人生的記事 Ký Sự CủA ĐờI

 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 人生的記事 Ký Sự CủA ĐờI

👤 小英

 

Mình sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông anh chị em, là người Việt gốc Hoa, Ba mình là thầy dạy chữ nho, mẹ mình là một người nội trợ , mình lớn lên trong sự giáo dục nghiêm khắc của ba mẹ ,tình yêu thương đùm bọc của anh chị em ,cho mình cảm nhận một tuổi thơ hồn nhiên trong sáng.Với niềm đam mê dạy học cuả ba ,ba truyền dạy từ thiện cho những trẻ em trong thôn xóm, vào mỗi đêm khi thôn xóm lên đèn cũng là lúc ba say sưa giảng dạy .Trong đó mình cũng là học trò chung thành của ba,vì vậy nên từ nhỏ mình đã bị ảnh hưởng của ba ,mong ước sau này lớn lên sẽ đi theo con đường của ba, làm cô giáo , và rồi khi mình học cấp 2 ,mỗi tối không những chỉ có học sinh của ba, mà còn có cả một nhóm học sinh cấp 1 đang được mình phủ đạo bài tập, thời gian cứ thế trôi cứ ngỡ sau này ước mơ của mình sẽ thành hiện thực, Nhưng ai ngờ con đường học của mình bị lỡ dỡ, rồi từ lúc đó ước mơ của mình cũng tan biến đi.

Đến tuổi đôi mươi, mình từng nghe nói Đài Loan là một Bảo Đảo, lúc đó trong tưởng tượng của mình đã hình dung ra nơi đó đẹp ,và có thể phát triển trong tương lai, nên mình đã không do dự khi đồng ý kết hôn sang xứ người. Rời xa quê hương dấu yêu , rời ra những người thân yêu của mình, mình theo chồng đến Đài Loan nơi quê hương mới. Thấp thoáng đã 8 năm qua ,khoảng thời gian qua có vui có buồn ,có đắng có cay , nhưng nhờ tưng li từng tí vun đắp ,hạnh phúc cũng sẽ mỉm cười chào đón mình.

Nhớ ngày mới qua Đài Loan ,mình như một hạt giống nhỏ bay đến một mảnh đất xa lạ, vừa sợ sệt vừa lo âu ,không biết mảnh đất đó có thể có nơi cho mình bám rễ nảy mầm không ? Và rồi nhờ có sự che trợ cuả những cây cổ thụ và sự kiên nhẫn của chính mình hạt giống nhanh chóng nảy mầm và đơm bông kết trái ,mới bắt đầu trên mảnh đất này ,mình cũng như bao nhiêu chị em khác ,học ngôn ngữ ,học hỏi văn hóa và phong tục tập quán xứ người. Có sự ủng hộ của nhà chồng mình ban ngày đi làm để phân chia gánh nặng cho chồng ,còn ban đêm đi học cho biết chữ và tiếp thu kiến thức mới để sau này giáo dục con cái .Trong thời gian đi học mình cũng quen được với vài chị em ,có những chị em rất là cởi mở , họ chia sẽ kinh nghiệm trong cuộc sống của họ ,làm sao để kiến lập mối quan hệ tốt giữa mẹ chồng và nàng dâu ,còn có những chị em thì không được nhà chồng ủng hộ ,không trông con cho đi học ,nhưng vì chị em phải có chứng nhận của thời gian học mới có thể làm gíấy chứng minh , bất đắc dĩ chị em phải dẫn con đi học, nhưng cũng có nhà chồng hạn chế tự do cuả chị em ,không cho chị em đi học , họ nói rằng chị em đến trường học hư , kết bè kết phái rồi sẽ chống đối lại nhà chồng , nhưng thật ra là họ sợ chị em thông minh ra ,sẽ có ý kiến của mình ,nếu có giấy chứng minh sẽ bỏ chồng bỏ con, họ mong muốn chị em sanh con nối dõi tông đường cho họ ,đối với những việc cho dù cảm thấy không hợp lý thì cũng không được có ý của mình , nếu không sẽ bị chồng thượng cẳng chân hạ cẳng tay,vì con vì sợ thiên hạ chê cười và cũng không biết đường dây cầu cứu , nên một số chị em họ nghĩ rằng “chạy đâu cho khỏi nắng trời,ở đây trả nợ đời cho xong”,rồi chị em chỉ biết nhẫn nhịn mà sống cho qua ngày.

