TRUYỆN CỦA MỘC MIÊN

🇻🇳 2020 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 TRUYỆN CỦA MỘC MIÊN
👤 Nguyễn Thị Nhung

Tiết trời đã độ cuối xuân
Xanh tươi cỏ lá buâng khuâng đất trời.
Miên vừa mới chớm đôi mươi
Khoác tà áo cưới đẹp tươi xuân thì
Bịn rin chẳng muốn bước đi
Xe hoa đầu ngõ vừa khi tới rồi
Niềm vui xen lẫn bồi hồi,
Chàng người ngoại quốc tới rồi- Rước dâu!
Đi qua nhữ ngõ những cầu
Qua cây hoa gạo đứng đầu làng Then
Bờ vai nước mắt lem nhem
Nụ còn chưa nở, đừng đem về nhà.
Lưng còng mẹ đứng đằng xa,
Trông theo bóng nhỏ dần xa cổng làng.
Mong con chân bước vững vàng
Ở quê hương mới gian nan không lùi.

***

Em vừa mới độ đôi mươi
Vì yêu thương mới cưới “Người Đài Loan”
Tưởng rằng cuộc sống huy hoàng,
Ở nơi đất mới, ngỡ ngàng không thôi.
Lời yêu anh hứa đầu môi,
Về đây có lứa, có đôi xum vầy.
Sáng ra ruộng lúa cấy cầy
Chiều về ta lại chăm cây trong vườn.
Mẹ anh dù rất yêu thương,
Nhưng đôi lời nói đơn phương phật lòng
Lời ra sợ sẽ nhọc công,
Đành thôi thing lặng như không có gì.
Thế mà tinh ý có khi,
Mắt nhìn thấy đỏ, hỏi chi tỏ tường.
Rõ là một mối tai ương,
Mẹ chồng khó xử đôi đường dâu-con.
Thế rồi chuyện hóa cỏn con
Em là dâu mới, tiếng còn chưa thông(1)
Hóa ra ngôn ngữ bất đồng
Nên là anh lại mất công tìm tòi.
Chồng đi hỏi khắp cùng trời,
Mới hay có lớp cho người nhập cư(2).
Ngày thì bận chẳng có dư,
Tối thì em lại khư khư sách đèn
Thấy em đọc giỏi anh khen
Vợ anh tiến bộ vì xem sách nhiều.
Mẹ chồng cũng mỗi chiều chiều
Cùng em trò chuyện thật nhiều điều hay.
Mà ngày thì cứ qua ngày
Hôm nay, em cũng nói hay tiếng Đài(3)
Dẫu biết sự học còn dài
Nên em chăm chỉ miệt mài mỗi khi.

***

Hàng xóm hỏi đã có gì?
Anh cười mà nói có chi vội vàng.
Đợi em đọc viết rõ ràng
Có thêm người nữa mới càng vững tâm.
Thương con lặng lẽ âm thầm
Vẫn là cha mẹ ân cần bảo ban.
Mẹ dậy em nấu canh gan(4)
Dậy em nấu cá, cơm rang, cơm dầu(5)
Khi “bao” sủi cảo(6) lần đầu
Em làm hình giống móc câu, mẹ cười.
Cha mẹ cũng dẫn đi chơi
Cho em biết được nơi nơi muôn mầu.
Làm sao có thể đi tàu,
Đến nơi mua vé cùng nhau xếp hàng.
Đi khắp biển bạc núi vàng,
Thêm yêu hòn đảo Đài Loan quê mình.
Thương nhau siết chặt thân tình
Kỉ niệm lưu giữ bức hình ở đây
Ngắm rừng, ngắm núi, ngắm mây,
Ngắm anh đào nở hây hây má hồng
Bốn mùa xuân, hạ, thu, đông,
Đài Nam, Đài Bắc, Bình Đông, Cao Hùng…
Nam Đầu đồi núi trập trùng
Dương Minh đào thắm nở cùng dịp xuân
Dã Liễu, Nhật Nguyệt, Cửu Phần
Cơ Long, Đạm Thủy, Thập Phần, Long Sơn
Tây Môn Đình, A Lý Sơn
Kìa một lẻ một* cao hơn núi rồi
Ta-ro-ko(7) rất bồi hồi
Lần đầu em ngắm đá ngồi trên mây.
Vì gì em đã đến đây?
Chẳng bằng hạnh phúc ngày ngày bên anh.

