trong bóng tối.Một thời yêu thương nồng nàn,với những lần nắm tay,những con đường xưa,cùng người tôi yêu đã đi qua và lời anh đã từng hứa hẹn,sẽ đem lại cho tôi hạnh phúc…Dưới sự xoay vòng của thời gian.Giờ đây,tất cả đều trở thành dĩ vãng !
“chẳng thà rót cho tôi ly rượu độc,xin người đừng có phản bội tôi”
-Nỗi ấm ức,bức xúc khi lòng chung thủy bị chà đạp,nỗi nhớ quê da diết,muốn trở về tổ ấm !
*Dừng chân đảo ngọc cười như khóc-Ai kẻ xa quê chẳng nhớ nhà*
-Tôi đã giấu đi những giọt nước mắt còn đọng lại,bởi không muốn ảnh hưởng sự trưởng thành của trẻ thơ,đã là mẹ thì không ngại gì khó khổ,chỉ mong sao con lớn nên người .

“Cố nguôi, sao nước mắt cứ tuôn trào
Người tôi yêu nay đã thay lòng
Anh đi theo tiếng gọi tình yêu
Bỏ lại tôi và con vừa lên bốn
Sống Phương xa anh nào hay biết
Hằng mong anh trở lại với gia đình
Để con thơ có mái ấm tình thương”

– Kiếp sống nhân sinh,thật quá vô thường,mới có đó thì đã mất đó,hạnh phúc con người quá mong manh,ngắn ngủi
“Trần thế chỉ là chỗ tạm nương
Cũng như quán trọ ở ven đường
Mỗi người là khách dừng chân tạm
Rồi cũng đi về chốn viễn khư !”
-Tôi đã biến nỗi đau thành sức mạnh,dùng lòng vị tha và từ bi làm phương châm sống !
“Hận thù diệt hận thù,đời này không thể có
Từ bi diệt hận thù,là định luật,ngàn thu”
-Sống trong đời lận đận một chữ duyên,tôi mới chợt hiểu ra,không còn một thứ tình thương nào,có thể thay thể,bằng tình thương của cha mẹ,họ đã an ủi,động viên,là nguồn cổ vũ khi tôi vấp ngã và đó chính là tài sản qúy giá nhất còn lại trong đời tôi !

“Cha mẹ yên tâm nơi chốn quê nhà
Chăm sóc bản thân sống vui là được.
Cha mẹ là lẽ sống của đời con
Đừng lo âu và đừng buồn nữa nhé
Hãy cười lên cho con được yên lòng “

-Bổn phận làm con,chưa làm tròn chữ hiếu,con yêu cha mẹ hơn tất cả những gì con đang có.Đó là điều con muốn nói hôm nay!
“Lo hoài lo mãi biết bao thôi
mái tóc xanh xanh trắng hết rồi…”
-Dòng thời gian âm thầm,lặng lẽ trôi qua,vạn vật mãi chuyển xoay trong vòng sinh duyệt,duyệt sinh,theo tiến trình:sanh-lão-bệnh-tử.
Xưa nay không một ai thoát khỏi,qui luật này.

“Trăm năm cuộc sống nào ai biết
Ngoảnh lại mới hay giấc mộng dài
Hôm qua còn đó,ngày mai mất
Chợt hiểu vô thường,thật ghớm thay”

-Sống ? như thế nào để có ý nghĩa,cho đời này lẫn đời sau,hằng ngày phản tỉnh bản thân,học và thực hành theo hạnh Bồ Tát,mong sao không bị vô minh che lấp,để nhận ra được đâu là bờ mê,bến giác,noi theo chân lý của nhân quả-luân hồi,chúng ta sẽ có được cuộc sống an nhiên và tự tại !
“Thôi về ta học tâm tu
Ngày mai đất phật thiên thu vĩnh tồn
Bỏ đi quán hận tình thù
Trả đi cho hết nợ nần thế gian
Trong lòng có Phật muôn phần vinh quy !”

-Một lần nữa cảm ơn công sinh thành của Cha Mẹ và chân thành cảm ơn Đất Nước Đài Loan,hơn mười năm gắn bó,đã cho tôi một môi trường,học tập,làm việc và sinh sống.Mảnh đất này đã đem lại,không chỉ riêng tôi,thay đổi được sắc màu cuộc sống,thật đúng với danh hiệu Đảo Ngọc !
-Không có bút mực nào có thể tả hết,tấm lòng biết ơn của tôi đối với Chính Phủ Đài Loan,luôn tạo mọi điều kiện nhằm đem lại lợi ích cho ‘Tân Di Dân ‘Một tương lai tốt đẹp !
-Xin chúc hai đất nước Đài-Việt,luôn luôn là nhịp cầu bền vững,để đem lại sự tiến bộ cho thế hệ này và cả thế hệ tương lai!


