Bước ngoặt cuộc đời tôi

🇻🇳 2020 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 Bước ngoặt cuộc đời tôi
👤 Bùi Thị Thảo

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội – 1 thành phố xinh đẹp nhưng tấp nập và hối hả. Tôi sống trong một gia đình khá là nề nếp, bố mẹ rất nghiêm cho nên họ đã dạy dỗ tôi theo đúng nết của những người con gái cổ xưa Việt Nam. Do đó, ngay từ nhỏ tôi đã có lối sống hướng nội, khá là nhút nhát và luôn phụ thuộc vào bố mẹ cho nên đối với tôi mà nói, ngày qua ngày cứ trôi qua nhẹ nhàng là hạnh phúc lắm rồi. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua như thế cho đến ngày tôi bước chân vào cánh cổng trường đại học sư phạm. Bạn biết tại sao tôi lại chọn và theo học tại ngôi trường này không? Lí do chính là tôi không muốn phụ sự mong mỏi của bố mẹ khi đã vạch ra tương lai cho tôi, và hơn hết chính là trước giờ tôi chưa bao giờ biết mình muốn gì và làm gì vì những thứ đó đều đã có bố mẹ tôi lo cho từ A-Z rồi.

Nhưng có lẽ lần này tôi đã sai, không phải cái gì bố mẹ lựa cho mình đều hợp với mình cả. Khi vào đây học một thời gian, tôi cảm thấy mình không có hứng thú với nghề sư phạm, tôi và nó như hai đường thẳng song song vậy, tôi dần lạc mất phương hướng. Trong lúc tôi bối rối nhất, mơ hồ không biết nên đi về đâu thì một cuộc gọi lạ đã đánh thức tôi, giới thiệu về chương trình Tân Hướng Nam của Đài Loan và tôi như bừng tỉnh, lao đầu vào tìm hiểu đất nước xinh đẹp này. Và khi tôi quyết định đến Đài Loan du học, tôi có xin phép bố mẹ và tôi cũng đã biết trước phản ứng của bố tôi là không cho phép tôi đi, sợ tôi ở nơi xa lạ kia không ai chăm sóc, sợ tôi sẽ gặp phải những nguy hiểm,…. Tôi e dè nhìn sang mẹ nhưng mẹ tôi làm tôi thật bất ngờ, mẹ đồng ý cho tôi đi và còn cổ vũ tôi. Tự tin trong tôi lại càng được đẩy lên cao. Sau bao ngày thuyết phục bố, cuối cùng bố cũng gật đầu cho tôi theo học nơi xứ người.

Tôi quyết định du học là để thay đổi bản thân, học thêm một ngôn ngữ mới, tiếp xúc với một nền văn hóa mới, kết thêm nhiều người bạn mới và hơn hết là có một tài sản riêng cho mình. Ôm bao mộng mơ và hoài bão của tuổi 19 đến Đài Loan, tự vạch ra cho mình một tương lai tươi đẹp, tôi mỉm cười tạm biệt bố mẹ và bước lên máy bay. Cuộc đời tôi bắt đầu lật sang trang mới từ đây…

Ngày đầu bước chân đến Đài Loan, tôi cũng như bao bạn khác, có bỡ ngỡ, có lo lắng, có nhớ nhà nhưng lại không muốn về. Tại sao ư? Nơi đây có quá nhiều thứ để nói, không phải tôi sang đây thì tôi sẽ nói tốt về đất nước họ và chê đất nước của mình đâu nhưng sự thật là sự thật, cái gì đáng khen, đáng chê mình vẫn cứ phải thành thực.

Thứ nhất là về luật pháp, luật pháp của Đài Loan rất nghiêm ngặt, camera có mặt ở khắp mọi nơi nên bạn hoàn toàn có thể an tâm khi ra đường dù chỉ mình mình, ban đêm hay ban ngày, trong tay có nhiều đồ giá trị gì đi nữa thì cũng không lo bị cướp, bị trộm đâu.

Thứ hai là về giao thông, giao thông ở đây rất an toàn và thuận tiện, nào là xe đạp công cộng, xe máy, xe bus, tàu hỏa, tàu điện ngầm…Dù nhiều phương tiện như thế nhưng không lo tắc đường nghèn nghẹt, cả tiếng đồng hồ mới nhích được 1 mét như ở việt nam đâu nhé. Thêm vào đó là phải kể đến ý thức của người dân nơi đây cũng rất cao, vì sơ xảy ra một chút thôi là camera sẽ ghi lại và các anh cảnh sát sẽ đến gặp bạn ngay đó.

Thứ ba là về cửa hàng tiện lợi, Đài Loan là 1 trong những đất nước có nhiều chuỗi cửa hàng tiện lợi nhằm phục vụ cho đời sống nhân dân tốt hơn. Một trong số đó thì không thể không kể đến những cái tên đã quá hot rồi, đó chính là Seven Eleven, Family Mart, OK Mart…Những cửa hàng tiện lợi này không phải chỉ bán đồ ăn, nhu yếu phẩm hàng ngày đâu nhé, nó còn có một chức năng khác nữa là gửi và nhận đồ. Các chuỗi cửa hàng này có mặt ở khắp các tuyến phố, các con đường nên không khó tìm đâu nhé. Quá tiện phải không nào?

