VIẾT CHO EM ÚT – MỘT CẬU BÉ CHƯA TỪNG NẾM TRẢI

🇻🇳 2020 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 VIẾT CHO EM ÚT – MỘT CẬU BÉ CHƯA TỪNG NẾM TRẢI
👤 HUỲNH LÊ NHƯ THUẬN

Chắc cũng khá lâu rồi, tôi chưa “sống lại” với đam mê của mình: Văn học, kể từ sau khi thi Tốt nghiệp Trung học Phổ thông. Đối với tôi, viết văn là một hành động sáng tạo nghệ thuật, mà “Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn“ (Nguyễn Đình Thi). Vì khi đó, tôi được cháy hết mình với văn chương và tỏa lòng ra một cách thật mạnh mẽ. Mỗi khi cầm viết, tôi luôn tự ý thức xem mình đang viết cho ai, viết về cái gì và viết như thế nào? Hôm nay, tôi thấy được thông tin của cuộc thi với cái tên thật đặc biệt: Văn học di dân và di công thì tôi chẳng ngần ngại cầm bút lên và viết. Chẳng biết kết quả có ra sao nhưng khi đọc thông tin của cuộc thi, tôi đã cảm thấy vô cùng xúc động, vì nhằm động viên và ghi lại giai đoạn của quá trình sống nơi đất khách và cuộc sống của con người hai quê, giống với tôi vậy: du học sinh. Và bây giờ, tôi xin được mượn trang viết này, để trải lòng mình.

Đài Trung, ngày 10 tháng 05 năm 2020.

Gửi Thiện – em út của anh !

Chắc em rất bất ngờ khi đang cầm trên tay bức thư của anh hai viết cho mình đúng không? Nhưng cái gì cũng đều có lý do cả. Anh hai muốn em đọc để hiểu, để cảm nhận, đồng thời hãy xem nó như là một bức thư được viết cho tương lai của mình.

“Một ngày, ba ngày, hai tuần, rồi một tháng”. Đó là những khoảng thời gian mà anh hai đã đếm từ lúc đặt chân sang vùng đất mới. Cũng gần hai tháng chúng ta xa nhau, chắc em nhớ anh hai nhiều lắm. Anh cũng vậy, nhớ em nhiều, nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ họ hàng mình lại nhiều gấp bội nhưng phải gác tất cả sang một bên để tập trung vào việc học. Tuy một tuần, có vài lần gọi về để gặp mọi người nhưng khi tình cảm gia đình được truyền qua sóng điện thoại thì nó lại trở nên mờ nhạt và khô cứng. Vì chúng ta không thể cảm nhận rõ được trong ánh mắt của đối phương đang chất chứa điều gì. Thôi thì anh hai viết lá thư này để ít ra em còn nhớ và cầm để hiện hữu rõ, đồng thời cũng muốn từ từ cùng em tâm sự.

Em cũng biết lý do anh hai chọn con đường du học là vì sao phải không? Cha mình không may mắn khi lớn lên thiếu vắng đi tình yêu thương sâu sắc từ người cha khi chỉ mới 6 tuổi. Và rồi từ đó, nhờ sự cưu mang của các cô trong gia đình, cha mình cũng lớn, cũng trưởng thành và bước vào đời. Tuy có một chút khó khăn hơn nhiều người, nhưng anh hai nghĩ cha cũng đã rất mạnh mẽ để vượt qua được nỗi mất mát đó. Những tưởng sẽ được bù đắp bằng tình thương vô bờ của mẹ nhưng rồi cả điểm tựa cuối cùng ấy cũng dứt áo ra đi, để tìm cho mình một hạnh phúc mới. Chắc có lẽ, vì sự thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần đã tác động không nhỏ đến tư tưởng hôn nhân sau này của cha. Tuy gia đình chúng ta thường xuyên xảy ra xung đột, thậm chí có những lúc đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại nhưng rồi cũng vì lòng bao dung của mẹ, sự thay đổi vì ân hận từng ngày của cha mà mọi người cùng nhau vượt qua tất cả để có được cuộc sống ở hiện tại.

