殯儀館前鳥鳴聲 Tiếng chim hót trước nhà tang lễ

🏆 首獎 First Prize
🏅 青少年評審獎 Teen Choice Award

📜 Tiếng chim hót trước nhà tang lễ
👤 武豔秋

Bao bọc lấy Liên là cái lạnh như cắt của mùa đông, mùi thuốc xịt phòng hương hoa đào phảng phất trong không khí, có lẽ người ta muốn dùng hương thơm nhân tạo để át đi mùi hương tự nhiên của người chết. Ừ thì ai mà không sợ mùi người chết! Hai tháng trước khi mới vào làm công việc này Liên cũng sợ lắm, sợ nhìn thấy một tử thi cứng đờ, sợ cái lạnh lẽo của làn da người đã từ trần, sợ ngửi phải mùi hương của chết chóc. Nhưng ở một góc độ nào đó, cái chết của người này lại tạo ra kế mưu sinh cho kẻ khác.

Liên bị chồng ruồng bỏ trong lúc đứa bé vừa mới tượng hình được một tháng, tha phương xứ người một chữ Hán bẻ đôi cũng không biết. Cũng may đang lúc vất vưởng ngoài đường tìm việc thì gặp chị đồng hương, chị bảo theo chị làm việc công việc liên quan đến tẩm liệm người chết: “Bên đây nhiều người không thích làm việc này em à, cho nên đây là một cơ hội kiếm sống cho tụi mình. Từ từ quen thôi, em đừng sợ, thu nhập không thấp đâu!” Vậy là Liên theo chị làm, mấy ngày đầu sợ đến nỗi đêm không dám ngủ, nhắm mắt lại trong đầu đều là khuôn mặt xanh tái lạnh lẽo của những người chết, bên tai là văng vẳng tiếng khóc than người nhà họ lúc đóng nắp quan tài, mỗi lúc như thế Liên chỉ biết cách lầm rầm niệm Phật, tay nhè nhẹ sờ lên bụng mình, cô cảm thấy một sinh mệnh nhỏ xíu đang từ từ lớn dần, lớn dần. “Mẹ phải kiếm tiền để sinh con ra và nuôi con, đừng sợ con nhé, nằm yên trong bụng mẹ, đừng sợ con nhé!” Có lẽ vì muốn nuôi dưỡng sinh mệnh nhỏ bé ấy, nỗi sợ hãi trong Liên dần tan biến.