Bốn năm sau ,được chị bạn học giới thiệu mình đến Trung tâm phục vụ gia đình Tân Di Dân làm thông dịch ,trợ giúp những chị em Việt Nam gặp khó khăn khi ngôn ngữ bất đồng, đi thăm hỏi chị em mới qua, dẫn dắt chị em đi kiếm việc làm, dẫn chị em đi xin luật sư trợ giúp,bồi bạn cùng chị em đi qua đoạn đường gian nang …, và ở trung tâm này , nhờ có cấp trên chỉ dạy ,chị em đồng nghiệp dẫn dắt,chia ngọt sẻ bùi, mình học hỏi được không ít ,cho mình có thêm kiến thức mới . Và rồi công việc tiếp đến của mình là đi đến khu xã Hịêp hội pháp triển người già tuyên truyền văn hóa đa nguyên,và quyền lợi của anh chị em lao động, lúc đầu các cụ có không cùng ánh mắt nhìn mình , nhiều người nhìn mình bằng ánh mắt khinh thị, cho rằng chị em Tân Di Dân qua đây lừa tiền của họ, có được giấy chứng minh thì bỏ chồng bỏ con ,và eũng có lúc mình nói về quyền lợi của anh chị em lao động ,như chị em khán hộ qua đây chăm sóc người già thì gia chủ không được sai bảo họ làm những công việc khác ,như chăn nuôi gia súc hoặc trồng rau ,làm vườn…vv, nếu không phạm luật sẽ bị phạt. Thế là lúc đó các cụ họ rất là phẫn nộ, họ cho rằng nếu khán hộ công cái gì cũng không được làm thì mướm khán hộ công làm gì? Nhiệm vụ lúc đó của mình là phải giải thích rõ lý do, và giải thích là để đảm bảo chất lượng chăm sóc tốt người già ,sợ khán hộ công làm việc qúa sức nên Bộ lao đông mới ban hành điều khỏan luật lao động này, hơn nữa sợ các cụ không rõ luật và để tránh khỏi vô tình phạm luật cho nên mới tuyên truyền cho các cụ hay.
Còn về phần chị em Tân Di Dân không phải ai như vậy, ông bà ta có câu “đèn nhà ai nấy sáng”nhiều lúc mình không phải người trong cuộc ,mình không rõ nguyên do tại sao họ phải bỏ chồng bỏ con, hay là nhà chồng cố ý bôi xấu họ ,vả lại nếu như là con em các cụ bị chồng đối xử ngược đãi ,vậy các cụ có ủng hộ họ bước ra khỏi cuộc hôn nhân đó không? Nhưng chị em Tân Di Dân nếu như chưa có giấy chứng minh khi ly dị thì họ sẽ bị đưa về nước ,có thể là sau này họ sẽ không có cơ hội để gặp con cái của mình,cho nên khi bị nhà chồng ngược đãi hoặc bị chông đánh đập họ cũng gắng mà nhẫn nhịn đợi có được chứng minh thư của Đài Loan mới lựa chọn bước ra khỏi cuộc hôn nhân này,và hy vọng các cụ đừng vơ đũa cả nắm,ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu.

Một lần lạ hai lần quen, cứ một lần rồi tới một lần khi tuyên truyền văn hóa và quyền lợi của lao động và chị em Tân Di Dân ,mình phát hiện ra bản thân mình trở nên gan dạ hơn ,và mình nói cũng suôn hơn, phản ứng cũng tiến bộ hơn, và không còn sợ sệt khi các cụ ra câu hỏi mà mình có thể kiếm cách trả lời cho trọn vẹn. Rồi dần dần các cụ cũng nở nụ cười chào đón chúng mình ,và cùng các cụ chia sẽ trao đổi văn hóa, ẩm thực Việt Nam mình.