Anh hai cảm thấy mình thật ngu ngốc khi mãi đến năm 15 tuổi mới hiểu được nổi vất vả, nhọc nhằn của cha mẹ. Từng chứng kiến và thậm chí đã trải qua những lúc khó khăn nhất đã giúp anh hai nhận thức rõ về nhiều sự thiếu thốn cần thiết của trẻ em trong cuộc sống. Đã từng có người nói với anh hai rằng: “Cái nghèo đã giết chết ước mơ của tôi”. Và cũng từ đó, tự bản thân ý thức được sau này phải làm những gì không chỉ để thực hiện được ước mơ của bản thân, giúp đỡ cho cha mẹ mà hơn thế còn là muốn cho em có đủ điều kiện để có thể theo đuổi những đam mê tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của mình, và việc anh hai lựa chọn đó chính là con đường du học Đài Loan. Chọn du học là vì biết được sẽ làm gì để thực hiện hoài bảo của mình, mọi người tin vào anh hai, và anh hai sẽ biến những giấc mơ đó thành sự thật. Đọc tới đây chắc em cũng có chút rung động rồi nhỉ. Cũng không còn trách “Tại sao lại chọn đi xa nhà vậy? Không nhớ nhà sao?”. Đối với chúng ta thì chi phí qua được đây cũng không phải là chuyện dễ dàng, nhưng thôi, không kể ra vì nó không phù hợp ở thì hiện tại.

Thiện biết không, từ lúc ngồi ở phòng chờ bay, đã có người ngồi khóc như một đứa trẻ và thậm chí khi sang được đây an toàn, mỗi tối “đứa trẻ” ấy cũng khóc . Khóc vì hạnh phúc mình bước đầu thực hiện ước mơ du học nhưng giọt nước mắt vì nỗi nhớ nhà, xa người thân, xa bạn bè lại chiếm rất lớn. Anh vẫn nhớ rất rõ có những bữa cơm ấm cúng của gia đình mình. Tuy đó không phải là những món ăn ngon nhưng ít ra đó là lúc cả nhà chúng ta cùng quây quần bên nhau để gắp cho nhau từng miếng thịt, cũng như trao cho nhau những yêu thương đong đầy, mà chắc sẽ rất lâu anh hai mới có thể cảm nhận lại được. Những lúc ở gần cha mẹ, anh hai được dặn dò rất nhiều nhưng bài học luôn được cả hai tâm đắc vẫn là về đạo đức làm người: “Mặc dù có việc gì xảy ra, con phải luôn lấy đạo đức làm đầu, dù cho có khó khăn thế nào đi nữa, cuộc sống có đẩy con vào chỗ khốn cùng đi nữa thì con phải luôn làm những điều không thẹn với lòng, chọn hành động thiện để đối đãi với tất cả. Có thể lúc đó con thua thiệt nhưng sau này nhìn về con đường tương lai chắc chắn con được nhiều hơn là mất”.

Những lúc anh hai ngồi ngắm đường lộ Đài Loan về đêm trông thật đẹp, thật lung linh nhưng sao khóe mắt cứ cay cay. Không phải vì khói bụi mà vì anh hai bồi hồi nhớ lại những lúc ngồi trước nhà mình học bài, với tầm nhìn đó nhưng chiêm nghiệm về cuộc sống hiện tại khi mình đang bắt đầu cuộc hành trình mới mà bỗng thấy thương lúc xưa khủng khiếp. Vì ở chính không gian ấy, anh hai được là đứa con bé bỏng, vui mừng khi thấy cha làm về, là sự lo lắng khi nhìn thấy gương mặt mẹ càng nhiều nếp nhăn vì áp lực của cơm áo gạo tiền. Giờ đây, tuy đã ở nơi rực rỡ sắc màu của chốn phồn hoa đô hội, nhưng anh hai lại thèm cảm giác khi ấy. Dẫu biết rất khó khăn nhưng sao nó cứ tái hiện làm con người vừa mới xa quê không khỏi bồi hồi, xao xuyến.