Tiếp đến chính là ý thức phân loại rác và thu rác theo ngày quy định. Nghe thật lạ phải không? Nhưng nó là có thực và nó đã ăn sâu vào tiềm thức của người đân nơi đây rồi. Khi tôi mới đến đây, tôi không biết về chuyện phân loại rác này, tôi cũng cứ như ở nhà, cái gì là rác thì tôi đều ném chung chúng vào một cái thùng vào sau đó khi đầy thùng rồi thì đem chúng ra nơi quy định đổ. Sau một vài lần được học hỏi và nghe mọi người giải thích thì tôi đã biết cách phân loại chúng, không còn phạm sai lầm nữa.

Bên cạnh đó, không khí nơi đây rất trong lành, không khói bụi, người dân hiền hòa, hiếu khách….Và còn nhiều. rất nhiều điều nữa nói về nơi đây, khéo kể đến đem cũng chưa hết ấy chứ.

Tôi sống và học tập ở Đài Loan 2 năm rồi, 2 năm không phải là dài cũng không phải là ngắn nhưng nó đã giúp tôi trưởng thành hơn, chín chắn hơn, và khi rời vòng tay bố mẹ thì cũng là sự khởi đầu cho những tháng ngày tự lo cơm – áo – gạo – tiền. Nghe thì vất vả thật đấy nhưng một khi bạn đã trải nghiệm và quen dần với nó rồi thì bạn sẽ không thấy nó đáng sợ như những gì mình đã nghĩ đâu, và bên trong đó còn có cảm giác vui vui đến khó tả sao ấy. Hoặc đó cũng là do đây là lần đầu tiên tôi đi làm, kiếm được đồng tiền do chính mình làm ra và tiêu sài chúng. Ôi cái cảm giác thật sung sướng làm sao!

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, sống ở hòn đảo nhỏ này thích thì thích thật đấy nhưng bạn phải chuẩn bị cho mình một tư tưởng thật tốt, không phải cứ đi du học là cuộc đời bạn sẽ toàn màu hồng đâu. Sai lầm lớn đó. Những ngày đầu khi tôi mới chân ướt chân ráo sang đây, tôi gặp phải rất là nhiều khó khăn, nào là bất đồng ngôn ngữ. Các bạn nói gì tôi không hiểu, không biết diễn đạt với họ ra sao, dù có các anh chị phiên dịch giúp đỡ nhưng không phải lúc nào họ cũng rảnh để giúp bạn cả, cho nên khi đó tôi đã lao đầu vào học đến nỗi đầu đau như muốn nổ tung ra, mắt thâm cuồng và gầy sụt đi trông thấy nhưng tôi vẫn tự nhủ là vì tương lai tốt đẹp, mình phải cố gắng lên.

Khó khăn tiếp theo đối với tôi chính là đồ ăn. Tôi là một người khá là kén ăn cho nên những món ăn ở đất nước mới này đã làm tôi phải đắn đo suốt, có nhiều món ăn khá là nhiều dầu mỡ làm tôi không tài nào làm quen với nó được.

Một khó khăn nữa mà tôi nghĩ ai cũng có đó chính là nỗi nhớ nhà, nhớ những món ăn bố mẹ nấu, thèm cái cảm giác được bố mẹ mắng như hồi xưa…. nhưng hoài niệm vẫn chỉ là hoài niệm mà thôi, mình đang ở đất nước mới thì mình phải làm quen với lối sống và văn hóa nơi đây nên tôi đã tập ăn dần những món ăn Đài, tập đi chợ, tập nấu cơm…và với những cái tập đấy đã giúp tôi trưởng thành hơn, không còn là cô bé vụng về của ngày trước nữa. Tôi cũng không còn tự ti về ngôn ngữ hạn hẹp của mình nữa, giờ đây tôi hoàn toàn có thể tự tin giao tiếp với người bản địa một cách lưu loát.

Đôi khi sẽ có nhiều người hỏi tôi rằng “xa gia đình có vui không?”. Xa gia đình không hề vui một chút nào đâu nhé, vì một khi bạn đã xác định rời khỏi vòng tay bao bọc của bố mẹ thì bạn buộc phải học cách tụ lo cho bản thân, tự mình gánh vác những chông gai của cuộc đời. Nhưng bạn sẽ không cô đơn một mình đâu, vì bên cạnh bạn luôn có những người thầy cô tận tụy, các anh chị phiên dịch luôn tận tình giúp đỡ. Trường tôi là như vậy đấy, trường các bạn thì sao?

Một người nữa lại hỏi tôi rằng ” Ở bên đó có bị áp lực không?”. Làm cái gì đều có những cái ap lực riêng của nó phải không các bạn, nhưng quan trọng hết là khi chúng ta mệt mỏi, áp lực cuộc sống đè trên vai, các bạn sẽ giải quyết chúng như thế nào? Tôi thì rất đơn giản, một là khóc một trận thật to xong là hết, hai là gọi nói chuyện với bố mẹ là bao nhiêu buồn phiền trong tôi đều tan biến hết. Quá đơn giản phải không nào?