Hôm nay Liên một mình phụ trách vệ sinh, thay quần áo và trang điểm cho một quý bà ngoài tứ tuần. Khuôn mặt bà trắng bệch nhưng đường nét khá hài hòa, “chắc lúc còn sống quý bà rất xinh đẹp”- Liên thầm nghĩ. Cô cẩn thận dùng khăn sạch lau mặt và cơ thể cho bà, sau đó khoát lên cho bà bộ váy màu xanh nhã nhặn mà người nhà đã chuẩn bị sẵn, cuối cùng là trang điểm nhẹ nhàng khuôn mặt bà, tô một ít son lên làn môi đã khép kín, thoa một ít phấn hồng lên gò má đã cứng đờ, vẽ đậm nét thêm chân mày không còn phải vì muộn phiền mà nhíu lại. “Xin hãy yên nghỉ quý bà thân mến, hi vọng bà hài lòng với cách trang điểm này lúc đi vào cõi vĩnh hằng!” Xong việc, Liên ra bên ngoài ngồi dưới gốc cây hóng mát chờ trang điểm cho người kế tiếp. Tiếng gõ mõ niệm kinh trong nhà tang lễ theo gió bay lên bầu trời ảm đạm của mùa đông, như đưa hồn người đã khuất vào chốn xa xôi nào đó. Dưới tàn cây rậm rạp là vài chú chim không biết tên đang cất cao tiếng hót líu lo, hoà quyện cùng tiếng kinh mõ tạo thành một hợp âm kỳ lạ, nhưng đối với Liên âm thanh này càng ngày càng thân thuộc, càng nghe càng cảm thấy tâm hồn tĩnh lặng. Cô chợt nhớ lại khuôn mặt người chồng đầy bi thương của quý bà lúc nãy, tay ông giữ chặt lấy nắp quan tài không cho người làm lễ nhập quan khép lại, miệng lắp bắp mãi không thành lời xin lỗi, cô con gái nhỏ chừng tuổi rưỡi hồn nhiên bi bô “má mi”. Lòng Liên chợt thắt lại, cô nghĩ nếu như lỡ cô cũng sớm lìa đời như thế thì đứa con nhỏ không biết nương tựa vào ai. Ba mẹ Liên ở Việt Nam trốn nợ biệt xứ, họ hàng cứ nghĩ họ đã theo Liên định cư bên Đài rồi, đợi vài năm là áo gấm về làng. Người ta đâu biết định cư bên đây đâu có dễ, đồng tiền phải trả giá bằng mồ hôi nước mắt mới làm ra chứ đâu phải qua đây là tự nhiên giàu. Vì vậy cho nên tuy qua đây đã sáu năm nhưng Liên không dám về quê, sợ chủ nợ của ba mẹ đến đòi, sợ người ta hỏi ba mẹ đâu rồi, sợ người ta hỏi Liên đi làm nhiều tiền không. Đang ngụp lặn trong nỗi sợ hãi thì đột nhiên Liên cảm thấy có cái gì đó trong mình hơi nhúc nhích, Liên mỉm cười để tay lên bụng: “con biết đạp rồi à!?” Có lẽ đứa bé cảm thấy nỗi bất an của mẹ nên tìm cách trấn tĩnh cô. Liên thở nhẹ một hơi dài, ngước đầu nhìn lên bầu trời mùa đông, một lần nữa tĩnh tâm lại lắng nghe tiếng chim hoà cùng tiếng kinh mõ râm ran.

– “Liên, chị thấy em dạo này hơi mập ra thì phải?”

– “Dạ, em lên mấy ký rồi chị, tại vì dạo này uống nhiều trà sữa trân châu quá đấy ạ!” Môi mỉm cười đáp lời chị đồng nghiệp mà lòng Liên não nề, không biết việc Liên mang bầu có thể che đậy đến lúc nào, nói ra sợ người ta không cho Liên làm nữa, phụ nữ mang thai đi làm tẩm liệm tử thi không biết có phạm phải cấm kỵ gì không? Cũng may trời đang vào mùa đông, Liên mặc áo lạnh to đùng nên không ai phát hiện, Liên đang rất cần tiền dành dụm để sinh con, hơn nữa sinh xong phải ở nhà nuôi con ít nhất một hai tháng, trong thời gian đó tiền sinh, tiền ăn ở, tiền mua sữa con bú, tiền tả, tiền quần áo em bé, tiền gửi bảo mẫu…tất cả đều phải chuẩn bị trước vì Liên chỉ có một thân một mình. Bây giờ giấu được càng lâu càng tốt!

Mấy ngày nay vậy mà liên tục phải làm việc chuẩn bị nhập liệm cho ba người cùng là đồng hương khiến Liên cảm thấy bi thương tột độ, dù biết rằng phải giữ tâm trạng vui vẻ nhưng mà con tim không phải lúc nào cũng vâng lời. Người thứ nhất là một cậu trai cao ráo da hơi đen do thời gian dài làm việc ở công trường, cậu bị tai nạn lao động chấn thương đầu không cứu được, chủ công trình thương tình đưa đến đây làm lễ an táng và cầu siêu.