Những buổi chia tay bạn bè cận ngày bay đối với anh hai thật khó diễn tả được. Vẫn là những gương mặt ấy, những nụ cười ấy; tuy có lúc gần nhau hay gây gỗ nhưng tại sao bây giờ lại đáng yêu nhiều đến thế. Phải chăng vào những lúc chuẩn bị xa nhau, trái tim con người là thứ hoạt động nhiều nhất, vì lúc bấy giờ nó bắt buộc phải trải qua cảm giác vui, hạnh phúc, buồn và quyến luyến,… vì nó biết sẽ rất khó mới có thể gặp lại. Và chính vì các cung bậc cảm xúc ấy mà khiến cho ánh mắt nhìn nhau rất lâu, những ánh mắt mang đầy tâm sự. Bạn bè chúc may mắn, tặng quà và dặn dò anh hai rất nhiều. Tuy không mang nhiều giá trị về vật chất nhưng lại là món quà tinh thần vô giá đấy em ạ. Có thể nói, nhận được rất nhiều tình cảm chân thành của mọi người đối với anh hai chính là một điều rất may mắn. May mắn khi được gắn bó, được cùng nhau học tập. May mắn vì sống trên đời lại có người hiểu và dành cho mình nhiều sự quan tâm đặc biệt. Mặc dù hằng ngày có những mâu thuẫn nhưng khi chia tay thì anh hai tin chắc rằng những nụ cười, từng lời nói, và cả những giọt nước mắt ấy chính là thứ tình cảm mà cho dù sau này có đến bất cứ đâu đi chăng nữa, mọi người có vào vị trí nào đi chăng nữa thì anh hai cũng không thể nào có được những thứ mang giá trị như đã từng.

“Qua đó rồi thì phải biết cách tự chăm sóc bản thân, nhớ giữ gìn sức khỏe cho thật tốt. Sức khỏe bây giờ không chỉ của riêng mình mà còn của gia đình bên đây nữa“.

“Có sức khỏe là để toàn tâm toàn lực học tập. Việc học là trên hết. Vì đã chọn du học thì nhiệm vụ cao cả nhất là không ngững nỗ lực để bản thân ngày một tốt hơn“.

Em nghĩ xem được lắng nghe những lời nói đó mà có thể kiềm chế cảm xúc thì không phải là điều dễ dàng.

Cùng em hồi tưởng, nhắc lại những kỉ niệm đẹp ấy cũng tạm ổn rồi. Thôi thì bây giờ cùng anh hai khám phá qua một đất nước vô cùng xinh đẹp với cái tên thật đặc biệt: Đài Loan – đảo ngọc.

Một cuộc sống mới ở một đất nước mới đối với tân du học sinh cũng vô cùng đơn giản nhưng lại để trong tâm trí anh hai nhiều ấn tượng thật sâu đậm. Được nghĩ ngơi sau một ngày khá mệt vì thường xuyên ngồi trên phương tiện đã giúp anh hai lấy lại rất nhiều tinh thần để chuẩn bị cho những trải nghiệm sắp tới. Buổi sáng được đánh thức bởi những tia nắng sớm, rọi qua khung cửa sổ đã “thổi bừng” cho anh hai một hơi thở mới, một hơi thở mang âm hưởng cuộc sống hối hả, một hơi thở của nhịp sống yêu lao động. Đó có phải là thứ ánh sáng quen thuộc luôn làm mình thấy rát da ở quê nhà không? Đúng, vẫn là thứ ánh sáng ấy nhưng bây giờ đã ở một nơi khác, và cũng đã chuyển thành một năng lượng với ý nghĩa khác. Nó như đang trở thành ngọn lửa của nhiệt huyết tuổi trẻ đang thôi thúc anh hai không ngừng học tập và làm việc để tạo nên nhiều giá trị mới trong tương lai.