Rất nhiều cuộc hôn nhân xuyên quốc gia đến Đài Loan sinh sống, và phải đối mặt với không ít vấn đề, vả lại hôn nhân xuyên quốc gia đem lại ấn tượng không tốt cho xã hội . Nhiều người Đài Loan cho rằng chị em Tân Di Dân sang đây sinh sống trở thành nhiều vấn đề cho xã hội, ví dụ như có người cho rằng con cái của chị em Tân Di Dân sinh sẽ ngu hơn người bản xứ, vì chị em Tân Di Dân không biết cách giáo dục con cái,cho nên con cái họ sinh ra sẽ phát trỉên chậm vv … Đây chính là một sự khinh thị nghiêm trọng, dẫn đến tình trạng mặc cảm của chị em.

Chị em Tân Di Dân đến từ các nơi trên thế giới , họ có một lòng gan dạ ,hiếu thảo, một số người vì muốn thay đổi cuộc sống hiện tại, một số người vì hoàn cảnh gia đình ,đã lựa chọn Đài Loan. Nhưng mình tin bất cứ là ai ,cũng ôm hy vọng mình sẽ tìm được một hạnh phúc tốt ,một chỗ dựa tinh thần, nhưng rồi hy vọng đó có trở thành hiện thực không ?

Mình đến trung tâm phục vụ gia đình Tân Di Dân phục vụ đã 4 năm ,trong 4 năm qua không biết bao nhiêu chị em đã đến trung tâm tìm sự giúp đỡ, có chị em mang thương tích trên người ,có chị em vì đã lâu không được gặp con của mình, có chị em vì chồng đã mất nên bị gia đình chồng ứt hiếp ,muốn chiếm đoạt những cái thuộc về chị em mình ,và bao nhiêu giọt nước mắt rơi khi kể về cuộc sống của mình, mình cảm nhận nỗi đau thương của chị em, chị em đau không phải là đau thể xác ,mà là đau lòng, bởi vì tấm thân đơn chiếc ở tha hương, bao nhiêu ước mơ ,bao nhiêu hy vọng gửi gắm vào gia đình xứ người này, và bao nhiêu công sức đã bỏ ra để xây dựng tổ ấm này, chỉ là đổi lấy sự gò bó hạn chế tự do của mình, xem mình như cỗ máy kiếm tiền, như ôsin giúp việc nhà, như công dụng sanh con nối dõi tông đường, nghe đến mà mình không cầm được nước mắt, mình động viên tinh thần chị em ,cổ động và bồi bạn chị em gắng sức vượt qua chặng đường gian khó này và mong rằng “tất cả rồi sẽ qua, sau cơn mưa trời sẽ sáng”. Cũng vì vậy mà mình rất quý trọng cuộc sống hiện tại của mình, so lên không bằng người ta , so xuống không ai bằng mình. Nắm bắt những cơ hội học hỏi giúp đỡ mọi người, và trân trọng những gì mà mình có.

Mình có lòng nhiệt tâm đối với công việc tại vì mình yêu thích Đài Loan, vì Đài Loan là quê hương thứ hai cuả mình, mình cống hiến Đài Loan không phải chỉ là sinh con, mà là từ bản thân bát đầu ,thay đổi bản thân để người Đài Loan nhìn thấy“con dâu Đài Loan ”không phải vì tiền và giấy chứng minh mà đến ,bao nhiêu công sức của mình đã bỏ ra đối với gia đình và con cái, vì muốn hiểu và hòa nhập vào đời sống Đài Loan mình đến trường học ,khu xã học tập, để con mình cũng giống như con cuả người Đài Loan ,không để cho con mình cảm thấy khác biệt và mặc cảm với mọi người. Nhờ đó mà con của mình không vì mẹ mình là người Việt Nam mà cảm thấy tự ti ,ngược lại cảm thấy rất là kiêu hãnh .Mình hy vọng rằng thông qua sự tuyên truyền của chúng mình ,ít nhiều sẽ thay đổi được ấn tượng về thành kiến của họ đối với Tân Di Dân chúng ta, hôn nhân của chúng ta không phải là mua bán ,đừng vì chúng ta là Tân Di Dân mà cảm mình thấy thấp hơn người ta một bực ,chúng ta không phải là món đồ để họ mua bán, chúng ta cũng là con người ,cho nên cần được sự tôn trọng, vì vậy trước hết chúng ta phải lấy lại tự tin ở chính mình, không cần họ thương hại mà là tôn trọng chúng mình.

