留下小費的外勞佬 Gã “Wai lao” để lại tiền boa sau bữa ăn

 2016 Sơ tuyển 越南文初選 

📜 Gã “Wai lao” để lại tiền boa sau bữa ăn

👤 Đông Phương Lê Chung

Gã “Wai lao” để lại tiền boa sau bữa ăn
Tác giả: Đông Phương Lê Chung
Nơi tôi đang sống là một thị trấn nhỏ có tên Puli, nằm ở tỉnh Nantou của Đài Loan. Hôm đó là chủ nhật, cũng lại là một ngày làm việc khác của tôi ở một quán ăn Thái Lan, khách hàng đến để được thưởng thức món ăn đặc biệt ở đây. Tôi sẽ không bao giờ biết được rằng đây sẽ là một ngày rất đặc biệt, là một ngày mà mọi thứ nằm ngoài những suy nghĩ của mình. Tối hôm đó tôi gặp một người khách da vàng bước vào quán, ông ấy nhìn có vẻ đáng sợ, một kiểu người mà có lẽ không ai muốn đến gần. Tôi có cảm giác ông ta cũng đã hơi có chút men rượu. Người khách lạ này nói rất khó nghe, có lẽ ông ta cũng không nói được tiếng Trung. Mặc dù tôi luôn nhắc nhở bản thân rằng phải đối xử công bằng với tất cả các khách hàng, nhưng tôi không tránh khỏi có một cảm giác bất an về người đàn ông này. Tôi còn nghĩ rằng có lẽ ông ấy có vấn đề về thần kinh chăng, hoặc là ăn xong thì sẽ bỏ đi, đại khái là sẽ có gì đó không hay lắm xảy ra. Tôi đã phải nhờ chị chủ quán ra giúp vài lần, nhưng người khách lạ vẫn làm tôi cảm thấy rất e ngại và lúng túng.
Khi người khách lạ vừa bước vào quán, ông ấy chọn một chỗ ngồi tít trong hóc kẹt. Tôi đưa cho ông ấy tờ thực đơn và một lúc sau tôi quay lại để ghi món. Thật là ngạc nhiên tôi thấy ông ta đang đọc ngược tờ thực đơn, ông ta cũng không biết phải gọi món gì, tôi cố gắng gợi ý cho ông ta vài món nhưng ông ta lại lập lại tất cả những từ mà tôi vừa nói. Chọn món này xong ông ta lại hủy luôn, rồi chọn lại món khác, cứ như vậy ông ta hủy luôn mấy lần.
“Ôi trời ơi!” tôi thốt lên trong đầu. Sao mà khó nói chuyện với cái gã này quá.
Trong lúc đợi món ăn ra thì ông ta cố gắng nói với tôi rằng ông ta muốn sạc pin điện thoại, nhưng chuyện ông ấy cứ ấp a ấp úng lại làm tôi hiểu lầm rằng ông ta muốn đưa cái điện thoại thay vì trả tiền cho bữa ăn.
“Món ăn của ông đây” tôi đặt dĩa thịt heo lên bàn. Tưởng chừng đến đây là xong. Nhưng một lần nữa ông ta lại tìm tới chỗ tôi, và cũng lại ấp a ấp úng, nói với tôi điều gì đó mà mãi tôi vẫn không hiểu ra. Gương mặt ông ta lúc đầu thèn thẹn sau đó thì có vẻ nghiêm trọng hơn, cuối cùng ông mới lấy tay che lấy đũng quần, và nói với tôi bằng tiếng trung rằng我想尿尿…
“Ah” rút cuộc thì tôi cũng đã hiểu.
Ông ta gần như không ăn gì mấy, mà chỉ uống thôi, ông uống hết hai chai bia. Xong xuôi ông ấy trả tiền, và mang phần thức ăn còn dư đi. Lúc đó ông lại mở túi ra, rút ra một tờ 100 Đài tệ, ông ấy đưa cho tôi tờ tiền. Tôi hơi bất ngờ, đó là tiền boa sao? Tôi nói “Không”, vẫy vẫy tay, và lắc đầu, sau đó tôi nhanh chóng rời đi chỗ khác.
Mọi người trong quán cứ thắc mắc không biết người khách lạ này đến từ nước nào, có người thì quả quyết rằng ông ta là người Đông Nam Á, và chắc chắn ông ta là một “Wai Lao”. Sau khi ông ta rời quán, chị chủ quán nói với tôi người khách lạ đã để lại 100 Đài tệ tiền boa, và rồi mọi người trong quán bắt đầu bàn tán về chuyện gã “Wai Lao” để lại tiền boa.