– ” Tội quá em ơi, còn trẻ thế mà…” Chị đồng nghiệp giọng hơi nghẹn ngào. Liên dùng khăn nhẹ nhàng lao đi vết máu khô còn sót trên trán chàng trai, cô nghĩ về đứa em trai cũng đang phiêu bạc phương nào đó của mình mà lệ tràn mi mắt, miệng lầm rầm:”nam mô quan thế âm bồ tác cứu khổ cứu nạn, nam mô quan thế âm bồ tát cứu khổ cứu nạn…”

Người thứ hai là một cô gái đôi mươi giúp việc gia đình, người ta nói cô ăn cắp tiền bỏ trốn, trong lúc hoảng hốt bỏ chạy thì không may bị xe đâm phải, được bạn bè trong công ty môi giới đưa đến đây hoả táng. Có lẽ bình thường cô gái này ít chăm sóc da nên da mặt không mịn màng cho lắm, Liên cho một ít nước hoa hồng lên tay từ từ xoa lên mặt cô, trang điểm cho cô ấy cũng tỉ mỉ hơn bình thường.

-“Con gái ai mà không thích làm đẹp, yên nghỉ nha em! Kiếp sau đừng bôn ba xứ người nữa!”

Người thứ ba không ngờ lại là chị cùng xóm của Liên qua đời vì căn bênh ung thư quái ác. Từ lúc chị gã qua Đài, Liên không còn gặp lại chị lần nào nữa, giờ gặp nhau thì âm dương cách biệt, mừng cho chị vì có chồng tốt con ngoan, buồn cho chị vì sinh mệnh sao ngắn ngủi quá. Trang điểm xong xuôi, Liên đặt bên tóc chị một cánh hoa huệ trắng: “thuở nhỏ chị em mình thích nhất mùi hương loài hoa này chị nhỉ!” Tim Liên đau đớn từng cơn, đứa bé có lẽ cũng bị cảm xúc của mẹ làm thức giấc, đạp đạp chị mấy cái an ủi.

Liên lại ngồi dưới tàn cây trước nhà tang lễ lắng nghe hợp âm chim hót và kinh mõ như mọi ngày, chợt phát hiện ra một loài chim mới đến báo hiệu mùa xuân – chim én. Liên chưa nghe tiếng chim én hót bao giờ, nhưng én rất thích bay cao lượn thấp, đôi cánh nhỏ rộn ràng vẫy đập làm cho cả đất trời xôn xao. Chim én hoan hỉ ríu rít rủ nhau làm tổ dưới mái hiên nhà tang lễ, trong khi người người vãng lai nơi đây trên môi đều đã tắt đi nụ cười. Sinh mệnh bé bỏng trong Liên nói với Liên rằng cô không được u sầu như họ, cô không hiểu nhiều triết lý sâu xa về nhân sinh nhưng cô rõ còn sống là còn hi vọng. Mà hi vọng chính là ánh mặt trời của mầm non đang tượng hình, hi vọng là năng lượng giúp Liên không ngừng nỗ lực sống tốt cuộc đời mình.

-“Ba con đi rồi con trai à, lạy ba đi con!” Liên đứng phía ngoài nhà tang lễ mặt hướng về một nhóm người đang làm lễ nhập quan cho một người đàn ông, rồi cúi đầu lạy ba lạy. Người này chính là người đã bỏ cô lấy vợ khác trong lúc cô đã mang thai con của ông ta. Người xưa nói quả có sai:” giàu đổi bạn, sang đổi vợ” qua đây sáu năm chỉ quanh quẩn chăm lo việc nhà, nhan sắc Liên đã tàn tạ đi nhiều, khi người ta ăn nên làm ra thì sợ Liên moi tiền gởi về cho ba mẹ nên tìm cớ ly hôn cưới vợ khác. Liên cũng ngoan ngoãn ra đi không đòi hỏi một điều gì, cô muốn sống một cuộc đời đầy ánh mặt trời chứ không phải suốt ngày ru rú ở xó bếp còn bị người ta khinh thường. Nghĩa tử là nghĩa tận, thôi thì cũng chúc ông bình yên vào cõi vĩnh hằng, tôi không oán trách ông mà phải cảm ơn ông cho tôi tìm lại cuộc đời mà tôi muốn sống!