Qua đây khi đất trời còn xuân nên thời tiết cũng rất dễ chịu, nhưng theo cảm nhận và lời giới thiệu của mọi người thì cũng khá kỳ lạ. Vì có hôm trời nóng thì rất nóng, lạnh lại vô cùng lạnh nhưng anh hai rất thích vì nhờ vậy mình mới có điều kiện rèn luyện bản thân giúp cơ thể thích nghi dần với điều kiện khí hậu, cũng như tạo nên các giới hạn chịu đựng để trở thành một con người có đủ sức khỏe, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách. Khí hậu cũng rất trong lành và dễ chịu. Mặc dù là một đất nước có nhiều công ty sản xuất hàng hóa nhưng họ rất biết cách bảo vệ môi trường sống. Trong một lần đi dạo vào buổi tối, anh hai đã khám phá ra một điều rất đặc biệt là hầu như gần các khu nhà máy hay xưởng sản xuất, người ta trồng rất nhiều cây xanh, họ còn tận dụng nhiều chỗ có diện tích nhỏ nhất để trồng các loại hoa, rau nhỏ. Chắc có lẽ họ hiểu được rằng khi phá một cây để sản xuất thì con người cần phải trồng gấp nhiều lần để bù đắp, thay cho lời “cảm ơn“ đối với thiên nhiên vậy.

Điều thứ hai làm anh hai cảm thấy rất thích thú và ngưỡng mộ Đài Loan chính là cách phân loại rác trước khi đưa vào xử lý. Qua đây, anh hai học thêm được nhiều cách phân loại rác theo đúng quy định, cũng như là về thời gian đổ rác. Sống ở một đất nước có bước chuyển mình mạnh mẽ nhờ trở thành điểm sáng của thế giới về vấn đề xử lý rác thải thật sự khiến anh hai cảm thấy rất tự hào khi trở thành một công dân mới. Cứ như thường lệ, buổi sáng và tối luôn có những chiếc xe màu vàng, phát ra âm nhạc với giai điệu rộn ràng chạy dọc theo các con phố rực rỡ sắc màu để thực hiện sứ mệnh của mình. Đã thành thói quen, mọi người dân đều đứng chờ sẵn ở ven đường, hào hứng mang những túi rác đặt lên xe theo sự giúp đỡ nhiệt tình của các anh chị công nhân. Cũng chính vì sự cố gắng không ngừng của Nhà nước và người dân thì thật không ngoa khi anh hai nói nơi đây chính là thiên đường sống xanh của thế giới.

Tình người nồng ấm chính là thứ mà anh muốn nói đến tiếp theo. Người dân nơi đây vô cùng hiếu khách và niềm nở, những câu nói “” Buổi sáng an lành “”, “” Cảm ơn “”, “” Tạm biệt “” là âm thanh quen thuộc, không thể thiếu khi giao tiếp. Nếu chúng ta đến bất kỳ nơi nào xa lạ thì đầu tiên giao tiếp sẽ là vấn đề vô cùng áp lực. Nhưng đến Đài Loan thì không. Vì chắc chắn rằng chúng ta luôn được tạo điều kiện để sống hoà nhập, hiểu hơn về cuộc sống cũng như trau dồi năng lực ngoại ngữ của mình. Việc vô tình bắt gặp vợ chồng đang có mâu thuẫn đã dạy cho anh hai nhiều bài học đáng suy ngẫm, đó là khi mọi ngôn từ đã bất lực thì người chồng đã chọn cách im lặng và đi nơi khác để tự trấn an mình. Đây chắc chắn không phải là cách giải quyết hiệu quả nhưng đó lại là biện pháp tốt nhất ngay tại thời điểm đó, vì: Đừng cố gắng thắng trong mọi cuộc tranh cãi, thắng một nửa kia thì ta được gì ngoài sự rạn nứt và những giọt nước mắt. Một ấn tượng đẹp khác của anh hai là việc Chính phủ đã chấp nhận hôn nhân cho những người đồng giới, càng chứng minh Đài Loan đang trở thành một trong những quốc gia ngày một văn minh và hiện đại, đã xóa bỏ định kiến về sự kì thị giới tính. Việc hợp pháp này đã đưa Đài Loan trở thành nước Châu Á đầu tiên chấp nhận hôn nhân của những người thuộc thế giới thứ ba, tạo điều kiện cho cộng đồng LGBT phát triển toàn bộ tài năng của họ. Về sau, khi nhắc đến Đài Loan thì anh hai sẽ không quên giới thiệu- đất nước của sự văn minh, hội nhập, tự do, dân chủ và ấm nồng tình người.