 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 生活!不單單是我 CUỘC SỐNG !KHÔNG CHỈ RIÊNG TÔI

👤 黎金芝 LÊ THỊ KIM CHI 

 

謝謝!親愛的台灣!
越南族群的第二家鄉!
我在淚水中離開家鄉,離別時分令人多麼難過、心疼,看著年邁母親落下的淚水,和因年老而視力和聽力都退化的父親,牽著女兒的手不願放開。但時間不等待任何人,班機時間已到,我最後一次抱著母親,親吻父親的臉頰,哽咽地說著最後的叮嚀,我將去尋找,名為幸福的東西……

「幸福是當一切過後
榮辱只是一陣風
誰人成功而不曾數次品嚐」

生活不會如人所願,盡是幸運和成功。當時,我家生意失敗,債務累累,那筆不小的債款和自卑的感覺籠罩著我,屋子裡不再有笑聲,氣氛變得令人窒息……

「生為人,悲傷總是避不了」

南部的氣候幾乎是整年炎熱,但家裡的氣氛卻令人感到寒冷,每天互相責備、辱罵的聲音,淚水配飯和兇悍債主口中湧出的羞辱與威脅。家裡當時非常困苦,功課也無法顧及。我只讀到中學,即使讀書是我的所有財產與熱誠,我仍然要離開校園,尋找一個新的環境。
身為子女卻幫不了父母,我感到非常慚愧。只告訴自己,要努力奮鬥向上。將父母的勸導拋諸腦後,我決定離開……最終,願望也能夠實現,我已經來到被命名為寶島的地方……在他鄉,經過很長一段時間沒有親人,品嚐著那失落的感覺,即使身旁有許多朋友,以及真誠協助的人們,但仍無法彌補我對父母的思念。

「行盡世間沒人能與母親相比
人生重擔誰人比父親更苦」

但命運弄人,我的孝悌還沒來得及實現,又再一次只能道歉:
「雖然知道這是溫暖的陽光
將退去我心裡的寒冷」

似乎有著一股無形的力量在催促我,愛情之神歡呼著我,和同事墜入情網,第二次合約結束,我和她的婚姻也開始……
時間飛逝,一個可愛的女兒誕生。我升級成為人母,才能理解父母親對我的愛。「養兒方知父母心」對於帶給台灣和越南兩個家庭新的喜悅,我很開心,且感到更加幸福。但我心深處仍隱藏著某種擔憂……

婚姻生活不如我所願,幸福於我是如此短暫,只在和女兒玩耍時,我才能開心地笑。
「苦海無邊浪淘盡
塵客船隻悠閒划
船隻順風或逆風
回首仍是苦海中」

我常常告訴自己,自己的路要自己找,別太依賴任何人。因為,當自己身處黑暗之中,連自己的影子也會離去。曾經的愛戀,手牽著手,曾經和心愛的人走過的路,他對我許下幸福的諾言,在時間的漩渦之中,已成往事。

「不如為我斟杯毒酒
也請你別為我背叛」

當情感被糟蹋,那委屈、難過的心情更讓思鄉情感增加,只想回到溫暖的家鄉!
「落腳寶島笑著哭
誰人離家不思鄉」

我藏起殘留的淚水,因不願讓孩子的童年受影響,身為母親沒有不能吃的苦,只希望孩子能長大成人。
「努力平息,淚水怎仍然滑落
我愛的人,如今心意已改變
他追隨愛情的呼喚
留下我和四歲孩子
在遠方他可曾知曉
我仍盼望他的歸來
讓孩子有完整的家」

人的一生盡是無常,即得即失,幸福是如此短暫、脆弱。
「塵世暫容身之處
猶如路邊小茶館
人們是一時過客
最後乃回歸虛空」

我將痛苦轉為力量,以原諒和慈悲作為生活方針。
「冤冤相報
何時能了
慈悲相待
千秋道理」

人生盡為緣字而百般波折,我才明白沒有任何一種感情能與父母親的愛相比,他們安危、支持我,在我跌倒時是鼓勵我重新站起來的動力,而那也是我生命中僅存且最珍貴的財產。
「在家鄉父母請安心
照顧身體快樂生活
父母是我生命泉源
別擔心亦別再憂愁
請微笑好讓我放心」

身為子女未圓孝道,我愛父母安比現在所擁有的一切。那是我所有今日想說的話!
「擔憂擔憂何時盡
黑髮也變成白髮」

時間之河靜靜地流,萬物在雖著生、老 、病、死過程在生滅輪迴中旋轉,自古至今,從未有人能脫離這個規定。
「人生百年誰知曉
回首方知乃長夢
昨日猶存明日亡
才曉無常之可怕」

活著,該如何讓我們今生及來世都活得有意義,每天自我反省,學習與實踐菩薩之道,只希望不被無名遮掩,亦能夠認清何謂覺悟的岸邊,學習因果輪迴的真理,我們將有著安然自在的生活!
「我將學習修心
日後佛國千秋從存
告別怨恨情仇
還清世間塵俗之債
佛在心中榮歸萬分!」

再一次感謝父母的養育之恩,感謝台灣這個國家,十餘年相隨,給了我一個學習、工作以生活的環境。這片土地已經不單單給我一個,而是還有其他人更多的力量,以改變生活的色彩,真名符其實為寶島!

筆墨道不盡我對台灣政府的感恩,總為新移民的利益設想,給他們一個更美好的未來!
祝台灣–越南兩國的情誼橋梁永遠堅固,為我們和子女帶來更好的進步。