Nhiều thứ trên đời đôi khi ta cảm thấy là rất bất công ,oán số trách phận, trách ông trời tại sao không công bằng ,có người giàu người nghèo, có người thì rất hạnh phúc có người thì bất hạnh, nhưng ông trời cho chúng ta một cái công bằng duy nhất đó chính là thời gian, bất cứ ai không kể trẻ lẫn già ,mỗi người đều có 24 tiếng đồng hồ, vì vậy xem chúng ta sử dụng nó bằng cách nào thôi. Thời giờ thấm thoắt thoi đưa,nó đi đi mất có chờ đợi ai? cứ vậy là thời gian trôi qua, và bây giờ con mình đã lên lớp một, còn mình thì gần tốp nghiệp cấp 3. và cũng trong 2 năm nay mình có cơ hôị đến các trường tiểu học giảng dạy tiếng Việt Nam cho con em Tân DI Dân chúng mình, vì vậy mình cảm thấy rất là mãn nguyện khi ước mơ của mình đã có điểm khởi đầu, đều này cho thấy chúng ta chỉ cần có ước mơ ,hãy nắm bắt cơ hội! “có chí có gan,gian nan vượt tuốt”

Được phục vụ anh chị em đồng hương là niềm vinh dự lớn nhất của mình ,tại vì mình ruốt cuộc đã có năng lực để trợ giúp họ, làm cho mình cảm thấy cuộc sống của mình phong phú hơn ,và có ý nghĩa hơn, hơn ai hết mình hiểu rõ tâm trạng hy vọng của anh chị em đồng hương , tại vì mình cũng là người tha hương đến ,mình cảm nhận được nỗi khổ cuả đơn thân ở xứ người ,nhìn thấy nụ cười vừa ý của anh chị em ,mình biết rằng công sức mình bỏ ra là có cái giá của nó. Hy vọng tất cả chị em chúng ta đều có được một mái ấm hạnh phúc,và ở quê hương mới này chúng ta cùng nhau phấn đấu cho thế hệ của con em chúng ta, “chim có đàn hót ,hót mới hay”chị em chúng ta cùng cố gắng nhé!

Tuy rằng mỗi ngày mình cũng phải thi đua với thời gian ,nhưng ngược lại mình cảm thấy tiếp thu được rất nhiều, không những về mặt kiến thức và trưởng thành , hơn nữa mình cảm thấy tự hào vì mình là con cháu Việt Nam.


 2014 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 人生的記事 Ký Sự CủA ĐờI

👤 小英

 

我在一個孩子眾多的家庭中出生長大,是越南華人,我爸爸教中文,媽媽是家庭主婦,我在父母的嚴厲管教、兄弟姐妹互相疼愛之中長大,讓我的童年充滿天真爛漫的回憶。爸爸熱愛教書,他專為鄰居孩子免費教學,每天晚上,當社區住戶的燈光打開,也是爸爸陶醉於講課的時候。我也是爸爸的忠實學生,因此從小就受到爸爸的影響,期望長大之後也跟隨父親的腳步,當一位老師。升中學時,爸爸每天晚上的教室裡不只是有他的學生,還有另一群小學學生等待著我幫他們補習。時間這樣地過去,總以為未來的願望將能夠實現,怎麼我的求學之路半途中斷,從此,我的夢想也隨之破碎。