***

Nhớ khi đó, lúc xuân xanh
Tất tả sớm tối, chạy quanh lo nhiều.
Lo cho em hết mọi điều
Lo em gái nhỏ chiều chiều nhớ quê.
Anh đem trồng dọc lối về
Hàng cây gạo đỏ, lời thề thủy chung.
Cánh hoa đỏ mượt như nhung,
Tuổi thơ con gái lớn cùng tháng năm
Khi con đi học thật chăm
Khi con cùng bạn đánh khăng(8), đánh chuyền(9)
Trời sao khéo sắp nhân duyên
Anh mười phần đảm, chính chuyên phận mình.
Nhớ quê hương, suối thân tình
Năm con mười tuổi chúng mình về quê.
Đúng mùa hoa gạo xum xuê
Cô con gái nhỏ say mê cả ngày.
Làng Then chẳng mấy đổi thay
Vẫn con đê nhỏ giống ngày em đi.
Đưa con thăm bác, thăm dì
Thăm ngôi miếu nhỏ ngoại đi tuần rằm
Con gái biết nói, biết ăn(10)
Tiếng Việt trôi chảy, rất năng cùng bà
Con đi thăm hết mọi nhà
Thêm yêu dòng máu Việt pha với Đài.
Thế rồi đến một sớm mai,
Rời bàn tay nhỏ xạm chai tuổi già
Tạm biệt cây gạo đi xa
“Làng Then” hai tiếng thiết tha tấm lòng.

***

Cuộc sống bình dị thong dong
Những chiều êm ả nhà trong ngõ ngoài
Tình thương thì vẫn còn hoài
Gia đình trên dưới trong ngoài ấm êm
Con gái cũng đã lớn thêm
Mỗi ngày đi học, mỗi đêm luyện rèn
Một lòng vẫn nhớ làng Then
Mong ngày trở lại lối quen thuở nào
Rồi như một giấc chiêm bao
Dịch bệnh kéo đến ào ào bão giông(11)
Trông về phía biển mênh mông
Thương cha, nhớ mẹ mà không lối về.
Mong cho sớm hết nhiêu khê
Qua trận đại dịch về quê thăm nhà.
Lưng còng, mắt kém, tuổi già
Làng Then vẫn mỗi chiều tà ngóng mong.
Nghe tin nước mắt lưng tròng
Thương cho thân mẹ lưng còng gió sương
Đi quan muôn nẻo chữ THƯỜNG
Mẹ vừa nhắm mắt, lá đương lìa cành
Ngày ấy cũng vẫn trời thanh
Cánh hoa gạo đỏ mong manh giữa trời.
Trọn theo suốt một kiếp đời
Bên tình bên hiếu, muôn lời thở than.

***

Ngày đi mẹ dặn vững vàng
Cha còn đứng ở đầu làng trông mong
Đêm dài đôi mắt chong chong
Như cây hoa gạo chờ mong một người
Bao giờ thế giới lại cười?(12)
Con về ôm lấy cả người lẫn gương
Rồi ra đầu ngõ cuối đường
Giống như khi nhỏ vẫn thường đợi “U”!
Đài Bắc 3:30 sáng ngày 2 tháng 4 năm 2020.

Chú thích:

(1) Cô dâu Việt mới sang Đài Loan sinh sống nên tiếng phổ thông cũng chưa nói được nhiều.

(2) Lớp học bổ túc văn hóa buổi tối được mở tại các trường tiểu học khắp Đài Loan.

(3) Cô dâu ngày nào đã nói được cả tiếng phổ thông và tiếng địa phương ở Đài Loan.

(4) Canh gan nấu gừng

(5) Cơm dầu: 油飯

(6) Sủi cảo: 水餃

(7) Những địa danh nổi tiếng ở Đài Loan. * Tòa nhà Taipei 101

(8) Đánh khăng: một trò chơi dân gian ở Việt Nam

(9) Đánh chuyền (Đánh chắt, đánh chuyền): một trò chơi dân gian Việt Nam

(10) “Học ăn, học nói, học gói, học mở”: câu tục ngữ nói về những điều cơ bản trong cuộc sống mà con người ta phải học để có được cách ăn ở, giao tiếp, cách đối nhân xử thế sao cho lịch sự, tế nhị, văn minh

(11)Ngày 11 tháng 3 năm 2020 từ Thụy Sĩ, các lãnh đạo của WHO chính thức tuyên bố dịch bệnh hô hấp cấp do virus corona chủng mới gây ra (COVID-19) là đại dịch toàn cầu. (https://www.bbc.com/news/world-51839944)

(12) Trước diễn biến phức tạp của dịch bệnh, cô gái mong cho mọi chuyện bình an sớm trở lại bình thường.

Lời tựa

Bài thơ kể về một cô gái tên Miên rời xa cha mẹ, quê hương đi lấy chồng và sinh sống ở Đài Loan với những câu chuyện hết sức đời thường và nỗi ân hận day dứt khi cô không kịp về gặp mặt mẹ lần cuối. Mở đầu là một đám cưới vào tháng ba mùa hoa gạo- mộc miên như tên gọi của cô, cô gái cùng tình yêu đã vượt đại dương đến sống ở Đài Loan. Ở quê hương mới dù được chồng và cha mẹ chồng thương yêu nhưng trong gia đình vẫn gặp những khúc mắc, sau cùng người chồng cũng phát hiện do bất đồng ngôn ngữ dẫn đến những hiểu lầm. Rồi anh cũng tìm lớp học cho vợ anh và dần dần thích nghi với cuộc sống mới. Phần tiếp theo là lời cô gái kẻ khi được đi thăm nhiều địa danh nổi tiếng khắp Đài Loan khiến cô thêm yêu quê hương mới. Rồi ngày tháng êm đềm qua đi, cô con gái nhỏ 10 tuổi được bố mẹ đưa về thăm quê ngoại. Trở lại làng Then không có nhiều thay đổi, nhưng cô gái ngày nào đã là mẹ một bé gái vẫn luôn tự hào mang hai dòng máu Việt Đài. Đến khi về lại Đài Loan con gái nhỏ vẫn mong trở về thăm bà ngoại. Thế nhưng mùa hoa gạo lại nở, vì dịch bênh toàn cầu hai mẹ con không thể về thăm ngoại khi bà lâm bệnh nặng và cũng là nỗi ân hận suốt đời của cô gái không thể về gặp mặt mẹ lần cuối. Đoạn cuối là hình ảnh người cha ở đó vẫn mong chờ cô từng ngày về thăm, cũng như ước mong cho đại dịch sớm qua đi để cô có thể về lại quê hương, để như ngày bé cô đứng ở đầu ngõ ngóng mẹ về mỗi khi.