​Và đây là phần mà anh hai cảm thấy rất ý nghĩa, đồng thời nó còn chính là mục đích to lớn nhất khi sang đây: Giáo dục. Không phải tự dưng mà anh hai chọn du học Đài Loan mà nên nói chính Đài Loan đã chọn mình, đã xem xét tất cả các hồ sơ và quá trình sống ở Việt Nam để chấp nhận sang du học. Đây đối với anh là một điều vô cùng may mắn, là sự biết ơn sâu sắc dành cho mảnh đất này. Với sự ảnh hưởng từ Khổng giáo thì giáo dục luôn được đề cao và xem trọng, việc Nhà nước luôn cấp nhiều học bổng đã hỗ trợ không nhỏ cho sinh viên theo học tại đây. Học tại trường Quốc Lập Trung Hưng (國立中興大學) – một ngôi trường với bề dày lịch sử hơn 100 năm đã khiến anh hai vô cùng tự hào mỗi khi nhắc đến. Ngoài nhiệm vụ chính là dạy học thì mỗi tháng trường còn có tiết học văn hóa để tuyên truyền những giá trị tốt đẹp của quốc gia mình. Tuy một tháng/ một lần nhưng cũng đủ tạo cảm giác thích thú và khơi gợi sự tò mò không chỉ cho các bạn nói chung và anh hai nói riêng cùng tìm hiểu và thêm yêu hơn quá trình phát triển của Đài Loan. Hằng ngày được học tập dưới sự giảng dạy của đội ngũ giảng viên có nhiều kinh nghiệm, cũng như được làm việc trong một môi trường với cơ sở vật chất hiện đại đã thôi thúc anh hai không ngừng học tập để tạo ra nhiều giá trị tốt đẹp. Với chính sách phát triển nhân lực thì Giáo dục Đại học đã được đưa lên trở thành một biểu tượng của xã hội, con người càng học cao, càng có vốn hiểu biết thì càng có điều kiện để có được một việc làm tốt, cũng như đời sống sẽ ngày một phát triển. Mỗi ngày được học tập đã giúp anh hai vơi bớt nỗi nhớ gia đình, tiếp thêm nguồn sức mạnh giúp anh hai không ngừng nỗ lực, phấn đấu hơn nữa để tiến gần hơn đến ước mơ. 