Và câu hỏi khiến tôi luôn băn khoăn suy nghĩ đó chính là “Sau khi tốt nghiệp có còn muốn về Việt Nam không?”. Có hay không thì còn phải xem duyên của tôi với đất nước nhỏ này có lớn không đã. Có duyên với nhau thì chúng ta sẽ lại cùng nhau trải nghiệm những cuộc hành trình mới, còn nếu không thì cũng coi như là một trải nghiệm đẹp trong thanh xuân của tôi. Lựa chọn sinh sống và học tập tại Đài Loan là một quyết định đúng đắn – một đất nước nhỏ đáng để sống.

Sẽ có những giọt nước mắt tuôn rơi nhưng phía sau nó là cả bầu trời hạnh phúc. Chúc các bạn thành công!


📝 Lời bình của Ban giám khảo|王一煥

Bài viết diễn đạt dễ hiểu, lời văn trôi chảy, rõ ràng. Tác giả sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, sống trong một gia đình khá là nề nếp, bố mẹ dạy dỗ rất nghiêm. Tác giả quyết định đến Đài Loan du học, có xin phép trước với bố mẹ, tác giả cũng đã biết trước phản ứng của bố tôi là không cho phép đi, sợ ở nơi xa lạ kia không ai chăm sóc, sợ sẽ gặp phải những nguy hiểm,…. Ngược lại mẹ đồng ý cho đi và còn cổ vũ tác giả. Sau bao ngày thuyết phục bố, cuối cùng bố cũng gật đầu cho tác giả đi du học Đài Loan.

Ở Đài Loan có quá nhiều thứ để nói và chia sẻ, Thứ nhất là luật pháp của Đài Loan rất nghiêm ngặt, camera có mặt ở khắp mọi nơi nên bạn hoàn toàn có thể an tâm khi ra đường dù chỉ một mình, ban đêm hay ban ngày, trong tay có nhiều đồ giá trị gì đi nữa thì cũng không lo bị cướp, bị trộm.

Thứ hai là giao thông ở Đài Loan rất an toàn và thuận tiện, nào là xe đạp công cộng, xe máy, xe bus, tàu hỏa, tàu điện ngầm… không lo tắc đường, thêm vào đó là phải kể đến ý thức của người dân nơi đây cũng rất cao, vì sơ xảy ra một chút sự cố thôi là camera sẽ ghi lại và các anh cảnh sát sẽ đến gặp bạn ngay đó.

Thứ ba là Đài Loan có nhiều chuỗi cửa hàng tiện lợi nhằm phục vụ cho đời sống nhân dân tốt hơn.

Tiếp đến chính là ý thức của người dân Đài Loan phân loại rác và thu rác theo ngày quy định. Nghe thật lạ phải không? Nhưng nó là có thực và nó đã ăn sâu vào tiềm thức của người đân nơi đây rồi.

Tác giả sống và học tập ở Đài Loan 2 năm rồi, trong trường có các thầy cô và bạn học giúp đỡ, ngôn ngữ không thành vấn đề, nhưng vẫn không ngừng trau dồi thêm tiếng Trung.

Một khó khăn nữa là tác giả tập ăn dần những món ăn Đài, tập đi chợ, tập nấu cơm…và với những cái tập đấy đã giúp tác giả trưởng thành hơn, không còn là cô bé vụng về của ngày trước nữa.

文章敘事簡明、文句流暢、清晰。作者生長在越南河內,生活在一個有規律的家庭,父母管教嚴厲。作者談到自己的決心到台灣留學,有事先請示過父母,在作者的預料中父親立即反應阻止因怕孩子到異國乏人照顧,怕遇到危險怎麼辦…..等等,相反的母親卻大力支持,經過多日說服父親,最後父親也首肯同意作者到台灣留學。

台灣有許多可以分享的資訊,第一、台灣的法律非常嚴厲,為了安全起見,在每一個街頭幾乎都有加裝監視錄影系統,日夜保護路人的人身安全與財產。

第二、台灣交通工具安全且方便如YouBike、機車、公車、火車、捷運…不擔心塞車,台灣公民意識高,萬一發生交通事故會被街上的監視器拍下來,警察會循監視畫面找到肇事者。

第三、便利商店在台灣很多,對民眾在日常生活中提供服務。

再來是家庭垃圾分類,垃圾不落地,民眾要依照垃圾車來收取垃圾的時間,台灣民眾遵守法律規定,習慣了,不覺得怪異。

在台灣念書已有2年了,學校師長和同學隨時協助,語言應該沒問題,但仍不斷在學習。

在台念書期間,很困擾的是要慢慢適應台灣料理,自己試著到市場買菜、學習煮飯做菜,讓自己學習到很多,成長很多,不再像以前是一位笨拙的小女生了!