Bao bọc lấy tôi là bóng đen dầy đặc và ấm áp, trong vô hình tôi nghe được nhịp đập điều đặn và trầm ổn từ trái tim của một ai đó. Âm thanh này cứ quanh quẩn lấy tôi, vỗ về tôi, ru tôi vào giấc ngủ…

Dường như tôi đã ngủ lâu lắm, dường như tôi là người mới tới của thế giới này…

Tiếng chim líu lo đánh thức tôi dậy, văng vẳng đâu đó là tiếng gõ mõ tụng kinh. “Em đã ăn cơm trưa rồi chị ạ”- cơ thể bao bọc lấy tôi phát ra giọng nói dịu dàng. Giọng nói này khe khẽ nói với tôi:”Ngoan nha con yêu của mẹ” Thì ra tôi ở trong cơ thể của một ai đó, mà người này là mẹ, chắc mẹ nghĩ tôi còn quá non nớt cho nên giấu tôi trong cơ thể mẹ. Tôi muốn gởi đến mẹ một lời chào vì vậy cố gắng cử động thân hình nhỏ bé của mình, kết quả cảm thấy thật vô lực, thôi thì trước nhất nên nằm yên chờ thời cơ vậy! Cơ thể mẹ thật ấm áp nhưng cớ sao mẹ hay buồn? làm cho tôi thật lo lắng! Tôi chẳng biết phải làm thế nào, cũng chẳng thể mở miệng nói chuyện, hi vọng mẹ vui lên một chút, thành ra tôi chỉ biết dùng đôi chân bé xíu đạp đạp vào bóng đêm trước mặt. Và rồi tôi phấn khởi phát hiện ra cách này thật hiệu quả, vì mỗi lần đạp thì mẹ lại sờ sờ tôi một chút, nhịp tim cũng bình ổn lại nhiều…Bóng đêm ấm ám càng ngày càng chật chội, âm thanh tôi nghe được cũng càng ngày càng đa dạng hơn, tiếng cười của mẹ chuyện với cô đồng nghiệp nào đó, còn có tiếng khóc, tiếng thở dài, tiếng xe cộ, tiếng ồn… Một hôm nọ tôi tỉnh dậy và nghe tiếng khóc đau đớn của mẹ, tôi cũng căng thẳng theo, bóng đêm bao bọc lấy tôi chuyển động từng cơn từng cơn hình như muốn tống khứ tôi ra khỏi nó, hình như nó không còn đủ chỗ để chứa cái cơ thể càng ngày to lớn của tôi nữa. Đừng! đừng như vậy, tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý ra khỏi nơi đây, tôi còn chưa kịp nói lời tạm biệt với bóng đêm, tôi còn chưa nghĩ ra sẽ nói gì với mẹ. Đừng m..à…a…a…a..a…

Một lực đẩy mạnh làm tôi thoát khỏi bóng đêm thế là tôi rất không cam tâm cất tiếng khóc đầu tiên chào thế giới này.

-“Liên, sao em giấu chị việc mang thai? Nếu chị không đến nhà trọ tìm em thì không biết mẹ con em ra sao nữa, ngất xỉu mà không ai hay” Chị đồng nghiệp một bên múc canh gà đưa cho Liên một bên vừa thương vừa giận nói với cô.

-“Em xin lỗi, em sợ chị không cho em đi làm với chị”

-“Nếu chị biết đúng là chị không cho em làm, tiếp xúc với người chết sẽ ảnh hưởng không tốt cho em bé. Nhưng chuyện tiền bạc chị có thể giúp em ít nhiều mà!”

-“Em không muốn liên lụy đến chị. Con em nó ngoan không chị?”

-“Tuy rằng chưa đủ ngày đủ tháng mà ra đời rồi nhưng trộm vía trông ghét lắm em ạ. Em uống canh gà đi, nhiều sữa cho con bú.”

-“Dạ em cảm ơn chị!”