Sau khi kết thúc công việc, tôi đạp sẽ trên những con đường quen thuộc trở về phòng trọ, nhưng khung cảnh đó dường như đã đổi khác. Tôi cứ mãi suy nghĩ về người khách kỳ lạ hôm nay. Tôi nhớ lại tất cả số tiền boa mà tôi đã nhận được từ khi bắt đầu đi làm thêm bên ngoài. Nhớ lại số lần đã nhận được tiền boa không hề khó khăn chút nào cả, bởi vì tổng cộng tôi cũng chỉ nhận được vẻn vẹn ba lần, so với lần tôi đi làm thêm lúc ở Việt Nam thì con số này quá ít ỏi. Ở Việt Nam tiền boa nhiều, nên nó cũng gần như là một khoản trong tổng tiền lương của một phục vụ bàn. Nhưng còn ở Đài Loan thì khác, người Đài họ không có thói quen để lại tiền boa.
Lần đầu tôi nhận được tiền boa là của hai bà cô người Đài, họ cũng khá lớn tuổi, lúc vào quán họ chọn cái bàn nhỏ nhất để ngồi, và họ cũng chỉ gọi có một con cá duy nhất. Lần thứ hai, tôi nhận được tiền boa của một anh trai người Việt, anh ấy cũng sang Đài Loan làm lao động, ăn xong thì anh ấy trả tiền và chạy tới chỗ tôi, khăng khăng đưa cho tôi 100 Đài tệ, anh ấy nói thực đơn toàn tiếng Trung anh không đọc được, anh cảm ơn vì tôi đã giúp anh ấy gọi món. Lần thứ ba chính là lần này, một người đàn ông đến từ một đất nước nào đó mà tôi không biết, 100 Đài tệ.

~~~~~
“The Wai Lao” left his tip after meal
Writen by Dong Phuong Le Chung
Where i currently live is a small town called Puli in Nantou province, Taiwan. It was Sunday, just another working day in a Thai cuisine restaurant, the customers come and hope for a good meal. I never knew that today will be a special day, that out of my expectation. That night i met an Asian man, he looks terrible, just like kind of making people don’t want to take any close to. He was drunk, i guess. The stranger customer speak in a very hard way to understand, it is clearly that he must not be a Chinese speaking. Even i always remind myself to serve every customer equally, i still had an unsafe feeling about this man. I was thought maybe he got mental, or eating then left, or something terrible like that would happen. I had to call my manager for helping. But after that, the stranger custommer kept making me so confused.
At the First moment when the stranger customer walked into restaurant, he chose the farthest position to take a sit. I passed to him the menu, after a while i came back to get his order. I saw him read the menu upside down, he have no idea what to order. I tried to give him some advice but he just repeat every single word i had talked to express what he wants. The stranger customer order the food then cancel it many times.
“Oh god!” i was thinking. It was so hard to communicate with this man.
While waiting for food, he tried to ask me that he wants to recharge his phone battery, but it made me miss understand that he wants to pay the bill by exchange his phone.
“Here you are” i put on the table his order meal, a plate of pork打抛豬. He got his order already, but still the story haven’t go to the end.
Another time, he try to ask where is the toilet by using many unable to understand “Words”, his face changed from shyness to seriousness, finally he used his hand cover his own pan and told me我想尿尿…
“Ah”. Finally i am understand.
He nearly ate nothing at all, but two bottles of beer. He pay the bill, and take the rest away. By that time he had already checked his pocket, and took out 100 NTD, he gave it to me. It’s tip! i was so suprise but i said “No”, wave my hand, as well as shook my head, and very quickly i walked away.
People in the restaurant kept wondering which country he come from, some of them affirmed he come from a Southeast Asia country, and ofcourse he is a “Wai lao”. After the man’s leaving, my manager told me that the stranger custommer left 100 NTD of tip, and everybody in the restaurant start talking about “The Wai Lao” left his tip after meal.
After work i biking on the same street to go back to my apartment, but the scene just getting different. My head keep thinking about the weird custommer. I recall about all the tip that i’ve got since working outside. It is easy to recall all of it, there is just only three time, compare to the time when i took a part time job in Vietnam, this amount is extremly little. In Vietnam the tip is also a part of one’s salary. But in Taiwan, customer do not have the habit of giving tip.