Đọc thư tới đây chắc em cũng đủ hiểu anh hai đã rót biết bao tâm tư, tình cảm; hy vọng em sẽ dùng thật nhiều cảm xúc để cảm nhận, để trân quý như là vật được viết cho tương lai của mình. Ở nhà, anh hai hay la nhưng không có nghĩa không thương; có thương, có yêu mới dạy bảo. Tới thời điểm hiện tại, dù anh hai đang ở xa rồi, không còn được gặp hằng ngày nữa nhưng mọi chuyện bắt đầu từ khi em ra đời tới bây giờ, trong mắt anh hai thì em vẫn vậy: ngoan hiền, lễ phép, vô lo vô nghĩ.  Lúc tiễn ra sân bay em khóc nhiều lắm: “Anh hai đi năm, sáu năm nữa mới về“ đã tạo nên nỗi “ám ảnh” và không cầm được nước mắt mỗi khi anh nhớ đến. Những lúc cận ngày bay, anh hai hay cười, hay giỡn. Thật ra không phải không buồn nhưng không thể cứ buồn buồn mà chia tay được. Khoảng thời gian ấy đối với anh hai thật sự rất khó khăn. Trong lòng cứ hay bị nghẹn và có cái gì đó đau đau. Không biết sau này khi anh hai về gặp lại thì em có còn là đứa em bé bỏng nữa hay không, hay đã trở thành một chàng thanh niên ngày một trưởng thành, đứng đắn hơn rồi. Vì em của anh cần lớn khôn để cùng phụ giúp cha mẹ mà. Đã bảo là bức thư viết cho tương lai thì càng nên có nhiều bài học để áp dụng cho sau này đúng không?  Vâng, anh hai sẽ nhắc em nhớ trước về gia đình. Khi con người càng già đi thì họ luôn sợ nhất chính là sự cô đơn. Vì thế, khi có thời gian thì nên ở cạnh ba mẹ nhiều hơn một chút. Thời gian có thể khiến người ta mất đi mọi thứ nhưng tình thân thì không bao giờ rời đi, vì thế bây giờ “nhờ” em thay anh lo lắng, chăm sóc cho cha mẹ trong lúc anh hai đi xây dựng ước mơ của mình. Nhắc tới ước mơ, thì lại có thêm động lực vì định hướng sau này là mong muốn trở về nước để dạy học, dùng năng lực bản thân và trình độ được dạy từ đất nước xinh đẹp để trở thành một giáo viên tiếng Hoa, góp phần đưa những tinh hoa mở rộng ra cho người dân mình để cùng phát triển và hội nhập với bạn bè thế giới. Như anh hai đã từng nói: “Muốn ở vị trí không ai có được thì mình phải chịu được cảm giác mà không ai chịu được”; hay câu: “Con cá bơi ngược dòng mới là cá sống” và cả: “Hãy tưởng tượng mình như một cái lò xo vậy. Mình càng không ép mình vào khoảng cách nhỏ nhất thì càng không biết được mình có thể bật ra với một lực lớn nhất”.  Anh hai nhắc cho em, cũng nhắc cho chính mình, vì đó là những câu nói từ những người thành công, luôn nằm trong hành trang cuộc sống hằng ngày mỗi khi bản thân cảm thấy mệt mỏi.

“Từng nếm khổ mới biết vị thanh của ngọt. Từng xuống vực sâu mới biết trân trọng cảnh đẹp của đỉnh cao”. Cho dù trong chặng đường tương lai phía trước không có anh hai bên cạnh thì em phải luôn ghi nhớ để tự mình trưởng thành và vượt qua. Trên đời này không có đường không thông suốt, chỉ có người nghĩ không thông mà thôi. Nhiệm vụ bây giờ quan trọng nhất của em là học thì hãy cố gắng học thật tốt, không ngừng sáng tạo và rèn luyện bản thân để còn vẽ nên  bức tranh với những ước mơ thật đẹp của mình. Anh hai đi qua một đất nước xinh đẹp để học tập, đi là để tìm tương lai, để thực hiện hoài bảo, tình cảm và kỉ niệm thì rất quan trọng nhưng anh hai không thể sống trong kí ức mãi mà không chịu hòa nhập với cuộc sống nơi đây. Tất cả hoài niệm sẽ làm cho cuộc sống có thêm nhiều thanh âm, làm hành trang cho chúng ta bước vào đời. Dù có nhiều vấn vương nhưng anh hay không thể nói mãi mà không chịu hành động để bước tiếp được, thôi thì dừng bút ở đây để em từ từ cảm nhận những lời anh hai nói vậy. Anh hai sẽ tập trung học tập để tiếp tục mãi là một tấm gương sáng của em. 

Yêu thương !