Chỉ mới gần 5 giờ sáng mà chim đã hót rộn ràng thế rồi, mùa xuân đúng là đã ngự trị cả thế gian. Hai tổ én bên mái hiên nhà tang lễ chắc đã thêm và chú én nhỏ. Liên chợt nhớ đến tiếng chim hót và tiếng tụng kinh gõ mõ nơi đó, trong phòng sinh lúc cô và con trai nhỏ phải đối mặt giữa sự sống và cái chết thì văng vẳng bên tai cô chính là âm thanh này, trong vô hình điều này như tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô muốn trở về với công việc, muốn nuôi con trưởng thành! Ôm con trong tay, Liên nhẹ nhàng mỉm cười, bao quanh lấy hai mẹ con cô là ánh mặt trời rạng ngời của mùa xuân.


📜 殯儀館前鳥鳴聲 Tiếng chim hót trước nhà tang lễ
👤 武豔秋

冬天般的冷冽籠罩著蓮,房間瀰漫著櫻花芳香劑的氣味,也許,人們希望能用人工香氣壓過亡者的自然氣味。嗯哼,誰不怕死人的氣味!兩個月前,剛開始從事這份工作時,蓮也很害怕,害怕看到一具僵硬的屍體,害怕逝者冰冷的肌膚,害怕嗅到死亡的氣息。但從另一個角度,一個人的死亡造就了另一個人的生計。

胎兒剛成形一個月,蓮遭先生遺棄,隻身他鄉,一個漢字折半也看不懂。幸好在無助的求職路上遇到一位同鄉姊姊,姊姊說跟著她一起做殮葬工作:「這邊很多人不喜歡這個工作呢妹妹,所以這是我們的一個謀生機會。慢慢會習慣,妳別怕,收入不少呢!」蓮就這樣跟著姊姊一起做,起初的幾天怕得連夜晚也不敢入眠,閉上眼睛腦海浮出的是那些亡者青紫冰冷的面容,耳際迴盪家人在棺木闔上時的哭喊聲,那時候蓮只能呢喃唸佛,手輕輕撫摸腹部,她感受到一個渺小的生命正慢慢、慢慢地長大。「媽媽要賺錢把你生出來、養育你,孩子別怕,安心地躺在媽媽肚子裡,孩子別怕唷!」也許是因為要養育那渺小的生命,蓮心中的恐懼漸漸退散。

今天,蓮獨自一人負責替一位四十出頭的女士做大體清潔、更衣及化妝。她面容蒼白但輪廓相當和諧,「在世時她應該很漂亮」蓮默默地想。她用乾淨的毛巾小心翼翼為女士擦拭臉龐和身體,再為她穿上家人準備好的淡藍色優雅裙裝,最後為女士上淡妝,在緊閉的雙唇塗上一點唇膏、在僵硬的臉頰輕刷些許腮紅、替已經不需為煩惱而緊皺的眉毛上色。「親愛的女士請安息,希望您在走向永恆處時,對這幅妝容感到滿意!」

工作結束,蓮到外頭坐在樹蔭下乘涼,等待為下一位上妝。殯儀館裡頭敲木魚誦經的聲音隨風飄上冬季的黯淡天空,猶如將逝者靈魂送往某個遙遠的地方。茂密的樹蔭底下有幾隻不知名的鳥兒正在鳴唱,混合木魚和誦經的聲音形成一首特殊的合音。但於蓮,這個聲音已日漸熟悉,越聽心靈越覺得平靜。突然間,她想起方才那位女士的先生和他那滿是悲傷的臉龐,先生的手緊緊抵著棺木蓋不讓入殮師闔上,嘴裡呢喃著不成音的道歉,約莫一歲半的女兒仍天真地叫「媽咪」。

蓮的心糾了起來,想著,萬一自己也這麼早辭世,年幼的孩子有誰人可以依靠。蓮在越南的父母因為逃債也流落他鄉,親戚一直以為他們已經跟著蓮到臺灣定居,再過幾年就可以衣錦還鄉。人們怎知在這邊定居談何容易,也要流汗又流淚才能賺到錢,豈是以過來就自然而然變富裕。因此,即便已過來六年,蓮還是不敢回去家鄉,怕父母的債主找上門、怕人們問父母在哪裡、怕人們問蓮上班賺的錢多不多。正在恐懼中潛游的蓮,突然感到身體裡有什麼東西在蠕動,蓮將手放在肚子上微笑:「孩子你會踢了喲?!」孩子也許感受到媽媽的不安,所以想辦法安撫她。蓮輕輕呼一口長氣,仰望冬季的天空,再一次靜下心聆聽鳥鳴和連綿的木魚誦經聲。