二十歲,我曾聽說台灣是一座寶島,當時的我想像中的寶島是個美麗的地方,能夠發展我的未來,因此毫不猶豫地嫁到他鄉。離開家鄉,離開親愛的家人,我隨夫來到台灣,我的新故鄉。一眨眼就過了八年,那是一段歡樂與憂愁,酸甜苦辣一籮筐的日子,由於我們的悉心經營,幸福也會張開雙手迎接我。

剛到台灣的我,就像一顆小小的種子飛到陌生的地方,又害怕又擔心,不知能否在這塊土地發芽生根?因為有著大樹的保護和自己的堅持努力,種子已經在這塊土地快速萌芽、開花結果,剛在這塊土地開始生活的時候,我就像其他姐妹一樣,學習當地的語言、文化和風俗習慣。有著夫家的支持,我白天工作賺錢,為丈夫分擔家計,晚上去補習,接受新知識,好讓我日後能教育孩子。

上課的那段時間,我認識了幾位姐妹,有的人很活潑開朗,和我分享生活經驗,如何建立良好的婆媳關係。有的姐妹沒能得到夫家的支持,不願意幫忙照顧孩子讓她們上課,但姐妹們都需要修課證明才能申請身分證,不得已她們只好帶著孩子來上課。但也有姐妹被限制自由,不讓她們去上課,認為她們到學校就會學壞,結識朋友之後就會與夫家作對。但實際上,他們是害怕姐妹們學會聰明,就開始有自己的意見,有了身分證之後就會拋夫棄子,只希望姐妹們為家裡傳宗接代,對於不合理的事也不能發表意見,否則將被先生動粗教訓。為了孩子、為了避開人們的取笑,也是因為沒有求助管道,有一部分姐妹認為「何處能躲開烈日?不如當做還清世俗債」,因而只能忍耐地過日子。

四年後,經過一位同學的介紹,我來到新移民家庭服務中心擔任通譯工作,協助因為語言不通而面臨困境的越南姐妹,探訪剛來到台灣的姐妹,帶她們去找工作,引導他們尋找律師的協助,陪伴他們度過艱難的時期……。然而在這個中心,因有著上司的指導,有著同事姐妹們的指引與分享,我學習了不少東西,增加了許多新知識。我接下來的工作是社區銀髮族發展協會,宣導多元文化與移工權益,一開始長輩們都不願看我一眼,有的人還以輕蔑的態度看我,認為新移民來到這裡是為了騙他們的錢,有了身分證就拋夫棄子,有的時候,我則是談及移工的權益,例如看護姐妹的工作是照顧老人,雇主家不得差使她們做其他家事如飼養家畜或種菜、照顧農園等等,否則將會因觸法而受處分。那時候老人們都很憤怒,他們認為看護工什麼都不能做,那他們請看護工來做什麼?我當下的任務是要詳細地解釋,說明那是為了照護老人的品質,擔心看護工體力透支,勞動部才增設這個條款,因老人們不了解法律,同時也為了避免觸法,才向各位年長者宣傳及說明。

新移民姐妹也不是人人都一樣,古人有說「自家的燈自家亮」,有時候我們非局中人,不明白她們為何拋夫棄子,亦或是夫家有意侮辱她們,換作是長者們的子孫被夫家薄待,他們會不會也支持自己的子孫離開那段婚姻?但是,沒有身分證的新移民姐妹,如果離婚將被送回國,未來將沒有機會再見到孩子,所以當她們被夫家欺負,或被先生毆打,她們也會忍耐,等拿到身分證之後才選擇結束這樣的婚姻關係,請各位年長者別一竿子打翻整條船,好人壞人到處都有。

一回生兩回熟,一次又一次的文化與新移民、移工權益宣導,我發現自己更有膽量,說話也更順暢,應對態度也更進步,當年長者提出問題,我不再緊張,而是能找出完整的答案來說明。慢慢地,各位年長者也帶著笑容迎接我們,和他們一同進行越南文化、飲食的交流。