The first time, i got three coin of 10 NTD, from two Taiwanese ladies, they was old, they choose the smallest table to sit, only order a fish. The second time, i got tip from Vietnamese man, he also come to Taiwan for job, after meal he paid the bill and come to reception, gave me 100 NTD, he was insisted and thanks for giving advice what to order while the menu was written by Chinese. The third time, this time from an unknown country man, 100 NTD.


📜 留下小費的外勞佬

👤 東方黎鍾 Đông Phương Lê Chung

我住的地方,是一個小小的市鎮,名為埔里,位於台灣的南投縣。星期日是我在某間泰國餐廳的工作天,食客們紛紛來到這裡,品嚐此處的特色菜餚。我知道這天將會是一個特別的日子,發生的事情都出乎我意料之外。當晚,我在店內遇到一位黃皮膚的客人,他看起來有點可怕,屬於沒有人想要接近的類型。

我感覺到他些醉意。這位陌生客人說話的腔調有點難懂,也許他的母語不是中文。雖然我一直提醒自己,要以平常心對待每一位客人,但招呼這位男性顧客,我還是不住感到些許不安。我甚至以為他的精神狀態有些問題,有可能是要吃霸王餐,有了這樣的預感我尋求店長姐姐的協助,即使如此這位陌生的客人仍然使我不知所措,猶豫著為他服務當這位陌生的客人走進店內,他選角落的座位。我送了一份菜單給他,過一會便回頭點菜。令人驚訝的是,我看到他將菜單擺反,而他也不知道該點什麼菜,我盡量給他一些建議,但他只是重複我說的話好不容易選了一道菜,他又立刻取消再選其他菜色,來來回回重點了幾回。

「老天爺啊!」我在心中暗地裡抱怨。「這人怎麼那麼難溝通啊!」等上菜時,他努力地告訴我,他想幫手機充電,但他支支吾吾的樣子又讓我誤以為他想以手機抵用餐費。

「您點的菜來了。」我將盛著豬肉的盤子放到桌上,以為已經完成任務。但他又再次找我,又再次支支吾吾地說話,我聽了好久還是聽不出來他想表達的意思。他的表情一開始有點尷尬,之後就變得相當凝重,最後,他舉手遮住褲襠處,用中文跟我說:「我想尿尿…。」

「啊…。」我終於瞭解了。他幾乎不太碰食物,只專心喝瓶啤酒。用餐結束後,他結帳並將剩餘的菜打包帶走。那時候,他再一次打開皮夾,取出一張百元紙鈔,將紙鈔遞給了我。我有點訝異是小費嗎?我連忙說「不用」,揮揮手並搖頭,趕緊離開現場。

店裡的人都很納悶,不知道這位陌生的客人來自何方,有的人堅決認定他是東南亞人,而且肯定他絕對是個「外勞」。那位客人離開之後,店長姐姐告訴我,他還是留下了一百元小費,接著,店裡的人開始熱絡談論這位「外勞」佬留下小費的事

工作結束後,我在回租屋處的熟悉道路上,騎著車,但路上的景物似乎悄悄變了。我一直想著今天那位奇怪的客人,我想起在外面打工收到的所有小費。要回想起收到小費的次數,真的一點也不困難,為我不過收到三次小費罷了,比起在越南打工時的經驗,這個次數其實很少。在越南小費很多,也幾乎變成服務生的薪資總額。但在台灣不一樣,台灣人沒有留下小費的習慣。

我第一次收到的小費,是來自兩位台灣女士,她們的年紀相當大,進到店裡就選最小的桌子,她們只點了一條魚。第二次來自一位越南哥哥,他也是到台灣工作,用餐完畢便跑到我的位置,堅決地要給我一百元,他說,菜單都是中文,他看不懂,那是為了感謝我幫他點菜的答謝。第三次,就是這一次,一位來自一個我不知曉的國家的陌生人,一百元台幣。


入圍評語Comment:

Một trải nghiệm thú vị của một sinh viên Việt Nam khi đang làm phụ bàn ở một tiệm ăn tại Đài Loan khi cô nhận được tiền tip 100NT của một người ngoại quốc không rõ thân phận. 一位越南學生在台灣餐館裡打工時,收到來歷不明外國人100元小費的有趣經驗。

Comments are closed.