「蓮,我覺得妳最近胖起來了對不對?」

「是啊,我長了幾公斤呢,因為最近喝太多珍珠奶茶了!」

嘴上露出微笑回同事姊姊的話,但蓮的心卻掛著千斤重的煩惱,不曉得蓮懷孕的事可以隱藏到何時,說出來怕別人不讓蓮繼續工作,妊娠的婦女從事大體化妝工作不知有無犯了什麼禁忌?所幸正值冬季,蓮穿著大件的冬衣所以沒人發現,因為要生孩子,蓮很需要存一筆錢,而且孩子出生後還要留在家中至少一兩個月照顧他,那段時間的生產費、生活費、奶粉錢、尿布錢、嬰兒衣服的錢、保母托嬰的錢等等,都要先準備好,因為蓮只有一個人。現在能藏得越久越好!

這幾天要連續幫三位同鄉準備入殮,讓蓮覺得悲傷無比,即便知道要保持愉悅的心情,但心卻不那麼聽話。第一位是個子高大,膚色因長期在工地工作而顯得稍黑的年輕男子,他工作中發生意外傷及頭部無法救治,工地老闆心疼將他送來辦理安葬和超渡儀式。

「好可憐喔,還那麼年輕……」同事姊姊微微哽咽地說。蓮用毛巾輕輕擦去殘留在年輕男子額頭上的乾枯血漬,她想起不知漂泊在何方的弟弟而淚眼盈眶,口中呢喃:「南無觀世音菩薩救苦救難,南無觀世音菩薩救苦救難……」

第二位是個二十來歲的家庭幫傭女孩,人們說她偷錢後潛逃,驚慌之時不幸遭車子撞擊,仲介公司裡的朋友送來這裡火葬。女孩平時可能很少做保養,所以臉部肌膚不是很光滑,蓮倒少許玫瑰花露在手心上,緩緩地在女孩臉上推開,為她上妝時也格外細膩。

「女孩子誰不喜歡打扮漂亮,妹妹請安息!下輩子別再流落他鄉了!」

意外地,第三位卻是蓮的鄰居姊姊,因罹癌而過世。姊姊嫁到臺灣之後,蓮再也沒見過她,現在能碰上面,卻是陰陽相隔之時,為她開心的是先生很好、孩子很乖,為她傷心的是生命怎如此短暫。上了妝,蓮在姊姊髮鬢別上一朵晚香玉:「小時候我們最喜歡這花的香氣呢,姊姊!」蓮的心一陣陣糾結,孩子似乎也受媽媽情緒影響醒過來,輕踢蓮肚皮幾下以示安慰。

蓮又坐在殯儀館前的樹蔭下,如往常般聆聽鳥兒鳴唱及木魚誦經的合音,突然發現新來的報春鳥——燕子。蓮未曾聽過燕子啼唱,但燕子喜歡翱翔、低飛,小小的翅膀拍打著,讓天地都熱鬧了起來。燕子歡欣地呼朋引伴,在殯儀館屋簷下築巢,而此處來往的人們臉上笑容都已熄滅。蓮體內那小小生命告訴她,不能像其他人那樣憂愁,她對人生的深奧哲理瞭解不多,但她明白活著就是擁有希望。而希望則是成形中幼苗的太陽,希望是致使蓮不斷努力好好過自己人生的能量。

「爸爸走了,兒子,向爸爸拜別吧!」蓮站在殯儀館外,面朝向一群正在為某個男人進行入殮儀式的人,再低頭拜三拜。這就是在蓮懷上他的孩子時,遺棄了蓮另結新歡的男人。古人的道理何曾有錯:「尊貴換朋友,富裕換妻子。」來臺灣六年,蓮只待在家裡打理家務,美貌也隨著歲月逝去,先生事業有成後怕蓮挖錢寄回娘家,所以編理由離婚另娶。蓮也默默地離開,沒有任何要求,她想過著充滿陽光照耀的人生,而不是成天躲在廚房一角,還遭人輕視。人已逝,義已盡,就祝他安穩走入永恆,我不怨嘆他而要感謝他,讓我找回自己想要過的生活!