Hình ảnh cây hoa gạo đầu làng với ngôi miếu trong bài thơ được lấy cảm hứng từ cây gạo và miếu Bà Cô ở xã Lãng Sơn, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang, Việt Nam ( https://vtv.vn/du-lich/check-in-cay-gao-do-ruc-gay-sot-o-bac-giang-20200317145802031.htm).


📝 Lời bình của Ban giám khảo|阮青河

很有創意,用6-8詩體來敘述一個女孩的人生,穿越整個故事就是木棉花的影子,看了之後就覺得替他開心。

📝 Lời bình của Ban giám khảo|王一煥

Bài thơ này thuộc Thể thơ lục bát là một thể thơ của Việt Nam, đúng như tên gọi, một cặp câu thơ cơ bản gồm một câu 6 âm tiết và một câu 8 âm tiết, phối vần với nhau. Một bài thơ lục bát gồm nhiều câu tạo thành không hạn chế số câu.

Tác gỉả lấy cảm hứng từ cảnh tượng cây gạo và ngôi miếu trong làng để sáng tác bài thơ, bài thơ kể về một cô gái tên Miên rời xa cha mẹ, quê hương đi lấy chồng và sinh sống ở Đài Loan, đám cưới vào tháng ba mùa hoa gạo. Ở quê hương mới dù được chồng và cha mẹ chồng thương yêu nhưng trong gia đình vẫn gặp những khúc mắc, sau cùng ông chồng cũng phát hiện do bất đồng ngôn ngữ dẫn đến những hiểu lầm và ông chồng cũng tìm lớp học tiếng Trung cho vợ anh tham gia học tiếng và dần dần thích nghi với cuộc sống mới.

Cô Miên kẻ khi được đi thăm nhiều địa danh nổi tiếng khắp Đài Loan khiến cô thêm yêu thích quê hương mới.

Con gái nhỏ 10 tuổi của cô Miên được đưa về thăm quê ngoại, sau khi về lại Đài Loan, con gái nhỏ vẫn mong trở về thăm bà ngoại. Thế nhưng mùa hoa gạo lại nở, vì dịch bênh toàn cầu, hai mẹ con không thể về thăm ngoại khi bà lâm bệnh nặng và cũng là nỗi ân hận suốt đời của cô gái không thể về gặp mặt mẹ lần cuối. Còn hình ảnh người cha ở đó vẫn mong chờ cô Miên từng ngày về thăm, cũng như ước mong cho đại dịch sớm qua đi để cô có thể về thăm quê hương.

Bài thơ này nói lên hai vợ chồng hỗ trợ lẫn nhau trong cuộc sống, giúp cho tình cảm vợ chồng thăng hoa; cô Miên yêu thích quê hương mới – Đài Loan và nhớ những người thân ở quê hương Việt Nam.

這首詩的詩體為六八體,是越南傳統詩歌形式,其詩句以六字和八字的形式重複交替,有押韻,無詩句數量限制。

作者從越南家鄉村子裡的木棉花和廟宇景象來擷取靈感,創作了這首六八體詩,本詩文敘述一位名字叫阿棉的女子離鄉背井從越南嫁到台灣來,在三月份結婚,適逢是木棉花盛開季節。雖然生活在新的環境且得到公婆的愛護,但家裡仍有些困擾存在,後來,先生才發現由於語言差異所帶來的誤會,先生則積極尋找新住民中文班,讓太太去學習華語,慢慢適應新生活。

阿棉遊玩了全台灣各地著名景點,讓她更喜愛新的家鄉台灣。

阿棉的女兒10歲那年,回越南探望外婆,回台之後,小女兒仍希望再次前往越南探望外婆,時間上剛好是木棉花盛開季節,但因全球新冠肺炎疫情正在發生,母女兩人無法回家鄉探望正在病重的外婆,無法看到母親最後一面,阿棉深感遺憾。還有父親也在盼望阿棉回家鄉探視,那只有等新冠肺炎疫情過後才能實現。

這篇詩文凸顯出夫妻兩人在生活上相互扶持,讓彼此感情升溫;阿棉喜愛新的家鄉台灣,也想念越南家鄉親人。