Chúng ta gặp lại nhau qua cuộc chiến tranh

🇻🇳 2020 Sơ tuyển 越南文初選 🇻🇳

📜 Chúng ta gặp lại nhau qua cuộc chiến tranh
👤 Vũ Ngọc Khanh

“Không thể tin được, làm sao các bạn biết nhau? Một chàng trai Mỹ và một cô gái Việt Nam ở Đài Loan!”

“Chúng tôi biết nhau qua cuộc chiến tranh”

Cuộc sống của một du học sinh chưa bao giờ dễ dàng với tôi, một cô gái nhỏ bé theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Tôi đã 30 tuổi. Bạn sẽ thấy bất ngờ với quyết định đi học của tôi ở độ tuổi “tam thập nhi lập”. Tôi tốt nghiệp hai trường đại học ở Việt Nam, từng làm việc cho một vài tờ báo có tiếng, một nhà xuất bản danh vọng trước khi quyết định trở về cuộc sống của một sinh viên. Tôi từng nghĩ ước mơ của mình có lẽ chỉ là một ngôi nhà, một gia đình be bé với vài tiếng trẻ thơ và viết trọn cuốn truyện vẫn đang dang dở. Tôi từng nghĩ như vậy cho đến khi tiếng gọi trong tôi ngày một rõ hơn. Tôi ấp ủ một vài tác phẩm, nhưng ngòi bút chỉ dừng ở vài chục trang. Tôi luôn trăn trở tại sao ngòi bút của mình lại “mòn” như vậy, có phải chăng tôi đã bỏ quên điều gì đó?

Một ngày mùa hè tháng 5 năm 2019, Pi dọn dẹp căn gác mái cũ kĩ để nhường chỗ cho những thứ đồ mới và hiện đại. Pi yêu ngôi nhà mình lớn lên như một phần của cơ thể. Một ngôi nhà hai tầng duyên dáng và khiêm tốn với cái sân phóng khoáng được bảo vệ bởi hai cây cau vững chãi cùng hàng tre hiếm thấy ở Hà Nội. Thiết kế truyền thống đó khiến cái nắng hè gay gắt bỗng dịu dàng lạ thường. Pi mở chiếc hòm nhôm đã vấy gỉ ở góc phòng, nơi lưu trữ tất cả tuổi thơ và tuổi niên thiếu của cô. Người ta thường nói, khi bạn dọn nhà và khám phá được một món đồ cũ, kỷ niệm sẽ tự động ùa về. Đúng như vậy, chiếc hòm nhôm chứa đựng những cuốn nhật ký của Pi. Háo hức như một đứa trẻ, Pi vội mở những trang viết trong cuốn sổ được trang trí cẩn thận, bao bọc những tờ giấy đã úa vàng. “Như chú Dế Mèn quyết bước ra khỏi cái ao kia để khám phá xem thế giới bên ngoài thế nào, mình sẽ đi và sống! Mình sẽ sống trọn lần này, không hẹn kiếp sau, không hoài kiếp trước…”.

Một chút chí anh hùng? Không, đó là ước mơ dang dở, là mảnh ghép còn thiếu Pi đang đi tìm bấy lâu nay. Cô dọn dẹp giấy tờ và hành trang bước ra ngoài cánh cửa kia.

Đã sáu tháng Pi bắt đầu cuộc sống của một du học sinh tại Đài Loan. Đài Trung là một thành phố đẹp và yên bình, con người hiền hòa, điều kiện tốt. Tuy vậy, không dễ dàng gì để sống tự lập với hai công việc tự do trên mạng và vốn tiếng Trung còn hạn chế. Chưa ngày nào Pi từ bỏ quyết tâm chinh phục ngôn ngữ bản địa để có thêm cơ hội khám phá vẻ đẹp của con người và văn hóa nơi đây. Mỗi thành phố tại Đài Loan mang một vẻ đẹp riêng: Đài Bắc hiện đại, tấp nập nhưng vẫn giữ được nhiều nét văn hóa nổi bật của Đài Loan, Đài Trung tươi trẻ và sống động, Đài Nam yên ả lôi cuốn, Cao Hùng sầm uất, Hoa Liên dịu dàng… Trong suốt sáu tháng, Pi làm bạn với những chuyến xe buýt, những chuyến tàu cao tốc trên cao và cả những chiếc xe đạp công cộng để khám phá về đất nước này. Từ góc chợ truyền thống tới những địa điểm du lịch đông đúc, từ những chặng leo núi dài ngày tới những chuyến đi ngắn khám phá bằng xe máy, Pi cảm thấy ngày một yêu hơn mảnh đất này.

“Tôi biết cô từ đâu rồi nhỉ?”