厚實又溫暖漆黑的空間包圍著我,無形中我聽見來自某個人規律且沉穩的心跳聲。這聲音一直圍繞著我,安撫我,哄我入睡……

我好像睡了很久,我好像是這個世界新來的人……

吱喳的鳥叫聲喚醒了我,遠方傳來敲木魚誦經的聲音。「我吃過中餐了,姊姊。」包覆著我的軀體發出溫柔的聲音。這個聲音輕輕地對我說:「媽媽親愛的孩子,要乖乖唷!」原來我在某個人的身體裡,而這個人是母親,也許母親認為我還太稚嫩,所以將我藏在母親的身體裡。我想傳給母親一聲招呼,因此努力地蠕動自己小小的身軀,結果只是感到很無力,還是先安靜躺著等好時機吧!母親的身體很溫暖,但為何母親常憂愁?讓我好擔心!我不知該如何是好,也不能開口說話,希望母親開心一點,所以只能用小小的腳往面前那片漆黑踩幾下。然而我興奮地發現這個方法很有效,因為每次踩母親就摸我一下,心跳也穩定了很多……溫暖漆黑的空間日漸狹窄,我能聽到的聲音也日益豐富,母親和某位同事聊天時的笑聲,還有哭泣聲、嘆氣聲、車輛的聲音和噪音……某天我醒來,聽到母親疼痛的哭聲,我也跟著緊張起來,覆蓋著我的漆黑空間一陣陣轉動,似乎想要將我轟出去,它好像已經沒有空間容納我日漸增長的身軀。別!別這樣,我還沒做好心理準備離開這裡,我還來不及跟漆黑的空間道別,我還沒想到要跟母親說什麼。別呀……

一股巨大的力量把我推離漆黑的空間,我很不甘心地發出向這個世界招呼的哭聲。

「蓮,妳為什麼瞞著我懷孕的事?如果我沒有去租屋處找妳,就不知道妳母子倆怎麼了,昏倒卻沒人知。」同事姊姊一邊盛雞湯,一邊又氣又心疼地跟蓮說話。

「對不起,我怕姊姊不讓我跟妳去工作。」

「如果我知道,肯定不讓妳做的呀,接觸大體對胎兒不好,但錢的事我多少可以幫忙啊!」

「我不想連累姊姊。我孩子乖嗎,姊姊?」

「雖然還沒足日足月就出生,但很幸運孩子長得很可愛。妳喝雞湯吧,才有奶水給孩子吃。」

「是,謝謝姊姊!」

才將近清晨五點,但鳥兒已經鳴唱得如此熱鬧,春天真的已經統御整個世間。殯儀館屋簷下的兩隻燕子,應該也添加了幾隻小燕子。蓮突然想起那個地方的鳥鳴聲和敲木魚誦經聲,在產房裡,當她跟小兒子正與生死拔河時,在她耳際響起的就是這個聲音,無形中這似乎為她注入了力量。她想回到那工作,想將孩子養育成人!抱孩子在懷裡,蓮輕輕地微笑,圍繞著她母子倆則是春天燦爛的陽光。


📝 Lời bình của Ban giám khảo|阮青河

很厲害的手法,將生死的故事交織在一起,但是也讓人學到活著就是有希望。

📝 Lời bình của Ban giám khảo|Nguyễn Thị Hà An 阮荷安

“胎兒” 和 “屍骸”的強烈對立,處理死亡的殯儀館卻也是胎兒母親的庇護之地,這種意象的運用相當成熟,文學效果佳。 “殯儀館前的鳥歌聲”是另一個有創意且強烈對比的意象。