Anh hai

Đối với tôi, tình cảm không khó để bộc lộ. Chỉ cần chúng ta đủ chân thành và sống hết mình thì chắc chắn mọi người sẽ cảm nhận được. Tôi chỉ mới qua Đài Loan du học hơn hai tháng nhưng hy vọng những trải nghiệm, những cách nhìn nhận và cả sự tìm hiểu sẽ giúp tôi hòa nhập tốt ở vùng đất xinh đẹp này. “Không có một ngôi sao nào có thể tự mình tỏa sáng cả“, vì thế hãy biết ơn mọi thứ xung quanh đã giúp ta có được cuộc sống ở hiện tại. Tôi cảm thấy biết ơn gia đình, thầy cô và bạn bè đã luôn đồng hành, giúp đỡ và động viên để tôi vững bước trong cuộc sống. Nhớ cả những lúc khó khăn đã góp phần tôi luyện tôi ngày một trưởng thành. Và cuối cùng là sự cảm kích “Văn học di dân và di công” đã tạo điều kiện để tôi có thể tâm sự, động viên bản thân, cũng như việc tham gia cuộc thi là một dấu ấn thật đẹp trong hành trang tuổi trẻ của tôi. Không có quyết định nào mang tên sai lầm cả, quan trọng là sau mỗi quyết định đó là hành động và trách nhiệm để biến nó trở nên có giá trị. Trong cuộc đời cũng vậy, luôn có rất nhiều trạm dừng, trạm đỗ, quan trọng là mình muốn đưa mình tới đâu mà thôi. Không có sự thành công hay hạnh phúc nào mà không trải qua quá trình khó khăn, đau khổ. Vì thế, tôi sẽ không ngừng cố gắng để có thể chạm đến ước mơ và tạo nên nhiều giá trị nhân văn, không chỉ cho bản thân mà còn cống hiến cho cộng đồng và xã hội. Việc tôi tin vào Giaó dục sẽ góp phần tạo nên nhiều niềm tin cho mọi người tin vào giấc mơ của chính mình.


📝 Lời bình của Ban giám khảo|王一煥

Khí hậu Đài Loan dễ chịu, hầu như gần các khu nhà máy hay xưởng sản xuất, người ta trồng rất nhiều cây xanh, họ còn tận dụng nhiều chỗ có diện tích nhỏ nhất để trồng các loại hoa, rau nhỏ, họ rất biết cách bảo vệ môi trường sống.

Đài Loan thực thi quy định phân loại rác trước khi đưa vào xử lý theo đúng quy định, cũng như là về thời gian đổ rác. Đã thành thói quen, mọi người dân đều đứng chờ sẵn ở ven đường, hào hứng mang những túi rác đặt lên xe theo sự giúp đỡ nhiệt tình của các anh chị công nhân.

Tình người nồng ấm chính là thứ mà anh muốn nói đến tiếp theo. Người dân nơi đây   vô cùng hiếu khách và niềm nở, những câu nói “Buổi sáng an lành”, “Cảm ơn”, “Tạm biệt” là âm thanh quen thuộc, không thể thiếu khi giao tiếp.

Chính phủ Đài Loan đã chấp nhận hôn nhân cho những người đồng giới, càng chứng minh đã xóa bỏ định kiến về sự kì thị giới tính. Việc hợp pháp này đã đưa Đài Loan trở thành nước Châu Á đầu tiên chấp nhận hôn nhân của những người thuộc thế giới thứ ba, tạo điều kiện cho cộng đồng LGBT phát triển toàn bộ tài năng của họ.

Tin tưởng vào Giáo dục của Đài Loan, sẽ góp phần tạo nên nhiều niềm tin cho mọi người tin vào giấc mơ của chính mình.

作者是在台留學生以文章敘述自己的思鄉情懷,與家鄉弟弟分享在台生活的點點滴滴,鼓勵在家鄉的弟弟要努力上進。本文章清晰、流暢,遣詞用字精確。

台灣氣候舒適宜人,幾乎各工廠附近都種很多花草樹木,綠化環境。

實施垃圾強制分類,推動垃圾不落地,民眾每天依規定時間倒垃圾,已經成了一種習慣。

台灣民眾人情濃厚、好客熱情,碰面時打招呼如早安、謝謝、再見,都少不了這些熟悉的聲音。

台灣政府已通過亞洲首部同性婚姻專法,證明台灣已排除性別歧視。

相信台灣的教育會讓每個人相信自己的夢想。