“Chúng ta biết nhau từ cuộc chiến tranh”

Đó là câu đầu tiên chàng trai Mỹ hỏi Pi. Một trong những quyết định thú vị nhất của cô tại đây là dành tặng một khóa học võ cho ngày sinh nhật thứ 30 của mình. Đây là một khóa học đặc biệt bởi nó diễn ra khi tình hình dịch bệnh viêm phổi tại Đài Loan đã được kiểm soát. Trong khi các nước trên thế giới đang cùng nhau gồng mình chống lại loại vi-rút mới này, Đài Loan cũng tìm mọi cách để ngăn chặn sự bùng phát. Du học sinh sẽ phải làm gì trong tình hình này? Nhận thức tốt và ý thức tốt. Pi không chọn chuyến du lịch về Việt Nam vào dịp đặc biệt này. Cô chọn tập luyện và không ngờ nó là quyết định khiến cho cuộc sống của cô hoàn toàn thay đổi. Phòng tập vẫn tuân theo những quy định nghiêm ngặt của chính phủ để kiểm soát dịch bệnh. Pi đến lớp bốn buổi một tuần và năm buổi cho phòng tập.

“Em biết tiếng Trung không?”

“Em không ạ, chỉ một chút. Em theo học ngành ngôn ngữ và văn học, chương trình tiếng Anh ạ. Nhưng em cố gắng luyện tập tiếng Trung ạ”

“Vậy đây là cơ hội tốt cho em rồi. Các huấn luyện viên của chúng tôi đều nói tiếng Anh và tiếng Trung trôi chảy”.

Vậy là câu chuyện tập luyện bắt đầu. Một cô gái nhỏ nhắn chưa đến bốn mươi lăm ki-lô-gam ngày ngày tập luyện và rèn luyện tiếng Trung. Huấn luyện viên của cô là một chàng trai đến từ Mỹ. Anh đã định cư ở Đài Loan được mười năm và có một công việc ổn định tại một công ty toàn cầu. Peter làm quản lý cho một nhóm năm thành viên, bốn người Đài Loan và một người đến từ New Zealand. Anh có ngoại hình ưa nhìn với chiều cao lý tưởng. Peter làm bán thời gian cho một công ty người mẫu tại Đài Loan. Anh nói tiếng Trung trôi chảy và một chút hiểu biết về tiếng Đài Loan. Một người lý tưởng trong mắt các cô gái.

Những ngày đến phòng tập cùng nhau khiến Peter và Pi nảy sinh tình cảm. Họ cùng nhau rèn luyện và Pi đã phải lòng huấn luyện viên của mình lúc nào không hay. Ba tháng trôi qua, rồi nửa năm và thoáng đó đã một năm. Cuối cùng thì ngày đó cũng đến. Vào dịp lễ tình nhân năm 2020, Peter đặt bàn ở một nhà hàng tại tòa Taipei 101, anh dự định cầu hôn cô.

Mọi việc diễn ra đúng như kế hoạch. Vào bảy rưỡi tối, dưới ánh nến lung linh cùng tiếng nhạc du dương của một nhạc công vi-ô-lin, Peter đặt gối xuống và mở chiếc hộp bọc nhung màu lam, anh nói:

“Anh yêu em. Làm vợ anh nhé! Anh không biết nói gì hơn những lời này. Em vẫn hiểu anh là một chàng võ sĩ giản đơn không giỏi chau chuốt ngôn từ khi cảm xúc lấn chiếm, phải không?”

Pi không cầm được nước mắt hạnh phúc, cô chỉ kịp gật đầu vội vã trước khi kịp nhận ra tay mình không thể đeo nhẫn. Chuyện gì đang xảy ra? Tất cả mọi thứ là gì? Tại sao? Những câu hỏi đổ dồn khiến cô chóng mặt muốn ngã quỵ. Cô nhận ra Peter đang dần biến mất vào không gian…

Tất cả những người có mặt dần tan chảy, họ tan ra thành hàng nghìn, hàng vạn con côn trùng, phủ kín khắp không gian. Pi cố hít hà những hơi cuối cùng trước khi bị nhấn chìm hoàn toàn bởi lũ côn trùng. Loài côn trùng này chưa từng được biến đến, chúng bốc ra mùi hôi thối nồng nặc với vẻ ngoài chỉ to hơn ruồi một chút. Chúng có tám chân và hai cánh, bốn mắt bé tin hin ẩn dưới lớp lông tơ đen tuyền. Một chiếc vòi mọc ra dưới đuôi đâm thẳng vào mắt của những người có mặt. Những người bị đốt đều dần tan ra và trở thành một trong số chúng. Vội vàng vơ lấy chiếc khăn trải bàn quấn quanh người, Pi chống cự hết sức có thể và nhảy khỏi tòa nhà.

Chuyện gì đang xảy ra? Tất cả thành phố dần dần bị ám bởi những màu đen lúc nhúc. Cảnh tượng trước mắt cô bây giờ không khác gì một khung hình trong truyện kinh dị. Lấy hết sức bình tĩnh, Pi nhận ra điều gì đó quen thuộc. Cô vội vã chạy về phòng ký túc xá và lục lọi lại tấm hình. Chính là nó, bức vẽ được Pi gói ghém trước khi sang Đài Loan mà cô tìm được trong chiếc hộp nhôm. Lần theo nó, cô tìm hiểu được rằng bức vẽ thời bé con của mình có lẽ không phải là một giấc mơ mà là một cảnh tượng cô đã thấy ngày còn nhỏ. Những chấm đen li ti, những người trong tranh dần tan biến thành côn trùng, một sự trùng hợp đặc biệt hay chính là lời tiên tri từ nhiều năm trước.