有許多參與跨國婚姻的人們來到台灣生活,要面對不少問題,而跨國婚姻在社會大眾的印象中也不是很好。很多台灣人認為新移民姐妹來到台灣生活,同時也製造更多的社會問題,例如有人認為新移民姐妹的孩子將比本地人發展遲緩,因為新移民姐妹不懂得如何教育她們的孩子。這是很嚴重的輕蔑態度,讓新移民姐妹感到很自卑。

新移民姐妹來自世界各地,她們有一顆勇敢、孝順的心,一部分是為了改善眼前的生活環境,一部分是因為家庭狀況而選擇台灣。但我相信,無論誰人都會抱著能夠找到幸福的港灣,能有一個精神的依靠,但最終,那願望是否能夠實現?

我在新移民家庭服務中心已經四年,這四年之中有無數的姐妹來到這裡尋找協助,有的人帶著傷痕纍纍的身體,有的人已經很久未能見到孩子,也有的人因為先生已過世受夫家壓迫,只想奪走屬於她們的東西,她們在淚水中談起自己的遭遇,我對她們的傷痛感同身受,她們的痛並非肉體之痛,而是心靈受到創傷,因她們隻身在陌生的他鄉,多少的夢想、多少的希望都托給這裡的家庭,她們付出多少的心力以經營這個家庭,換來的是人身自由被拘束限制,被當作賺錢的機器、家裡的阿信、傳宗接代的工具,聽得我也忍不住淚水,我鼓勵她們,陪伴她們走過這段困難的路程,只希望「一切都會過去,將會雨過天晴」。也因此,我很珍惜自己現在的生活,比上不足比下有餘。我抓住任何一個能夠學習和幫助別人的機會,也珍惜我所擁有的一切。

我對現在的工作富有熱誠,是因為我很喜歡台灣,因為台灣是我的第二故鄉,我對台灣的貢獻不只是生育孩子,而是從自身的改變開始,改變自己讓台灣人看到「台灣的媳婦」來到這裡不只是因為錢和身分證,我對家庭、孩子所付出的心力是因為想要了解、融入台灣的生活,我在社區大學上課是因為想讓孩子們能像其他本地人的孩子,不會因為媽媽的差異而感到自卑。也因此,我的孩子不會因為媽媽是越南人而自卑,反之他們還很驕傲。我希望透過我們的宣導,能夠多少改變人們對新移民的成見,我們的婚姻不是一樁買賣,別因為我們是新移民而覺得低人一等,我們是人,所以需要被尊重,因此首先我們得對自己有信心,不需要別人的憐憫。

人生有許事多讓我們感到不公平,怨嘆命運,有人富裕有人貧窮,有的人很幸福也有人極其不幸,但上天也給我們唯一公平的東西就是時間,任何人無論是老少都只有二十四小時,只是看我們如何使用。時間之梭不停擺動,它一過去誰人都不等。我的孩子已上小學一年級,而我也即將高中畢業。也在這兩年內,我有機會到各個小學為新移民孩子教授越南文,我為了能夠開始實現自己的願望感到非常開心,這也證明,只要我們有夢想,請及時抓住機會!「有意志有膽識,任何艱難都能越過」。

能夠服務同鄉朋友是我最大的榮幸,因最終,我已經有能力去協助他們,讓我覺得生活變得更豐富也更有意義,我比任何人更能瞭解同鄉朋友做出犧牲的心情,因為我也是從異地來到這裡,我能感同身受隻身在他鄉的辛苦,看見同鄉朋友滿意的笑容,我知道我的付出是有相等的價值。希望我們姐妹都能有幸福的家庭,在這個新故鄉,我們一同為下一代奮鬥,「鳥兒成群,鳴聲更佳」,姐妹們,大家一起努力哦!

雖然我每天也在跟時間比賽,但我的收獲也不少,不止是知識與成長,還因為自己是越南子孫的身分而自豪。

Comments are closed.