Pi lục lọi những trang nhật ký, từng từ từng từ như nuốt vào trong bộ não của cô. Đó là loài côn trùng đến từ một chiều không gian khác. Chúng bước vào thế giới này thông qua trí tưởng tượng của trẻ con, đúng hơn là qua những bức vẽ mà trẻ con tưởng tượng ra. Chúng thu hút năng lượng từ lòng đố kỵ và sự ghen ghét. Cứ một lòng đố kỵ mới nảy nở, một con côn trùng mới được sinh ra ở thế giới đó. Tới khi thế giới đó tràn ngập côn trùng, chúng sẽ bước vào thế giới này qua những bức vẽ. Phải làm sao? Lửa, nước, súng đạn, hay một thế lực siêu nhiên có thể cứu thế giới này?

Một nhóm những người thoát khỏi cuộc tấn công của loài côn trùng kỳ lạ đã cùng nhau tập hợp. Họ là những người được chọn một cách ngẫu nhiên. Từ khắp nơi trên thế giới, họ cùng nhau liên lạc qua một trang mạng duy nhất còn tồn tại. Loài côn trùng có màu sắc viễn tưởng này không phải lần đầu tiên xuất hiện trên trái đất. Trước đó, thế chiến thứ nhất và thứ hai, các cuộc chiến tranh kết thúc, chúng đều có mặt. Tuy nhiên bằng một cách nào đó, các tài liệu còn sót lại không mấy đề cập đến sự xuất hiện này. Phải tới khi nhóm những người còn tồn tại cùng nhau đào bới quá khứ, tới thời kỳ loài người mới bắt đầu có chữ viết và những ghi chép đầu tiên được các nhà khảo cổ ghi lại về những bức vẽ từ hang động của người tối cổ, những manh mối đầu tiên về loài côn trùng này được hé lộ.

Trên những bức vẽ được khắc trên đá, chúng tồn tại dưới dạng thần thoại và đầy màu sắc ma quỷ. Từ khi loài người bắt đầu sản xuất dư thừa và của cải tập trung trở thành mối cạnh tranh, loài côn trùng này đã xuất hiện. Trong một tài liệu khác được nhóm người tìm thấy, họ tìm thấy những manh mối khác về sự xuất hiện của loài côn trùng này sau những cuộc chiến tranh. Các nhà khoa học, tâm linh học, tâm lý học, không, tất cả những người còn sót lại cùng nhau tìm ra giải pháp. Thiền định!

Vào ngày trăng rằm thứ tám sau khi sự việc xảy ra, Pi cùng mười hai người khác còn tồn tại tại Đài Loan cùng nhau tập trung tại chính nơi mà cô được ngỏ lời cầu hôn. Họ cùng đứng thành vòng tròn, nắm tay nhau và bắt đầu thiền định. Một trận chiến kỳ lạ nhất trong tất cả những trận chiến từng diễn ra trên trái đất. Những con côn trùng bắt đầu bay tới, phủ kín dần bầu trời Đài Loan,và có lẽ cũng như nhiều nơi khác trên thế giới lúc này. Đúng mười hai giờ đêm, tất cả cùng nắm tay nhau, cùng nghĩ về vô không, những luồng suy nghĩ trong suốt như không nghĩ, nghĩ mà không nghĩ. Những con côn trùng xuất hiện ngày một đông hơn, chĩa những cái vòi kinh tởm về phía nhóm người. Tất cả vẫn đứng đó và thiền định. Phải chăng trong mọi cuộc chiến bạo tàn nhất, sự nhẫn nại và thiền định mới thực sự chiến thắng. Chúng bắt đầu tấn công! Từng đàn, từng lớp phủ kín mặt Pi, rồi khắp người cô, chúng bò vào trong tai, mũi, chĩa vòi vào miệng cô. Tất cả vẫn thiền định. Cho tới khi giới hạn cuối cùng được thiết lập, những người thiền định trên khắp thế giới vẫn tiếp tục thiền định cho tới khi loài côn trùng này phủ khắp toàn cầu.

Một ngày mới nắng lên, trời trong và xanh hơn bao giờ hết. Pi mở đôi mắt chầm chập, cố gắng chớp lấy từng tia sáng mà cô đã không còn được cảm nhận trong suốt tám tháng. Bên cạnh cô, một bàn tay nắm lấy một bàn tay. Đó là Peter, với chiếc nhẫn đã được đeo vào tay Pi.

“Chúng ta đã gặp lại nhau như thế nào?”

“Qua cuộc chiến tranh!”.


📝 Lời bình của Ban giám khảo|Nguyễn Thị Hà An 阮荷安

幻象與現實的互相交替。用”昆蟲”意象表示戰爭的陰影是創新的。作品用愛情和禪定力量來轉化戰爭(越戰)所帶來的陰影,給作品有希望的結局。